Chương 83: Bí Sử Nhân Gian
Sứ thần cổ thành bị bắt ngồi giữa gian nhà, dưới hàng loạt ánh nhìn đe dọa bao quanh. Hakusho không thèm cả nể, giật mạnh chuôi kiếm, lớn tiếng nạt nộ:
“Lão còn tính che giấu sự thật tới khi nào?”
Toji vội giang tay chắn ngang thanh kiếm, tránh cậu manh động. Cô vẫn giữ cung cách từ tốn, lựa lời thuyết phục ông ta:
“Ta hiểu rõ việc tiết lộ những chuyện này hoàn toàn không có lợi gì cho Ngài, thậm chí còn đẩy Ngài vào nguy hiểm nhưng giờ đây triều đình đang đứng về phía Ngài, bảo vệ cho Ngài! Chẳng lẽ Ngài không tin tưởng triều đình hay là do thế lực đứng sau còn khủng khiếp hơn?”
Lời mỉa mai, rào trước chặn sau của cô đẩy Sứ thần vào thế tiến thoái lưỡng nan. Ông bám hai tay vào thành ghế, toát mồ hôi, lắc đầu lia lịa.
“Ta thật sự không…!”
Toji chen lời xét hỏi, giọng trở nên cương nghị, “Ngài không lưu giữ bản ký hoạ nào về Công chúa Narumi nhưng Ngài mang chức vụ chủ quản coi sóc thành Thiên Hoa, chí ít cũng nghe ngóng được vài chuyện chứ? Cho dù đó là những câu chuyện không chính thống!”
Công chúa Hira ra mặt, nói vào vài câu, “Ông nghe được điều gì cứ kể ra, bất luận điều đó trái ngược với lịch sử! Ta tuyệt đối không truy cứu!”
Sức ép từ nhiều phía, Sứ thần thở dài, cái mạng già này đành trao phó cho triều đình. Ông ngồi khom người về phía trước, đan những ngón tay vào nhau, trầm mặt mà thuật lại câu chuyện của một ngàn năm trước.
“Đúng là sử sách và lời tương truyền trong nhân gian từ giai đoạn Công chúa Narumi hoà thân với Yuu Đại đế có phần khác nhau. Sở dĩ như vậy là vì sau khi nàng qua đời, Yuu Đại đế đã hạ lệnh cho Sử quan biên soạn lại lịch sử rồi ban hành rộng rãi cho dân chúng. Nhưng vị Sử quan ấy đã bí mật viết thêm một bản khác. Dù đã xuất ngân khố mua chuộc những kẻ liên can nhưng sau cùng, Đại đế vẫn không bịt miệng được họ. Bản sử ký thật cùng những lời đồn vẫn âm thầm lan truyền khắp nơi. Theo lời tương truyền, Công chúa Sudo vốn không tình nguyện hoà thân với Taido, tất cả đều là mưu đồ của Taido hòng thôn tính Sudo!”
Mọi thông tin đều quý giá, nhưng thời gian gấp rút, không tiện dông dài. Toji kéo ông về mục đích tìm hiểu chính của cả bọn.
“Vậy trước đó thì thế nào? Ta nghe nói Công chúa Narumi là một nữ nhân rất phi thường, cụ thể ra sao?”
Sứ thần trầm ngâm một lúc rồi tiếp tục trả lời, “Công chúa Narumi thuở nhỏ ôn nhu, dịu dàng nhưng sau cơn bạo bệnh, hôn mê suốt cả tháng ròng thì khi tỉnh lại dường như thay đổi tâm tính. Công chúa hoạt bát hơn, khí chất hơn và thường xuyên tạo ra rất nhiều điều kỳ lạ. Nàng vẽ những vùng đất mới, những thứ chưa ai thấy bao giờ. Nàng phát minh ra cách nhuộm màu, in trên vải lụa và tạo dáng cho y phục. Nàng còn phát minh ra bộ chữ mới, dạy các hoàng tử cách chơi cờ, thậm chí tham gia vào các cuộc giao thương gấm lụa lớn ở kinh thành. Narumi là vị Công chúa đầu tiên được Đế vương cân nhắc để trở thành người kế vị sau này!”
“Tới đoạn này vẫn còn giống với sử sách nhỉ?” - Yuki cười nhếch môi một cái, mong chờ phần tiếp theo.
Sứ thần gật đầu xác nhận và đào sâu vào mạch chuyện nhân gian.
