Chương 3: Mã Thạch Xương (Đoạt Ấn Thứ Nhất)
Mã Thạch Xương gầm lên một tiếng rền vang như tiếng sấm nổ giữa lòng núi, làm toàn bộ vòm hang Mã Lèng Páo rung chuyển dữ dội. Bụi đá cổ đại rụng xuống như sương mù, vô số nhũ đá nhọn như chông từ trên trần hang bị chấn động đứt gãy, cắm phập xuống mặt đất quanh chỗ A Quoắn đứng tạo thành một đầm chông đá vô cùng nguy hiểm. Tiếng vang vọng kéo dài lê thê giữa không gian chật hẹp làm màng nhĩ gã rát buốt, lồng ngực rung lên từng hồi nhói chói.
Thân thể con quái thú đá là một khối đá vôi đen nhánh khổng lồ, chằng chịt những rãnh nứt bốc ra từng luồng khói xám âm hàn độc đầm. Ngay tại vị trí lồng ngực trống rỗng của nó, MẢNH CHIẾN ẤN THỨ NHẤT — ẤN THẠCH XƯƠNG — đang xoay tròn liên tục và tỏa ra quầng sáng xanh mốc ma mị. Luồng linh khí cổ xưa ấy không ngừng hút lấy linh khí đá núi xung quanh để bồi đắp, gắn kết các khối đá tai mèo sắc lẹm lại với nhau, khiến lớp vỏ giáp bên ngoài của nó cứng như thép đập, đao kiếm thông thường chạm vào chỉ làm nảy ra vô số tia lửa.
"Kẻ mang Chùy Đồng... Máu mày... phải dán vào đá!"
Một giọng nói ồm ồm, khàn đục như tiếng hai phiến đá tảng nghiền vào nhau vang lên từ sâu trong lòng khối đá. Mã Thạch Xương vung cánh tay đá khổng lồ dài hơn hai thước, quật mạnh một cú ngang hông Quoắn! Cú quật xé rách không khí tạo thành luồng áp lực đè nát những dải đá vôi xung quanh, gió quật rít lên từng hồi ghê rợn.
Quoắn nheo đôi mắt đục màu nước phù sa mùa lũ. Khoảng cách giữa gã và cánh tay đá quá gần, vách hang đằng sau lại chật hẹp nên gã không thể né tránh trọn vẹn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, gã lập tức gồng cứng cơ bụng, siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo bằng tay trái rồi đưa lên đỡ đòn!
BÀM!
Sức mạnh ngàn cân từ cánh tay đá hất văng Quoắn đập mạnh vào vách hang đá vôi dốc đứng. Lực va chạm tàn khốc làm đá tai mèo nứt nẻ, máu tươi từ khóe miệng gã phun ra ráo rạt, nhuộm đỏ một khoảng áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả. Cánh tay trái gã ê dại hoàn toàn, xương vai kêu "ken kẹt" nhói buốt tưởng chừng như sắp vỡ vụn. Nhưng ngay cả trong cơn đau đớn xé thịt nát xương ấy, bàn tay chằng chịt sẹo bỏng của gã vẫn siết chặt lấy cán chùy đồng xanh Đông Sơn không hề buông lơi dẫu chỉ một li.
"Đá cứng đến đâu... cũng phải có khớp nứt!" – Quoắn nghiến chặt răng, nuốt ngụm máu chát xít ngược vào trong cổ họng.
Gã bật dậy như một con cọp rừng trúng thương nhưng vô cùng hung hãn. Sự đau đớn không hề làm gã chùn bước mà chỉ càng kích hoạt bản năng sinh tồn cuồng nộ và lỳ lợm trong huyết quản gã. Đôi mắt gã lóe lên tia nhìn tàn nhẫn, tỉnh táo đến kinh người. Quoắn biết rõ gã không thể dại dội đánh trực diện vào thân đá dày đặc của quái vật. Gã lập tức rạp người sát mặt đất, miết mạnh chiếc Móc Củ Nâu bằng sắt gỉ bên tay phải xuống gờ đá vôi dưới chân, tạo ra một vệt lửa xòe sáng giữa bóng đêm âm u!
Gã nhắm thẳng vào rãnh nứt duy nhất đang bốc khói xám bên gối trái của Mã Thạch Xương — nơi lớp giáp đá chưa kịp bồi đắp hoàn chỉnh sau cú vung tay vừa rồi!
XOẸT! CẮC!
Quoắn dồn lực vai phóng chiếc Móc Củ Nâu xé gió lao tới. Mũi móc sắt gỉ găm phập vào kẽ nứt sâu hun hút, gạt phăng gân đá liên kết bên trong khớp gối quái vật. Mã Thạch Xương mất đà, khối đá khổng lồ nghiêng ngả rồi đổ sụp xuống, khuỵu gối trái nặng nề trên mặt đất làm rung chuyển cả vòm hang.
Mượn đúng chớp mắt nghìn năm có một đó, Quoắn dồn toàn bộ sức mạnh vào hai gót chân quấn dây đay thô, nhún người nhảy vọt lên cao ba thước giữa không trung! Gã gồng toàn bộ tàn lực còn lại vào tay trái cầm Chùy Đồng Mắt Cáo, vung chùy vẽ một đường cung đầy dũng mãnh, nện thẳng mặt chùy vào giữa lồng ngực quái vật — nơi Mảnh Ấn Thạch Xương đang xoay tròn rực rỡ!
BÀM! OÀM!
Sóng chấn động dữ dội bùng nổ giữa lòng hang sâu! Lực va chạm tàn khốc giữa đồng xanh Đông Sơn cổ đại và đá tai mèo tạo ra quầng lửa màu lam chói mắt xé tan bóng đêm. Khối đá khổng lồ chằng chịt vết nứt chạy dọc toàn thân rồi vỡ tung thành hàng ngàn mảnh vụn nhỏ rơi rào rào xuống mặt đất.
Mảnh Chiến Ấn Thứ Nhất — một mảnh đồng cổ khắc hoa văn sông nước vuông vắn — văng ra giữa không trung, tỏa ra luồng linh khí xám đục cuồn cuộn.
Quoắn vươn bàn tay trái chằng chịt sẹo bỏng chộp gọn lấy Mảnh Ấn giữa khoảng không!
XÈO!
Mảnh Ấn đá tỏa ra sức mạnh âm hàn buốt giá chạm vào da thịt. Như có tâm linh tương thông từ ngàn năm trước, nó tự động chui tọt và khớp chặt hoàn hảo vào khấc lõm đầu tiên trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo.
KENG!
Một tiếng ngân vang thanh thoát, âm vang run lên khắp thân chùy đồng. KHẤC LÕM THỨ NHẤT BÙNG SÁNG MỘT MÀU XANH MỐC VĨNH HẰNG! Cảm giác ấm áp từ mạch linh khí Đông Sơn chạy thẳng vào từng mạch máu của Quoắn, chữa lành từng thớ cơ bị xé rách và khớp xương vai vừa bị tổn thương của gã.
RẦM RẦM...
Cửa hang Mã Lèng Páo bắt đầu sụp sạt hoàn toàn, bụi đá bốc lên mù mạt khắp lối đi. Nhưng ngay phía trước vòm hang vỡ nát, một con đường đá cổ dốc đứng dẫn thẳng xuống bờ sông chảy ngược đỏ ngầu cuồn cuộn sóng hiện ra rõ mùng một trước mắt A Quoắn.
ẢI THỨ HAI: SÔNG NGHỊCH THỦY đang đợi gã!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.