Chương 74: Thắt Mối Tơ Tình
Đưa Tamo về phòng, Sakai rót cho cô một chén trà, giúp cô bình tâm trở lại. Tamo cầm lấy chén trà nhưng không sao kê lên miệng uống được. Thấy nước bên trong chén sóng sánh, Sakai mới nhận ra cổ tay bầm tím của cô đang run rẩy. Cậu kiềm chế sự phẫn nộ, vội đỡ hộ tay cho Tamo từ từ uống nước.
“Cô ổn chứ?” - Cậu xót xa hỏi.
Tamo ậm ực gật đầu xác nhận. Dẫu vậy, chỉ cần nhìn gương mặt cúi gằm cùng những ngón tay bấu chặt vào nhau thì Sakai cũng đủ hiểu được tâm trạng của Tamo thế nào. Cậu giơ tay, định xoa đầu an ủi cô nhưng rồi lại nhíu mày, vô thức trách móc, “Ta đã bảo cô tránh xa hắn ra! Vậy mà cô còn cố chấp đi uống rượu với hắn?”
Tamo vẫn im lặng, không một lời giải thích. Ngọn lửa hờn ghen trong lòng Sakai bắt đầu bùng phát. Cậu hắng giọng chua chát, “Nửa đêm, nam đơn nữ chiếc uống rượu ở một nơi vắng vẻ như thế còn ra thể thống gì?”
Lời lẽ chì chiết quá đà của cậu chạm vào lòng tự tôn của Tamo. Cô phát điên, mang bao nhiêu ấm ức phơi bày ra hết, “Còn cậu thì sao? Đường đường là Đại tướng quân khí chất ngay thẳng vậy mà nửa đêm canh ba lén đi hẹn hò đong đưa với kỹ nữ!”
“Gì chứ?”
Nghe tới đây, Sakai ngồi không yên nữa. Cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chất vấn ngược lại cô, “Cô... theo dõi ta sao?”
“Ta... chẳng lẽ ta không được phép làm thế à?” - Tamo ngập ngừng rồi giương ánh mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn cậu.
Hiểu được nguyên nhân khiến cô uống say bí tỉ, Sakai thở dài nặng nề. Mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát của cậu. Bên nước, bên tình, chỉ trách tình ngay lý gian, nan giải khó phân.
Sakai giữ lấy hai vai Tamo, nhìn thẳng vào mắt cô, kiên quyết khẳng định, “Ta biết điều này vốn rất khó tin, nhưng xưa nay ta chưa từng nghĩ đến chuyện đáng hổ thẹn đó, cũng chưa từng làm điều gì có lỗi với cô!”
Sau đó, cậu đưa cho Tamo lá bùa uyên ương, miễn cưỡng mỉm cười, “Ta nhặt được nó ở trước cổng phủ Công chúa! Thật không ngờ thứ ta xem là vô dụng, lại có thể cứu nguy cho cô! Nhưng lần sau chưa chắc gặp may như vậy, cô nên tự học cách thận trọng thì hơn!”
Sakai khuyên chẳng sai nhưng trong tình cảnh này, nó khiến tim Tamo quặn thắt. Lệ nóng từng giọt nhỏ xuống, thấm đẫm vào lá bùa giữa lòng bàn tay cô. Cô nấc lên, nghẹn ngào đáp, “Nhưng... cậu ấy là trưởng bối của ta...!”
Câu "trưởng bối của ta" khiến Sakai sững lại. Đúng như Hakusho đã nói, Tamo luôn rất coi trọng Hiro, chuyện cô đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn vốn là lẽ thường tình. Hai từ "thận trọng" với chính trưởng bối thật khó để Tamo nghĩ đến. Khi việc xảy ra, niềm tin vụn nát, người đau buồn nhất vẫn chính là cô.
Sakai mủi lòng, trách không được, khuyên cũng không xong. Cậu chỉ biết ôm chầm lấy Tamo, vỗ về trấn an. “Đừng khóc, đừng khóc nữa, Tamo! Là lỗi của ta! Do ta làm cô hiểu lầm, cũng do ta không bảo vệ được cô!”
Nước mắt nữ nhi thật lợi hại, hoà theo mạch cảm xúc, Sakai cay sống mũi, dường như sắp khóc theo cô.
