Vạn Cổ Quy Khư

Chương 26: Rừng Sâu Vực Thẳm

Đăng: 13/09/2026 20:12 3,413 từ 8 lượt đọc

Bầu không khí trong khu rừng nguyên sinh của Cấm Địa Hắc Phong Sơn bỗng chốc trở nên đặc quánh và đượm mùi sát khí tanh nồng.

Con Thiết Giáp Lang to lớn như một con trâu mộng đứng sừng sững giữa đám lá mục, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào thiếu niên áo xanh trước mặt. Toàn thân nó bao phủ bởi lớp vảy giáp màu đen cứng cáp như thiết thạch, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới lớp màng sương mờ ảo của rừng sâu. Đối với một yêu thú bậc hai đã chiếm cứ một vùng lãnh địa rộng lớn ở ngoại vi cấm địa, sự xuất hiện của Lâm Uyên không chỉ là một sự xâm phạm tàn nhẫn, mà còn là một món mồi ngon dâng tận cửa để giải tỏa cơn đói khát.

Gầm...

Một tiếng gầm vang trời xé rách màng nhĩ phát ra từ lồng ngực con yêu thú.

Thiết Giáp Lang đột ngột nhún hai chân sau thật mạnh xuống mặt đất, bốn vuốt cào sắc nhọn xé rách không gian, lao vút về phía Lâm Uyên với tốc độ nhanh tựa mũi tên rời cung. Kình phong sắc bén tỏa ra cuồn cuộn thổi bạt cả những đám lá mục dưới mặt đất bay mù mịt trong không trung.

Đứng trước đòn tấn công cuồng bạo và thần tốc của con yêu thú bậc hai, Lâm Uyên không hề hoảng loạn lùi bước hay giật mình nao núng.

Đôi mắt đen thẳm của hắn lóe lên một tia sáng sắc bén như dao cạo. Hai đường kinh mạch trong cơ thể lập tức vận dụng đến cực hạn, dòng khí tức xám xịt của Quy Khư Quyết từ đan điền cuồn cuộn tuôn trào ra đôi bàn tay, bao bọc lấy các khớp xương bằng một lớp năng lượng vô hình nhưng kiên cố vô song.

Khi con Thiết Giáp Lang vung vuốt cào thẳng vào ngực hắn nhằm xé rách tạng phủ đối thủ, Lâm Uyên không né tránh toàn bộ, mà đột ngột xoay người lách qua một góc cực kỳ hiểm hóc, dùng bả vai gánh một phần kình lực đồng thời tung ra một quyền giáng thẳng vào sườn phải của con yêu thú.

Binh!

Một tiếng động trầm đục vang lên như sắt thép va đập mãnh liệt vào đá.

Lớp vảy giáp kiên cố của Thiết Giáp Lang chấn động mạnh mẽ, khiến con yêu thú lảo đảo lệch hướng sang một bên. Sức mạnh từ cú đấm của Lâm Uyên chứa đựng khí tức Quy Khư lạnh lẽo, xuyên thủng qua lớp vảy cứng cáp, khiến nội tạng bên trong con yêu thú chấn động dữ dội. Nó gầm lên đau đớn, quay đầu quật mạnh chiếc đuôi dài đầy gai nhọn vào mạn sườn Lâm Uyên nhằm đồng quy vu tận.

Bụp.

Lâm Uyên bị đuôi gai quét trúng mạn sườn, thân hình lùi lại phía sau ba bước dài, khóe môi rớm ra một giọt máu tươi đỏ rực. Thế nhưng, đòn phản công dứt khoát của hắn đã thành công chọc giận hoàn toàn con Thiết Giáp Lang. Yêu thú bậc hai phát huy toàn bộ bản năng hung hãn, liên tục tung ra những đợt tấn công như vũ bão, móng vuốt và hàm răng nhọn hoắt cấu xé mọi không gian xung quanh.

Khác với bọn dã thú ngu ngốc ở Vọng Sơn Trấn chỉ biết lao đầu vào đối thủ, con Thiết Giáp Lang này tỏ ra vô cùng kinh nghiệm chiến đấu. Mỗi cú cào của nó đều nhắm vào những vị trí trí mạng, mỗi bước chân đều bước tới theo một đường vòng cố tình chặn lối lui của con mồi về phía vách đá. Lớp vảy giáp trên thân nó xù lên từng mảng như những chiếc khiên nhỏ, tạo ra thứ nhịp điệu lạnh lẽo khi va chạm vào không khí.

