Quyển 2: Hồng Hoang Chi Môn
Chương 7: Xích Kim Giới
Bức tường ánh sáng tím thẫm chặn đứng luồng lửa trắng xóa, nhưng sức nóng từ nó vẫn đủ để khiến mặt đất kim loại dưới chân họ nứt toác. Thiết Diệm là người đầu tiên hành động. Hắn lao ra khỏi vòng bảo vệ của bức tường ánh sáng, thanh kiếm trong tay vung lên chém thẳng vào chân trước của Hỏa Long. Đường kiếm sắc bén mang theo linh lực cấp Nguyên Anh chạm vào lớp vảy dung nham, tạo ra một tiếng nổ chát chúa.
Nhưng thanh kiếm không thể cắt qua. Lớp vảy của Hỏa Long cứng hơn bất cứ kim loại nào hắn từng gặp. Nó chỉ bị trầy xước nhẹ, và từ vết trầy ấy, dung nham nóng chảy phun ra như máu, bắn thẳng vào mặt Thiết Diệm. Hắn vội vàng lùi lại, nhưng một giọt dung nham đã bắn trúng vai trái, thiêu rụi một mảng áo giáp và để lại một vết bỏng sâu đến tận xương.
"Thiết Diệm!" Thanh Diệp hét lên, lao tới đỡ hắn.
"Ta không sao!" Hắn gạt tay cô ra, cắn răng chịu đựng. Vết thương trên vai vẫn đang bốc khói, nhưng hắn không lùi bước. "Con rồng này có lớp giáp cứng hơn cả Huyền Băng Cự Long. Chúng ta cần tìm điểm yếu của nó!"
Trong khi đó, Linh Vũ đã lùi ra phía sau, hai tay kết ấn liên tục. Nàng không phải là một chiến binh, nhưng nàng là một tế tư tài năng với khả năng phân tích và phong ấn. Đôi mắt nàng quét qua cơ thể Hỏa Long, tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào. Và rồi nàng nhìn thấy nó.
"Ở dưới cằm!" Linh Vũ hét lên. "Phần da dưới cằm nó không có vảy! Đó là điểm yếu duy nhất!"
Nữ vương nghe thấy. Đôi trùng đồng của nàng cũng đã nhìn thấy điểm yếu ấy từ lâu, nhưng nàng đang bận giữ bức tường ánh sáng để bảo vệ những người còn lại. Hỏa Long đã ngừng phun lửa và bắt đầu dùng móng vuốt cào xé bức tường. Mỗi nhát cào của nó đều mang theo sức mạnh có thể san bằng cả một ngọn núi, và bức tường ánh sáng tím thẫm đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
"Ta sẽ giữ chân nó," nàng ra lệnh. "Những người còn lại, tìm cách tấn công vào điểm yếu dưới cằm."
Nàng buông bức tường ánh sáng ra, và ngay lập tức, Hỏa Long lao thẳng vào nàng. Nhưng nàng không né. Nàng lao thẳng lên phía trên, Luân Hồi Nhận trong tay vẽ ra một đường cắt ngang giữa không trung. Không phải để chém vào con rồng, mà để tạo ra một vết nứt không gian ngay trước mặt nó. Hỏa Long lao thẳng vào vết nứt, và nửa thân trước của nó biến mất vào trong hư vô.
Nhưng nó không chết. Nó gầm lên giận dữ, và toàn bộ cơ thể bùng cháy dữ dội hơn. Vết nứt không gian bị sức nóng thiêu rụi, Hỏa Long rút lui trở ra, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ. Nó đã bị thương, nhưng chưa đủ để hạ gục.
"Bây giờ!" Thiết Diệm hét lên.
Hắn, Thanh Diệp và ba vị tế tư còn lại đồng loạt lao lên. Họ đã phối hợp với nhau một cách hoàn hảo. Thanh Diệp tạo ra một loạt những sợi dây leo từ lòng bàn tay, quấn chặt lấy hai chân trước của Hỏa Long, giữ nó đứng yên trong giây lát. Ba tế tư còn lại dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn tấn công duy nhất, nhắm thẳng vào mắt trái của con rồng để làm nó mất phương hướng.
Và Thiết Diệm, với thanh kiếm đã được bao phủ bởi toàn bộ linh lực còn lại của mình, lao thẳng lên phía trên, nhắm vào phần da không vảy dưới cằm Hỏa Long.
