Vương triều Semino

Chương 87: Ma Trận Ảo Cảnh

Đăng: 01/08/2026 04:25 1,863 từ 1 lượt đọc

Trông thấy Hikari và Kuro xuất hiện cản đường, cả nhóm cũng ngầm đoán ra được rằng kẻ bắt cóc Công chúa là thành viên của binh đoàn Gitaca. Dẫu vậy, Hakusho vẫn muốn xác nhận lại, “Ả danh kỹ đó là người của Gitaca sao?”

Hikari nhếch môi, giọng điệu kiêu ngạo mà trả lời, “Đúng vậy! Tỷ ấy là Quân sư của Gitaca bọn ta!”

Nghe hai từ “tỷ ấy” đầy tôn kính, Hakusho hoang mang tột cùng. Cậu chẳng hiểu vì sao cô lại cả nể hạng người xảo trá đó. Để giải đáp khúc mắc trong lòng chàng Kiếm khách, Hikari vén cao ống tay áo, cho bọn họ chiêm ngưỡng chiếc vòng ngọc gắn chặt trên cẳng tay.

Chiếc vòng ngọc trắng vân đen là biểu tượng của gia tộc ShiO. Mỗi người trong gia tộc từ thuở lọt lòng đều mang theo một chiếc vòng. Theo cảnh giới tu luyện bí pháp, số vân đen trên vòng sẽ tăng dần, đồng thời phản ánh số linh hồn mà chủ nhân đã thu thập.

Vòng của Hikari giờ đây chằng chịt vân đen, nhiều đến mức chẳng thấy chút kẽ hở. Có vẻ như cô đã đạt tới cảnh giới cao nhất. Với tiềm lực và sự kiên trì chăm chỉ, Hikari dư sức luyện thành bí pháp từ lâu. Nhưng hệ lụy của nó chính là người luyện phải ký khế ước chia sẻ một phần máu thịt nuôi dưỡng các linh hồn. Thành thử ngày trước, Hakusho khăng khăng khuyên cô ngừng luyện.

Từng loại linh hồn đều có khế ước riêng. Nhờ vậy chúng luôn phục tùng theo chỉ thị chủ nhân. Khi đạt đến đỉnh phong, người luyện có khả năng lập ma trận ảo cảnh.

Đây là lúc Hikari phát huy toàn bộ những gì mà cô đã tu luyện thành. Chiếc vòng lan tỏa luồng ma lực đen đặc bắn thẳng lên trời tạo ra kết giới bao phủ xung quanh cả bọn. Kết giới chẳng khác gì lồng giam khổng lồ chia cắt giữa thực tại và ảo cảnh.

Song song đó, Hikari thả sáu yêu hồn mạnh nhất để bố trí thử thách cho hai phe. Cô mỉm cười tuyên bố:

“Sáu yêu hồn, sáu kẻ săn mồi. Nhiệm vụ của chúng ta là bằng mọi giá phải tiêu diệt sạch số yêu hồn này.” Hikari liếc sang Hakusho, nói tiếp, “Nhóm của ngươi có bốn người, phải tiêu diệt được bốn yêu hồn. Đội ta có hai người, cũng sẽ đối đầu với hai yêu hồn còn lại. Các ngươi dùng chiến thuật gì không quan trọng. Muốn đơn độc hay hợp sức đều được. Chỉ cần tiêu diệt hết yêu hồn thuộc phe mình là đủ. Đội nào xong trước được quyền tranh đoạt chiến lợi phẩm của đối thủ.”

Hikari ngưng một lúc, khẽ chạm vào chiếc vòng rồi trầm giọng cảnh báo, “Có điều này, các ngươi nên nhớ thật kỹ… Linh hồn của tất cả chúng ta đã bị kết giới giam giữ. Bất cứ ai chết dưới tay yêu hồn, linh hồn người đó sẽ thuộc về phe chiến thắng, đồng nghĩa với cái chết ở thực tại.”

Nghe Hikari phổ biến luật, cả nhóm Hakusho không khỏi lo lắng. Đặc biệt là Hakusho. Dù bên nào chiến thắng, bên nào bại trận, cậu đều sẽ day dứt cả đời. Chẳng lẽ Hikari muốn trả thù cậu, muốn lần nữa xếp cả hai lên bàn cân một mất một còn. Cậu thừa nhận ngày xưa đã không chọn tin cô, không đứng về phía cô nhưng cược mạng sống thế này, liệu có đáng?

