Chương 59: Truyền Kiếp Bất Cam
***
Ở trong cơ thể yếu ớt của Narumi, Tamo chẳng thể chống lại được sự công kích từ gã Tể tướng. Hắn ghì sát cô xuống giường, khống chế cả hai tay.
“Thả ta ra! Mau thả ta ra!” - Tamo điên cuồng gào thét, đôi mắt trợn to đầy phẫn uất.
Trước thái độ hung hăng cùng lời yêu cầu vô ích của cô, gã Tể tướng vẫn điềm nhiên nở một nụ cười cợt nhả. Hắn thậm chí còn giả vờ giúp cô hô hoán, “La lớn lên! La lớn lên đi! Cho tất cả mọi người biết nàng là của ta!”
Tamo nghiến răng, gằn từng chữ đầy khinh bỉ, “Đồ cặn bã!”
Khóe môi quỷ quyệt của hắn cong lên, thì thầm bên tai Tamo, “Để ta cho nàng xem rốt cuộc cặn bã là như thế nào?” Dứt lời, hắn khóa chặt hai tay Tamo trên đỉnh đầu, thô bạo xé toạc y phục của cô.
Tamo sửng người, “A!” Nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng. Cô nhắm tịt mắt lại, vùng vẫy dữ dội.
Bị sờ soạng khắp người, Tamo vốn không chịu được uất ức, bất lực mà bật khóc. Đầu óc cô quay cuồng, bản thân chẳng còn sót lại chút lý trí nào nữa.
Sakai, cứu ta…!
***
Ở thực tại, Hakusho, Toji và Norido vẫn cố hết sức giữ lấy cơ thể của Tamo. Bọn họ dường như đã không còn đủ khả năng chế ngự cơn điên loạn kia.
Nếu tình hình này tiếp diễn, mọi người sẽ kiệt sức mất!
Toji sốt ruột, lên tiếng cầu viện Yuki, “Không ổn rồi! Tamo đang rất hoảng loạn! Quân sư mau nghĩ cách gì đi!”
Đành phải dùng hạ sách, Yuki mang dây thừng đến. Cậu giúp Norido buộc cố định chân Tamo vào thành giường.
Toàn thân Tamo toát mồ hôi lạnh. Vầng trán cô co rúm, gương mặt căng cứng như dây đàn, trên khóe mi đọng lệ tự bao giờ. Trước tình cảnh nan giải này, Hakusho rối trí, chẳng biết nên làm gì tiếp theo. Duy trì suốt nửa canh giờ, hai tay cậu cũng đã tê cứng. Cậu tự hỏi rốt cuộc Tamo đã trải qua những chuyện gì.
Đêm tĩnh lặng ở Vương phủ. Tiếng kêu cứu của Tamo bất ngờ lọt vào giấc mơ của Sakai.
Sakai… cứu ta…!
Cậu choàng tỉnh dậy sau ác mộng, trái tim chợt đau nhói.
“Tamo?!”
Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, Sakai vội vã khoác áo, mang theo thanh bảo kiếm, rời khỏi phòng.
“Quận vương, giờ này người còn định đi đâu!”
Bỏ ngoài tai lời của cận vệ, Sakai tiến thẳng ra cổng phủ, leo lên ngựa rồi phi đi mất hút.
Việc cậu rời kinh thành giữa đêm bị thuộc hạ của Quốc sư trông thấy. Hắn hối hả đến trình báo với chủ tử.
“Thưa Quốc sư, Quận vương vừa rời khỏi phủ, mang theo cả bảo kiếm!”
Claus chẳng buồn để tâm, phất tay ra hiệu cho hắn lui đi. Đôi mắt ông trầm xuống, miên man nhớ về lời phó thác của vị Thân vương quá cố. Sâu trong thâm tâm, Quốc sư xem Sakai chẳng khác gì máu mủ ruột thịt. Giận thì có giận nhưng ông vẫn luôn lo nghĩ cho an nguy của đệ tử. Cổ họng Claus chợt nghẹn đắng, khẽ trách móc:
Còn điều gì quan trọng hơn chính mạng sống của mình vậy, Sakai?
Hakusho chợt nhìn thấy môi Tamo mấp máy. Cậu áp tai xuống, cố lắng nghe. Tiếng rên rỉ đau đớn của cô rít qua kẽ răng, hình như là lời kêu cứu. Chàng Kiếm khách cau mày, cảm giác chuyện này tồi tệ hơn cậu từng nghĩ.