Lâm Uyên không gấp gáp. Hắn nhớ lời ông nội từng dặn khi ông còn sống: con thú to xác thường thắng ở hiệp đầu, nhưng kẻ nào giữ được hơi thở đến cuối cùng mới là kẻ sống sót. Mỗi bước chân hắn đều đặt xuống thật chắc, mỗi cú né đều dè xẻn sức lực, để dành từng chút khí tức cho thời khắc quyết định.

Trận chiến giữa thiếu niên phàm nhân và yêu thú hoang dã diễn ra vô cùng ác liệt, nhanh dồn dập và đẫm máu.

Mỗi một cú vung tay, mỗi một bước di chuyển né tránh của Lâm Uyên đều được tính toán vô cùng tỉ mỉ dựa trên sự nhạy bén được tôi luyện qua những năm tháng sinh tử ở chốn hoang vu Vọng Sơn Trấn. Hắn tận dụng tối đa địa hình cây cổ thụ và vách đá xung quanh, lúc thì né tránh đường tơ kẽ tóc, lúc thì tung ra những đòn tấn công chí mạng vào các điểm yếu trên cơ thể con Thiết Giáp Lang như cổ họng và khớp đùi.

Một cú cào của con thú sượt qua bả vai hắn, xé toạc mảnh vải thô và kéo theo ba vệt máu đỏ tươi. Lâm Uyên không dừng lại để nhìn vết thương, ánh mắt vẫn khóa chặt vào chuyển động của đối thủ. Hắn nhớ lại một bài học mẹ hắn từng dạy khi hắn còn chăn trâu ngoài bờ ruộng: đừng bao giờ quay lưng lại với con thú đang đói, kẻ quay đầu là kẻ tự chọn cái chết. Từng bước chân của hắn lùi về phía một gốc cổ thụ có tán lá thấp, nơi con thú to lớn sẽ phải khó khăn hơn khi xoay sở giữa những rễ cây mọc chằng chịt.

Đó chính là chiến thuật của hắn: không đối đầu trực diện trong thế yếu, mà dẫn dụ con thú vào nơi bất lợi cho nó nhất. Thiết Giáp Lang to lớn ưa không gian mở, nơi nó có thể bung hết tốc độ và sức mạnh của thân hình khổng lồ. Chỉ cần thu hẹp khoảng không, lớp vảy giáp trở thành điểm yếu thay vì ưu thế, bởi nó sẽ cản trở khả năng xoay chuyển nhanh của con thú.

Trên vũng bùn lầy xung quanh, dấu chân của cả hai kẻ chiến đấu đan xen vào nhau, sâu hơn, hỗn loạn hơn. Có lúc Lâm Uyên nhảy vọt lên một thân cây đổ ngang, dùng thế cao đấm thẳng xuống đầu con thú; có lúc hắn lăn người trên đất, chờ đợi móng vuốt của nó quét qua đỉnh đầu rồi tung một quyền vào khớp đùi.

Thời gian trôi qua trong tiếng gầm thét xé rách màng nhĩ và tiếng va chạm chói tai.

Sau mười nhịp thở giao phong liên tục, con Thiết Giáp Lang dần lộ rõ vẻ kiệt sức và lảo đảo. Lớp vảy giáp tưởng chừng không thể phá vỡ của nó giờ đây đã xuất hiện những vết nứt sâu hoắm, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả một khoảng đất rừng.

Lâm Uyên nắm bắt thời cơ khi con yêu thú vừa tung ra một cú cào hụt và để lộ sơ hở chết người ở dưới cổ họng. Hắn hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ linh lực của hai đường kinh mạch vào nắm đấm phải, ngưng tụ luồng khí tức xám xịt thành một mũi nhọn sắc bén, đấm thẳng vào yết hầu con Thiết Giáp Lang.

Rắc!

Một âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một giữa khu rừng tĩnh mịch.

Con Thiết Giáp Lang cứng đờ người giữa không trung, đôi mắt đỏ ngầu trợn ngược lên rồi ngã phịch xuống mặt đất bùn lầy, giãy giụa vài nhịp yếu ớt trước khi hoàn toàn bất động hẳn.