“Với tài sắc hơn người, danh tiếng đồn xa, Công chúa Narumi lọt vào mắt xanh của Đế vương Taido. Ông ta sang nghị hoà và hỏi hôn nàng cho Thái tử Yuu. Nhưng hôm ấy, Công chúa Narumi bỏ trốn khỏi cung, Đế vương Sudo bất đắc dĩ khước từ lời đề nghị. Taido thừa cớ đó mà ba năm sau, quay trở lại đánh chiếm Sudo. Họ mượn sức mạnh từ Xích Nguyệt Đoạn Linh kiếm, chỉ sau một ngày đêm, kinh thành Thiên Hoa chìm trong biển máu. Đế vương Sudo bị sát hại, xóa sạch mọi tàn tích. Chỉ còn duy nhất Công chúa Narumi cùng tỳ nữ của nàng sống sót.” Kể đến đây, Sứ thần đột ngột ngừng lại.
Toji cau mày, nôn nóng hỏi, “Vậy sau đó xảy ra chuyện gì?”
Lão sứ thần cúi mặt, hít một hơi thật sâu rồi kể tiếp, “Áp giải cả hai về Taido, Công chúa Narumi bị ép gả cho Thái tử Yuu. Vài năm sau, nội loạn ngoại xâm liên tục hoành hành. Để xứng đáng nhận ngôi vị, Thái tử Yuu phải đích thân chinh chiến sa trường. Khi Ngài ở nơi biên ải thì gian thần trong kinh lộng hành. Hắn thâu tóm triều chính, cưỡng đoạt và bức tử Thái tử phi Narumi. Cuối cùng, để che giấu tội ác, hắn bày kế đưa nàng vào rừng cấm, hiến tế cho Thuỷ quái!”
Ông vừa dứt câu, cánh cửa phòng mở bung ra, cơn cuồng phong từ đâu ập vào. Các ngọn nến bên trong vụt tắt, Toji sực nhớ cảnh tượng lần ở thư phòng, liền tăng cường cảnh giác. Đúng như cô nghĩ, một luồng sáng trắng theo gió lớn, dữ tợn lao thẳng về phía Sứ thần. Toji lập tức lấy thân che chắn cho ông.
“Toji!” - Yuki hoảng hốt, vội túm lấy cánh tay kéo cô nhưng không kịp.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả bọn đều thót tim. Sứ thần không sao, Toji cũng không sao. Họ ngạc nhiên nhìn ra phía cửa phòng. Bóng Hakusho giang rộng hai tay, đứng sừng sững bảo vệ cho cả họ.
Đừng nói một lão già sức yếu, kể cả người trẻ tuổi có luyện linh lực như Toji nếu trúng đòn tấn công kia, e tính mạng cũng sẽ nguy kịch. Hakusho đã giữ đúng lời hứa, cần dùng sức thì cứ giao phó cho cậu.
“Ha… Hakusho!”
Cả bọn lo sợ thay cậu. Nhưng máu chiến trong chàng Kiếm khách đang bừng cháy. Cậu quẹt tay lau vệt máu trên khóe miệng, cười phì. “Tưởng gì ghê gớm! Chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao?” Linh lực Hakusho cuồn cuộn lan tỏa, âm thanh rền vang bên kia bầu trời. Đàn chim lớn lũ lượt bay tràn tới. Một nửa đàn chim nối đuôi nhau tạo thành bức tường chắn gió. Nửa còn lại lao theo Hakusho, xé toạc cơn cuồng phong.
Trong khi đó, ở ngoài phố, Tamo tạt ngang sang quầy hàng thẻ cầu tình duyên. Cô tròn xoe mắt nhìn Sakai, cười tủm tỉm. Cậu hiểu ý, liền gật đầu đồng thuận. Cả hai cùng viết tên lên thẻ rồi treo lên cây ước. Quận vương không mấy hứng thú với những việc này. Đối với cậu, thiết thực vẫn tự nỗ lực bảo vệ mối lương duyên của mình. Nhưng vì nụ cười người thương, dù có làm những thứ ngớ ngẩn hơn, Sakai nguyện chiều lòng nàng.
Treo thẻ cầu tình duyên xong, Sakai và Tamo gặp một lão bà đang xem quẻ. Cả hai đều bốc phải quẻ đại hung. Lão bà tái mét mặt mày, ấp úng khuyên nhủ:
“Hai vị đều lật ra quẻ đại hung! Đoạn đường sắp tới xin hãy thận trọng!”
“Là quẻ xấu sao?” - Tamo ngỡ ngàng, nhìn lão bà rồi nhìn sang Sakai, chờ lời lý giải.
Quận vương xoa nhẹ đầu cô, trấn an, “Không sao đâu, Tamo! Lão bà nói vậy chỉ để chúng ta cúng thêm hương quả thôi!”
Lão bà nghe thấy liền nổi cơn tự ái, “Lão bà ta hành nghề từ thuở còn trẻ! Quẻ của ta không thể sai được!” Nói rồi bà bốc thêm một quẻ, tuyên đoán vận mệnh phía trước của Sakai. “Vị công tử đây xung quanh chướng khí vây bủa, nay mai ắt gặp hoạ sát thân!”
