Vương triều Semino

Chương 85: Đêm Xuân Tình

Đăng: 30/07/2026 14:23 1,876 từ 2 lượt đọc

Công chúa Hira ôm gối sang phòng Tamo, xin ngủ chung thêm một đêm nữa. Tuy cô đã quen ngủ một mình, không cần có cận vệ Kanako gác bên cạnh nhưng giờ lại thích cảm giác trò chuyện đêm khuya. Cái cảm giác gần gũi như người một nhà vậy.

Hira nhanh nhảu cầm cây lược, đề nghị, “Để muội chải tóc giúp cho!”

Tamo chưa thích nghi kịp với cách xưng hô kiểu này, gượng gạo mỉm cười. Tay Công chúa chải thoăn thoắt, nhẹ nhàng, kéo theo dòng hoài niệm cũ. Vô thức, nước mắt cô rơi, tiếng thút thít khẽ lọt qua tai Tamo.

Tamo bối rối, vội quay sang vỗ về Hira, “Hira, cô sao vậy?”

Trước câu hỏi của Tamo, Hira lắc đầu liên tục. Tamo cố vắt óc suy nghĩ, chẳng rõ chuyện gì mà nan giải, khó nói đến thế.

Trầm tư hồi lâu, Công chúa đã lấy lại được bình tĩnh. Cô khẽ nở một nụ cười rồi trấn an Tamo, “Muội khóc vì mừng thôi! Mừng cho Sakai huynh cuối cùng cũng tìm được lương duyên đời mình! Muội cứ ngỡ trái tim huynh ấy thật sự không thể rung động!”

Nhìn nét mặt ngơ ngác của nha đầu tóc cam, Hira liền bật cười. Dù đôi mắt Công chúa vẫn còn ngấn đỏ nhưng tâm trạng đã dần khá hẳn lên. Cô biết đây chính là thời điểm để buông bỏ quá khứ, đặt kỳ vọng vào tương lai. Hira cũng vô cùng tin tưởng Tamo, muốn nhân dịp này, gửi gắm nỗi niềm.

“Đôi lúc, muội luôn tự hỏi, Natsu tỷ tỷ tốt như thế mà vẫn không được lòng huynh trưởng! Thì ra, huynh ấy chờ tẩu tẩu đến! Nhân duyên chính vì khó đoán nên mới thi vị!”

Tamo tròn xoe mắt, ngạc nhiên hỏi, “Natsu… tỷ tỷ?”

Muốn nói chuyện nghiêm túc với Tamo thật khó. Biểu cảm ngây ngô của cô khiến Hira buồn cười đến mức bay sạch hết chữ nghĩa trong đầu. Nhưng đã trót nói ra, giờ mà không giải thích rõ ràng, có khi Công chúa lại gián tiếp đẩy huynh trưởng vào tình thế bị đại tẩu ghen tuông, hiểu lầm. Hira ho hắng một cái, kể tiếp, “Đúng vậy! Vị huynh đệ tên Natsu mà mọi người hay nhắc đến, thật ra là nữ cải nam trang. Tỷ ấy đối đãi rất tốt với muội, thường xuyên tâm sự cùng muội. Tỷ ấy cũng hay nói về chuyện của Sakai huynh.” Kể đến đây, Hira ái ngại chấp hai tay xin thứ lỗi với Tamo, “Muội nói điều này tẩu đừng giận nha! Muội từng cố gắng gán ghép hai người bọn họ nhưng Natsu tỷ bảo rằng ‘Ta vốn không thể biến trách nhiệm thành tình yêu. Trách nhiệm trong mắt Người tràn ngập nuối tiếc và sầu bi. Trái tim ấy cần sự bình yên, ta chẳng phải thứ bình yên đó’!”

Tamo thừa nhận ban đầu nghe qua có chút khó chịu. Nhưng sau đó, cô cảm thông hơn cho Natsu, cũng như hiểu tình cảm mà Sakai dành cho mình. Mắt Tamo ánh lên vẻ long lanh, bao suy tư lưu vết trên vầng trán. Hira muốn kéo tẩu tẩu ra khỏi phiền muộn, vội vã xoay lưng Tamo lại rồi tiếp tục chải tóc cho cô.

“Hôm nay muội mang chuyện này kể với tẩu là vì muội muốn rũ bỏ đi mọi hối tiếc. Sau này khi nhớ về Natsu tỷ, muội sẽ chỉ nhớ tới khoảng thời gian tươi đẹp mà thôi. Hơn ba năm rồi, giờ đây muội đã có tẩu tẩu bên cạnh, đó là an ủi lớn nhất trong cuộc đời muội. Vậy nên chúng ta đừng để ưu phiền bủa vây nữa nhé!”