Lâm Uyên rút nắm đấm đẫm máu ra khỏi cổ họng con thú, thân hình run lên một nhịp vì dư chấn của đòn quyết định. Luồng khí tức xám xịt trong hai đường kinh mạch đã tiêu hao đến mức cạn kiệt gần như hoàn toàn, nhưng nơi sâu trong đan điền, một luồng năng lượng mới mẻ bắt đầu khẽ động, tựa như một dòng suối ngầm đang dần thức tỉnh trong lòng đất. Trận chiến sinh tử đầu tiên này không chỉ lấy đi thể lực của hắn, mà còn âm thầm mở ra một khoảng không mà trước đây hắn chưa từng chạm tới.

Hắn đứng im nhìn con quái vật khổng lồ đang dần nguội lạnh dưới chân mình. Chỉ mới vài tháng trước, hắn còn là một thiếu niên sống nhờ vào việc xách nước, chẻ củi ở ngoại viện Tô gia, bị bất kỳ đệ tử nào cũng có thể sai khiến. Đêm nay, hắn vừa hạ gục một yêu thú bậc hai bằng chính nắm đấm của mình, giữa lòng cấm địa ma quái mà bao đệ tử nội viện phải lập đội mới dám bước vào. Khoảng cách giữa hai thế giới ấy, hắn đã vượt qua bằng mồ hôi, máu và ba ngày đêm không ngủ dưới lòng đất.

Lâm Uyên đứng chống hai tay lên đầu gối, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Mồ hôi đầm đìa trên trán hòa lẫn với bụi đất bám đầy trên vạt áo thô. Trận chiến với yêu thú bậc hai tiêu hao gần như toàn bộ thể lực của hắn, nhưng cảm giác chiến thắng bằng chính thực lực bản thân mang lại một sự rèn giũa sảng khoái vô bờ bến cho đan điền.

Hắn đứng im một lúc, lắng nghe. Chỉ có tiếng gió thổi và tiếng côn trùng trở lại. Không có thêm bước chân nào từ rừng sâu vọng lại. Mùi máu của con Thiết Giáp Lang toả ra nồng nặc xung quanh, nhưng trong bóng chiều hẹp hòi này, có vẻ như chưa có loài nào đủ gần để bị thu hút.

Hắn không dừng lại lâu để nghỉ ngơi. Trong chốn cấm địa nguy hiểm này, mùi máu tươi của con Thiết Giáp Lang rất dễ thu hút những con yêu thú hung ác khác kéo đến xâu xé. Đúng hơn, hắn đã nghe thấy tiếng động nhẹ từ một hướng khác, tiếng cành khô gãy dưới sức nặng của một thân hình không nhỏ, cách hắn chừng vài trăm bước. Kẻ đến không phải một, mà là hai, và chúng đang tiến chậm lại, đánh hơi, chờ đợi.

Lâm Uyên dùng một thanh tước kiếm gãy nhặt được dưới đất rạch lấy yêu đan màu xanh lam lấp lánh ẩn trong lồng ngực con yêu thú, cẩn thận cất vào túi áo rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Khi lòng bàn tay chạm vào viên yêu đan còn ấm nóng, một cảm giác lạnh lẽo nhưng tràn đầy sinh khí truyền thẳng vào cơ thể hắn. Hắn biết thứ này có giá trị không hề nhỏ ở bên ngoài, thậm chí đủ để đổi lấy một viên đan dược phụ trợ tu luyện trong tiệm bán đấu giá của Lăng Vân Thành. Nhưng giờ phút này, thứ quý giá nhất trong mắt hắn không phải giá trị của nó, mà là sự chứng minh rằng hắn có thể sinh tồn giữa chốn này bằng chính bản lĩnh của mình.

Thanh tước kiếm gãy ấy nửa lưỡi đã gỉ sét, mũi kiếm cụt ngủn, tưởng chừng chỉ là một mảnh phế liệu vứt đi giữa chốn hoang dã. Thế nhưng khi rạch ngang lớp vảy giáp nơi đã nứt vỡ và cắt sâu vào bên trong, Lâm Uyên nhận ra chất thép của nó vẫn còn nguyên độ sắc bén đáng kinh ngạc. Hắn không nỡ vứt bỏ, bèn cầm theo bên mình, cột ngang lưng bằng một dải vải thô. Ở nơi này, một thanh sắt dù cụt vẫn hơn một đôi tay không.