Cứng đầu như Tamo mà có lúc phải cầu cứu Sakai sao? Chết tiệt! Cứ đà này, cô ấy sẽ bị nhốt trong mộng cảnh mất!
Một lúc sau, Hakusho phát hiện máu trong miệng Tamo liên tục trào ra. Cậu kinh hãi, hét lớn, “Tamo… cô ấy bị sao thế?”
“Tamo cắn lưỡi rồi!” - Norido nhận ra vấn đề, hốt hoảng bóp chặt hai má Tamo, ngăn ý định dại dột kia.
Đúng lúc ấy, Lý sư Hiro đã đến, “Để ta giúp!” Cậu ta lập tức chèn ngón tay vào giữa hai hàm răng đang nghiến chặt của Tamo.
Thấy ngón tay Hiro rỉ máu, Norido không khỏi xót xa, “Hiro!”
“Ta không sao!” Hiro hiểu ý, lắc đầu rồi nhanh chóng lấy ra một viên đan dược, định cho Tamo uống.
Hakusho khựng lại, vội giữ tay Hiro, ngăn cản, “Khoan đã!”
Nhìn thẳng vào ánh mắt ngờ vực của chàng Kiếm khách, Hiro cười khẩy, trấn an, “Đây là cách duy nhất!”
Đúng thật chỉ có thể trông đợi vào cách của Lý sư, Hakusho miễn cưỡng buông tay.
Cho Tamo nuốt đan dược xong, cơ thể cô không còn quẫy đạp loạn xạ nữa mà trở về trạng thái tĩnh lặng như đang say giấc.
Toji lay mạnh, réo gọi Tamo. “Tamo, Tamo à!”
Chẳng uổng công kỳ vọng, đôi mắt Tamo khẽ mở. Cô mơ hồ quan sát xung quanh, “Có chuyện gì vậy? Sao mọi người lại tập trung ở đây?”
“Cậu ấy tỉnh lại rồi! Tạ ơn trời đất!” - Norido vỡ oà, vỗ nhẹ lồng ngực, trút được hết gánh nặng.
Vết thương rướm máu trên ngón tay Hiro thu hút sự chú ý của Tamo, “Tay Trưởng bối chảy máu kìa!”
Hiro xoa đầu Tamo, mỉm cười trìu mến, “Đừng lo lắng! Chỉ cần Tamo ổn là được rồi!”
Đợi Tamo hoàn toàn tỉnh táo, cả nhóm mới hỏi về sự việc xảy ra trong rừng cấm. Ấy thế mà nha đầu tóc cam lại chẳng nhớ được chút gì.
Hakusho bức xúc, lớn tiếng hỏi như thể nạt vào mặt Tamo. “Không nhớ gì cả? Cô nói vậy nghĩa là sao?”
Chàng Kiếm khách cứ ngỡ chỉ cần Tamo tỉnh lại thì mọi chuyện sẽ được sáng tỏ. Nhưng cuối cùng, mọi công sức của cậu đều đổ sông đổ biển.
Norido ôm lấy cánh tay Hakusho, kéo cậu lùi ra sau, “Hakusho, cậu bình tĩnh đã! Tamo vừa thoát khỏi mộng cảnh, cậu đừng khiến cậu ấy căng thẳng thêm nữa!”
Tamo cúi mặt, tự trách, “Xin lỗi vì để mọi người lo lắng nhưng kỳ thực ta không rõ chuyện gì đã xảy ra! Ta chỉ nhớ mình vừa đi vào rừng kiếm củi, chớp mắt một cái thì đã nằm ở đây rồi!”
Cục tức chưa thể nuốt trôi, Hakusho hất tay Norido ra, tiến về phía Lý sư Hiro, hắng giọng hạch sách, “Có phải đan dược lúc nãy có vấn đề không?”
“Thôi đi, Hakusho! Cậu đừng gây khó dễ cho Hiro nữa! Tamo tỉnh lại là may rồi!”
Norido vội ngăn cản hành động sỗ sàng của chàng Kiếm khách. Đúng là giận quá mất khôn, suýt nữa Hakusho đã để lộ sự nghi ngờ của mình. Cậu cố kìm nén cơn giận xuống.
