Tiên Lộ Không Bằng Đường Về Nhà

Chương 16: Phá Lệ Truyền Công

Đăng: 02/08/2026 04:02 2,542 từ 1 lượt đọc


Khoảng sân gạch nung đỏ rực của Lò Võ Năm Trấn chìm trong một bầu không khí im ắng đến lạ thường. Khung cảnh này hoàn toàn đối lập với sự ồn ào náo nhiệt thường ngày của chốn luyện võ.

Võ sư Năm Trấn đứng lặng lẽ ở đó. Đôi mắt già nua in hằn dấu vết thời gian lộ rõ sự tiếc nuối khôn nguôi khi lời mời bị cự tuyệt một cách vô cùng dứt khoát.

Lão vung tay áo buông một tiếng thở dài thườn thượt. Vô số nếp nhăn trên vầng trán rộng xô lại vào nhau đầy vẻ suy tư sầu não.

Ông cất giọng trầm buồn, chủ động đưa cánh tay đầy những vết chai sần ra hướng về phía gian nhà chính. Sự chân thành toát lên từ những cử chỉ mộc mạc nhất của một người luyện võ.

"Tôi cũng không thể nào mặt dày cưỡng cầu hay ép buộc thêm được nữa."

Trần Phong điềm nhiên gật đầu, chắp 2 tay ở phía sau lưng một cách vô cùng vững chãi. Hắn lẳng lặng quan sát sự uy nghiêm của một môn phái phàm trần thấp kém.

"Khách quý cất công đến tận nhà mà để đứng mãi ngoài sân hứng gió lạnh thì quả thật là thất lễ vô cùng."

Vị võ sư già bước lên trước một bước, thái độ vô cùng trọng vọng những người có tài năng thực sự. Ông tuyệt đối không hề tỏ ra khinh thường một kẻ có xuất thân nông dân.

"Mời cậu bước vào bên trong sảnh đường dùng một bát trà nóng cho ấm bụng."

Ông vươn tay chỉ về phía căn phòng đang phủ đầy mùi trầm hương thơm ngát. Mùi hương thanh tao ấy nhanh chóng xua tan đi cái lạnh lẽo của vùng núi Lĩnh Nam.

"Chúng ta sẽ thong thả bàn bạc chuyện cậu muốn mua bí kíp."

Trần Phong sải những bước chân vững chãi đi theo vị võ sư già để tiến vào sảnh đường. Việc bước vào sảnh đường chính của môn phái là một đặc ân to lớn mà ngay cả đệ tử ruột cũng hiếm khi nhận được.

Bước qua ngưỡng cửa bằng gỗ lim dày dặn, một không gian rộng rãi và uy nghiêm lập tức hiện ra trước mắt vị khách lạ mặt. Trần Phong bình thản ngồi xuống một chiếc ghế gỗ trắc chạm trổ hoa văn tinh xảo.

Lò sưởi nhỏ ở góc phòng đang cháy âm ỉ tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ. Khí nóng nhanh chóng xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của vùng sơn cước hoang sơ.

Năm Trấn đích thân rót một bát trà nóng hổi sực nức mùi mộc nhĩ. Ông cẩn thận đẩy bát trà về phía người thanh niên đang ngồi đối diện.

"Cậu thanh niên, cậu muốn mua đứt bí kíp võ công của chúng tôi mang về."

Nét mặt của ông lão bỗng chốc trở nên cực kỳ nghiêm túc, không còn giữ vẻ cởi mở như lúc nãy. Ông thu liễm nụ cười, bày ra dáng vẻ uy nghiêm của một người làm chủ.

"Đây quả thực là một chuyện vô cùng hệ trọng."

Ông lão bưng chén trà lên uống một ngụm để thấm giọng. Ánh mắt ông mang theo sự cẩn trọng vô cùng sâu sắc của một người đang gánh vác cả một môn phái trên lưng.

"Bí kíp võ học là cội rễ lập thân của lò võ, là mồ hôi xương máu của bao thế hệ tiền nhân đúc kết lại mới thành hình."