“Hikari, thu hồi ma trận lại đi!“

Hakusho hét lớn, nét mặt thể hiện rõ nỗi thấp thỏm. Bộ dạng ấy khiến Hikari bật cười, chế nhạo.

“Sao vậy? Hiệp khách Hakusho biết sợ rồi à?”

Hikari nói đúng, Hakusho đã bắt đầu sợ hãi. Cậu sợ những điều sắp sửa xảy đến, sợ phải đưa ra quyết định, sợ nhìn dáng vẻ lạnh lùng đổi thay của cố nhân. Mọi lỗi lầm đều do cậu gây nên, cậu không thể để bất cứ ai gánh cùng, tất nhiên kể cả Hikari. Một khi nữ nhân học được cách tàn nhẫn thì thương lượng chỉ bằng thừa.

Hakusho siết chặt nắm tay nóng hổi, đẫm mồ hôi nhưng trái tim lại rét buốt lạ kỳ. Hikari dứt khoát đối diện với thực tại, chẳng lẽ cậu hèn nhát cho phép mình trốn tránh.

Trong lúc đó, ở phòng Toji. Thảo dược cháy hết từ lúc nào, ấy vậy mà dư vị vẫn còn thoang thoảng khắp căn phòng. Bên ngoài gió lớn, âm thanh lá cây xào xạc đánh thức cô. Toji còn chưa kịp nhớ hết những gì xảy ra đêm qua thì đã hớt hải ngó sang bàn trà. Ánh nắng chiếu xuyên vách tranh, lấn quá nửa chiếc bàn báo hiệu bấy giờ cũng phải tầm giữa trưa. Thấy tên nằm bên cạnh vẫn đang say ngủ, Toji mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cô cũng ngăn được cậu ta tham gia buổi tiệc ở Vạn Hoa tửu.

Toji vừa định ngồi dậy, toàn thân liền truyền đến cảm giác đau nhức. Những dấu vết Yuki để lại khiến cô vừa giận dữ, vừa xấu hổ. Cô chẳng rõ sau khi mình ngất đi, trong cơn mê loạn, cậu ta còn giở trò gì. Nào ngờ đằng sau dáng vẻ đạo mạo lại tiềm ẩn bản tính lưu manh.

Ngắm nhìn gương mặt bình thản của Yuki khi ngủ, Toji cười khẩy. Cô khởi động các khớp ngón tay, chẳng chút lưu tình mà giáng thẳng một bạt tai xuống mặt Yuki. Cậu ta bừng tỉnh, hồn phách hoảng loạn. Tới khi nhận ra tình cảnh éo le hiện tại, Quân sư mới cuống quýt, vội vã phân trần:

“Toji… chuyện này…”

Tuy nhiên, Toji không cho cậu cơ hội giải thích. Cô lập tức tát thêm một phát vào má bên kia của cậu. Giữ nguyên thái độ hằn học, Toji trừng mắt, gằn giọng lạnh tanh, “Đêm qua… chỉ là sự cố thôi!”

Yuki im thin thít, chẳng dám hé răng. Lấy lại bình tĩnh, Toji kéo cao tấm chăn, che đi đôi vai trần chi chít vết đỏ rồi khẽ hạ giọng, “Cũng do ta mời rượu cậu! Chuyện này ta không trách cậu… nhưng ta không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa! Cậu đi đi!”

“Toji…”

Quân sư áy náy khôn nguôi. Lòng không đành nhưng cậu buộc phải khoác y phục, thu xếp rời đi. Quân sư vừa bước đến mở cửa thì Toji đột nhiên lên tiếng ngăn cản, “Yuki, cậu hãy đi đường cửa sổ! Đừng để ai biết chuyện này!”

Đêm qua được mời vào bằng cửa chính, giờ lại bị đuổi đi đường cửa sổ, nếu bảo Quân sư không tổn thương, chắc chắn là nói dối. Cậu ta cắn răng làm theo ý Toji, lủi thủi trèo cửa sổ mà rời khỏi phòng.

Phía cánh rừng trúc, sự căng thẳng bao trùm vạn vật. Hayashi thi triển linh lực tạo nên hàng chục phân thân. Đám phân thân mang một phần sức mạnh của chủ thể, giữ vai trò gây nhiễu loạn, cầm chân Sakai và Tamo.