Trước khi bước đi, hắn khẽ nhìn lại xác con yêu thú một lần nữa. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: nếu lưu lại đây, rất nhanh sẽ có kẻ khác đến chiếm lãnh địa và tàn phai thân xác nó. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là hắn phải rời xa nơi này trước khi mùi máu tanh kịp lan xa và đánh thức những kẻ săn mồi lớn hơn.

Càng tiến sâu vào bên trong Hắc Phong Sơn, khung cảnh xung quanh càng trở nên quạnh hiu, âm u và kỳ dị.

Những cây cổ thụ ở đây cao chọc trời, thân cây mọc đầy những nấm độc phát ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo trong bóng râm của cành lá khô. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những vũng bùn lầy màu đen ngòm, sủi bọt khí tăm tăm tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Theo những chỉ dẫn trên bản đồ nhiệm vụ thô sơ, thung lũng sương mù nơi U Minh Thảo sinh trưởng nằm ở trung tâm cấm địa, nơi có địa thế trũng xuống và bị bao phủ bởi lớp chướng khí nặng nề nhất.

Địa hình ở đoạn đường này hiểm trở hơn hẳn. Những phiến đá lởm chởm trồi lên khỏi lớp bùn đen như hàm răng của một con quái vật đang há miệng chờ đợi. Hơi nước bốc lên từ các vũng lầy tạo thành những cột khói mờ ảo lơ lửng giữa các thân cây, khiến tầm nhìn chỉ còn lại vài chục bước chân. Có lúc Lâm Uyên phải bám vào những chùm rễ khô để leo qua một vách đá trơn trượt, có lúc phải lội qua một vũng bùn sâu tới đầu gối, mỗi bước chân rút lên đều mang theo mùi tử khí tanh nồng bám chặt vào vạt áo.

Giữa bóng tối mờ ảo ấy, những cây nấm độc phát quang như những ngọn đèn xanh ma quái, soi rõ một thế giới hoàn toàn xa lạ với nhân gian. Lâm Uyên không dám bước lên bất kỳ thứ gì phát sáng. Ở Vọng Sơn Trấn, ông nội từng dặn rằng trong rừng sâu, những thứ càng rực rỡ lại càng độc; hắn đã khắc ghi bài học ấy vào xương tủy.

Bóng chiều dần buông xuống, và Lâm Uyên bắt đầu cảm nhận được sự vận động âm thầm của rừng sâu trong khoảng thời gian chuyển giao giữa ngày và đêm. Từ trong những hốc cây mục, từ dưới lớp bùn lầy, từ giữa những tảng đá phủ rêu, vô số ánh mắt lạnh lẽo bắt đầu mở ra nhìn theo bóng lưng hắn. Phần lớn chỉ là những con dạ thú bậc thấp, đủ thông minh để nhận ra hơi thở kẻ săn mồi trong luồng khí tức xám xịt quanh người hắn và không dám bén mảng tới gần. Nhưng có những cái bóng lớn hơn, ẩn nấp sâu hơn, và Lâm Uyên biết mình không nên thử vận may của mình với chúng giữa đêm tối.

Sau trận chiến với Thiết Giáp Lang, hắn hiểu rõ một điều: chốn cấm địa này không phải là nơi dung thân cho kẻ yếu. Một con yêu thú bậc hai đã suýt lấy mạng hắn trong lần đầu giao phong. Nếu gặp phải một con bậc ba hay bậc bốn với linh trí cao hơn, Lâm Uyên không dám chắc mình có đủ sức để chiến thắng lần thứ hai. Hắn cần phải hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh, trước khi rừng sâu kịp nhận ra có một con mồi lạ đang đi lạc vào giữa lãnh địa của chúng.

Hắn dừng chân bên một gốc cây cổ thụ, lấy ra tấm bản đồ da thú, mở ra dưới ánh sáng cuối cùng của ngày. Nét vẽ mờ nhạt chỉ rõ ba ngọn đồi nối tiếp nhau dẫn về phía trung tâm cấm địa, nơi thung lũng sương mù được tô một vòng tròn đen. Trong màn đêm sắp buông, hắn không thể tiến thêm được bao xa nữa, nhưng ít nhất hắn đã xác định được hướng đi đúng. Hắn gấp gọn tấm bản đồ cất vào ngực áo, siết chặt thanh tước kiếm gãy bên hông, tiếp tục bước đi trong bóng tối đang từ từ nhấn chìm khu rừng.

