Chương 8: Sổ Nợ Dưới Núi
Ngày thứ ba sau khi Bách Bảo Lâu đòi nợ, Tử Trúc Lĩnh có một cơn mưa nhẹ.
Mưa không độc lắm.
Ít nhất đối với tu sĩ Luyện Khí, chỉ cần vận một lớp linh lực mỏng là có thể đi lại nửa canh giờ. Với phàm nhân dưới chân núi, đó vẫn là thứ mưa khiến da ngứa, phổi nóng, trẻ con phải trốn trong nhà, người già phải đốt thêm Huyễn Âm Trúc khô để xua chướng.
Nam Cương rất công bằng theo cách tàn nhẫn của nó.
Cùng một cơn mưa, kẻ mạnh gọi là thời tiết, kẻ yếu gọi là tai họa.
Dược Viên mở cửa từ giờ Mão.
Bảng trúc “Ra vào ký danh” vẫn đặt trước cổng. Sổ hôm nay do Lâm Cảnh Dao giữ. Nàng ngồi dưới mái hiên nhỏ, áo xanh phủ thêm áo tơi, tóc buộc gọn. Trước mặt là sổ ra vào, bên cạnh là túi bột tiêu trúc Lâm Mặc đưa hôm qua.
Lâm Vân Trạch đứng cách nàng ba bước, tay phải còn quấn vải nhưng vẫn ôm sổ phụ và chuông báo chấp pháp.
Trong nhà phụ phía sau, Lâm Cảnh Phong nằm sấp trên giường trúc, vừa tỉnh lại đã nghe tiếng Lâm Cảnh Dao gọi:
“Giờ Mão ba khắc, đội đóng cao vào Dược Viên. Tên từng người, ký rõ.”
Giọng nàng không lớn.
Nhưng rất chắc.
Lâm Cảnh Phong mở mắt, nhìn qua khe cửa.
Bên ngoài, mấy dược đồng đời Vân lần lượt ký tên. Có người liếc về phía nhà phụ, ánh mắt tò mò xen lẫn khinh thường. Hắn lập tức cúi đầu xuống, mặt nóng lên.
Ba mươi roi không đáng sợ bằng ánh mắt đồng tộc.
Roi qua rồi đau trên lưng.
Ánh mắt qua rồi đau trong xương.
Một lát sau, cửa nhà phụ mở.
Lâm Cảnh Dao bước vào, tay cầm một quyển sổ mỏng và một bút trúc.
Lâm Cảnh Phong muốn chống người dậy, nhưng lưng vừa động đã đau đến mặt trắng.
“Không cần dậy.” Nàng nói.
Giọng nàng bình thường.
Không lạnh, không nóng.
Chính vì bình thường, Lâm Cảnh Phong càng khó chịu.
“Ta...”
“Ngươi hôm nay không ra ngoài. Mặc thúc bảo ta dạy ngươi từ bản đồ cọc trận.”
Nàng đặt sổ trước mặt hắn.
Trang đầu vẽ Dược Viên, rừng trúc nhỏ, mẫu Huyết Trân Thảo, đường nước linh tuyền và mười sáu cọc trận phụ.
“Cọc số một đến số bốn giữ chướng khí ngoài bờ nam. Cọc số năm đến số tám nối với rãnh nước. Cọc số chín đến mười hai phòng yêu trùng. Cọc số mười ba đến mười sáu là cảnh báo người lạ.”
Lâm Cảnh Phong nhìn bản đồ, môi khô.
“Ta biết vài cái.”
“Biết mà vẫn bán chìa?”
Câu hỏi rất nhẹ.
Nhưng như dao nhỏ.
Lâm Cảnh Phong im lặng.
Lâm Cảnh Dao cũng không truy thêm.
Nàng chỉ chấm bút vào cọc số chín.
“Ngươi ghi lại: cọc số chín nếu bị mở bằng chìa phụ, trận cảnh báo sẽ chậm ba hơi. Ba hơi đủ để người ngoài rắc độc vào Huyết Trân Thảo. Ghi.”
Lâm Cảnh Phong cầm bút.
Tay hắn run.
Chữ đầu tiên lệch hẳn.
Lâm Cảnh Dao nhìn chữ, nói:
“Viết lại bên dưới. Chữ xấu không sao, sai cọc mới sao.”
Lâm Cảnh Phong cúi đầu viết lại.
Ngoài cửa, Lâm Mặc đứng một lúc rồi rời đi.
Hắn không vào.
Có những bài học, người dạy càng trẻ, người học càng đau.
Đau như vậy mới nhớ.
Dược Viên hôm nay phải làm ba việc.
Một là đóng thêm Tử Trúc Hộ Mạch Cao để bán.
Hai là kiểm tra Tử Huyết Trân Thảo gốc 7-13.
