Tiên Lộ Không Bằng Đường Về Nhà

Chương 19: Sự Hy Sinh Thầm Lặng

Đăng: 02/08/2026 04:02 1,939 từ 1 lượt đọc

Chương 19:

Sau khi dứt một lời an ủi, Trần Phong nhẹ nhàng buông vòng tay đang siết chặt lấy cơ thể gầy gò của vợ ra. Hắn xoay người lại, định cầm xấp lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích lên để cùng cô trở về nhà. Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là một gói đồ được buộc bằng một dải lạt nằm chỏng chơ trên mặt bàn gỗ lim.

Hắn nhíu đôi lông mày rậm rạp lại, ánh mắt sắc bén lướt qua lớp mép vải thô kệch lộ ra bên ngoài. Hắn tinh ý nhận ra đó hoàn toàn không phải là sự mướt mát và độ phồng của loại lụa tơ tằm thượng hạng dành cho nữ giới. Mùi hương liệu ướp vải đắt tiền dường như cũng bị thay thế bằng mùi vải bông mộc mạc.

"Thanh Vũ, xấp lụa xanh ngọc bích lúc đầu tôi chọn cho em đâu mất rồi?"

Hắn cất giọng trầm thấp hỏi thăm, trong lòng dâng lên một sự nghi hoặc vô cùng lớn về sự vắng mặt của món đồ đắt tiền đó. Thanh Vũ cắn chặt bờ môi nhợt nhạt đến mức tấy đỏ, 2 bàn tay gầy guộc chằng chịt vết nứt nẻ xoắn chặt vào nhau đầy vẻ bối rối. Cô cứ đứng im thin thít, không dám ngước mắt lên nhìn thẳng vào khuôn mặt điềm tĩnh của người đàn ông trụ cột.

"Chàng trai à, cậu đừng có trách mắng con bé."

Dì Lưu đứng phía sau quầy hàng mỉm cười hiền hậu, chủ động lên tiếng giải thích thay cho sự ngập ngừng của cô gái nghèo khổ. Bà ta chậm rãi đi vòng qua quầy, ánh mắt tràn ngập sự trân trọng nhìn người vợ bé nhỏ luôn âm thầm chịu đựng sự túng quẫn. Bàn tay mập mạp của bà chủ tiệm khẽ vỗ về lên bờ vai đang run rẩy của cô.

"Lúc cậu đi vắng ra ngoài sạp hàng mua kẹo hồ lô, con bé đã nằng nặc đòi trả lại xấp lụa tơ tằm xanh ngọc đắt đỏ đó cho tiệm của dì."

"Nó bảo chỉ muốn lấy đúng một xấp lụa vải nam màu xanh sẫm này mang về để may y phục cho cậu mà thôi."

"Còn xấp vải nam này thì con bé cũng đã trả tiền rồi, mọi thứ đều xong xuôi hết cả."

Bà chủ tiệm vỗ nhẹ lên bề mặt gói đồ lụa nam trên bàn, ánh mắt chứa đựng một sự cảm phục sâu sắc đối với người vợ hiền thảo. Nụ cười của bà ta mang theo sự ấm áp hiếm hoi giữa cái chốn chợ búa phàm trần đầy rẫy sự toan tính thiệt hơn. Bà ta lắc đầu cảm thán cho tấm chân tình mộc mạc của đôi vợ chồng trẻ.

"Thanh Vũ bảo chất vải lụa nam này vô cùng mềm mại và giữ ấm tốt, may áo trường sam cho cậu mặc đi rừng là thích hợp và thoải mái nhất."

"Cái con bé này lúc nào cũng chỉ biết lo nghĩ cho chồng, thật sự là hiền lành và đảm đang hiếm có trên đời này đấy."

Nghe những lời giải thích cặn kẽ của bà chủ tiệm, lồng ngực Trần Phong như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng. Một cỗ chua xót xen lẫn sự ấm áp mãnh liệt dâng trào trong huyết quản lạnh lẽo của người từng đứng trên đỉnh cao. Hắn từng nghĩ con người trần tục chỉ là những sinh vật yếu ớt chứa đầy những loại dục vọng ích kỷ bẩn thỉu.

Thế nhưng, chính người phụ nữ bần hàn này lại dùng hành động thiết thực nhất để dạy cho hắn biết thế nào là một sự hy sinh vô điều kiện.