Khi bóng chiều dần buông xuống hoàn toàn, biến khu rừng nguyên sinh thành một màu đen kịt đáng sợ, Lâm Uyên dừng chân bên dưới một vách đá rêu phong cao ngất ngưỡng.

Trong ánh sáng mờ nhạt cuối cùng của ngày, hắn dựng một đống lửa nhỏ bằng cành khô. Ngọn lửa bé xíu cháy lên trong tay, tỏa ra một vùng sáng ấm áp chừng một bước chân, nhưng hắn không dám để nó bùng lớn hơn. Ở chốn này, ánh lửa lớn chẳng khác nào một ngọn hải đăng mời gọi mọi con yêu thú trong vùng kéo đến. Hắn chỉ cần đủ ánh sáng để soi đường và đủ hơi ấm để xua đi cái lạnh thấm vào xương tủy, chứ không cần một đống lửa hoành tráng.

Hắn định tìm một hang đá khô ráo để qua đêm qua ngày đầu tiên, nhưng đôi mắt sắc bén của hắn bỗng phát hiện ra điều bất thường ở chân vách đá vôi.

Ẩn sau những lớp dây leo chằng chịt và đám cỏ dại cao lút đầu là một lối vào hang động nhân tạo, bề mặt đá được mài giũa phẳng lì và khắc đầy những cổ văn kỳ lạ đã bị thời gian ăn mòn gần hết.

Nếu là đêm trước, hắn sẽ không nhận ra điều gì khác thường. Nhưng sau những ngày ở lại di tích dưới đáy giếng cạn, đôi mắt hắn đã học cách nhận ra dấu tay của con người trong những thứ tưởng chừng là tự nhiên. Những vết khắc mờ nhạt ấy không hề giống vết móng vuốt của yêu thú, chúng đều đặn, có trật tự, mang theo một thứ nhịp điệu riêng của thuật số cổ xưa.

Đó không phải là một hang động tự nhiên do yêu thú đào bới.

Lâm Uyên bước lại gần, đưa tay gạt bỏ lớp dây leo phủ kín bề mặt đá. Khi những nét cổ văn hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của đom đóm rừng, tim hắn bỗng đập lỡ một nhịp. Cấu trúc và phong cách của những ký tự này hoàn toàn giống với những gì hắn từng nhìn thấy ở di tích dưới đáy giếng cạn ngoại viện, cũng mang theo thứ khí tức tang thương, cổ xưa của cõi Quy Khư.

Càng nhìn kỹ, hắn càng chắc chắn. Cùng một cách khắc chữ sâu nửa phân, cùng một thứ hơi thở lạnh lẽo không thể giả mạo. Trên cổ tay hắn, chiếc nhẫn bạc truyền vào một luồng ấm áp rất nhẹ, giống như một lời xác nhận không lời.

Hắn đưa tay quét qua những nét khắc, ngón tay lần theo từng đường cong của ký tự cổ. Dưới lớp bụi phủ dày, một mảng đá còn nguyên vẹn lộ ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như mặt trăng giữa đêm. Lâm Uyên cúi xuống, cố dùng đôi mắt quen với bóng tối để đọc những ký tự ấy. Chúng không giống bất kỳ loại văn tự nào hắn từng thấy ở Lăng Vân Thành, cũng chẳng giống cổ văn gia truyền trong Tô gia. Nhưng có một điều hắn chắc chắn: những ký tự này từng được viết bởi một bàn tay quen thuộc với vô số cấm chế, một kẻ đã từng đứng giữa lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Trong đầu hắn bỗng vang lên câu nói của ông nội năm xưa: cả đời ông chỉ gặp một người từng đặt chân vào di tích cổ đại, và người ấy chưa bao giờ kể lại những gì mình thấy, chỉ nói rằng nơi đó có một cánh cửa dẫn vào quá khứ của thế giới này. Lâm Uyên không chắc mình có đang đứng trước cánh cửa ấy hay không, nhưng một phần trong hắn biết rằng mình không thể quay lưng bỏ đi.

Lại thêm một di tích bị chôn vùi từ vạn cổ?

Lâm Uyên hít sâu một hơi, cầm một nhánh cây khô rực lửa trên tay, cẩn thận bước qua cửa hang động tối thẳm, tiến sâu vào lòng đất bí ẩn.

(Hết chương 26)

0
Ủng hộ tác giả Huy Trần Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.