Sakai chẳng thua kém, thanh Xích Nguyệt Đoạn Linh kiếm hấp thụ đủ linh lực giúp cậu san bằng trận địa. Các phân thân lần lượt tan biến dưới lưỡi kiếm rực đỏ. Sakai cứ tiêu diệt được gần hết thì Hayashi lại tiếp tục tạo ra thêm vô số phân thân khác. Bọn chúng quá đông, tràn sang chỗ Tamo. Tình hình này, muốn nha đầu tóc cam đứng im cũng khó, Sakai chỉ còn nước nhắc nhở cô.

“Tamo, cẩn thận!”

Tamo chống đỡ hồi lâu, hơi sức sắp tàn. Cứ đánh mãi không phải cách hay, Sakai dùng máu bôi vào lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm thoáng chốc trở nên trong suốt. Nhìn xuyên qua nó, những phân thân trở nên mờ nhoè, giúp cậu tìm kiếm bản thể thật của Hayashi.

Bản thể thật ở ngay sau lưng Tamo, đang lăm le tiếp cận cô.

“Tamo, hắn ở sau lưng!” - Sakai nhanh chóng phá tan bọn phân thân cản đường, lao thẳng đến Tamo.

Nhưng quá muộn. Hayashi đứng phía sau, kề lưỡi kiếm sát cổ khống chế Tamo. Tamo vùng vẫy, dùng tay còn lại đẩy mũi kiếm ra. Trong lúc giằng co, cô vô tình khiến cả bàn tay và cổ đều bị thương.

Sakai sốt ruột. Thấy mũi chân cậu thoạt nhích lên, Hayashi liền ấn mạnh lưỡi kiếm vào cổ Tamo, lớn giọng đe dọa, “Bước tới đây nào! Ta muốn xem thử nha đầu này có thể tái sinh lần nữa không?”

Sakai đương nhiên không liều lĩnh đặt cược tính mạng của Tamo nhưng cô thì bất chấp. Tamo đạp vào chân hắn, đồng thời vươn cánh tay trái ra phía sau, túm tóc, cào mặt tên điên ấy.

Dăm ba trò phản kháng trẻ con của cô chỉ làm trò cười cho Hayashi. Hắn giữ chặt lấy bàn tay ấy, nở nụ cười quỷ quyệt, “Ta đã bảo đừng lãng phí máu rồi mà!”

Dứt lời, Hayashi chậm rãi nếm vị tanh mặn giữa lòng bàn tay Tamo, mở màn cho buổi tiệc máu. Tamo lạnh sống lưng, cảm giác ghê tởm đến buồn nôn.

Sakai chẳng đứng yên được, đôi chân vô thức tiến vài bước, tức giận nghiến chặt răng, “Hayashi, Ngươi…!”

Hayashi nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng với biểu hiện của cả hai. Hắn liền bẻ ngược những ngón tay Tamo thay cho lời thách thức ngông cuồng. Tiếng xương khớp kêu vang, Tamo đau điếng, nghiến chặt răng.

“Sao thế, Quận vương Sakai? Sao không tấn công ta?”

Giọng hắn lởn vởn trong đầu Sakai, ngọn lửa căm phẫn cháy rực làm nhòe đôi mắt cậu. Cảm xúc thôi thúc cậu xông về phía trước nhưng lý trí đang kìm nén cậu. Hành động sai một nước sẽ chẳng thể cứu vãn, không có gì đảm bảo linh lực Tamo đủ để tái sinh lần thứ hai.

Khớp ngón tay Tamo bị bẻ gãy, cơn tê liệt lan rộng toàn cánh tay trái. Cô toát mồ hôi, không đứng vững được nữa. Đôi môi Tamo thâm nhợt, khẽ mấp máy nài nỉ, “Sakai… chàng tấn công đi! Ta không chết được đâu!”

Hayashi cười nắc nẻ mỉa mai, “Quận vương phi của ngươi bảo tấn công đi! Không nghe rõ à?” Cá nằm trên thớt, người cầm cán dao là hắn. Quyền sinh sát thuộc về kẻ ác tất yếu đại loạn, hậu quả vô lường.

“Nếu ngươi không tấn công… vậy thì…”

Hayashi kéo tuột phần vai áo bên trái của Tamo, thô bạo cắn vào huyết mạch. Máu bắn tung tóe, chảy dài xuống ấn ký lá phong. Tamo đau đớn vật vã, tim nhói từng hồi. Đồng tử giãn to, nước mắt dâng trào, cô liên tục gào thét cầu cứu Sakai:

“Sakai! Tấn công đi… mau tấn công đi!”

0