Toji đứng ra, nói vài câu hoà giải, “Norido nói đúng! Điều chúng ta mong muốn nhất chẳng phải là Tamo tỉnh lại sao? Còn nguyên nhân do đâu, ai đứng sau vụ việc này chắc chắn chúng ta sẽ sớm tìm ra manh mối!”
“Hừ! Được rồi!” - Hakusho phì cười, liếc nhẹ sang Hiro rồi hất mặt đầy ngạo nghễ, “Hãy chờ đấy! Hakusho ta nhất định sẽ vạch trần được bộ mặt thật của hắn!”
Sau khi Hakusho rời khỏi lều, Yuki quay sang nhắc nhở cả bọn.
“Sáng mai chúng ta phải tiếp tục hành trình! Các vị hãy trở về lều nghỉ ngơi lấy sức!”
“Đồng ý! Tạm thời gác mọi thứ qua một bên! Tamo, Norido, chúng ta về lều thôi!”
Toji hưởng ứng theo lời kêu gọi của Yuki, mặt khác cũng để xua tan bớt bầu không khí ngột ngạt lúc này.
Norido đắn đo điều gì đó rồi xua tay, “Hai cậu về trước đi! Tớ còn chút chuyện!”
Norido rảo bước quanh doanh trại tìm Hakusho. Sau cùng, cô đã bắt gặp cậu đang đứng trầm tư bên cạnh một con chiến mã. Bàn tay cậu vuốt nhẹ đầu nó, nụ cười thoáng trên môi nhưng ánh mắt sâu hoắm lại như tố giác sự phiền muộn chất chồng trong lòng.
Norido đặt tay lên vai Hakusho, khẽ gọi tên cậu, “Hakusho!”
Có lẽ tâm trí chàng Kiếm khách đang thả trôi theo dòng chảy hồi ức nên vừa nghe tiếng Norido, cậu đã giật nảy mình.
“À… là cô sao, Norido?”
Norido nhìn Hakusho rồi liếc sang chú ngựa, tò mò hỏi, “Hai cậu đang tâm sự sao?”
Cảm thấy có điều hơi vô lý, Hakusho nhíu mày, thắc mắc, “Cô bảo ‘Hai cậu’ nào?”
Norido tiến sát lại chú ngựa, vừa giải thích vừa vỗ lưng nó, “Thì là vị bằng hữu này này!”
“Bằng hữu?”
Ngạc nhiên với cách nhìn nhận của cô, Hakusho bật cười. Norido xem vật nuôi như là bằng hữu khiến cậu bất giác nhớ về một tình huống tương tự trong quá khứ.
***
Nghe tiếng huýt sáo, một con đại bàng lớn sà xuống, đậu trên cánh tay của Hakusho. Cậu vuốt ve nó rồi tự hào giới thiệu với Hikari, “Đây là bằng hữu của ta!”
Hikari nghiêng đầu, bĩu môi khó hiểu, “Vị bằng hữu mà chàng kể, hoá ra là con chim này sao?” Cô cố ngắm nghía xem sinh vật kia có điểm gì đặc biệt.
***
Hai từ ‘bằng hữu’ quả thật làm Hakusho hoài niệm. Cậu nhún vai, ngỏ lời, “Ta và vị bằng hữu này đang tính đi dạo vài vòng, cô có nhã hứng theo cùng không?”
Norido hớn hở, gật đầu nhất trí, “Được! Chúng ta cùng đi!”
Sắp xếp ổn thỏa, Hakusho một tay giữ dây cương, một tay giơ về phía Norido, tỏ ý muốn giúp cô leo lên ngựa.
“Đi nào!”
Nhìn bàn tay chàng Kiếm khách hướng tới mình, nụ cười cậu ta nhẹ nhàng, ánh mắt ấm áp xiết bao, lòng Norido chợt bồi hồi. Chẳng phải cảm xúc rung động mãnh liệt như ngày đầu mà tựa mặt hồ phẳng lặng, dịu dàng và bình yên.
Trông thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của Norido, Hakusho chép miệng cười phì, “Cô sao vậy? Điêu đứng trước nhan sắc của ta à?”
Mạch cảm xúc đứt đoạn sau câu bông đùa này, Norido trề môi, dè bỉu đáp, “Tém tém lại sẽ đẹp trai hơn đó!” Nói rồi, cô dứt khoát gạt tay Hakusho ra, tự nhảy lên ngựa, ngồi chễm chệ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.