Vị tông sư già đặt mạnh bát trà xuống mặt bàn gỗ bóng loáng. Âm thanh lạch cạch vang lên nhấn mạnh thêm sự lo âu đang đè nặng trong lòng ông.

"Phàm là người sống lăn lộn trong giang hồ, ai cũng giấu kín tuyệt kỹ của mình như giấu vàng giấu ngọc."

Ông thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài khoảng sân gạch nung đỏ rực. Trong lòng ông chất chứa bao nhiêu nỗi niềm trăn trở của một người truyền lửa.

"Tuyệt đối không bao giờ có chuyện dễ dàng truyền ra ngoài cho người lạ."

Trần Phong khẽ nhếch khóe môi tạo thành một nụ cười nhạt vô cùng thản nhiên. Hắn bưng bát trà lên nhấp một ngụm nhỏ, phong thái ung dung tự tại.

"Nếu để những chiêu thức tâm huyết này dễ dàng truyền ra ngoài đường."

Năm Trấn tiếp tục câu chuyện, nét mặt càng lúc càng đăm chiêu và vương đầy sự trăn trở. Lão nhíu đôi lông mày lại thành một nếp gấp sâu hoắm ở giữa trán.

"Tôi e rằng sẽ gây ra vô vàn sóng gió và hiểm họa khôn lường trên chốn giang hồ."

Ông vuốt chòm râu bạc phơ, trong lòng dâng lên vô số nỗi lo toan của một người làm thầy. Giang hồ hiểm ác vốn dĩ không bao giờ có chỗ cho sự nhân nhượng.

"Đó là chưa kể lỡ bí kíp rơi vào tay những kẻ gian ác."

Bàn tay chai sần của ông siết chặt lại thành quyền, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo. Sự tức giận của một bậc trượng phu bùng lên khi nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất.

"Bọn chúng sẽ dùng sức mạnh đó để ức hiếp dân lành lương thiện."

Ông gõ gõ ngón tay xuống bàn gỗ lim để nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

"Lúc đó tội lỗi của môn phái chúng tôi dù có nhảy xuống sông cũng không tài nào gột rửa sạch sẽ cho cam."

Nghe những lời đầy tính phòng bị đó, Trần Phong hoàn toàn không hề bị áp lực vô hình kia làm cho nao núng. Hắn đặt bát trà xuống bàn một cách vô cùng điềm đạm.

"Ông cứ yên tâm, tôi hoàn toàn không có hứng thú hay ý định mở lò võ."

Ánh mắt thâm thúy của hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt nhăn nheo của vị tông sư già. Hắn không hề có nửa điểm né tránh hay e dè trước uy thế của chủ nhà.

"Tôi tuyệt đối không tranh giành địa bàn làm ăn với bất kỳ ai trên cái đất này."

Hắn từ tốn nói ra mong muốn thuần túy nhất của bản thân mình bằng một chất giọng vô cùng thẳng thắn. Sự chân thành toát ra từ tận đáy lòng khiến người nghe dễ dàng cảm nhận được.

"Chút danh lợi hão huyền chốn giang hồ đối với một nông dân nghèo như tôi căn bản không có giá trị hay sức hút gì cả."

Sự tĩnh lặng trong đôi mắt hắn khiến người đối diện cảm thấy vô cùng kính nể. Hắn dựa lưng vào thành ghế gỗ, tiếp tục giãi bày nỗi lòng một cách vô cùng thực tế.

"Tôi chỉ là một người dân quê mùa muốn mua chút bí kíp để rèn luyện gân cốt phòng thân."

Hắn hồi tưởng lại những trận chiến đẫm máu vừa diễn ra ở ngoài bìa rừng. Sức mạnh cơ bắp cường tráng chính là thứ duy nhất giúp hắn bảo vệ được vợ mình.

"Giữa cái thời buổi binh đao loạn lạc, giặc cướp hoành hành khắp nơi này, có sức mạnh mới bảo vệ được bản thân."

Sự chân thành toát ra từ từng lời nói của hắn khiến Võ sư Năm Trấn gật gù liên tục. Những nếp nhăn âu lo trên vầng trán rộng cũng dần giãn ra.