Ba là chuẩn bị mẫu cao nền để đàm phán với Bách Bảo Lâu ba ngày sau.
Việc thứ ba quan trọng nhất.
Nếu dùng Tử Trúc Hộ Mạch Cao làm lợi nhỏ câu Bách Bảo Lâu, Lâm gia phải có thứ cho họ thấy giá trị, nhưng không thể để họ thấy lõi thật. Cao bán cho tán tu hiện tại dùng một phần rất nhỏ Tử Trúc Linh Dịch pha loãng và sinh cơ Mộc Bản Nguyên dẫn qua nước linh tuyền. Hiệu quả tốt vì có “hơi sống” trong đó.
Nhưng hơi sống ấy không thể lộ.
Cho nên Lâm Mặc phải làm một phiên bản thương hội.
Đủ tốt để bán.
Không đủ tốt để bị đoán ra gốc.
Hắn đặt ba hũ trước mặt.
Hũ thứ nhất là cao thường: nhựa Tử Trúc non, bột Huyết Trân Thảo vụn, Kim Sang Dược loãng, nước linh tuyền.
Hũ thứ hai thêm tro Huyễn Âm Trúc đã nung qua ba lần, có thể giữ mùi trúc lâu hơn.
Hũ thứ ba thêm một giọt nước rửa rễ Tử Huyết Trân Thảo, rất loãng, gần như không có linh khí rõ rệt.
Lâm Mặc dùng dao trúc rạch da mu bàn tay mình.
Máu đỏ thẫm chảy ra, mép vết thương còn hơi đen do độc Lục Hủ Sinh chưa tan hết.
Hắn lần lượt bôi ba loại cao.
Hũ thứ nhất cầm máu sau mười hai hơi.
Hũ thứ hai cầm máu sau chín hơi, giảm đau tốt hơn.
Hũ thứ ba cầm máu sau bảy hơi, nhưng mép vết thương xuất hiện một vòng đỏ tím rất nhạt.
Lâm Mặc nhìn vòng đỏ tím ấy, lập tức lau sạch.
Không được.
Hiệu quả tốt hơn, nhưng quá đặc biệt.
Bách Bảo Lâu có đan sư. Nếu họ thấy phản ứng đỏ tím ấy, chắc chắn sẽ truy nguyên liệu.
Hắn gạch hũ thứ ba khỏi sổ.
Phiên bản thương hội dùng hũ thứ hai.
Hiệu quả thấp hơn bản Dược Viên một bậc, nhưng ổn định, nguyên liệu giải thích được, có thể sản xuất nhiều.
Tên cũng phải đổi.
Tử Trúc Hộ Mạch Cao là tên hiện tại, gắn với Lâm gia.
Bán cho Bách Bảo Lâu phân phối ngoài Tử Trúc Lĩnh thì phải có tên nghe giống hàng hóa, không giống bí phương gia tộc.
Lâm Mặc viết xuống bốn chữ:
Tử Trúc Chỉ Huyết Cao.
Chỉ cầm máu, giảm độc nhẹ, không hứa hộ mạch sâu.
Hứa ít hơn, sống lâu hơn.
Lâm Đạo Ngôn tới đúng lúc hắn đang ghi giá thành.
Ông nhìn vết thương trên tay Lâm Mặc, mặt không đổi.
Mấy ngày nay thấy máu nhiều, ông đã lười hỏi.
“Giá thành?”
“Một hộp nhỏ bốn linh thạch vụn.”
“Bán cho Bách Bảo Lâu?”
“Tối thiểu một linh thạch hai vụn mỗi hộp.”
Lâm Đạo Ngôn nhíu mày.
“Thấp hơn giá bán tán tu.”
“Bán sỉ.”
“Bách Bảo Lâu sẽ bán lại hai linh thạch.”
“Để họ kiếm.”
“Ta không thích để họ kiếm.”
“Ta cũng không thích. Nhưng để họ kiếm bằng thuốc, họ sẽ bớt kiếm bằng rừng trúc.”
Lâm Đạo Ngôn ngồi xuống, lấy bàn tính nhỏ ra.
“Nếu mỗi tháng giao năm trăm hộp, lợi nhuận Lâm gia khoảng bốn trăm linh thạch vụn, tức bốn mươi linh thạch hạ phẩm. Một năm bốn trăm tám mươi. Hai năm gần một nghìn.”
Ông gảy bàn tính nhanh hơn.
“Nhưng nguyên liệu Huyết Trân Thảo vụn không đủ.”
“Có thể thay một nửa bằng Hồng Cốt Diệp.”
“Hiệu quả giảm?”
“Một phần.”
“Bách Bảo Lâu có phát hiện?”
“Họ sẽ phát hiện. Cho nên ghi rõ phiên bản phổ thông và phiên bản thượng phẩm.”