Thanh kiếm đâm xuyên qua.
Hỏa Long gầm lên một tiếng cuối cùng, đau đớn và phẫn nộ. Dung nham từ vết thương phun ra như suối, đổ xuống mặt đất và thiêu rụi mọi thứ trên đường đi. Cơ thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống, và từ trong lồng ngực nó, một thứ gì đó bắt đầu phát sáng.
Không phải là một viên yêu đan. Đó là một mảnh tinh thể màu đỏ rực, nhỏ hơn mảnh vỡ Khởi Nguyên mà họ tìm thấy ở Lục Lâm Giới, nhưng tỏa ra thứ sức mạnh hoàn toàn khác biệt. Đó là sức mạnh của lửa nguyên thủy, của sự hủy diệt và tái sinh.
Nhưng trước khi ai kịp chạm vào nó, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Từ miệng núi lửa gần đó, một cột lửa khổng lồ phun lên, và từ trong cột lửa ấy, một sinh vật bước ra.
Kim Tinh.
Không giống như Mộc Tinh với hình dạng của một nữ nhân bằng dây leo, Kim Tinh không có hình dạng cố định. Nó là một khối lửa khổng lồ, liên tục biến đổi giữa vô số hình thù. Khi thì nó là một con rồng lửa khổng lồ với hàng trăm cánh tay. Khi thì nó là một nữ nhân với mái tóc bằng dung nham và đôi mắt bằng kim cương đen. Và khi thì nó chỉ là một cơn bão lửa, cuồng nộ và không thể kiểm soát.
"Kẻ nào dám giết Hỏa Long của ta?" Giọng nó vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính ngọn lửa xung quanh. Mỗi đốm lửa, mỗi tia dung nham đều đang nói thay nó. "Kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của Kim Tinh?"
Nàng bước lên phía trước. "Là ta. Cửu U Chân Thần, nữ vương của Cửu U vương quốc. Ta đến đây để tìm mảnh vỡ Khởi Nguyên mà ngươi đang canh giữ."
Kim Tinh im lặng một lúc. Rồi nó cười, một nụ cười vang vọng khắp Xích Kim Giới như tiếng của hàng ngàn ngọn núi lửa đồng loạt phun trào.
"Cửu U... ta đã chờ đợi cái tên này rất lâu rồi. Mẫu thân ngươi đã từng đến đây, cách đây bảy nghìn năm. Bà ấy đã cầu xin ta một ân huệ, và ta đã từ chối. Bà ấy đã quá yếu đuối. Bà ấy đã không dám đánh đổi thứ quý giá nhất của mình để có được mảnh vỡ."
"Thứ quý giá nhất?"
Kim Tinh giơ một cánh tay lửa ra, chỉ thẳng vào nàng. "Mạng sống của ngươi, Cửu U Chân Thần. Mộc Tinh có thể đã trao mảnh vỡ cho ngươi vì lòng biết ơn. Nhưng ta không phải là Mộc Tinh. Ta là Kim Tinh, linh hồn của lửa nguyên thủy. Và ta chỉ trao mảnh vỡ cho kẻ nào chứng minh được rằng họ xứng đáng với nó."
"Bằng cách nào?"
"Một trận chiến." Ngọn lửa xung quanh Kim Tinh bùng lên dữ dội hơn. "Một trận chiến sinh tử giữa ngươi và ta. Nếu ngươi thắng, ngươi sẽ có được mảnh vỡ. Nếu ngươi thua, ngươi sẽ chết, và những người đồng hành của ngươi cũng sẽ chết theo. Đó là luật của Xích Kim Giới."
Thiết Diệm bước lên, giọng đầy phẫn nộ. "Bệ hạ, đừng đồng ý! Chúng ta có thể tìm cách khác!"
Nhưng nàng đã giơ tay ngăn hắn lại. "Lui ra. Tất cả các ngươi, lui ra xa."
"Bệ hạ!"
"Đây là mệnh lệnh."
Nàng quay sang đối mặt với Kim Tinh, đôi trùng đồng ánh vàng không hề dao động. "Ta đồng ý. Một trận chiến sinh tử. Nhưng ta có một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Nếu ta thắng, ngươi không chỉ trao cho ta mảnh vỡ Khởi Nguyên. Ngươi sẽ nói cho ta biết những gì ngươi biết về Hỗn Độn Tộc và những hạt giống chúng đã gieo vào các thế giới."
