Vương triều Semino

Chương 92: Bộ Mặt Đương Triều

Đăng: 15/08/2026 07:06 1,948 từ 2 lượt đọc

Dù Tamo đã tích lũy không ít kinh nghiệm nhưng so với một ám vệ lâu năm như Kanako thì cô chẳng khác gì lấy trứng chọi đá. Kanako nhìn thấu tất cả chiêu thức của Tamo, nhanh chóng áp đảo, giữ thế thượng phong.

Tamo mất đi lợi thế về linh lực, cộng thêm tình trạng suy kiệt sau khi cứu Sakai, cô e rằng mình không thể chống đỡ được bao lâu nữa. Nằm dưới chân Kanako, cô chỉ biết oán trách bản thân.

“Kanako, mau dừng tay lại! Huynh trưởng ta sẽ không tha cho cô!”

Hira ôm đôi chân đầy máu, vẫn cố gắng lết đến chỗ hai người họ. Lời nói của Công chúa giờ đã chẳng còn chút trọng lượng, Kanako bỏ ngoài tai. Cô ta chĩa mũi kiếm sát ngực trái Tamo, cười cay nghiệt:

“Ta đã tính tha mạng cho ngươi nhưng xem ra, ngươi cứ nhất quyết xen vào phá hoại chuyện của ta! Quận vương phi, ngươi thật là tham lam, đã được lòng Quận vương, còn muốn tranh giành Lý sư của ta!”

Tamo cau mày, bức xúc phản đối, “Cô nói lung tung gì vậy? Ta…”

Cô chưa nói hết câu đã bị Kanako dọa giết. Mũi kiếm của Kanako xuyên qua lớp y phục, ghim sâu vài phân xuống da thịt Tamo, máu bắt đầu tuôn ra. Kanako vênh mặt, cảnh cáo:

“Hôm nay, ta nhất định không để ngươi phá hỏng chuyện đại sự của ta! Chức vụ này khó khăn lắm ta mới có được, bằng mọi giá ta phải giữ nó! Tamo, nếu ngươi vẫn khăng khăng cản đường, ta sẽ lấy mạng nhà ngươi trước!”

Tuy vậy, lần hạ thủ này, nhát kiếm của Kanako không tài nào chạm tới Tamo. Một nguồn linh lực tỏa ra từ ấn ký lá phong bảo vệ chủ nhân đồng thời hất đối thủ văng ra xa. Kanako ngã xuống, trọng thương.

Tamo nhờ đó mà lấy lại linh lực, cơ thể cũng dần bình phục. Thật kỳ lạ, nguồn linh lực kia mạnh đến mức chữa lành được cả vết thương cho Hira. Công chúa mừng rỡ, vội chạy đến đỡ Tamo. Bình thường, Tamo sẽ rất lấy làm tự hào về khả năng siêu phàm của mình nhưng bây giờ cô bất giác nảy sinh lo ngại.

Sao mình lại mạnh như thế chứ? Nguồn linh lực này rốt cuộc đến từ đâu?

Nhìn sắc mặt bối rối của cô, Hira cũng bồn chồn theo, “Tamo! Tẩu có sao không?”

Hai người họ mãi lo nghĩ, chẳng để tâm đến mối nguy cận kề. Kanako nào bỏ qua, cô ta điên cuồng lao tới. Tamo phản xạ tức thì, đẩy Hira sang một bên. Trong tay cô không có lấy tấc sắt, vừa lùi bước vừa né tránh từng đòn tấn công của Kanako.

“Tamo, coi chừng vực thẳm!”

Hira vừa hét lớn cảnh báo, chân Tamo đã bước hụt. Tamo rơi tự do xuống vực. Đứng trước tình cảnh ấy, Công chúa vứt bỏ nỗi sợ, nhảy xuống vực cùng Tamo. Cả hai mất hút dưới vách núi.

Tuy Phi Hành thuật của Hira không đủ kéo Tamo lên nhưng cũng giúp bọn họ giảm tốc độ rơi, bảo toàn tính mạng. Dưới núi, cả hai nghe tiếng vó ngựa rền vang của đoàn quân triều đình. Tamo kéo Hira trốn vào tảng đá lớn, thận trọng quan sát tình hình. Cô khẽ nói với Công chúa, “Chưa biết họ có phải là quân của Kanako hay không, chúng ta không nên mạo hiểm!”

Hira luống cuống, nép sát vào Tamo, “Nhưng chúng đến gần quá rồi! Đằng nào họ cũng phát hiện ra chúng ta!”

