Chương 1: Xuyên Không
Âm Thanh là thứ đầu tiên mà mọi sinh vật cảm nhận được khi ngay lúc sinh ra.
Trước cả khi đôi mắt có thể nhìn thấy ánh sáng hay bờ môi học được cách cất tiếng khóc chào đời, chúng đã biết nghe. Nghe tiếng mạch đập thiêng liêng từ sinh mệnh của bản thân.
Thình thịch... thình thịch...
Nó là bản nhạc cổ xưa nhất, ngân vang từ thuở khai sinh cho đến tận giây phút lụi tàn.
Tiêu Tiêu luôn tin vào điều đó
...
Năm sáu tuổi.
Trong căn hộ nhỏ nép mình giữa lòng thành phố, lần đầu tiên nàng được chạm tay vào những phím đại dương cầm.
Bên ngoài, cơn mưa nặng hạt vẫn không ngừng gõ những nhịp tí tách lên khung cửa kính.
Tiêu Tiêu ngồi trên chiếc ghế đẩu, đôi chân ngắn ngủn của đứa trẻ lên sáu không thể chạm tới mặt đất.
"Đúng rồi, con thử nhấn vài phím xem nào?"
Mẹ nàng ngồi bên cạnh, khích lệ bằng một nụ cười dịu dàng.
Ngón tay nhỏ bé khẽ ấn xuống.
Toongggg...
Âm thanh vang lên, trong trẻo, thanh thúy rồi tan vào hư không.
Tiêu Tiêu không vội vàng nhấn phím tiếp theo. Nàng khẽ nhắm mắt, lặng yên cảm nhận dư âm vừa dứt.
Chờ cho đến khi không gian thực sự trả lại vẻ tỉnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ, nàng mới chậm rãi mở mắt, ngẩng đầu hỏi nhỏ:
"Mẹ ơi, âm thanh đi đâu rồi ạ?"
Nghe câu hỏi ngây ngô của con gái, người mẹ bật cười, đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng:
"Âm thanh tan mất rồi, con yêu"
Tiêu Tiêu im lặng. Nàng chưa thể hiểu tại sao nó lại biến mất, nhưng từ khi biết nhận thức, nàng đã luôn đặt ra cho cha mẹ vô vàn câu hỏi như vậy. Có lẽ cũng vì sự tò mò ấy mà hôm nay, nàng mới được tự tay chạm vào phím đàn này.
Nhưng... âm thanh thực sự tan biến rồi sao?
Từ ngày đó, một hạt giống đã lặng lẽ bén rễ trong tâm trí Tiêu Tiêu.
Mười tuổi.
Tiêu Tiêu bắt đầu học múa.
Ban đầu, người mẹ ngỡ rằng con gái bà cũng như bao đứa trẻ khác, cũng thích những bộ váy xòe lộng lẫy và thích nhảy nhót vui chơi.
Nhưng đều không phải, nàng chỉ đơn thuần tò mò. Tò mò vì sao con người lại vô thức chuyển động hình thể khi âm nhạc vang lên. Tựa như là một phản ứng có chủ đích được khắc sâu vào trong gen.
"Mình đang phản ứng với cái gì?"
Câu hỏi ấy cứ bám rễ sâu trong tâm trí, một câu hỏi mà có lẽ chẳng ai có thể cho nàng một câu trả lời thỏa đáng. Nàng chỉ có thể tự mình bước đi và tìm kiếm đáp án.
Mười hai tuổi
Tiêu Tiêu đã được tiếp xúc với Vật lý.
Chuyển động, sóng âm...
Chỉ riêng hai khái niệm này thôi đã đủ khiến thế giới quan của nàng chấn động. Trong mắt nàng giờ đây, vạn vật như đang không ngừng nhảy múa bởi một tác nhân vô hình.
Tiêu Tiêu bắt đầu vui đầu vào sách vở, điên cuồng hấp thu kiến thức chỉ để nhìn thấu thế giới theo cách riêng của mình.
Mười sáu tuổi
Ở cái độ tuổi nhạy cảm và mộng mơ nhất, Tiêu Tiêu tiếp xúc với các cuốn tiểu thuyết. Thế giới hư ảo của những con chữ ấy vô tình lại trở thành chất xúc tác, củng cố vững chắc cho nền tảng tư duy của nàng sau này về một thế giới khác.
Nhiều năm sau.
Tiêu Tiêu tốt nghiệp tiến sĩ vật lý
Nàng nghiên cứu từ cơ học cổ điển đến cơ học lượng tử. Từ sóng âm đến trường lượng tử. Từ những rung động hữu hình đến những khái niệm ngay cả phần lớn nhà khoa học cũng khó hình dung.
Càng học.
Tiêu Tiêu càng cảm thấy thế giới mình đang sống thật xa lạ.
Thực tại mà con người nhìn thấy có lẽ chỉ là một phần rất nhỏ của chân tướng. Giống như một người đứng giữa đại dương nhưng chỉ nhìn thấy vài gợn sóng trên mặt nước.
Nàng cũng không thể như các cao nhân ẩn sĩ tu tiên có thể nội thị hay là xuất hồn để cảm nhận bản chất thế giới.