Nghe như buông lời trù ẻo người khác, Tamo phát cáu, hắng giọng, “Họa sát thân là thế nào? Lão đừng có mà phán bừa như vậy?”
“Thôi nào, Tamo!” - Sakai kéo lấy cánh tay nha đầu tóc cam, khuyên cô đừng bận tâm những điều vớ vẩn. Thái độ bốc đồng từ Tamo thu hút sự chú ý của lão bà. Bà ta ngước lên quan sát cô thì chợt rơi vào cơn hoảng loạn.
“Phía… phía sau vị cô nương có nguồn ma lực rất lớn, nó giống như một con quái thú! Đáng sợ… thật đáng sợ!”
“Sau lưng?” - Tamo lạnh gáy, liền xoay ra sau nhìn. Không thấy gì cả càng khiến đầu óc cô thêm suy diễn đủ thứ ghê rợn.
Sakai bất bình ra mặt. Lão bà thêu dệt chuyện về cậu thế nào cũng được nhưng đụng tới Tamo. Cậu đặt mạnh vài nén bạc xuống bàn lão bà, thẳng thừng bảo, “Đủ rồi! Hãy cẩn thận lời nói của bà!”
Sau đó, Sakai nhanh chóng dẫn Tamo quay về phủ. Suốt đoạn đường về thành, Tamo vẫn còn ám ảnh về lời sấm. Cô nắm tay Sakai cứng ngắt.
Cả hai bước vào sảnh chính của phủ vừa lúc nhóm Toji chuẩn bị giải tán. Sakai tranh thủ mở lời mời, “Sáng mai, Vạn Hoa tửu có chuẩn bị món Thiên Hoa phỉ thuý, các vị có nhã hứng đến dùng điểm tâm không?”
“Thiên Hoa phỉ thuý sao? Là món muội thích nhất cơ mà! Chắc chắn muội sẽ cố dậy sớm để đến dùng bữa!”
Công chúa vỡ oà reo lên, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Cô hồ hởi kéo Tamo, muốn cho tẩu tẩu cùng nếm thử. Hòa chung niềm vui, Yuki gật đầu tâm đắc:
“Mỹ vị nhân gian hiếm khi mới có dịp thử! Ngày mai ta cũng sẽ tham gia!”
Toji vừa nghe Quân sư hưởng ứng, đã mất hết bình tĩnh, gương mặt xám xịt đi. Norido lo lắng, vỗ vai cô, “Toji sao vậy? Không khoẻ à?”
“Ừm!” - Toji gượng cười, nhấn mạnh dự định của mình, “Sáng mai chắc tớ không đi cùng được! Lát nữa còn vài việc cần nghiên cứu nên sáng mai đừng gọi tớ dậy sớm nhé!”
Trong một thoáng ngắn ngủi, Toji đã hy vọng Quân sư sẽ vì mình mà hồi tâm chuyển ý. Nhưng cậu ta chỉ thở dài, tỏ vẻ tiếc nuối thay cô:
“Thật đáng tiếc! Nếu cô không tiện đi, ta sẽ mang điểm tâm về cho!”
Toji mủi lòng, miễn cưỡng hạ quyết tâm dùng kế sách khác. Trước khi rời khỏi, cô không quên nhắn nhủ Quân sư, “Ta có để vài quyển sách trên bàn ở Thư phòng! Nhờ Quân sư mang sang phòng giúp ta! Nhân tiện ta cũng có chuyện muốn trao đổi với cậu!”
Đúng hẹn, Yuki mang sách đến phòng Toji. Cậu sửng sốt phát hiện điều bất thường từ cô. Thường ngày chỉ thấy Toji uống trà, vậy mà đêm nay, lại đổi sang dùng rượu. Mái tóc cô buông xõa mềm mại, e ấp che đi gò má ửng đỏ cùng đôi mắt long lanh lơ đãng. Ắt hẳn trước đó, Toji đã uống một chút rượu rồi. Rốt cuộc cô có muốn thảo luận nghiêm túc không.
Yuki chậm rãi bước đến bàn trà. Càng tiến gần tới, cậu càng bị ánh mắt của kẻ say kia mê hoặc. Đôi mắt ấy vừa sâu thẳm như muốn giam giữ cậu vào cõi riêng, lại vừa huyền bí như muốn đánh đố cậu.
“Quân sư, ngồi xuống đi!”
Toji chỉ mới cất tiếng thôi đã khiến Yuki giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi những quyển sách. May là cô kịp đỡ lấy chồng sách. Thành công đẩy Quân sư vào trạng thái rối bời, cô giả vờ đảo mắt đi để giữ chút thể diện cho cậu.
“Hôm nay chỉ có bánh và rượu tiếp đãi! Quân sư muốn cùng ta uống vài ly không?”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.