Tamo suy nghĩ một lúc, liền mở lời đề xuất:

“Hira, cô đưa trường bào cho ta! Ta sẽ thay cô ra mặt, để xem bọn chúng có ý đồ gì không!”

Hira lắc đầu, một mực bác bỏ, “Không được! Lỡ tẩu có chuyện gì, muội biết ăn nói sao với Sakai huynh?”

Tamo thở dài rồi đặt tay lên vai cô, cười ngạo nghễ, “Cô lo xa rồi! Kiếm pháp và linh lực của ta không phải dạng vừa, đám tiểu tốt này làm sao làm khó được ta? Đưa y phục mau, còn chần chừ thì cả hai sẽ cùng bỏ mạng đấy!”

Tamo hối thúc khiến Hira không thể từ chối. Tamo khoác trường bào lên người, dùng mũ trùm che kín khuôn mặt. Cô đang định rời đi thì chợt khựng lại vài giây. Khi đã nghĩ thông, Tamo liền đưa Hira tấm thẻ gỗ của Sakai rồi mỉm cười dặn dò:

“Giữ lấy tấm thẻ gỗ này, nó sẽ bảo vệ cô! Nếu quân triều đình thật sự đang muốn truy bắt cô, nếu như ta không quay lại, hãy mang thẻ gỗ này về gặp Sakai! Hiện tại, ta nghĩ chỉ có Sakai mới có cách giúp cô!”

Hira bịn rịn nắm chặt tay Tamo, mắt đỏ hoen, “Nhưng vật này…! Tẩu nhất định phải quay lại!”

Tamo gật đầu trấn an Hira. Sau đó, cô xông thẳng đến cướp một con ngựa của đám lính rồi dụ chúng đuổi theo.

Ở Bạch phủ, một nửa chiếc lá phong trong lòng bàn tay Hiro bất ngờ phát sáng. Cậu cảm nhận được Tamo đang gặp nguy hiểm. Cơn giận dữ bộc phát, đồng tử Hiro chuyển sắc đỏ sẫm. Thoáng chốc, cậu hóa thành một con rồng trắng lớn, bay thẳng về phía rừng trúc.

Đến gần bờ vực, rồng trắng quay về bản thể con người. Cậu đáp xuống ngay sau lưng Kanako. Có vẻ Kanako vẫn chưa hay biết sự hiện diện của Hiro. Cô chăm chú nhìn xuống dưới vực thẳm, dò tìm tung tích Tamo và Hira.

Hiro gằn giọng, “Lại là ngươi?”

Kanako giật thót tim, vội xoay người lại. Đối diện ánh mắt đỏ rực, lạnh tanh của Hiro, cô bủn rủn tay chân. Nếu đằng nào cũng không chạy thoát, ít ra, trước lúc chết phải giữ chút thể diện. Kanako phì cười, mỉa mai:

“Đúng là chạy trời không khỏi nắng! Ta chỉ mới động tới nữ tử của ngươi, ngươi đã vội vã tìm tới tận đây đòi mạng sao, Lý sư Hiro? À… lẽ ra ta nên gọi ngươi là… Bạch Long thượng thần?”

Bỏ ngoài tai lời lẽ khiêu khích, Hiro chỉ im lặng. Cậu khẽ phất tay, tuyệt tình tiễn biệt Kanako. Mối tình đơn phương hơn năm năm dang dở, Kanako tựa con hồ điệp đan bằng dây, kết cục tan thành tro bụi.

Ngay lúc này, ở dưới đáy vực, Tamo bị đám binh lính triều đình truy đuổi ráo riết. Đúng như cô dự đoán, chúng đang nhận lệnh hành thích Công chúa. Chúng nghĩ Tamo là Công chúa nên thẳng tay giương cung bắn cô. Hira trốn trong vách đá, sau cùng cũng đã nhìn rõ bộ mặt tàn nhẫn của triều đình.

Tamo trúng hai mũi tên, mất đà té khỏi yên ngựa. Đám lính lập tức đến lột áo choàng của cô. Tên chỉ huy nhận ra đã bắt nhầm người, tức giận chĩa kiếm vào Tamo, hỏi cung:

“Sao ngươi lại mặc y phục của Công chúa? Công chúa đang ở đâu? Khai ra mau!”

“Công chúa nào? Ta không biết!”

Tamo giả ngu, cố tình chọc tức hắn. Thanh kiếm của hắn vừa vung lên đã bị một luồng linh khí từ xa bay đến, chém gãy ngang. Luồng linh khí đó tiếp tục hất văng bọn lính sang tám hướng.

Hiro xuất hiện, vội đỡ lấy Tamo. Sự hiện diện của cậu khiến Tamo ngỡ ngàng, hỏi, “Trưởng bối, sao cậu lại ở đây?”

