Quyển 2: Hồng Hoang Chi Môn
Chương 9: Băng Tâm Giới
Cánh cổng lần này đưa họ đến một thế giới hoàn toàn đối lập với Xích Kim Giới. Thay vì những ngọn núi lửa và dòng dung nham, trước mắt họ là một đồng bằng băng tuyết trải dài vô tận dưới bầu trời màu trắng sữa. Không có mặt trời, không có mây, chỉ có một thứ ánh sáng khuếch tán đều khắp không gian, khiến mọi vật đều mang một sắc trắng nhàn nhạt đến chói mắt.
Không khí ở đây lạnh đến mức ngay cả linh lực trong cơ thể họ cũng bắt đầu lưu chuyển chậm lại. Linh Vũ là người đầu tiên cảm nhận được sự khác biệt. Nàng ôm lấy vai mình, run lên bần bật dù đã tạo ra một tấm chắn linh lực để giữ ấm.
"Nơi này không chỉ lạnh về mặt vật lý," Linh Vũ nói, hơi thở hóa thành những đám mây trắng trước mặt. "Nó lạnh cả về mặt linh hồn. Thần có thể cảm nhận được cảm xúc của mình đang bị đóng băng."
Nàng cũng cảm nhận được điều đó. Băng Tâm Giới, theo như tấm bản đồ của Linh Vũ, là thế giới của băng và sự tĩnh lặng. Nơi đây, thời gian trôi chậm hơn bất kỳ thế giới nào khác, và những sinh mệnh sống ở đây đều mang một trái tim băng giá, không cảm xúc, không đau khổ, nhưng cũng không có niềm vui.
"Chúng ta cần tìm chỗ trú ẩn trước khi màn đêm buông xuống," Thiết Diệm nói. Vai trái của hắn vẫn còn quấn băng, vết thương từ Xích Kim Giới chưa lành hẳn. "Nếu nhiệt độ tiếp tục giảm, chúng ta sẽ không thể sống sót qua đêm."
Họ bắt đầu di chuyển qua đồng bằng băng. Những tảng băng khổng lồ cao hàng trăm trượng dựng đứng hai bên đường như những bức tường thành, và mặt băng dưới chân họ trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ đang bơi lội bên dưới lớp băng dày. Chúng không giống bất kỳ loài cá hay yêu thú nào họ từng biết. Chúng trong suốt như thủy tinh, cơ thể phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt, và khi bơi, chúng tạo ra những âm thanh như tiếng chuông ngân vang trong lòng nước.
Sau khoảng hai canh giờ, họ đến được một hang động băng lớn. Bên trong hang, những tinh thể băng khổng lồ mọc ra từ mọi bề mặt, phát ra thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Ở trung tâm hang, một hồ nước trong vắt không hề đóng băng dù nhiệt độ xung quanh thấp đến mức có thể đóng băng cả máu.
"Có thứ gì đó trong hồ," Thanh Diệp thì thầm.
Từ dưới mặt nước phẳng lặng, một sinh vật từ từ nổi lên. Nó có hình dạng của một nữ nhân, nhưng cơ thể được tạo thành từ băng trong suốt, và mái tóc là những sợi băng mảnh như tơ, buông dài đến tận mặt nước. Đôi mắt nó không có con ngươi, chỉ toàn một màu trắng tinh khiết, và khi nó chớp mắt, những bông tuyết nhỏ li ti bay ra từ hàng mi.
"Chào mừng đến Băng Tâm Giới, những lữ khách từ xa," giọng nó vang lên, trong trẻo và lạnh lẽo như tiếng pha lê va vào nhau. "Ta là Băng Tâm, linh hồn của băng nguyên thủy, kẻ canh giữ mảnh vỡ Khởi Nguyên thứ tư."
Nàng bước lên phía trước. "Ta là Cửu U Chân Thần. Ta đến đây để tìm mảnh vỡ Khởi Nguyên."