...
Ba mươi hai tuổi.
Tiêu Tiêu đứng trước một cánh cửa thép dày màu bạc. Phía sau nó là công trình vĩ đại nhất đời nàng, thứ mà nàng đã bí mật dành suốt ba năm qua để hoàn thiện.
Trong suốt những năm tháng trước đó, bước chân nghiên cứu của nàng đã không còn dừng lại ở cơ học vật lý thuần túy. Nàng rẽ hướng sang tâm lý học, rồi âm thầm mua một căn nhà tách biệt ở vùng hẻo lánh, tự tay xây dựng nên phòng thí nghiệm này.
Cánh cửa thép chầm chậm mở ra.
Bên trong đó là một căn phòng đặc biệt, tường vách một màu trắng toát đến lạnh người. Ngay chính giữa phòng, sừng sững một buồng thí nghiệm chính tay nàng dựng nên.
Tiêu Tiêu chậm rãi bước vào bên trong, đóng chặt cửa và nằm xuống buồng thí nghiệm. Mục đích duy nhất của Tiêu Tiêu chính là tự kích thích não bộ của bản thân đến cực hạn.
Khi những luồng xung điện đầu tiên được kích hoạt, một cảm giác chưa từng có tràn ngập tâm trí.
Đầu tiên, hệ cảm giác của nàng hoàn toàn bị đảo lộn. Nàng không còn nhìn bằng mắt hay nghe bằng tai mà cảm nhận mọi thứ bằng sự đồng điệu của tần số.
Tiêu Tiêu dường như cảm thấy mình đã có thể "nội thị" được chính cơ thể mình: dòng máu chảy không còn là chất lỏng mà là một chuỗi dao động cơ học nhịp nhàng; tiếng tim thình thịch hóa thành từng làn sóng xung kích mạnh mẽ, lan tỏa và rung động đến từng tế bào.
Sự bóc tách không dừng lại ở đó. Nó tràn ra ngoài, xé toạc lớp vỏ thực tại. Cấu trúc của cả thế giới dường như đang bị nhận thức của nàng bóc tách từng lớp một, phơi bày chân tướng trần trụi.
Nàng nhìn thấy vạn vật xung quanh thực chất chỉ là một mặt hồ tĩnh lặng giả tạo, và bên dưới mặt hồ ấy... là cả một đại dương.
Tất cả vật chất rắn rỏi đều biến mất. Thay vào đó, trong mắt Tiêu Tiêu lúc này, thế giới được dệt nên từ vô số những dải sóng đan xen. Chúng nhấp nhô, chồng chéo, giao thao và cộng hưởng lẫn nhau tạo nên một mạng lưới rung động khổng lồ.
Mọi thứ đang nhảy múa...
Tiêu Tiêu giống như vị thần đứng trên cao, bắt được tần số gốc của vũ trụ, nhìn thấu những nhịp điệu nguyên thủy nhất tạo nên sự sống.
Thế nhưng, Tiêu Tiêu không hề hay biết, một hiện tượng dị thường đang xảy ra. Căn phòng vốn dĩ trắng bóc đang bị một màu đen kịt nuốt chửng từng chút một.
Cấm kỵ!
Hành vi của nàng đã chạm vào ranh giới tối cao. Một kẻ dị loại, một bộ não vượt tầm kiểm soát như nàng... không được phép tồn tại ở thế giới này.
Hộc!
Máu tươi từ thất khiếu đồng loạt tràn ra, nhuộm đỏ cả gương mặt. Não bộ rơi vào trạng thái quá tải trầm trọng dưới áp lực của một quy luật vô hình. Sợi dây lý trí đứt đoạn, ý thức của Tiêu Tiêu lịm dần, rồi chìm hoàn toàn vào hư không...
Không biết đã qua bao lâu.
Có thể là vài giờ, cũng có thể là vài ngày, vài năm.
Một âm thanh xa lạ vang lên, phá vỡ khoảng không tĩnh mịch.
Tiêu Tiêu giật mình mở mắt, nàng ngẩn người.
Âm thanh này không phải tiếng trung, không phải tiếng anh, mỹ hay pháp. Nghe không giống bất kỳ ngôn ngữ nào mà nàng từng được biết trong suốt ba mươi hai năm cuộc đời. Đó là những âm tiết cổ quái, dị thường liên tục truyền đến tai.
Xa lạ. Khó hiểu. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn, nàng lại đón nhận nó với cảm giác quen thuộc không thể diễn tả bằng lời.
Ngay lúc nàng còn đang bàng hoàng ngơ ngác, một dòng thác ký ức khổng lồ đột nhiên từ đâu tràn thẳng vào đại não.
Oanh!
Đầu nàng đau như muốn nứt toác ra. Vô số hình ảnh chồng chéo, hỗn độn hiện lên một cách điên cuồng.
Một gia đình xa lạ, một cuộc đời xa lạ. Và ở đó, có một cái tên vừa xa lạ nhưng cũng lại vô cùng quen thuộc.
Tiêu Tiêu
-Chết tiệt... mình xuyên không rồi?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.