“Thượng phẩm dùng Huyết Trân Thảo?”
“Ừ. Giá gấp đôi.”
Lâm Đạo Ngôn dừng bàn tính.
“Ngươi thật sự nên quản khố phòng.”
“Không. Khố phòng tính tiền đã có ông.”
“Vậy ngươi tính gì?”
“Tính người muốn tiền sẽ làm gì.”
Lâm Đạo Ngôn im một lát, rồi đẩy sổ sang.
“Viết điều khoản.”
Hai người ngồi trong Dược Viên hơn một canh giờ, viết ra bản nháp khế ước.
Một, Lâm gia cung cấp Tử Trúc Chỉ Huyết Cao cho Bách Bảo Lâu trong hai năm.
Hai, Bách Bảo Lâu có quyền phân phối ngoài phạm vi Tử Trúc Lĩnh và ba mươi dặm quanh phường thị Lâm gia.
Ba, Bách Bảo Lâu xóa toàn bộ lãi quá hạn, chỉ nhận sáu trăm linh thạch gốc, trả làm ba kỳ trong một năm.
Bốn, bỏ hoàn toàn điều khoản quyền khai thác Huyễn Âm Tử Trúc và ưu tiên thu mua Tử Trúc Kiếm giá thấp.
Năm, nếu Bách Bảo Lâu hoặc người phụ thuộc can thiệp trận pháp, linh điền, rừng trúc Lâm gia, khế ước thuốc chấm dứt, Lâm gia giữ quyền báo Nam Cương Kiếm Phái.
Lâm Đạo Ngôn đọc đến điều năm, mí mắt giật.
“Điều này họ sẽ không ký.”
“Để mặc cả.”
“Cuối cùng giữ được bao nhiêu?”
“Giữ chữ can thiệp rừng trúc.”
“Còn Kiếm Phái?”
“Có thể bỏ khỏi bản chính, giữ trong thư riêng.”
Lâm Đạo Ngôn nhìn hắn.
“Ngươi càng ngày càng giống người không nên chỉ ở Dược Viên.”
Lâm Mặc không đáp.
Hắn nhìn ra ngoài mẫu ruộng.
Lâm Cảnh Dao đang ngồi cạnh Tử Huyết Trân Thảo, dùng thước trúc đo chiều dài lá. Lâm Vân Trạch đứng bên cạnh, đọc số. Lâm Cảnh Phong nằm trên cáng được hai dược đồng khiêng ra, mặt trắng nhưng vẫn cố ghi cọc trận quanh mẫu ruộng.
Dược Viên trông lộn xộn.
Nhưng đang chạy.
Đó mới là điều quan trọng.
Giờ Ngọ, Lâm Thường Liệt đưa Lâm Sĩ Quân và Lâm Vân Khải tới thẩm lần hai.
Lâm Sĩ Quân sau khi truyền tin giả cho Tôn gia đã biết mình không còn đường lui. Hắn không cầu sống cho mình nữa, chỉ cầu gia chủ tha cho vợ con. Người như vậy dễ hỏi hơn.
Lâm Vân Khải thì khác.
Hắn trẻ hơn, sợ hơn, vẫn còn ôm ý nghĩ nếu khai ít thì tội nhẹ.
Phòng thẩm lần này đặt ngay bên ngoài Dược Viên, không phải chấp pháp đường.
Lâm Mặc cố ý để họ ngửi mùi Hộ Mạch Cao đang đóng hộp, nghe tiếng dược đồng đi lại, nhìn Lâm Cảnh Phong nằm ghi sổ cọc trận.
Có đôi khi, thẩm người không cần đèn tối và roi.
Cần cho họ thấy thứ họ suýt phá.
Lâm Sĩ Quân quỳ dưới đất, giọng khàn:
“Người liên lạc với ta là Tôn gia khách khanh tên Tôn Dực, nhưng người đưa linh thạch không phải Tôn gia. Là người Hắc Thạch phường, họ Từ, tên Từ Mộc.”
Từ Mộc.
Lại là Từ Mộc bán Tẩy Mạch Tán cho Lâm Cảnh Phong.
Lâm Mặc ghi tên.
“Linh thạch đưa bao nhiêu?”
“Trước ba mươi, sau khi đổi trận kỳ sẽ thêm một trăm. Nếu việc thành, Tôn gia sẽ xóa nợ cho em vợ ta ở Hắc Thạch phường.”
“Lâm Vân Khải?”
“Do ta kéo vào. Cha hắn nợ sòng bạc, ta nói chỉ cần hạ độc một mẫu Huyết Trân Thảo, Tôn gia sẽ trả nợ.”
Lâm Vân Khải khóc:
“Cháu không biết là Tôn gia! Sĩ Quân thúc nói chỉ làm Dược Viên mất mùa một chút để ép Mặc trưởng lão thôi. Cháu không biết...”