Băng Tâm nghiêng đầu, một cử chỉ gần như tò mò. "Ta biết ngươi là ai. Mẫu thân ngươi đã từng đến đây, cách đây bảy nghìn năm. Bà ấy đã ngồi bên hồ này suốt ba ngày, và trước khi rời đi, bà ấy đã nói với ta một điều."
"Điều gì?"
"Bà ấy nói rằng con gái bà ấy sẽ đến đây vào một ngày nào đó. Và bà ấy đã xin ta hãy trao mảnh vỡ cho con gái bà ấy mà không cần thử thách." Băng Tâm dừng lại, đôi mắt trắng tinh nhìn thẳng vào nàng. "Nhưng ta đã từ chối bà ấy, giống như ta sẽ từ chối ngươi."
Nàng khẽ nheo mắt hỏi: "Tại sao?"
"Bởi vì mảnh vỡ Khởi Nguyên này khác với những mảnh vỡ khác. Nó không chỉ là một mảnh sức mạnh. Nó là ký ức. Ký ức về những gì đã xảy ra trước khi vũ trụ này được sinh ra. Và ký ức đó sẽ hủy diệt bất kỳ ai không đủ mạnh mẽ để chịu đựng nó." Băng Tâm đưa tay ra, và từ trong lòng bàn tay bằng băng của nó, một mảnh tinh thể màu trắng tinh khiết hiện ra. Nó tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng chứa đựng một sức mạnh khủng khiếp. "Mẫu thân ngươi đã không dám chạm vào nó. Bà ấy biết rằng nếu bà ấy thất bại, không chỉ bà ấy chết, mà toàn bộ ký ức về Cửu U vương quốc sẽ biến mất vĩnh viễn."
Nàng nhìn mảnh tinh thể, đôi trùng đồng ánh vàng không hề dao động. "Nhưng ta không phải là mẫu thân ta."
"Ta biết. Và đó là lý do ta sẽ cho ngươi một cơ hội." Băng Tâm đặt mảnh tinh thể xuống mặt hồ, và nó lơ lửng ngay trên mặt nước, tỏa ra những gợn sóng ánh sáng lan tỏa khắp hang động. "Hãy chạm vào nó. Nếu ngươi có thể chịu đựng được ký ức của Khởi Nguyên, mảnh vỡ sẽ thuộc về ngươi. Nếu không, ngươi sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, giống như tất cả những kẻ đã thử trước ngươi."
"Bệ hạ, đừng!" Thiết Diệm bước lên. "Để thần thử trước. Nếu thần thất bại, ít nhất người vẫn còn có thể tiếp tục hành trình."
"Không. Đây là thử thách dành cho ta. Chỉ có dòng máu Cửu U mới có cơ hội sống sót khi chạm vào nó."
Nàng bước về phía hồ nước, và khi nàng đến gần, mặt nước bắt đầu đóng băng dưới chân nàng. Nàng không dừng lại. Nàng bước trên mặt băng cho đến khi đứng ngay trước mảnh tinh thể. Nó nhỏ hơn nàng tưởng, chỉ bằng nắm tay, nhưng sức mạnh tỏa ra từ nó khiến ngay cả nàng cũng phải dè chừng.
Nàng đưa tay ra, và khi đầu ngón tay chạm vào mảnh tinh thể, cả thế giới xung quanh biến mất.
Nàng đứng trong hư vô. Nhưng không phải là hư vô của Hư Vô Tháp. Đây là hư vô của thời điểm trước khi vũ trụ được sinh ra, trước khi có ánh sáng, trước khi có vật chất, trước khi có bất cứ thứ gì tồn tại.
Và trong hư vô ấy, nàng nhìn thấy họ. Những sinh mệnh đầu tiên. Hỗn Độn Tộc.
