Vương triều Semino

Chương 93: Sợi Chỉ Đỏ Nghiệp Duyên

Đăng: 17/08/2026 14:14 1,947 từ 2 lượt đọc

Ba ngày sau…

Norido mang thuốc vào phòng cho Toji. Cô ngồi xuống bàn, nhìn vẻ mặt tiều tụy của bạn mình mà lòng đầy xót xa, “Cậu với Yuki có chuyện gì đúng không? Hôm cậu ngất đi, tớ thấy trên người cậu…”

Toji cắt ngang lời Norido, lắc đầu phủ nhận, “Cậu đừng bận tâm! Đã hơn ba ngày rồi vẫn chưa có tin tức của Tamo, Sakai với Hira! Đó mới là điều đáng lo nghĩ nhất!”

Norido nén một tiếng thở dài, báo tin, “Từ ngày đó, hôm nào Shin và Chishi cũng dẫn quân lính đi tìm kiếm xung quanh khu rừng trúc! Người mất tích, tớ lo lắng thêm thì ích gì?” Nói rồi, cô nhìn thẳng vào mắt Toji, tiếp lời, “Còn người hiện tại ở ngay đây, sao tớ ngó lơ được?”

Trông thấy đối phương im lặng lảng tránh, Norido cũng không muốn tiếp tục thúc ép nữa. Cô nhẹ nhàng nắm tay Toji, an ủi, “Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, tớ cũng sẽ đứng về phía cậu, phân xử giúp cậu!”

Toji chợt nắm ngược lại tay Norido, mỉm cười trấn an, “Đúng là bọn tớ đang có chút bất đồng! Nhưng trước mắt, tớ cần yên tĩnh nghỉ ngơi! Cho tớ thêm ba ngày nữa, tớ sẽ tự tìm đến cậu nhờ giúp đỡ!”

Cả hai thống nhất với nhau. Sau khi tiễn Norido về, Toji đóng kín cửa. Cô nhìn chén thuốc ấm nóng rồi lặng lẽ đổ nó xuống chậu cây.

Xin lỗi cậu, Norido!

Suốt ba ngày dài đằng đẵng này, Hira đi mãi vẫn chẳng thoát khỏi khu núi rừng cheo leo. Cũng may có đôi vợ chồng già thương cảm, cho cô tá túc. Ngôi nhà đơn sơ, xung quanh không có ai khác sinh sống. Hira thành khẩn, cúi đầu cảm ơn họ:

“Đa tạ lão bá, lão bà! Tiểu nữ làm phiền hai vị rồi!”

Lão bà nở nụ cười hiền từ, đưa cho cô một bát cháo loãng, “Tiểu cô nương đừng khách khí! Nếu chưa có nơi để đi, cứ ở đây thêm vài ngày rồi ta sẽ chỉ đường cho con về cổ trấn!”

Lát sau, lão ông mang một bức họa cũ, đưa cho vợ mình xem. Hai người thì thầm to nhỏ một lúc rồi lên tiếng hỏi Hira:

“Tiểu cô nương, cô có quan hệ thế nào với gia tộc Misuki?”

Nghe họ nhắc đến gia tộc Misuki, Hira nhói cả tim. Cô mím chặt môi. Do dự hồi lâu mới dám khai thật:

“Không giấu gì hai vị… tiểu nữ là hậu duệ của gia tộc Misuki! Nếu điều này gây bất tiện, tiểu nữ xin được phép rời đi!”

Trái ngược với suy nghĩ của Hira, lão bà rơm rớm nước mắt, mừng rỡ nắm lấy tay cô, “Đúng là hậu duệ của gia tộc Misuki rồi! Đôi mắt này không thể lẫn vào đâu!”

Lão ông cũng vui mừng khôn xiết, vội giải thích, “Con đừng lo, bọn ta sẽ không làm hại con! Gia tộc Misuki từng có ơn với ta, ta cứ ngỡ suốt đời này không còn cơ hội báo đáp!”

Đôi vợ chồng già kể lại đầu đuôi mọi chuyện rồi đưa Hira tới tòa thành cũ của gia tộc Misuki. Đến đây, họ để cô một mình vào trong, dành cho cô khoảng lặng riêng.

Biết bao năm trôi qua, tàn tích chiến tranh vẫn nằm lại đó. Hira lê đôi chân trên sàn Chính điện đổ nát và tiến thẳng lên phía bảo tọa. Giữa bệ bảo tọa, ai đó đã bỏ lại một chiếc vương miện ố màu, loang lổ vài vệt máu khô. Khóe môi Hira run run, nụ cười chua chát nở chẳng trọn vẹn. Cô vô thức ngồi xuống bảo tọa, đội vương miện lên đầu. Dòng nước mắt theo đó tuôn rơi. Cảm giác mất mát, lạc lõng cuốn lấy Hira. Cô không ngờ bản thân bị đẩy tới tình cảnh ngang trái thế này.

