Chương 88: Mảnh Vỡ Hồi Ức
Bầu trời trong ảo cảnh tối sầm lại, sáu yêu hồn biến hoá thành sáu yêu thú khổng lồ gồm có hổ, cáo, rắn, quạ, nhện và bướm. Mỗi yêu thú sẽ ngẫu nhiên chọn đối thủ của mình.
Chishi thi triển linh lực, mở bung đôi cánh đằng sau lưng, bay thẳng lên cao nghênh chiến với quạ đen. Con quạ này to gấp mười lần con quạ bình thường, nhìn chiếc mỏ nó cong vút mà cô ớn lạnh cả người. Ý thức hòa theo mạch chảy linh lực sinh ra một bộ cung lớn, Chishi lập tức đón nhận. Cũng may, luật chơi này còn chút lương tâm.
Nếu tự do lựa chọn vũ khí thì bất cứ ai cũng sẽ phát huy được tối đa khả năng, chẳng thể viện cớ khi bại trận. Hikari cười phì, giơ thanh đoản đao về phía Hakusho thay vì nhắm vào yêu thú.
Kuro đứng cạnh nhắc nhở cô, “Hikari, cẩn thận!”
“Ngươi hãy tự lo cho bản thân trước! Đừng để bị giết! Đừng tạo thêm gánh nặng cho ta!” - Hikari nhếch môi đầy ngạo mạn rồi quay đi.
Kuro đã quen thái độ cay độc của Hikari nhưng đâu đó vẫn thấy chạnh lòng. Năm xưa, hắn nhận lệnh sang doanh trại bắt cóc cô, ép cô gia nhập Gitaca. Đúng là về sau Hikari đồng ý ở lại nhưng cô chưa từng dành sự thiện cảm cho hắn. Nực cười, kẻ ác lấy quyền gì đòi hỏi được đối xử tử tế.
Norido hơi run tay, kinh hãi quan sát chân nhện lông lá còn to hơn cả cây thương cô đang cầm. Cô không tự tin mình nắm bao nhiêu phần trăm chiến thắng nhưng nó có tận tám chân, muốn bỏ chạy e rằng chẳng kịp.
Hakusho thầm mắng trời đất vài câu rồi cố suy tính cách làm sao vừa diệt gọn con hổ hung tợn, vừa yểm trợ Norido. Cậu tạo thêm một thanh đoản kiếm bên tay trái, quyết sống mái tới cùng.
Như Hakusho, Shin cũng lo đau đáu cho Chishi. Trong khi cậu đối đầu với cáo dưới đất còn cô chiến đấu trên không, quả thật rất khó tương trợ. Loài cáo nổi tiếng nhanh nhẹn, mưu mô. Nó giở nụ cười ranh mãnh, thách thức những mũi tên của Shin.
Kuro sử dụng kỹ thuật bắn cung thượng thừa, chớp đúng thời cơ, gây sát thương khắp người con rắn. Đắc ý quá sớm, hắn chẳng nhận ra đó chỉ là một thân cây khô. Con rắn được đà đánh úp, truyền nọc gây tê sang cánh tay hắn.
Hikari chứng kiến, khẽ tặc lưỡi, tiện thể ném lọ thuốc giải sang cho hắn. Trận này không thể vì hắn mà thất bại. Kuro coi thường lũ yêu thú một thì Hikari phải coi thường chúng đến mười phần. Vì vậy, Hikari mới ngạc nhiên khi thấy bướm yêu chọn mình.
Lũ yêu hồn các ngươi sợ ta nên kiêng nể hay không dám đánh đây? Thiếu gì hình dạng dã yêu hung hãn, cớ sao lại chọn hóa thành một con bướm vô hại thế này?
Hikari chăm chú giải mã hành vi bất thường này nhưng rồi lại bị cuốn tiếp vào mạch suy nghĩ khác.
Lẽ nào con bướm yêu này đang dùng chính chân thân? Nhưng ta chưa từng thu phục yêu hồn dạng bướm. Sao nó lại trở thành một trong sáu yêu hồn mạnh nhất của ta được?
Bên kia rừng trúc, tiếng gào thét của Tamo vang đến chói tai. Nhưng bấy giờ, Sakai đã rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, chỉ nghe thấy tiếng ong ong trong đầu. Hình ảnh Tamo cũng dần mờ nhòe trước tầm mắt cậu.
Cơn đau làm tê liệt cả nhịp thở, Sakai dường như hoá điên. Cậu siết chặt chuôi kiếm, linh lực cuồn cuộn giao hòa với Xích Nguyệt Đoạn Linh.
Ta sẽ giúp nàng chấm dứt nỗi đau này! Sẽ không còn kẻ nào có thể làm tổn thương nàng nữa!