Họ không giống như những gì nàng đã thấy trước đây. Họ không phải là những sinh vật đen tối và đáng sợ. Họ đẹp. Họ là những thực thể ánh sáng thuần khiết, với đôi cánh trải dài vô tận và đôi mắt chứa đựng toàn bộ tri thức của vũ trụ chưa được sinh ra. Họ là những sinh mệnh hoàn hảo, được tạo ra từ chính Hỗn Độn nguyên thủy.
Và họ đã sống trong hòa bình suốt hàng tỷ năm, cho đến khi Khởi Nguyên xuất hiện.
Khởi Nguyên không phải là một sinh vật. Nó là một ý tưởng. Một ý tưởng về sự tồn tại khác biệt, về một vũ trụ nơi mọi thứ không đồng nhất mà đa dạng, nơi có ánh sáng và bóng tối, sự sống và cái chết, hạnh phúc và đau khổ. Khởi Nguyên muốn tạo ra một thế giới không hoàn hảo, bởi vì chính sự không hoàn hảo mới tạo nên ý nghĩa của sự tồn tại.
Nhưng Hỗn Độn Tộc không đồng ý. Họ muốn giữ vũ trụ trong trạng thái đồng nhất vĩnh cửu, nơi không có thay đổi, không có đau khổ, không có cái chết. Họ đã chiến đấu với Khởi Nguyên, và trong trận chiến ấy, Khởi Nguyên đã bị đập vỡ thành chín mảnh, mỗi mảnh trở thành hạt giống cho một vũ trụ mới.
Nhưng trước khi tan biến, Khởi Nguyên đã làm một điều cuối cùng. Nó đã tạo ra một rào cản, Hồng Hoang Chi Môn, để ngăn cách Hỗn Độn Tộc với chín vũ trụ mới được sinh ra. Và nó đã trao cho một sinh mệnh đặc biệt sứ mệnh canh giữ cánh cổng ấy.
Sinh mệnh đó chính là tổ tiên đầu tiên của dòng máu Cửu U.
Nàng mở mắt ra. Toàn thân nàng phủ đầy băng giá, và hơi thở đã ngừng lại từ lúc nào. Nhưng nàng vẫn sống. Cây Cửu U trong đan điền đã bảo vệ nàng, hấp thụ toàn bộ sức mạnh của ký ức và biến nó thành một phần của bản thân.
Mảnh tinh thể trong tay nàng tan ra, hòa vào cơ thể, và nhập vào đan điền cùng với ba mảnh trước đó. Bốn mảnh vỡ giờ đây xoay tròn quanh Cây Cửu U, và cây ấy, dưới sức mạnh của bốn mảnh vỡ, bắt đầu phát ra thứ ánh sáng chưa từng có. Những quả trên cành bắt đầu chín, và khi chúng rơi xuống, chúng tan vào đan điền, hòa vào linh lực của nàng.
Nàng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong cơ thể mình. Không phải là sự gia tăng sức mạnh, mà là sự thay đổi về bản chất. Nàng không còn chỉ là một tu sĩ, một nữ vương, hay một vị thần. Nàng đang trở thành một thứ gì đó còn hơn thế nữa. Một thứ gì đó giống với Khởi Nguyên.
Băng Tâm nhìn nàng, đôi mắt trắng tinh lần đầu tiên ánh lên một tia cảm xúc. Không phải là ngạc nhiên, mà là kính sợ.
"Ngươi đã làm được. Ngươi thực sự đã làm được." Băng Tâm cúi đầu, một cử chỉ tôn kính. "Mảnh vỡ Khởi Nguyên thứ tư là của ngươi. Và cùng với nó, ta sẽ trao cho ngươi một món quà khác."
Băng Tâm đưa tay ra, và từ dưới mặt hồ, một thanh kiếm bằng băng trong suốt từ từ nổi lên. Nó dài khoảng ba thước, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, và trên sống kiếm, những đường phù văn cổ xưa đang phát sáng.