Nashi tỷ, xin hãy nói cho muội biết… lúc này muội nên làm gì?

Như thể lòng thành cô được trời cao chứng giám, một lá thư bất ngờ rơi ra từ bên thành ghế. Là thư của Nashi, có lẽ được viết từ hơn ba năm trước.

Thương gửi muội muội của ta,

Lúc muội đọc thư, chắc ta đã không còn trên cõi đời này. Số phận cho tỷ muội chúng ta trùng phùng, tuy chẳng thể nhìn nhận nhau nhưng đối với ta, vậy là quá đủ rồi. Ta từng lún sâu vào thù hận mà quên mất lời răn dạy của gia tộc, rằng “Chỉ báo ân, không báo oán”. Ta muốn muội sống thật bình an, hạnh phúc, đừng mắc sai lầm như ta. Chuyện ân oán đời trước, chớ đổ cho đời sau, huynh trưởng của muội không có lỗi. Ta chỉ hy vọng cậu ấy giữ đúng lời hứa, chăm sóc và bảo vệ cho muội. Ta đặt lòng tin nơi Sakai và ta cũng tin muội sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi chuyện.

Nashi - tỷ tỷ của muội.

Ánh trăng tỏa sáng khắp bầu trời phía Đông, soi rọi xuống Bạch phủ - tòa thành đang ẩn mình trong cánh rừng u tịch. Các dãy hành lang trong phủ bắt đầu thắp đèn. Hiro bước vào một căn phòng lớn, tranh thủ bày biện bữa tối lên bàn. Tiếng động đánh thức Tamo. Cô choàng tỉnh dậy, dáo dác quan sát xung quanh.

“Đây… đây là đâu?”

Hiro bước tới bên giường Tamo, ân cần mỉm cười, “Tamo tỉnh rồi à? Nơi đây là Bạch phủ!”

Lời chào đón của cậu càng làm Tamo thêm hoang mang, “Bạch phủ?” Cô nhíu mày, cố nhớ lại những chuyện trước khi hôn mê. Hình ảnh luồng linh khí có hình dạng một con rồng trắng cuốn phăng đám binh lính chợt tái hiện trong tiềm thức Tamo. Nhịp tim cô đột ngột tăng dần, cô vội hất tay Hiro, nhìn cậu bằng ánh mắt sợ hãi, “Trưởng bối… cậu là… chẳng lẽ…?”

Phản ứng của Tamo tuy không nằm ngoài dự đoán nhưng Hiro vẫn cảm thấy chạnh lòng. Cậu đành gật đầu thừa nhận, “Đúng vậy! Ta chính là Bạch Long! Xin lỗi vì đã giấu nàng!”

“Chuyện này… chuyện này tạm gác lại! Trưởng bối, ta đã hôn mê bao lâu rồi? Còn Hira nữa, ta phải trở về cổ trấn tìm cô ấy!”

Tamo nôn nóng, chưa đợi Hiro phản hồi đã chạy thẳng đến cửa. Dẫu dùng hết sức bình sinh, cô vẫn không tài nào mở cửa được. Cánh cửa đóng rất chặt, thậm chí còn được bao bọc bởi một lớp màn chắn linh lực kiên cố.

Tamo hì hục mãi chẳng xong, đành nhờ Hiro trợ giúp. “Cánh cửa này bị gì vậy chứ? Trưởng bối, cậu mở giúp ta với!”

Hiro tiến về phía cô, hít một hơi sâu rồi tuyên bố, “Ta không thể giúp và cũng không muốn để nàng quay về chốn loạn lạc kia! Từ bây giờ, Bạch phủ sẽ là nhà của nàng!”

Sự cưỡng ép vô lý ấy khiến Tamo khó chịu, chất vấn lại Hiro, “Tại sao ta phải ở đây? Ta muốn về cổ trấn! Cậu mau mở cửa ra đi!”

Cô vừa la hét, vừa đập cửa ầm ĩ, thúc ép Hiro. Hiro dần mất kiên nhẫn. Cậu giận dữ tóm vai Tamo, hắng giọng trách cứ:

“Nàng vì tên Sakai kia, đi nộp mạng bao nhiêu lần rồi? Linh lực chữa lành của ta, nàng có thể tuỳ ý sử dụng, nhưng nếu để dành cho hắn thì ta không cam tâm! Ta tốn bao nhiêu công sức đưa nàng vượt thời không đến Semino, là để nhìn nàng thế này sao?”