Hiro không vội giải thích, chăm chăm nhìn vết thương của cô, sốt ruột khôn cùng, “Tamo, nàng không sao chứ?”

Bọn lính ngoan cố đứng dậy, tay lăm le vũ khí, bao vây cả hai. Càng nương tay, lũ ngu xuẩn càng không biết điều, Hiro liếc sang chúng, đất trời bỗng gầm vang. Một luồng linh khí mang hình dáng rồng trắng bay khỏi lòng bàn tay Hiro, lượn vòng quanh đám lính. Bọn chúng tan ra từng mảnh, cuốn đi theo gió cát.

“Trưởng bối… cậu…”

Tamo đang mang trọng thương, lại gặp cảnh tượng kinh hãi ấy khiến cô sợ hãi đến ngất đi. Hiro nhẹ nhàng bế cô trên tay rồi lộ diện chân thân là Bạch Long, đưa cô rời khỏi.

“Tamo!”

Hira hét lớn, đuổi theo trong vô vọng. Cô đứng giữa bãi đất tan hoang, ngước đầu lên trời cao.

Tại Cổ trấn, hay tin nhóm Thống lĩnh trở về, Toji vội chạy ra sân đón. Cô đếm đi đếm lại vẫn thiếu ba người, ngạc nhiên hỏi:

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Tamo, Sakai với Hira đâu rồi?”

Chishi trầm mặt, trả lời, “Bọn người Gitaca lập mưu bắt cóc Hira, chúng tớ đánh nhau với họ một trận! Còn Tamo và Sakai tới giờ vẫn không rõ tung tích!”

Norido não nề, vội góp lời, “Nếu Hikari không đánh đổi mạng sống để cứu giúp, hẳn là bọn tớ cũng không còn đường về!”

Nghe xong, mọi niềm tin trong Toji như sụp đổ. Cô nén chặt nỗi bàng hoàng, lặng lẽ vào phòng, khép kín cửa.

Không thể nào! Không thể nào! Tại sao… mọi thứ thành ra thế này?

Toji mới đi được vài bước, đầu óc đã quay cuồng, tay chân lạnh ngắt. Cô rơi vào trạng thái tuyệt vọng, mất hết ý thức, ngã khuỵu xuống nền đất.

Đêm ấy, kinh thành dậy sóng. Đế vương liên tục nhận được hung tin. Quận vương Sakai đột nhiên mất tích, đoàn lính ông cử đi ám sát Công chúa bị tàn sát sạch sẽ, ngay cả hy vọng cuối cùng là Hoàng tử Usagi cũng chẳng còn.

Nghe những lời ấy, ông nổi trận lôi đình, quát tháo, “Biệt vô âm tín là thế nào? Một lũ ăn hại! Mau phái người đi tìm Hoàng tử về ngay cho ta!”

Đuổi đám thuộc hạ đi, Đế vương mang tâm trạng bất an ghé vào Tâm An điện. Quỳ rạp trước tượng thần, lời khẩn cầu của ông cứ lặp đi lặp lại hệt kẻ điên loạn. Đế vương không hề biết bên ngoài cánh cửa, Quốc sư đang âm thầm cười nhạo ông.

Ván cờ này, ngươi thua trắng rồi, Đế vương!

Không vội hả hê, Quốc sư mau chóng về Vương phủ, chuẩn bị cho nước cờ khó hơn. Vương phủ có một gian phòng bí mật, thường là nơi ông và Thân vương quá cố cùng nhau bàn luận những việc trọng đại. Giờ đây, căn phòng này dùng để giam giữ Quận vương. Cậu ta bị trói hai tay vào hai bên tay vịn của ghế bằng những sợi dây phong ấn linh lực, chỉ có Quốc sư mới đủ khả năng phá giải. Vừa thấy Quốc sư bước vào, Sakai đã lên tiếng đề nghị:

“Quốc sư, thầy mau cởi trói! Chuyện của con xin hãy để con tự mình giải quyết!”

“Giải quyết hay đi nạp mạng? Ta phụ sự Thân vương, không cho phép con lao đầu vào chỗ chết thêm lần nào nữa! Dù bất cứ giá nào, ta nhất định phải đưa con lên ngai báu, vì nó vốn dĩ thuộc về Thân vương và thuộc về con! Từ bây giờ, mọi chuyện sẽ do ta quyết định! Tới khi nào con thông suốt, ta sẽ thả con ra!”

Quốc sư dứt khoát tuyên bố, ánh mắt hừng hực quyết liệt.

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3