Lâm Thường Liệt lạnh giọng:
“Ép Mặc trưởng lão thì không phải hại gia tộc?”
Lâm Vân Khải nghẹn lại.
Lâm Mặc hỏi:
“Vì sao muốn ép ta?”
Lâm Vân Khải cúi đầu:
“Vì... vì có người nói Mặc trưởng lão giữ nước linh tuyền, giữ Huyết Trân Thảo, không chịu chia cho linh điền khác. Nếu Dược Viên mất mùa, gia chủ sẽ đổi người quản.”
“Ai nói?”
Lâm Vân Khải không dám đáp.
Lâm Thường Liệt rút kiếm nửa tấc.
“Nói.”
“Lâm Sĩ Bằng thúc công...”
Ngoài sân, Lâm Đạo Ngôn nhắm mắt.
Lâm Sĩ Bằng hôm qua khai mình chỉ ngu, không phản.
Nhưng ngu cũng có tầng.
Tầng trên của ngu là ích kỷ.
Lâm Mặc không bất ngờ.
“Còn ai?”
“Còn... còn Lâm Cảnh Lâm nghe qua. Nhưng hắn chỉ nghe, không làm gì.”
Cái tên Lâm Cảnh Lâm lại xuất hiện.
Hôm qua trong sân chấp pháp, thiếu niên ấy cúi đầu quá thấp.
Lâm Mặc ghi thêm một dấu nhỏ bên cạnh tên.
Không vội.
Kéo lưới không nên giật mạnh khi cá nhỏ còn chưa lộ hết.
Thẩm xong, Lâm Thường Liệt hỏi:
“Xử luôn?”
“Chưa.” Lâm Mặc nói.
“Lại chưa?”
“Cần dùng họ câu Từ Mộc.”
“Ngươi muốn thả tin?”
“Ừ. Nói Lâm Vân Khải sợ quá khai ra Từ Mộc, nhưng Lâm gia chưa biết Từ Mộc ở đâu. Nếu Từ Mộc còn ở gần, hắn sẽ chạy hoặc diệt khẩu người nợ sòng bạc.”
“Rồi?”
“Hắc Dương thích nhìn người chạy.”
Lâm Thường Liệt xoa vai đau.
“Ngươi dùng tán tu càng ngày càng thuận tay.”
“Vì tán tu rẻ hơn chấp pháp đường.”
“Cũng dễ phản hơn.”
“Cho nên không giao việc phải tin.”
Chiều xuống, Hắc Dương lại nhận việc.
Khi nghe phải tìm Từ Mộc, hắn lập tức tăng giá.
“Mười linh thạch.”
Lâm Mặc nói:
“Năm.”
“Lần trước ta chui xe phân!”
“Lần trước đã trả thêm.”
“Lần này Từ Mộc là người của Tôn gia.”
“Chưa chắc.”
“Chưa chắc càng nguy hiểm.”
“Bảy linh thạch, một hộp cao đặc chế.”
“Hai hộp.”
“Một hộp đặc chế, một hộp thường.”
“Đặc chế phải loại mới nhất.”
“Không có mới nhất.”
“Ngươi vừa thử cao mới, ta ngửi thấy.”
Lâm Mặc nhìn hắn.
Hắc Dương lập tức cười khan.
“Tán tu mũi thính để sống thôi.”
“Cao mới chưa bán.”
“Vậy ta lấy quyền mua trước.”
Lâm Mặc im lặng một hơi.
“Được. Nhưng nếu ngươi nói ra ngoài...”
“Ta tự bôi gan độc hồ lên miệng.”
“Không đủ.”
“... Ta trả lại một linh thạch?”
“Ba.”
Hắc Dương đau lòng đến mức mặt nhăn lại.
“Ngươi đúng là người Lâm gia.”
“Đi đi.”
Hắc Dương nhận tiền, vừa đi vừa lẩm bẩm.
Lâm Mặc nhìn bóng hắn xuống núi, trong lòng biết lưới bắt đầu kéo rộng.
Tôn gia dùng Từ Mộc để chạm vào người thiếu tài nguyên, người thiếu nợ, người bất mãn trong Lâm gia.
Muốn vá lỗ, không thể chỉ bắt từng người.
Phải tìm cái móc đang kéo sợi.
Đêm đó, Bách Bảo Lâu phường thị dưới núi sáng đèn rất lâu.
Người áo gấm đứng trên lầu hai, trước mặt là hộ vệ khập khiễng bị trói, sắc mặt xám trắng. Bên cạnh hắn có một lão giả mặc áo chưởng quỹ, râu ngắn, mắt sắc.
Lão giả đọc bản tin từ Hắc Thạch phường, cười lạnh:
“Lâm gia có người biết cắn.”