Ở phủ Công chúa Narumi, Hiro lê thân xác đầy thương tích tiến về phía cây đàn tranh. Đôi mắt cậu vô hồn, dán chặt vào nó. Những âm thanh xưa cũ như đang văng vẳng bên tai Hiro.
***
Bỏ dở dang bức hoạ, Công chúa Narumi đến cạnh Hiro, lo lắng hỏi. “Giai điệu hôm nay nghe man mác buồn! Hiro, chàng đang bận lòng chuyện gì sao?”
Hiro cũng ngưng gảy đàn, hàng mi cụp xuống, chỉ nghe được một tiếng thở dài não nề. Lòng dạ rối ren, tâm tư ưu uất, cậu nửa muốn kể, nửa lại không. Nhưng do dự lâu càng khiến đối phương thêm bồn chồn, Hiro đánh ôm chầm Narumi vào lòng, thì thầm, “Vài ngày nữa ta phải đến Thiên Vân quốc!”
“Chàng được phong thần rồi à? Tốt quá, thật là tốt mà!” - Narumi ngước đầu lên nhìn Hiro, đôi mắt trong veo, vui mừng khôn xiết.
Chân thân của Hiro là một con rồng trắng. Giống như các linh thú khác, cậu chăm chỉ tu luyện, giữ thân, tích đức để được Thiên Vân quốc công nhận và sắc phong. Dưới sự dẫn dắt của Mão thần Thanh Mão, Bạch Long mỗi lúc một tiến bộ vượt bậc, danh tiếng lan rộng khắp cả giới linh thú lẫn cõi phàm trần. Nỗ lực sau cùng đã thành toại, Hiro chạm được tới giấc mơ. Chỉ có điều để đến Thiên Vân quốc, cậu phải tạm rời xa người thương, thật tâm cậu không nỡ. “Thời gian ở Thiên Vân quốc khác dưới hạ trần, ba ngày ở nơi đó sẽ bằng ba năm ở đây! Ta sợ...!”
“Chàng sợ gì chứ? Chẳng lẽ... chàng sợ ta không giữ lời hứa, rời bỏ chàng sao?” - Công chúa Narumi đẩy vai Hiro, vờ giận lẫy, châm chọc cậu. Nhưng rồi, cô nhẹ nhàng áp hai tay lên má Hiro, mỉm cười xoa dịu nỗi bất an kia, “Đời đời kiếp kiếp ta nguyện chỉ gả cho mình chàng! Dù chàng có đi bao lâu, ta vẫn sẽ trung trinh chờ đợi!”
***
Một kiếp trọn vẹn còn chưa thành thì thề hẹn đời đời kiếp kiếp khác nào giấc mộng phù du. Hy vọng của Hiro tan vỡ bao lần, yêu hận từng cơn chồng chéo. Cũng vì chấp niệm ngàn năm ấy mà cậu bất chấp thiên đạo, gây ra vô số sai lầm, đổi lại được gì.
Cơn thịnh nộ dâng trào, Hiro gào thét, quơ đổ đàn tranh. Dây đứt, khung vỡ, mảnh vụn rơi tứ tung. Cạnh đống đổ nát đó, cậu trông thấy một chiếc vòng ngọc. Là chiếc Ngọc Thuỷ Lưu Ly cậu từng tặng cho Tamo. Có lẽ trong lúc cả hai giằng co, nó đã vụt khỏi cổ tay nàng. Chiếc vòng ngọc vỡ đôi, không còn nguyên vẹn nữa. Hiro dần tỉnh ra, gượng cười bẽ bàng. “Là Tamo!”
Tại phòng Tamo, ngọn nến sáng rực như muốn soi thấu hai trái tim nhỏ bé. Sakai chầm chậm lau khô khóe mi ướt đẫm của Tamo. Xóa bỏ hiểu lầm, từ giây phút ấy, một cái chạm nhẹ lên gò má cũng làm cả hai rung động. Hơi thở và trái tim không hẹn mà cùng nhau hòa chung nhịp. Khoảng cách dần rút ngắn, khi cánh mũi họ sát vào nhau, hàng mi kia bất giác nhắm nghiền. Nụ hôn họ khẽ trao tựa cánh hoa mềm mại, tựa nước xuân êm ả, dịu dàng.