"Mục đích duy nhất của tôi là có đủ sức mạnh tự vệ."

Hắn nghĩ đến khuôn mặt gầy gò ốm yếu của vợ mình, trong lòng dâng lên một cỗ quyết tâm mãnh liệt. Hắn đã thề sẽ không để cô phải rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

"Tôi muốn bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình được sống những ngày tháng bình yên không ai quấy phá hay ức hiếp."

Ông làm nghề võ cả đời, tiếp xúc với vô số hạng người nên dư sức nhìn thấu được bản chất trong sạch của kẻ đối diện. Ông lão lẩm bẩm trong miệng bằng một âm lượng vô cùng nhỏ.

"Nếu một kẻ mang tâm cơ hiểm độc chuyên đi hại người."

Lão vuốt vuốt chòm râu, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người thanh niên trẻ tuổi. Một bậc kỳ tài quang minh lỗi lạc như thế này tuyệt đối không thể là kẻ xấu.

"Hắn tuyệt đối không thể có được đôi mắt trong vắt và tĩnh lặng đến nhường này."

Sự đề phòng cuối cùng trong lòng ông cũng bị tháo gỡ hoàn toàn. Đối diện với một khí chất quang minh chính đại, ông tin chắc người thanh niên này sẽ không dùng võ học làm việc ác.

"Được rồi, nếu cậu đã thề thốt chân thành như vậy."

Ông lão chống 2 tay lên đầu gối, chuẩn bị đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ trắc. Xương cốt già nua kêu lên vài tiếng răng rắc mệt mỏi.

"Tôi cũng sẵn lòng phá lệ một lần, tạo điều kiện cho cậu xem qua tàng thư của bổn môn."

Nói xong, ông lão vội vã quay người sải bước đi thẳng vào gian phòng kín nằm im lìm ở phía sau. Bức vách gỗ chạm lộng rồng phượng khép lại, để lại Trần Phong một mình ngồi chờ đợi.

Tầm 10 phút sau, cánh cửa thư phòng lại mở ra một lần nữa. Ông lão đã khệ nệ bưng ra một chiếc rương gỗ nhỏ đóng đầy bụi bặm.

Bên trong chiếc rương chứa hàng chục loại bí kíp võ học khác nhau, được xếp ngay ngắn thành từng chồng vô cùng cẩn thận. Ông đặt chiếc rương lên mặt bàn gỗ trắc bóng loáng, tạo ra một tiếng cạch khô khốc.

"Đây là tất cả những nền tảng võ học cơ bản nhất của bổn môn."

Ông dùng ống tay áo cẩn thận lau đi lớp bụi mờ đang phủ đầy trên những lớp bìa sách ố vàng. Mùi giấy dó mục nát ẩm mốc lập tức bay xộc vào trong không khí.

"Chúng được tích lũy từ thời cha ông tôi dốc sức truyền lại cho con cháu đời sau rèn luyện."

Ông đẩy chiếc rương về phía vị khách quý đang ngồi điềm nhiên thưởng trà. Sự hào phóng của ông lão khiến người đối diện cảm thấy vô cùng ấm lòng.

"Cậu cứ tự nhiên xem xét cẩn thận, chọn lấy thứ phù hợp với mình."

Ông nở một nụ cười đôn hậu, hoàn toàn không giấu giếm bất cứ một chút bí quyết nào.

"Tôi tuyệt đối không giấu giếm bất cứ thứ gì đối với một vị khách quý mang tấm lòng ngay thẳng như cậu."

Trần Phong nhẹ gật đầu cảm tạ ân tình của vị tông sư già. Ngón tay thon dài thô ráp của hắn bắt đầu lật mở từng trang giấy nhạt nhòa chữ viết để tìm kiếm.

Nhãn quang sắc bén của một người từng trải qua hàng ngàn trận chiến đẫm máu vẫn giúp hắn nhìn thấu mọi thứ. Trong con mắt của hắn, những chiêu thức phàm trần này có vô số sơ hở.