Người áo gấm cúi đầu:
“Chưởng quỹ, việc hộ vệ này...”
“Cắt.”
“Vâng.”
“Nhưng không đủ. Tôn gia dám mượn tay phân lâu của ta đưa máu yêu thú cho Lục Hủ Sinh, tức là không coi Bách Bảo Lâu là người chia lợi, mà coi chúng ta là áo che mưa.”
Hộ vệ khập khiễng run lên.
“Chưởng quỹ tha mạng! Thuộc hạ chỉ nhận linh thạch của Tôn...”
Lão chưởng quỹ phất tay.
Một đạo khí kình cắt qua cổ họng hắn.
Hộ vệ ngã xuống, không nói thêm được.
Người áo gấm mí mắt không động.
Lão chưởng quỹ lau tay bằng khăn trắng.
“Ba ngày sau lên Tử Trúc Lĩnh. Khế ước sửa được. Nhưng thuốc của Lâm gia phải nắm trong tay.”
“Lâm Mặc sẽ giữ công thức.”
“Đương nhiên hắn sẽ giữ. Người như vậy nếu đem công thức thật ra, ta mới thấy lạ.”
“Vậy...”
“Không cần công thức thật. Cần dòng tiền và danh phận.”
Lão chưởng quỹ nhìn về phía Tử Trúc Lĩnh trong mưa.
“Có danh phận mua thuốc, Bách Bảo Lâu có lý do thường xuyên lên núi. Có dòng tiền, Lâm gia chưa thể chết. Có Hủ Cốt Hương, Tôn gia không dám nuốt một mình. Đây là bàn mới.”
Người áo gấm thấp giọng:
“Chưởng quỹ muốn giữ Lâm gia?”
“Ta muốn giữ thứ có thể khiến Tôn gia sốt ruột.”
Ông cười nhạt.
“Lâm gia sống, Tôn gia sốt ruột. Tôn gia sốt ruột, sẽ lộ thêm thứ.”
Cùng lúc đó, tại Tôn gia cách đó hơn trăm dặm, Tôn Hoài Âm cũng nhận được tin.
Hắc Thạch phường lộ Hủ Cốt Hương.
Bách Bảo Lâu giết hộ vệ.
Lâm Cảnh Phong bị cướp về.
Lục Hủ Sinh thương càng nặng.
Trong thư phòng, Tôn Hoài Âm bóp nát chén trà.
Máu từ lòng bàn tay chảy xuống, nhưng hắn không để ý.
Một lão nhân ngồi sau rèm trúc hỏi:
“Hoài Âm, ngươi nóng.”
Tôn Hoài Âm lập tức cúi đầu.
“Là cháu thất thố.”
“Lâm gia có người nào?”
“Lâm Mặc. Luyện Khí tầng bảy, quản Dược Viên. Nhưng người này rất khó.”
“Khó là tốt.”
Tôn Hoài Âm ngẩng đầu.
Sau rèm, giọng lão nhân khô như gỗ mục:
“Khó chứng minh dưới rừng trúc thật sự có thứ đáng để người thông minh liều mạng.”
“Bách Bảo Lâu đã nghi.”
“Cho nên không thể kéo lâu.”
“Ý lão tổ là?”
“Không đợi bảy ngày.”
Tôn Hoài Âm ánh mắt động.
“Nhưng nếu đánh thẳng, Kiếm Phái...”
“Ai nói đánh thẳng?”
Sau rèm, lão nhân chậm rãi nói:
“Lâm gia thiếu linh thạch, thiếu đan, thiếu người, nhưng vẫn giữ được vì còn quy củ. Muốn phá gia tộc, không nhất định phá trận trước. Phá quy củ trước.”
Tôn Hoài Âm im lặng nghe.
“Thả tin: Lâm gia bán Tử Trúc Hộ Mạch Cao cho Bách Bảo Lâu, từ nay tán tu dưới núi sẽ bị tăng giá. Thả tin: Lâm Mặc giữ Tử Huyết linh thảo không chia cho tộc nhân. Thả tin: Lâm Cảnh Phong bán trận mà không chết vì đời Cảnh có người chống lưng.”
Tôn Hoài Âm hiểu.
Lời đồn không cần thật.
Chỉ cần vừa đủ chạm vào vết đau.
Lâm gia nghèo.
Người nghèo sợ nhất là người khác được chia nhiều hơn mình.
“Còn Bách Bảo Lâu?”
“Cho họ nghi. Nhưng để họ nghi Lâm gia cũng đang giấu họ.”
Lão nhân ho nhẹ.
“Ba ngày sau đàm khế ước, chúng ta không cần ngăn. Chỉ cần để trước khi đàm, lòng người Lâm gia loạn.”
Tôn Hoài Âm cúi đầu.
“Cháu hiểu.”