Cảm nhận sự nồng nàn từ Tướng quân, mọi nhung nhớ của Tamo xem như được nguôi ngoai phần nào. Nhưng so với những trắc trở vừa qua thì một nụ hôn "mở màn" là chưa đủ. Không để Tamo mong đợi lâu, Sakai lập tức nghiêng đầu, ghì chặt lấy môi cô. Nụ hôn thứ hai rồi thứ ba, mỗi lúc cuồng nhiệt hơn, dù hơi sức cạn kiệt vẫn không có ai muốn rời.
Nương theo nụ hôn sâu, Sakai đỡ lấy vai Tamo, chậm rãi hạ xuống mặt giường. Đêm nay không biết sẽ kéo dài đến bao lâu.
Tamo ngước nhìn người phía trên, gương mặt ửng đỏ bừng bừng. Cậu từ tốn vén mái tóc cô, cúi hôn lên vành tai rồi thủ thỉ, “Tamo, ta từng không ưa nổi bản tính làm trước nghĩ sau của cô! Nhưng bây giờ... ta lại muốn được như vậy!”
Câu bộc bạch ẩn ý cùng làn hơi ấm nóng phả vào tai, Tamo không khỏi rùng mình mà nấc lên khe khẽ. Đến đây, mọi kiên nhẫn trong Tướng quân đều tiêu biến. Môi hôn vội vã di chuyển dần xuống cổ, lan qua bả vai. Những ngón tay cậu nôn nóng trút bỏ y phục cô, khao khát chiếm lấy cơ thể này.
Thân nhiệt tăng cao, mồ hôi nhễ nhại, Sakai gấp gáp cởi bỏ các lớp áo vướng víu trên người. Đến lớp cuối cùng, Tamo bỗng chốc căng thẳng, khép chặt mắt chẳng dám đối diện. Một nữ nhân cá tính mạnh mẽ, ngang tàng như Tamo khi e thẹn lại rất đáng yêu. Tim Tướng quân dao động, phút chốc muốn chở che cho cô cả đời.
“Tamo, ta yêu nàng!”
Nghe Tướng quân ngỏ lời, Tamo ngỡ ngàng, mở to mắt. Tiếng thình thịch dồn dập phát ra bên phía ngực trái của cô, mạch đập hạnh phúc thi nhau nhảy múa. Tamo xấu hổ, đảo mắt đi, tiện thể ngắm nghía bờ vai rộng vững chãi của Sakai. Nhưng rồi, nụ cười chợt vụt tắt khi cô nhìn thấy ba vết xước tụ máu bầm trên khuôn ngực cậu ta.
“Vết thương này? Chẳng lẽ lúc thách đấu...?” - Tamo kinh hãi, định chạm vào chúng.
Sakai tóm chặt tay cô, lắc đầu, “Chỉ là vết thương ngoài da! Nàng đừng bận tâm!” Để phân tán sự chú ý, cậu tiếp tục ghì hôn lấy cô.
Kết quả không như ý. Tamo chẳng phản ứng gì, nước mắt hai hàng tuôn rơi. Cô không ngừng dằn vặt chính mình, “Sakai, ta xin lỗi! Ta không biết lúc đó cậu cũng bị thương!”
Sakai não lòng, liền ngồi dậy, xoa trán an ủi cô, “Đừng khóc nữa! Ta không trách nàng! Chỉ cần nàng bình yên, ta cũng sẽ bình yên!”
Dỗ Tamo nín khóc xong, Tướng quân khẩn trương mặc lại y phục để che khuất đi vết thương.
“Tamo, cũng khuya rồi! Nàng nghỉ ngơi đi!” - Cậu khuyên nhủ rồi vội quay bước rời đi.
Sakai ra gần cửa, Tamo chợt níu kéo, lên tiếng đề nghị, “Khoan đã! Để ta băng bó lại vết thương cho cậu!”
Sakai ngoảnh mặt về phía chiếc giường, ánh trăng sáng soi chiếu qua khung cửa, đường nét xuân sắc của Tamo hiện hữu rõ trong mắt cậu. Lần này tới phiên Tướng quân bị cô khiến cho rối bời. Nhìn lâu sợ khó mà tiết chế được bản thân, cậu cố giữ vững lý trí, một mực tránh né. “Ta tự lo được! Nàng ngủ sớm đi!”
Cánh cửa phòng Tamo đóng sầm lại. Sakai đứng bên ngoài, tựa vào vách, thở phào nhẹ nhõm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.