"Em đúng là một cô gái ngốc nghếch hết chỗ nói."

Hắn khẽ thở dài một tiếng não nề, vươn bàn tay thô ráp ra xoa nhẹ lên mái tóc xơ xác khét mùi khói bếp của cô. Hắn hoàn toàn không biết phải dùng lời lẽ phàm tục nào để có thể đền đáp lại tấm chân tình sâu nặng của người con gái đáng thương này. Sự áy náy bủa vây tâm trí hắn, khiến hắn thầm thề sẽ dùng cả phần đời còn lại để che chở cho cô.

"Nhưng mà đồ tôi đã quyết định mua cho em, tuyệt đối không có chuyện mang đem trả lại như thế này được."

Hắn dứt khoát quay người lại, đối mặt với bà chủ tiệm đang đứng mỉm cười phía sau quầy hàng bằng một phong thái vô cùng uy nghiêm. Bàn tay to lớn của hắn thò vào trong túi áo, trực tiếp lấy ra một thỏi bạc trắng lấp lánh đặt mạnh xuống mặt bàn gỗ lim. Âm thanh khô khốc vang lên thể hiện rõ sự quyết đoán của một người đàn ông làm chủ gia đình.

"Dì Lưu, phiền dì đi lấy lại xấp lụa màu xanh ngọc bích lúc nãy gói ghém cẩn thận lại cho tôi."

Thanh Vũ giật mình hoảng hốt, vội vàng vươn 2 bàn tay gầy guộc ra níu chặt lấy vạt áo trường sam của người đàn ông trụ cột. Cô ngước đôi mắt ướt át lên nhìn hắn, khuôn mặt nhợt nhạt lộ rõ sự hoảng loạn và tiếc nuối tột độ đối với số tiền vừa mới tung ra. Bàn tay cô run rẩy bám lấy vạt áo hắn, sợ hãi cảnh nghèo đói sẽ lại bủa vây lấy cái gia đình nhỏ bé này thêm một lần nữa.

"Anh ơi, đừng mua nữa, nhà mình làm gì còn nhiều tiền đâu mà anh lại phung phí như vậy!"

"Em mặc quần áo cũ cũng được mà, xấp lụa đó đắt đỏ quá, em ngàn vạn lần không dám mặc lên người đâu."

Trần Phong xoay người lại, vươn tay nắm chặt lấy 2 bàn tay lạnh ngắt của cô, truyền đi một hơi ấm rực rỡ và vững chãi nhất. Ánh mắt hắn kiên định nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn sự lo âu của vợ mình, không cho phép cô thốt ra thêm bất kỳ một lời từ chối nào nữa. Sự che chở tuyệt đối toát ra từ từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của hắn.

"Tôi đã nói rồi, sự kiêu hãnh và nụ cười rạng rỡ của em thì hàng vạn lạng bạc cũng không thể nào mua nổi."

"Em cứ ngoan ngoãn nhận lấy đi, đừng để tôi phải nổi giận."

Dì Lưu đứng phía sau quầy hàng vui mừng ra mặt, nhanh nhẹn chạy đi lấy xấp lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích xuống gói ghém lại một cách vô cùng vuông vức. Bà ta nhận lấy thỏi bạc trắng từ tay Trần Phong, miệng không ngừng tuôn ra những lời khen ngợi ngọt như mía lùi dành cho vị khách quý. Khóe miệng bà ta cứ cười tủm tỉm không khép lại được.

"Cậu thanh niên này đúng là hào phóng và thương vợ nhất cái trần đời này, Thanh Vũ nhà cháu quả thực có phúc ngập trời rồi."

"Thôi được rồi, đồ đạc đã xong xuôi, chúng ta về nhà thôi."

Trần Phong dắt tay vợ bước ra khỏi cửa tiệm, bỏ lại phía sau lưng những ánh mắt vẫn còn bàng hoàng của đám đông hiếu kỳ. Gió bấc thổi lướt qua con phố sầm uất của Chợ Kẻ Rừng, thổi tung vạt áo trường sam màu xanh nhạt của người đàn ông vạm vỡ. Trên tay hắn lúc này đang cầm chặt 2 cuốn bí kíp võ công dày cộm cùng 2 xấp lụa đắt tiền vừa lấy được.