Kim Tinh im lặng một lúc. Rồi nó gật đầu. "Đồng ý. Nhưng ngươi sẽ không thắng đâu, Cửu U Chân Thần. Mẫu thân ngươi đã không dám chấp nhận thử thách này. Và bà ấy mạnh hơn ngươi rất nhiều vào thời điểm đó."
"Mẫu thân ta có những lựa chọn của bà ấy. Còn ta có những lựa chọn của ta."
Nàng giơ Luân Hồi Nhận lên, và Kim Tinh gầm lên, lao vào nàng với toàn bộ sức mạnh của lửa nguyên thủy.
Trận chiến bắt đầu.
Những người đồng hành của nàng đứng bên ngoài vòng chiến, bất lực nhìn vào. Họ không thể làm gì để giúp nàng. Trận chiến này là giữa nàng và Kim Tinh, và bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài đều có thể khiến thỏa thuận bị hủy bỏ.
Kim Tinh mạnh hơn Hỏa Long gấp trăm lần. Mỗi đòn tấn công của nó đều mang theo sức mạnh của chính mặt trời. Nó có thể biến thành hàng trăm hình dạng khác nhau trong cùng một lúc, tấn công từ mọi hướng cùng một lúc. Và ngọn lửa của nó không chỉ thiêu đốt cơ thể, mà còn thiêu đốt cả linh hồn.
Nhưng nàng không hề thua kém. Với sức mạnh của Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong và Cây Cửu U trong đan điền, nàng có thể tái tạo cơ thể nhanh hơn cả tốc độ ngọn lửa thiêu đốt. Và với Luân Hồi Nhận, nàng có thể cắt đứt những sợi lửa vô hình kết nối Kim Tinh với Xích Kim Giới, làm suy yếu nó dần dần.
Trận chiến kéo dài suốt ba canh giờ. Mặt đất xung quanh họ bị nung chảy thành những hồ dung nham khổng lồ. Bầu trời đỏ thẫm bị xé toạc bởi những vết nứt không gian. Và khi cả hai đều đã kiệt sức, nàng cuối cùng cũng tìm thấy cơ hội.
Kim Tinh, trong một khoảnh khắc sơ hở, đã để lộ ra lõi lửa của mình, trung tâm của toàn bộ sức mạnh. Nó chỉ lộ ra trong một phần nghìn giây, nhưng đối với đôi trùng đồng của nàng, thế là đủ.
Nàng lao thẳng vào lõi lửa, Luân Hồi Nhận trong tay cắm thẳng vào trung tâm của nó. Kim Tinh gào lên, và toàn bộ Xích Kim Giới rung chuyển. Nhưng nàng không rút tay ra. Thay vào đó, nàng dùng chính sức mạnh của luân hồi để hấp thụ ngọn lửa nguyên thủy, biến nó thành một phần của Cây Cửu U.
Khi ngọn lửa cuối cùng tan đi, Kim Tinh đã biến mất. Nhưng giọng nói của nó vẫn còn vang vọng trong không khí.
"Ngươi đã thắng, Cửu U Chân Thần. Mảnh vỡ Khởi Nguyên là của ngươi. Và câu trả lời mà ngươi tìm kiếm... Hỗn Độn Tộc đã gieo bảy hạt giống vào bảy thế giới. Hai thế giới đầu tiên các ngươi đã đến chỉ là bắt đầu. Năm thế giới tiếp theo sẽ còn nguy hiểm hơn gấp bội. Và kẻ đứng đầu tất cả bọn chúng, kẻ mạnh nhất trong Hỗn Độn Tộc, đang chờ đợi các ngươi ở thế giới cuối cùng."
Giọng nói tan đi, và mảnh vỡ Khởi Nguyên thứ hai, màu đỏ rực như lửa, bay vào lòng bàn tay nàng. Nó hòa vào cơ thể nàng, lơ lửng bên cạnh mảnh vỡ xanh lục trong đan điền.