"Đây là Băng Tâm Kiếm, được rèn từ chính trái tim của ta. Nó có thể đóng băng mọi thứ nó chạm vào, ngay cả linh hồn. Nhưng quan trọng hơn, nó có thể cắt đứt mọi ảo ảnh và tiết lộ sự thật ẩn giấu bên dưới. Trong cuộc chiến sắp tới với Hỗn Độn Tộc, ngươi sẽ cần đến nó."
Nàng nhận lấy thanh kiếm, và ngay khi tay chạm vào chuôi kiếm, nó tự động điều chỉnh kích thước để vừa vặn với nàng. Hơi lạnh từ thanh kiếm không làm nàng khó chịu. Ngược lại, nó mang lại cảm giác dễ chịu, như một làn gió mát trong ngày hè nóng bức.
"Đa tạ ngươi, Băng Tâm."
"Đừng cảm ơn ta. Hãy dùng nó để bảo vệ những gì quan trọng với ngươi." Băng Tâm bắt đầu tan vào trong hồ nước, cơ thể hòa vào dòng nước trong vắt. "Và hãy nhớ, Cửu U Chân Thần. Ký ức mà ngươi vừa thấy chỉ là một phần của sự thật. Còn nhiều điều nữa mà ngươi chưa biết. Những điều mà ngay cả mẫu thân ngươi cũng không dám nói ra."
Băng Tâm biến mất hoàn toàn, và hang động bắt đầu rung chuyển. Từ trên trần hang, một cánh cổng đá đen từ từ hạ xuống, đáp trên mặt băng ngay trước mặt họ. Đó là cánh cổng dẫn đến thế giới tiếp theo.
Nhưng trước khi họ kịp bước qua, một tiếng nổ vang lên từ bên ngoài hang động. Tiếng nổ lớn đến mức mặt băng dưới chân họ nứt toác, và từ trên trần hang, những tảng băng khổng lồ bắt đầu rơi xuống.
"Có chuyện gì vậy?" Thanh Diệp hét lên.
Nàng lao ra khỏi hang động, và những gì nhìn thấy khiến ngay cả nàng cũng phải dừng lại. Trên bầu trời trắng sữa của Băng Tâm Giới, một vết nứt khổng lồ vừa mở ra. Nó lớn hơn bất kỳ vết nứt nào họ từng thấy, dài đến hàng trăm dặm, và từ bên trong nó, hàng ngàn sinh vật Hỗn Độn đang tràn ra như một đàn châu chấu khổng lồ.
Chúng không phải là những sinh vật cấp cao như Hư Vô Quân. Chúng là những sinh vật cấp thấp hơn, nhưng số lượng nhiều đến mức che kín cả bầu trời. Mỗi con có kích thước bằng một con ngựa, với đôi cánh bằng bóng tối và cái miệng đầy răng nhọn hoắt. Chúng kêu lên những âm thanh chói tai, và khi chúng bay qua, mặt đất bên dưới bị xé toạc thành những mảnh vụn.
"Đội quan Hỗn Độn," Thiết Diệm thì thầm, mặt tái nhợt. "Chúng đã tìm thấy chúng ta."
Nàng rút Băng Tâm Kiếm ra, thanh kiếm bùng sáng với thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. "Không. Chúng không tìm thấy chúng ta. Chúng đang tấn công Băng Tâm Giới. Đây là một cuộc xâm lược toàn diện."
Nàng quay sang những người đồng hành. "Chuẩn bị chiến đấu. Chúng ta sẽ không rời khỏi thế giới này cho đến khi đẩy lùi được bọn chúng. Băng Tâm đã trao cho ta mảnh vỡ và thanh kiếm này. Chúng ta nợ thế giới này một món nợ."
Không ai phản đối. Tất cả đều rút vũ khí ra, và khi đàn Hỗn Độn đầu tiên lao xuống, họ đã sẵn sàng.
Trận chiến bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.