Đêm ấy, mưa độc lại rơi.
Tin đồn theo mưa xuống chân núi.
Ở phường thị Lâm gia, có tán tu nói Tử Trúc Hộ Mạch Cao sắp bị Bách Bảo Lâu bao trọn, sau này giá tăng gấp đôi.
Ở linh điền phía nam, có người nói Dược Viên phát hiện linh thảo biến dị nhưng giấu không báo, chắc muốn để Lâm Mặc đổi công lao riêng.
Ở nhà ăn đời Cảnh, có người thì thầm rằng Cảnh Phong bán trận mà không chết, vì Cảnh Dao cầu tình, vì Mặc trưởng lão thiên vị đời Cảnh có tư chất.
Tin đồn không lớn.
Như mưa nhẹ.
Nhưng mưa nhẹ rơi lâu cũng thấm đất.
Sáng hôm sau, trước cổng Dược Viên, người đầu tiên tới không phải dược đồng.
Là Lâm Sĩ Bằng.
Quản sự linh điền già đứng trước bảng ký danh, áo tơi ướt mưa, sắc mặt phức tạp.
Lâm Cảnh Dao cầm bút, nói:
“Thất thúc công, vào Dược Viên phải ký tên.”
Lâm Sĩ Bằng nhìn nàng, lại nhìn bảng trúc.
Lần này ông không nổi giận.
Ông cầm bút, ký tên.
Nét chữ vẫn nặng, nhưng không còn ném bút.
“Ta muốn gặp Mặc trưởng lão.”
Lâm Mặc từ nhà đá bước ra.
“Chuyện gì?”
Lâm Sĩ Bằng im lặng một lúc, rồi lấy từ tay áo ra một túi nhỏ.
Bên trong là hai mươi ba khối linh thạch vụn.
“Đây là linh thạch đội linh điền phía nam góp. Không nhiều. Muốn mua Hộ Mạch Cao trước khi Bách Bảo Lâu bao hàng.”
Lâm Cảnh Dao và Lâm Vân Trạch đều ngẩng đầu.
Tin đồn đã tới.
Lâm Mặc nhìn túi linh thạch.
Nếu nhận, nghĩa là thừa nhận nội bộ cũng phải tranh mua.
Nếu không nhận, người linh điền sẽ nghĩ Dược Viên thật sự bán hết cho Bách Bảo Lâu.
Hắn hỏi:
“Ai nói Bách Bảo Lâu bao hàng?”
“Dưới núi đều nói.”
“Dưới núi còn nói gì?”
Lâm Sĩ Bằng nhìn hắn.
“Nói Mặc trưởng lão có linh thảo biến dị, không báo tộc.”
Không khí trước cổng Dược Viên chợt lạnh.
Lâm Cảnh Dao tay cầm bút siết chặt.
Tử Huyết Trân Thảo mới phát hiện hôm qua, chỉ vài người biết.
Tin đã lọt ra ngoài.
Nghĩa là trong Dược Viên hoặc quanh Dược Viên vẫn có mắt.
Lâm Mặc không đổi sắc.
Hắn chỉ nói:
“Giờ Thìn, mở hội nhỏ ở Dược Viên. Gọi quản sự linh điền, luyện khí đường, khố phòng, chấp pháp đường, đời Cảnh đang học việc. Ai muốn hỏi, đến hỏi trước mặt.”
Lâm Sĩ Bằng ngẩn ra.
“Công khai?”
“Không công khai thì tin đồn định giá giúp ta.”
“Còn linh thảo biến dị?”
“Cho xem.”
Lâm Cảnh Dao giật mình.
“Mặc thúc...”
Lâm Mặc nhìn nàng.
“Thứ giấu không được thì biến thành thứ có sổ.”
Giờ Thìn, Dược Viên đông hơn mọi ngày.
Lâm Đạo Ngôn tới với bàn tính. Lâm Minh Chương tới với áo còn mùi lò. Lâm Thường Liệt chống kiếm, vai bị thương nhưng mặt đủ dọa người. Lâm Sĩ Bằng dẫn ba quản sự linh điền. Đời Cảnh tới bảy người, trong đó có Lâm Cảnh Lâm cúi đầu đứng hàng sau.
Lâm Mặc không vào nhà đá.
Hắn đứng ngay bên mẫu Huyết Trân Thảo thứ bảy.
Trước mặt mọi người, hắn chỉ vào gốc 7-13.
“Đây là gốc linh thảo bị độc, sau khi cứu xuất hiện biến dị. Tạm gọi Tử Huyết Trân Thảo. Chưa rõ dược tính, chưa rõ độc tính, chưa định giá, chưa dùng. Đã ghi sổ Dược Viên từ hôm qua.”
Lâm Cảnh Dao đưa sổ ra.