Hai mảnh vỡ giờ đây xoay tròn quanh Cây Cửu U, và cây ấy, dưới sức mạnh của hai mảnh vỡ Khởi Nguyên, bắt đầu mọc thêm những cành mới. Những chiếc lá trên cành chuyển sang màu xanh lục và đỏ rực xen kẽ, và Nguyên Anh dưới tán cây dường như đã lớn thêm một chút.
Nàng mở mắt ra, và những người đồng hành của nàng đang chạy đến.
"Bệ hạ! Người có sao không?" Linh Vũ hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Ta không sao." Nàng đứng dậy, phủi bụi trên tay. "Chúng ta đã có mảnh vỡ thứ hai. Còn năm mảnh nữa."
Nàng nhìn về phía chân trời, nơi cánh cổng dẫn đến thế giới tiếp theo đang chờ đợi. "Và chúng ta không có nhiều thời gian. Những gì Kim Tinh nói đã xác nhận điều ta nghi ngờ. Hỗn Độn Tộc đã gieo hạt giống vào tất cả các thế giới có mảnh vỡ Khởi Nguyên. Chúng ta không chỉ phải tìm những mảnh vỡ, mà còn phải tiêu diệt những hạt giống ấy trước khi chúng nảy mầm."
Nàng quay sang những người đồng hành. "Chuẩn bị đi. Thế giới thứ ba đang chờ chúng ta."
Nhưng trước khi họ kịp di chuyển, một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Một ngọn núi lửa khổng lồ ở phía cuối chân trời vừa phun trào, và từ trong miệng núi lửa ấy, một cánh cổng đá đen khổng lồ từ từ nhô lên. Nó giống hệt cánh cổng ở Thánh Địa Khởi Nguyên, nhưng lớn hơn gấp mười lần.
Và trên bề mặt cánh cổng, những đường phù văn màu đen tuyền đang chạy loạn xạ như những con rắn bị thương.
"Cánh cổng tiếp theo," Linh Vũ thì thầm. "Nhưng có gì đó không đúng. Những phù văn trên đó... chúng đã bị biến đổi. Như thể có ai đó đã can thiệp vào chúng."
Nàng nheo mắt, đôi trùng đồng tập trung vào những đường phù văn. Và rồi nàng nhìn thấy nó. Một hạt giống Hỗn Độn, giống hệt hạt giống đã đầu độc Lục Lâm Giới, đang bám vào cánh cổng. Nó đã nảy mầm, và những sợi rễ đen của nó đang lan ra, bóp méo những đường phù văn, thay đổi điểm đến của cánh cổng.
"Nó đang dẫn chúng ta đến một cái bẫy," nàng nói. "Hỗn Độn Tộc biết chúng ta đang đến. Và chúng đã chuẩn bị sẵn sàng."
Nàng giơ tay phải lên, và một tia sáng tím thẫm bắn thẳng vào hạt giống Hỗn Độn trên cánh cổng. Hạt giống ấy rú lên và tan thành cát bụi, nhưng những đường phù văn đã bị biến đổi vẫn không thể khôi phục hoàn toàn.
"Điểm đến đã bị thay đổi," Linh Vũ nói, giọng run run. "Chúng ta không thể biết cánh cổng này sẽ dẫn đến đâu."
Nàng im lặng một lúc, rồi bước về phía cánh cổng. "Không còn lựa chọn nào khác. Dù nó dẫn đến đâu, chúng ta cũng phải đi."
Nàng đặt tay lên cánh cổng, và nó bắt đầu mở ra. Phía sau nó không phải là một thế giới với bầu trời xanh hay đỏ. Đó là một màn đêm vĩnh cửu, với những vì sao lạ lẫm đang lấp lánh trên cao. Và ở phía xa, một tòa tháp đen khổng lồ sừng sững giữa hư vô.
"Đó là... Hư Vô Tháp," Linh Vũ thì thầm. "Thần đã đọc về nó. Đó là nơi giam cầm những linh hồn bị nguyền rủa, những kẻ đã bị xóa sổ khỏi vòng luân hồi. Không ai có thể vào đó và trở ra."
Nàng siết chặt tay. "Lần này thì có."
Nàng bước qua cánh cổng, và những người còn lại theo sau. Khi người cuối cùng bước qua, cánh cổng đóng lại sau lưng họ, và họ bị nhấn chìm trong màn đêm vĩnh cửu của Hư Vô Tháp.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.