Thanh Vũ ngoan ngoãn bước thấp bước cao bám sát theo bóng lưng vững chãi, trong lòng ngập tràn một sự ngọt ngào khó tả. Ánh chiều tà hắt những tia nắng vàng vọt yếu ớt xuống mặt đường đất lầy lội, kéo dài cái bóng của 2 con người đang sóng bước bên nhau. Con đường ngoằn ngoèo trải dài từ khu chợ sầm uất về lại Làng Ngô Đồng phủ đầy sỏi đá nhấp nhô và những vũng bùn đen ngòm.

Dọc đường đi, bầu không khí giữa 2 vợ chồng vô cùng yên bình và tĩnh lặng. Từng đợt gió lạnh buốt thấu xương lùa qua những ngọn cây trơ trọi lá bên đường, tạo ra những âm thanh rít gào đáng sợ. Thanh Vũ thỉnh thoảng lại lén lút ngước đôi mắt trong veo lên nhìn sườn mặt nam tính góc cạnh của người đang đi ngay bên cạnh mình.

"Anh ơi, em vẫn thấy xót xa cho 40 lạng bạc trắng trả nợ kia quá."

"Đó là mồ hôi nước mắt của anh liều mạng đánh thú dữ hái thuốc mới đổi lại được."

Cô ngập ngừng lên tiếng, 2 bàn tay bấu chặt lấy nhau một cách đầy bối rối và tiếc nuối. Cô cúi gầm mặt xuống nhìn mặt đường lầy lội, giọng điệu mang theo sự dằn vặt và tự trách bản thân vô cùng sâu sắc. Cái nghèo cái đói từ lâu đã ăn sâu vào máu thịt khiến cô không thể nào ngừng suy nghĩ về số tiền khổng lồ đó.

"Vậy mà chỉ trong một cái chớp mắt, số tiền khổng lồ đó đã tan thành mây khói hết rồi."

"Bây giờ trong túi nhà mình chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 lạng bạc, liệu chúng ta có đủ sống qua cái mùa đông khắc nghiệt này không anh?"

Trần Phong khẽ khựng lại một nhịp chân, quay đầu nhìn khuôn mặt nhợt nhạt đang nhăn nhó vì tiếc tiền của người vợ trần tục. Hắn hiểu rõ tâm lý của một người phụ nữ quanh năm sống trong cảnh nghèo đói túng quẫn, chưa từng được ăn một bữa no. Việc mất đi một số tiền khổng lồ như vậy chẳng khác nào bị cắt đi từng khúc ruột trong cơ thể gầy gò của cô.

"Tôi đã nói với em ở trong tiệm vải rồi, tiền bạc mất đi thì chúng ta hoàn toàn có thể từ từ dùng đôi tay này kiếm lại được."

"Tôi có chân có tay, có sức khỏe để lên núi đánh thú hái thuốc, nhà chúng ta tuyệt đối sẽ không bao giờ lâm vào cảnh đói khát đâu."

Hắn mỉm cười ân cần, dùng ngón tay cái thô ráp lau đi giọt sương lạnh buốt đọng trên khóe mi đỏ hoe sưng húp của cô. Hắn kiên định truyền cho cô một sự tự tin vững chãi tựa như ngọn núi lớn, che chắn mọi giông bão cuộc đời đang chực chờ ập tới. Đối với hắn, kiếm tiền bằng thể lực phàm trần tuy có mệt nhọc nhưng hoàn toàn không phải là điều bất khả thi.

"Đối với tôi, sự an toàn của em quan trọng hơn hàng vạn lạng bạc trắng gộp lại."

"Em tuyệt đối không được tự dằn vặt bản thân mình thêm một phút giây nào nữa."

Nghe những lời an ủi chân thành của người đàn ông trụ cột, trái tim đang rỉ máu của Thanh Vũ dần dần cảm thấy ấm áp trở lại. Cô gật đầu nức nở, vội vàng đưa mu bàn tay lên lau khô 2 gò má ướt lạnh, tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ khóc lóc yếu đuối nữa. Sự hiện diện của hắn chính là ánh sáng soi rọi cuộc đời tăm tối của cô.

0
Ủng hộ tác giả hoang anh phan vu Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.