Dòng ghi rõ: Gốc 7-13, lá đỏ tím, rễ tím, nghi biến dị sau độc. Không công khai.
Có người nhìn đến ba chữ “không công khai”, ánh mắt hơi lạ.
Lâm Mặc nói tiếp:
“Không công khai vì chưa biết là thuốc hay độc. Không phải vì giấu công. Từ hôm nay, gốc này chuyển sang sổ chung, khố phòng và Dược Viên cùng ký. Mỗi ngày đo một lần, ai xem phải ký tên.”
Lâm Đạo Ngôn lập tức bước lên ký.
“Khố phòng nhận giám sát.”
Lâm Thường Liệt cũng ký.
“Chấp pháp đường nhận giám sát người ra vào.”
Lâm Minh Chương nhìn gốc cỏ, hỏi:
“Nếu sau này dùng được luyện đan?”
“Công lao tính cho Dược Viên, linh điền mẫu bảy, người phát hiện Lâm Cảnh Dao, người ghi chép Lâm Vân Trạch, người sửa cọc trận sau này nếu giữ được nó cũng có phần.”
Mọi người nhìn về phía Lâm Cảnh Phong nằm trên cáng bên cạnh.
Hắn cúi đầu, mặt đỏ lên.
Lâm Mặc không bỏ qua.
“Có lỗi thì phạt. Có công thì ghi. Gia tộc không thể chỉ nhớ lỗi, cũng không thể vì có công mà quên lỗi.”
Đám đời Cảnh im lặng.
Lâm Cảnh Dao nhìn Lâm Mặc, hiểu vì sao hắn quyết định cho xem.
Tin đồn nói Dược Viên giấu.
Vậy đưa ra sổ.
Tin đồn nói thiên vị.
Vậy viết rõ ai công, ai lỗi.
Tin đồn nói Bách Bảo Lâu bao hàng.
Lâm Mặc quay sang chuyện thứ hai.
“Tử Trúc Hộ Mạch Cao bản Dược Viên vẫn ưu tiên trong tộc và phường thị dưới núi. Nếu có khế ước với Bách Bảo Lâu, họ chỉ được phân phối Tử Trúc Chỉ Huyết Cao bản thương hội, hiệu quả thấp hơn, không dùng trong nội bộ. Giá trong tộc không tăng.”
Lâm Sĩ Bằng hỏi:
“Có sổ không?”
Lâm Đạo Ngôn giơ bản nháp.
“Có.”
Ông nhìn mọi người, giọng khô khan:
“Giá trong tộc tăng hay không do khố phòng và hội nghị trưởng lão quyết, không do lời đồn dưới núi quyết.”
Lâm Thường Liệt lạnh giọng:
“Ai tiếp tục truyền lời không có nguồn, chấp pháp đường mời uống trà.”
Không ai muốn uống trà của chấp pháp đường.
Hội nhỏ kết thúc trong nửa canh giờ.
Tin đồn chưa chắc chết.
Nhưng nó bị đóng đinh vào sổ.
Kẻ muốn truyền tiếp sẽ phải truyền qua ba quyển sổ và mặt Lâm Thường Liệt.
Khi mọi người tản đi, Lâm Cảnh Lâm ở hàng sau bỗng định rời rất nhanh.
Lâm Mặc gọi:
“Cảnh Lâm.”
Thiếu niên khựng lại.
“Có... có cháu.”
“Ngươi ở lại.”
Lâm Cảnh Dao nhìn sang.
Lâm Vân Trạch cũng nhìn.
Lâm Cảnh Lâm sắc mặt hơi trắng.
Lâm Mặc không hỏi ngay.
Hắn chỉ chỉ gốc Tử Huyết Trân Thảo.
“Từ hôm nay, ngươi phụ Cảnh Dao đo gốc 7-13.”
Lâm Cảnh Lâm ngẩng phắt đầu.
“Cháu?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Vì ngươi nghe tin nhiều. Người nghe tin nhiều nên học cách ghi tin đúng.”
Mồ hôi từ trán Lâm Cảnh Lâm chảy xuống.
Hắn biết mình bị để mắt.
Nhưng Lâm Mặc không bắt, không mắng, không thẩm.
Chỉ đặt hắn dưới ánh sáng.
Ánh sáng đôi khi khó chịu hơn dây trói.
“Cháu... cháu biết.”
“Đi ký tên.”
Lâm Cảnh Lâm bước tới bảng sổ chung, ký tên dưới ánh mắt của Lâm Cảnh Dao.
Chữ hắn run.
Lâm Mặc nhìn chữ ấy, không nói.
Một con cá nhỏ đã chạm lưới.
Không cần kéo ngay.
Chiều hôm ấy, Hắc Dương mang tin về.
Từ Mộc đã rời Hắc Thạch phường.