Ngay thời điểm bảo kiếm tích đủ năng lượng, Sakai phóng mạnh nó về phía Hayashi. Thanh kiếm bay rất nhanh nhưng chỉ sượt qua tóc hắn ta. Phải chăng cơn giận đã làm Sakai mất hết bình tĩnh khiến đường kiếm bay lệch một cách kỳ lạ như thế. Hayashi bật cười khanh khách, buông lời chế giễu:
“Tay kiếm mạnh nhất vương triều hoá ra chỉ…”
Hắn chưa nói dứt câu thì thanh Xích Nguyệt Đoạn Linh nương theo linh lực, vòng ngược về, cắt đứt lìa cánh tay phải của hắn. Nhát cắt đột ngột dứt khoát, chính xác từng li khiến Hayashi không còn cơ hội phản kháng hay khống chế Tamo. Tamo vội chạy thoát thân, ngã vào vòng tay Sakai.
Mất đi cánh tay chủ lực, ngoài đau đớn quằn quại, Hayashi tự thấy nhục nhã, đay điếng mà kêu gào thảm thiết. Hắn coi rẻ mạng sống, tra tấn, chà đạp vô số người, nay bị mất một tay là còn quá nhẹ. Dù tên bạo đồ này có bị chặt tay thêm trăm nghìn lần cũng chẳng đủ bù đắp cho những người bị hại.
Tình trạng mất máu liên tục ảnh hưởng đáng kể, Hayashi gượng dậy khai thông linh lực. Bất ngờ thay, tuy cánh tay hắn không tự mọc lại như cũ được nhưng vết cắt đã liền miệng trong nháy mắt. Câu chuyện mà Yuki từng bịa đặt, nay đã trở thành hiện thực. Niềm tin của Hayashi được củng cố thêm.
Hắn điên cuồng dùng Phân thân thuật, tạo ra hàng chục bản thể khác rồi đứng thành vòng tròn vây quanh Sakai và Tamo. Tay trái mỗi tên đều cầm chặt thanh đoản kiếm, chĩa thẳng vào hai người họ.
Sakai nhìn sang Tamo, căn dặn, “Tamo, nàng chỉ cần đứng yên, giữ chặt thanh kiếm của mình!”
Kẻ địch lấy số lượng trấn áp thì Sakai cũng sẽ chống trả tương đương. Cậu nắm lấy tay kiếm của Tamo, đồng thời điều khiển Xích Nguyệt Đoạn Linh kiếm. Bảo kiếm bay lơ lửng giữa không trung rồi bắt đầu nhân bản liên tiếp. Mỗi thanh ứng chiến với từng tên Hayashi. Không cần phân biệt tên nào thật, tên nào giả nữa, cứ tiễn hết cả lũ.
Hai bên cùng lúc xuất trận nhưng chưa kịp chạm trán, những phân thân của Hayashi đồng loạt biến mất. Bản thể thật bất thình lình từ phía trên lao xuống Sakai và Tamo. Nước cờ đánh lạc hướng ấy vốn đã nằm trong dự liệu của Sakai. Những bản ảnh kiếm của cậu nhanh chóng vòng ngược trở lên tạo thành thế vạn kiếm xuyên thân.
Chiêu thức này thừa sức tiễn Hayashi chầu trời nhưng Sakai vẫn chừa một kẽ hở cho Tamo báo thù. Cậu nắm tay cô, vung kiếm chỉ thiên. Mũi kiếm của Tamo ghim sâu vào tim Hayashi, kết thúc ân oán.
Tránh máu hắn vấy bẩn Tamo, Sakai vòng tay qua eo Tamo rồi kéo cô lùi lại trước khi thi thể kinh tởm kia kịp rơi xuống đất.
Tamo trìu mến ngước nhìn Quận vương, mỉm cười, “Đa tạ chàng, Sakai!”
Sakai cười đáp lại cô, hài lòng về thành quả mỹ mãn.
Giây phút vui vẻ ngắn ngủi của họ chợt bị xen ngang. Hana lộ diện, vỗ tay tán dương, “Khá lắm! Đa tạ các ngươi thay ta dọn dẹp ‘thứ rác rưởi’ kia!”
Lời khen giả tạo nhưng sự cảm kích của ả là thật. Cái gai mang tên Hayashi, ả ta đã muốn nhổ đi từ lâu, chẳng qua hắn vẫn còn giá trị lợi dụng nên mới toàn mạng tận hôm nay. Quân cờ càng điên loạn càng dễ bị điều khiển, tới lúc cần vứt bỏ cũng không phải đắn đo.
“Ngươi đưa Hira đi đâu rồi?”
Sakai tức giận, định lao đến ả thì bị mũi kiếm của Hira cản đường. Đối diện ánh mắt đỏ ngầu sắc lạnh, cả cậu và Tamo đều hết sức kinh ngạc. Ánh mắt Hira phản chiếu nỗi ai oán - nỗi ai oán ấy từng dày vò Sakai suốt ba năm qua. Ngầm hiểu mọi chuyện, Quận vương nhếch môi cay đắng, thú nhận:
“Xin lỗi muội! Ta không có gì để bào chữa, cũng không hy vọng được muội tha thứ!”