Cuối cùng Tamo cũng biết được nguồn gốc của linh lực chữa lành mà cô đang sở hữu. Quả nhiên, làm gì có món hời nào “trên trời rơi xuống”. Tamo thẹn lòng nhưng vẫn tìm cách chống chế:

“Chuyện tùy tiện sử dụng linh lực, coi như ta nợ cậu, nhưng còn chuyện đưa ta đến Semino, cậu đã hỏi qua ý ta chưa? Rốt cuộc tại sao lại nhắm vào ta chứ?”

Câu hỏi của Tamo đánh trúng tâm tư của Hiro. Cậu đảo mắt đi, không dám đối diện với cô.

“Vì nàng rất giống Narumi, vị hôn thê đã khuất của ta! Ta muốn dùng thể xác của nàng… để hồi sinh nàng ấy!”

“Gì chứ?”

Tamo xanh mét mặt mày, không thể tin những gì mình vừa nghe thấy. Cô không những kinh hãi mà còn thấy thất vọng tràn trề. Phải chăng, ngày trước Sakai nhắc nhở cô chẳng hề dư thừa? Ở Semino này, người vừa mới trò chuyện vui vẻ với cô, quay lưng đã có thể muốn lấy mạng cô. Hết Kanako rồi tới vị Trưởng bối mà cô coi trọng, lần nữa trở mặt, phá vỡ niềm tin mong manh sau cùng.

Tamo cười lạnh, “Hoá ra… cậu trao cho ta linh lực, đối xử tốt với ta là vì mục đích riêng! Nhưng bất luận là vì điều gì, ta cũng không cho phép! Mau mở cửa ra!”

Một người không chịu khuất phục, một kẻ quyết không buông tay. Tamo tức giận, điên cuồng đập phá cửa. Tiếng ồn do cô gây ra kích động tới bản năng sâu kín của Hiro. Cậu mất khả năng tự chủ, dần rơi vào trạng thái vô thức. Toàn thân Hiro run rẩy, đồng tử đổi màu, mái tóc cũng chuyển sắc.

Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Tamo. Những tưởng Hiro đang níu kéo, can ngăn mình, Tamo cáu gắt, quay sang tính nạt nộ thì đã bị đối phương ép sát vào vách cửa, giữ chặt hai vai.

Hắn thì thầm, “Na…rumi…”

Một bản thể khác của Trưởng bối hiện diện, Tamo như chết lặng. Ký ức về vị nam nhân tóc trắng cô từng gặp trong những biến cố trước đây chợt ùa về, kèm theo nỗi sợ hãi ngập tràn.

“Là… là ngươi? Ngươi… là Bạch Long?”

“Đúng vậy! Ta là Bạch Long!” Bạch Long trìu mến nhìn Tamo, những ngón tay âu yếm khẽ chạm vào gương mặt cô, “Nàng đã nhận ra ta rồi sao, Narumi?”

Hành động thân mật thế kia càng làm Tamo lạnh sống lưng. Cô lập tức phản kháng, đẩy cậu ta ra rồi bỏ chạy. Giữa chừng, bước chân cô trĩu nặng, bám dính dưới sàn, không nhúc nhích được.

Suốt hơn một ngàn năm, Bạch Long đồng hành với mười tám kiếp luân hồi của cố nhân. Vất vả lắm, hắn mới có cơ hội gặp bản thể giống Narumi y đúc. Hắn đương nhiên khó lòng tránh khỏi mê muội, muốn bằng mọi giá phải giữ lấy nàng.

Từng câu từng chữ cùng dáng vẻ xinh đẹp của nàng khi thệ ước như vang vẳng bên tai, hiện hữu sống động trước mắt hắn. Mặc kệ dòng thời gian thoi đưa, chuyện cũ ấy cứ coi như vừa xảy ra ngày hôm qua. Bạch Long phẩy nhẹ tay, điều khiển luồng linh lực khiến Tamo nằm gọn trên chiếc giường lớn và trói chặt tứ chi cô bằng những sợi chỉ đỏ nghiệp duyên.

“Narumi, ta đến để đón nhận lời thệ ước của nàng!”

Bạch Long cất giọng nồng nàn, bước lại gần giường Tamo. Phía bên kia tấm rèm mỏng là biểu hiện hoàn toàn trái ngược hắn nhưng có vẻ hắn chẳng còn mảy may để tâm.

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3