“Ừm! Ta hiểu rồi!” - Tamo cười nhẹ, nơi ngực trái bỗng trở nên ấm áp.

Phòng Toji thoang thoảng mùi hương thảo thường được xông trong Thư phòng. Mùi hương quen thuộc giúp con người ta cảm thấy đủ dễ chịu, đủ an toàn mà nới lỏng mọi phòng bị. Mùi hương quen thuộc của riêng Toji và Yuki.

Khi sắp rơi vào trạng thái mụ mị, Quân sư vội chế ngự bản thân, nhổm dậy mà tránh né. Nhưng Toji nhanh hơn cậu một bước. Cô vòng tay qua cổ Yuki, kéo cậu xuống rồi táo bạo chiếm trọn lấy đôi môi.

Lần thứ hai Yuki đón nhận nụ hôn chủ động từ Toji. Cậu vẫn không khỏi bàng hoàng, đồng tử giãn to, mạch đập dồn dập. Cơ thể chẳng hiểu vì sao nóng ran, da đỏ bừng bừng. Tâm tưởng cậu bất giác nảy sinh ảo giác dục vọng, khơi mào cho những ham muốn thầm kín.

Quân sư rất nhanh đã xuôi theo cảm xúc, hôn đáp trả Toji. Những nụ hôn mãnh liệt, cuốn trọn vào nhau như thể muốn rút cạn sự ngọt ngào của đối phương.

Quấn quýt một lúc, Toji đuối sức, cuống cuồng dựng ngược vai Yuki lên, “Đủ… đủ rồi!” Cô thở hổn hển, hai má đỏ au.

Giấu nhẻm sự xấu hổ, Toji vội quay mặt đi kèm lời khước từ, “Đến đây thôi! Quân sư mau về phòng nghỉ ngơi đi!”

Yuki bấy giờ im lặng đến đáng sợ, ánh mắt mê mẩn dán chặt vào đôi môi cô. Dáng vẻ đắm đuối của chàng Quân sư khiến Toji biết rằng kế hoạch mà cô dày công sắp xếp đã tiến triển thuận lợi.

Hẳn là xuân dược đã phát huy tác dụng!

Toji thầm cười. Cô nghĩ rằng Yuki sẽ chẳng ngờ được cô chọn bôi xuân dược vào đầu đũa và lòng chén thay vì trộn trực tiếp vào thức ăn. Điều tiếp theo Toji phải làm là diễn nốt phần còn lại.

Yuki bị cơn khát tình điều khiển, mất hết cả lý trí. Cậu bất chấp sự phản kháng, ấn mạnh hai tay Toji xuống giường, hôn cô điên cuồng. Nụ hôn chạy tứ phía từ môi xuống cổ, mon men lấn qua bả vai. Tác dụng của xuân dược khủng khiếp hơn dự đoán, Toji choáng váng mặt mày.

“Quân sư, cậu say rồi! Mau buông ta ra!”

Nhân lúc Yuki đang chìm đắm trong hoan lạc, Toji luồn tay xuống dưới gối, lén rút ra một cây kim châm có tẩm thuốc mê.

“Phựt” - Cô dùng kim châm đâm thẳng vào gáy Yuki, thành công gây mê cậu.

Liếc nhìn cậu gục đầu ngủ trên vai mình, Toji mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cất kim châm về vị trí cũ rồi đẩy người Quân sư sang một bên. Đang đẩy được giữa chừng, bàn tay lạnh ngắt của Yuki thình lình cử động trở lại, giữ chặt lấy tay cô.

Gì chứ? Chẳng lẽ thuốc mê chưa ngấm sao?

Toji căng thẳng, cố vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế của Yuki. Cô vội rút kim châm dưới gối, định châm vào cổ cậu ta một lần nữa nhưng bất thành. Quân sư không cho Toji cơ hội đó. Cậu hất mạnh tay cô khiến kim châm văng xuống sàn nhà.

Toji vốn chỉ có vài canh giờ ngắn ngủi để lên toàn bộ kế hoạch. Cô lại tham lam, vừa muốn ngăn cản Yuki, vừa muốn mượn cớ này chi phối cảm xúc của cậu. Vậy nên tình huống này đã nằm ngoài tính toán.

Không… không thể nào!