Nhưng trước khi rời, hắn đến sòng bạc Hắc Nha thu ba khoản nợ: cha Lâm Vân Khải, em vợ Lâm Sĩ Quân, và một người tên Lâm Phúc thuộc phàm hộ dưới chân Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Phúc.
Cái tên này không thuộc tu sĩ.
Nhưng phàm hộ dưới chân núi thường là nơi tin tức dễ lọt nhất. Họ không vào được Dược Viên, không chạm được trận pháp, nhưng họ nấu cơm, chặt trúc, vận chuyển hộp gỗ, nghe tộc nhân trẻ than phiền, nhìn ai xuống núi, nhìn ai lên núi.
Lâm Mặc đặt thêm tên vào sổ.
Tôn gia không chỉ mua tu sĩ.
Họ mua nợ.
Mua sợ.
Mua bất mãn.
Muốn chặn Tôn gia, Lâm gia không thể chỉ sửa trận trên núi.
Phải sửa cả lỗ dưới chân núi.
Đêm xuống, Lâm Mặc viết thêm một tờ trình cho hội nghị trưởng lão:
Lập sổ nợ phàm hộ phụ thuộc.
Ai nợ Hắc Thạch phường, khai trong ba ngày, gia tộc xem xét chuộc một phần, đổi bằng lao dịch và khế ước bảo mật.
Ai giấu nợ sau ba ngày, nếu bị người ngoài dùng làm tay trong, xử theo phản tộc phụ trợ.
Lập quỹ nhỏ từ lợi nhuận Hộ Mạch Cao: Tị Độc Đan phàm hộ, trợ cấp trẻ nhỏ mùa mưa độc, đổi tin tức bất thường.
Lâm Đạo Ngôn đọc xong, im lặng rất lâu.
“Ngươi lại muốn tiêu tiền.”
“Đúng.”
“Tiền đâu?”
“Từ thuốc.”
“Thuốc còn chưa ký khế ước.”
“Vậy ghi là sau khi ký.”
“Phàm hộ cũng phải quản đến mức này?”
“Người ngoài dùng họ để nhìn chúng ta. Không quản, họ là lỗ. Quản, họ là mắt.”
Lâm Đạo Ngôn thở dài.
“Gia tộc lợi ích trên hết.”
“Ừ.”
“Nhưng ngươi càng làm càng giống đang cứu cả người yếu nhất.”
Lâm Mặc nhìn ông.
“Người yếu nhất bị mua rẻ nhất. Cứu họ không phải vì thiện tâm.”
“Vì đắt hơn nếu để họ phản?”
“Đúng.”
Lâm Đạo Ngôn gật đầu.
“Câu này ta thích. Ta sẽ đưa vào nghị sự.”
Lâm Mặc khép sổ.
Ngoài cửa, mưa độc ngừng.
Trong Dược Viên, Lâm Cảnh Dao đang dạy Lâm Cảnh Phong và Lâm Cảnh Lâm đo gốc 7-13. Một người nằm sấp ghi, một người đứng run cầm thước, một người mặt lạnh đọc số. Lâm Vân Trạch ở bên cạnh kiểm sổ, thỉnh thoảng sửa chữ sai.
Cảnh tượng ấy hơi buồn cười.
Cũng hơi giống mầm mới.
Rễ trúc dưới đất không bao giờ mọc thẳng một đường.
Nó vòng qua đá, tránh chỗ độc, bám vào đất ẩm, có khi bị chặt một đoạn lại mọc sang hướng khác.
Gia tộc cũng vậy.
Không phải ai sinh ra cũng là cây tốt.
Có người cong.
Có người sâu.
Có người suýt bị chặt.
Quan trọng là rễ còn kéo họ lại được hay không.
Lâm Mặc nhìn một lúc, rồi quay về nhà đá.
Trên bàn, bản nháp khế ước với Bách Bảo Lâu đã khô mực.
Bên cạnh là danh sách nợ phàm hộ mới mở.
Bên kia là sổ theo dõi Tử Huyết Trân Thảo.
Ba quyển sổ, ba hướng.
Tiền.
Người.
Đất.
Nếu giữ được cả ba, Tử Trúc Lĩnh mới có ngày nói đến quật khởi.
Còn hiện tại, vẫn là cầu sinh.
Lâm Mặc nhấc bút, viết xuống đầu trang mới:
Ngày bốn: sửa trận rừng trúc, sửa nợ dưới núi, sửa lòng người trong tộc.
Viết xong, hắn dừng lại.
Sửa trận dễ nhất.
Sửa nợ khó hơn.
Sửa lòng người khó nhất.
Nhưng Tôn gia đã đánh vào lòng người.
Lâm gia nếu không sửa, rừng trúc có kín mấy cũng sẽ có ngày cửa tự mở từ bên trong.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.