Thế nhưng, hắn cũng phải thừa nhận một sự thật khách quan rằng chúng lại vô cùng hữu dụng. Những cuốn sách này chính là nền tảng tốt nhất để rèn luyện cường độ cơ bắp thuần túy cho thân xác.

Hắn lướt qua hàng chục cuốn sách với một tốc độ cực nhanh, lật giở từng trang một cách dứt khoát. Hắn làm việc hệt như một cỗ máy ghi nhớ tri thức không biết mệt mỏi.

Chỉ trong vòng 5 phút ngắn ngủi, hắn đã nắm thóp được toàn bộ cốt lõi của những môn võ nghệ đang nằm la liệt trên bàn. Sự kỹ tính và tốc độ lướt sách kinh hồn của hắn khiến vị tông sư già đứng bên cạnh cũng phải đổ mồ hôi hột.

Trần Phong khẽ mỉm cười hài lòng với đống kiến thức vừa nạp vào đầu. Hắn từ từ gập toàn bộ những cuốn sách đó lại một cách vô cùng trân trọng.

Hắn đem kho tàng tri thức của môn phái xếp ngay ngắn trở về vị trí cũ trên mặt bàn gỗ trắc bóng loáng. Hắn tuyệt đối không làm xô lệch một thứ gì, giữ gìn sự gọn gàng nguyên thủy.

Hắn ngước đôi mắt đen láy lên, điềm nhiên nhìn thẳng vào khuôn mặt đang căng thẳng của Võ sư Năm Trấn.

"Tất cả những cuốn bí kíp này đều là nền tảng võ học vô cùng vững chắc."

Hắn từ tốn cất lời, ngón tay khẽ gõ nhịp nhàng lên nắp của chiếc rương gỗ bám bụi.

"Chúng rất hữu dụng đối với những kẻ muốn rèn luyện gân cốt như tôi."

Hắn thẳng thắn đặt câu hỏi về mặt tài chính, muốn đo lường xem bản thân có đủ sức kham nổi hay không.

"Ông chủ lò võ, xin ông cho tôi biết, giá cả để mua đứt một cuốn công pháp ở đây rốt cuộc là bao nhiêu tiền?"

Võ sư Năm Trấn khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt trầm ngâm nhìn người thanh niên đang ngồi điềm nhiên uống trà. Ông lão thở dài một tiếng, âm thanh mang theo sự nặng nề của những quy củ khắt khe.

"Cậu thanh niên à, võ học là thứ vô giá."

Ông khẽ lắc đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng khó xử khi phải trực tiếp nói chuyện tiền nong.

"Như tôi đã nói lúc trước, công pháp là gốc rễ lập thân của một võ quán."

Lão hít sâu một hơi, quyết định nói thẳng ra những luật lệ bất thành văn chốn giang hồ.

"Cậu muốn mua đứt nó mang về nhà để tự do luyện tập một mình."

Âm thanh của ông vang lên dứt khoát, không hề có ý định nhượng bộ hay bớt xén thêm bất kỳ một đồng lẻ nào.

"Giá cả chắc chắn không hề rẻ một chút nào."

Ông lão cắn răng, đưa ra một con số được xem là mức giá trần đắt đỏ nhất cho những bí kíp tuyệt học ở đất Chợ Kẻ Rừng này.

"Để truyền thụ lại một môn công pháp hoàn chỉnh cho người ngoài, mức giá thấp nhất cũng phải rơi vào 10 lạng bạc trắng cho một cuốn sách."

Ông nín thở chờ đợi, lo sợ cái mức giá trên trời này sẽ khiến người thanh niên phải chùn bước. 10 lạng bạc thực sự là một con số có thể hù dọa bất kỳ kẻ nghèo hèn nào.

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự e ngại của vị võ sư già, Trần Phong lại không hề biểu lộ ra một tia kinh ngạc hay hụt hẫng nào. Hắn dứt khoát rút ra 3 cuốn bí kíp mang tên Khai Sơn Quyền, Truy Phong Cước và Đoạn Phong Đao Pháp đặt ngay ngắn lên mặt bàn.

"Tôi sẽ lấy 3 cuốn này."

0
Ủng hộ tác giả hoang anh phan vu Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.