Kinh hãi tột độ, Toji vội chồm người, với tay xuống giường, mò tìm kim châm. Biểu hiện hoảng loạn của cô khiến Yuki thêm kích động. Cậu ép cô nằm gọn trong lòng, mặc cô cự tuyệt.

Vai áo Toji bị kéo tụt nham nhở, lộ ra phần băng quấn ngực trắng. Thông thường các nữ nhân chỉ sử dụng đến loại băng này khi cải nam trang hoặc là do có khuôn ngực quá khổ. Toji thuộc nhóm số hai, cô quấn rất nhiều lớp nhằm che giấu kích cỡ.

Bị Quân sư trông thấy, Toji uất ức, không ngừng giãy giụa, chửi bới. Kẻ trúng xuân dược làm gì còn đủ minh mẫn. Mắt Toji hoen đỏ, nỗi sợ hãi dâng trào, áp đảo lý trí. Cô chẳng biết xoay sở thế nào.

“Toji à, còn thức không? Tớ mang trà an thần sang cho cậu nè!”

Tiếng Norido từ ngoài cửa phòng vọng vào. Ý định cầu cứu từng thoáng qua trong đầu Toji. Cô chỉ việc hét lên, mọi chuyện sẽ chấm dứt. Nhưng như vậy kế hoạch ở Vạn Hoa tửu cũng tan thành mây khói. Toji tái mặt, mím môi cân nhắc thiệt hơn.

Norido đứng ngoài cửa chờ hồi lâu không thấy hồi âm, đành buông lơi một câu, “Cậu ngủ rồi sao? Vậy tớ về nhé!”

Toji thảng thốt hé răng nhưng đứt đoạn, “Nori…!” Norido rời đi rồi, cô hụt hẫng gượng cười.

Liều mạng vào hang cọp phải nghĩ đến cảnh bị ăn thịt. Ván cờ này, Toji thừa nhận mình chỉ là quân chốt, chỉ có tiến chứ chẳng thể lùi. Ngước nhìn Quân sư, cô cười phì, tự nguyện thả lỏng tay.

Được rồi! Xem như ta đặt cược tất cả!

Toji tự huyễn hoặc bản thân. Chỉ cần đổi hai chữ ‘cưỡng ép’ thành ‘thuận theo’, liệu lòng cô có dễ chịu hơn không? Dù gì Quân sư cũng là người khiến cô rung động, dù gì cậu cũng từng bao lần cứu mạng cô. Dành cho nhau một đêm xuân tình, xá chi.

Toji choàng tay qua lưng Yuki, cảm nhận làn da trần căng nóng của cậu. Thân thể nam tính, săn chắc thế này, bảo rằng Quân sư chưa từng luyện võ, ai mà tin được. Toji khẽ nhếch mép, bàn tay chạm nhẹ, vô ý trúng vào vết sẹo dài trên lưng Yuki.

Đây là… vết sẹo này có lẽ là vết sẹo mà mình từng nhìn thấy ở thành Biyori! Yuki quả nhiên là gã thích khách ám sát Tamo!

Nghĩ về những tội lỗi của Quân sư, trái tim Toji chợt đánh rơi vài nhịp. Ngón tay cô khẽ lướt dọc theo vết sẹo. Yuki dường như đã nhận ra, bất chợt hoá điên, khóa chặt hai tay cô. Cậu ghì sát người vào Toji, hung tợn cắn vào môi cô rồi cứ thế lưu nhiều dấu tích khắp cơ thể. Mặc kệ do xuân dược hay do bản chất biến thái, Toji vẫn không tài nào chấp nhận được hành động thô bạo của Quân sư. Cô càng kháng cự, Yuki càng cao hứng. Cậu ta không đợi nổi, nhanh chóng nhấc một bên đùi Toji, nôn nóng tiếp cận.

Toji hoảng hốt, vội gượng ngồi dậy phản đối, “Không, Yuki! Khoan đã…!!” Tuy nhiên, với sức lực hiện tại, cô chẳng chống đỡ nổi.

Yuki lập tức dùng cánh tay đè vai cô xuống rồi nhướng người về phía trước, chiếm lấy thứ mình muốn.

Toji đau đớn, bật khóc thành tiếng. Cô vốn chẳng quá coi trọng chuyện được - mất nhưng tên cường bạo này thật không biết thương hoa tiếc ngọc. Bấy nhiêu ấm ức dồn nén, cô cắn răng chịu đựng, chờ dịp tính sổ sau.

0