Hira cười khẩy, “Xin lỗi ích gì chứ? Ta muốn nghe huynh bào chữa! Huynh mau nói đi!” Cơn nghẹn ứ đọng trong cổ họng, giọng cô chợt run lên, “Tại sao… tại sao lừa dối ta? Tại sao huynh không cho ta biết Natsu tỷ là tỷ tỷ ruột của ta? Tại sao lại bắt ta nhận kẻ thù làm cha? Tại sao vẽ cho ta mộng tưởng ái tình, gieo cho ta tâm niệm vương quyền? Cuối cùng thì sao? Gia tộc ta bị tận diệt, tình duyên giữa ta với Shin cũng đứt đoạn. Đến cái thân phận Công chúa này cũng chỉ là hão huyền.”
Hira nhìn thẳng vào mắt Sakai, bật cười điên dại, “Haha! Những điều đẹp đẽ, những điều đạo lý huynh dựng lên biến ta thành kẻ đui mù, biến ta thành kẻ đại nghịch bất đạo quay lưng với chính gia tộc của mình?!”
Tamo vội đứng ra giảng hoà, trấn an Hira trước “Hira, bình tĩnh, bỏ kiếm xuống đã!” Nhưng những lời tố cáo của Công chúa cũng khiến Tamo nảy sinh nghi hoặc. Cô quay sang hỏi Sakai, “Sakai, chuyện Hira vừa nói tức là sao?”
Sợ Tamo phá hỏng kế hoạch, Hana phất tay tạo nên vách ngăn linh lực đẩy cô sang một bên. Ả ta không có ý đả thương Tamo, Sakai thở phào nhẹ nhõm. Xem ra ả vẫn rất rạch ròi giữa công và tư.
“Kẻ thù của gia tộc chúng ta đang đứng trước mặt! Hira, cô còn chần chừ sao?”
Hana cười đểu, châm dầu vào lửa, thôi thúc bàn tay non nớt đang run rẩy vì lần đầu cầm kiếm. Hira nào ngờ lần đầu cô nhấc kiếm lên là với mục đích giết chết huynh trưởng mình - người luôn bảo ban, nhường nhịn cô, luôn sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu vô lý của cô. Hơi ấm tình thân níu giữ Hira khiến nước mắt cô vô thức dâng trào không kiểm soát.
Hira đè nén cảm xúc yếu đuối, nức nở hỏi, “Tại sao năm đó, huynh không trừ khử ta? Như vậy, ta sẽ chẳng chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa, huynh cũng sẽ đường hoàng mà kế vị!”
Nghe Hira vạch trần tội lỗi thuở nhỏ, Sakai ngỡ ngàng. Cậu liếc sang Hana, bắt gặp nụ cười nham hiểm của ả. Thì ra ả ta đã kể với Hira chuyện Sakai từng mưu tính giết hại hoàng muội, tranh ngai vị. Ký ức Sakai như những mảnh gương vỡ vụn, mỗi lần trở về tìm kiếm lại bị cứa xước thêm. Cậu chợt nhận ra kẻ đã trao cho Yuki tấm “kim bài miễn tử”, giúp hắn vểnh mặt tự đắc ngày ấy, chính là Hana.
***
Quân sư hanh hách cười lớn, “Lời thề trẻ con đó? Ta cứ tưởng mỗi mình Thống lĩnh tin thôi chứ!” Cậu tỏ ý tiếc thương cho sự ngu muội kia.
Điều bọn họ trân trọng nhất lại bị coi rẻ mạt, căm phẫn dồn nén bất thành, Sakai túm lấy vạt áo Yuki, thẳng tay đấm vào mặt cậu ta đến tóe cả máu. Những tưởng cú đấm ấy sẽ giúp Quân sư thức tỉnh, trái lại lại đẩy mọi thứ đi xa hơn.
Yuki chùi vệt máu ở khóe môi rồi đưa lên miệng nếm thử. Nếm mùi máu tanh nồng, nụ cười điên dại biến chất hé rộng trên môi cậu.
“Chẳng phải ngươi cũng từng mưu tính sát hại muội muội mình à? Ngươi có dám khẳng định chuyện như thế này sẽ không tái diễn nữa không? Điều ngu ngốc nhất là đặt niềm tin tuyệt đối vào thứ gì đó, kể cả chính mình. Theo thời gian, vạn vật sẽ thay đổi, huống hồ chi lòng người. Ngươi tưởng chỉ cần đối xử tốt với muội muội thì xóa bỏ được tội lỗi của ngươi và bọn triều đình kia ư? Các ngươi cạy chức quyền trừng phạt sai phạm của bá tánh, còn sai phạm của mình thì mặc nhiên vuốt mũi làm ngơ à?”
Châm biếm bấy nhiêu chưa đủ hả hê, Yuki vỗ nhè nhẹ gương mặt trắng toát của Sakai, tiếp tục khiêu khích:
“Hôm nay cả hai chúng ta đều biết được toàn bộ bí mật của nhau. Vậy thì ngươi có định giết ta diệt khẩu không?” Dứt lời, Quân sư đặt chuôi kiếm vào lòng bàn tay Sakai rồi tự áp sát cổ vào lưỡi kiếm, nhẹ nhàng cảnh báo, “Nhưng ta nhắc cho ngươi nhớ, ta mà có gặp mệnh hệ gì thì sẽ có người thay ta ‘thăm hỏi’ Công chúa Hira!”
***
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.