Quyển 1: Bạch Vân Thiên
Chương 19: Huyết Đạo Chiến Linh Mộc
Tin vui về trữ lượng linh thạch khổng lồ từ khu mỏ mới như một liều thuốc kích thích cực mạnh đổ vào cỗ máy chiến tranh đang khát năng lượng của Khu Mật Viện. Tại Đại bản doanh, các trưởng lão và quan chức cấp cao ngay lập tức thông qua đại kế hoạch: xây dựng tuyến tàu Vân Thiết — một hệ thống đường ray bằng gỗ khắc đầy phù văn, nối liền mạch máu từ khu mỏ cũ đã sụp đổ đến tận lõi của khu mỏ mới. Tuyến đường này không chỉ là con đường vận chuyển, mà là sợi dây sinh mệnh quyết định sự thắng bại của Nội Hà tông tại Vô Cực động thiên.
Lưu Cang, với thâm niên tìm khoáng và sự am hiểu tường tận về địa tầng, chính thức được bổ nhiệm làm trưởng đội ngũ thăm dò tuyến đường Vân Thiết. Nhiệm vụ của ông vô cùng nặng nề: phải tìm ra một lối đi an toàn xuyên qua những triền núi đá bấp bênh, sao cho những dư chấn từ các cuộc giao tranh sau này không khiến cả hệ thống đường ray sụp đổ xuống vực thẳm.
Để bảo vệ bộ não của công trình này, một tiểu đội mười chiến binh tinh nhuệ đã được điều động, đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Chuẩn Hiệu úy Nguyễn Lam Giang. Ra khỏi doanh trại, Lam Giang lặng lẽ tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé khẽ vỗ lên bả vai người thầy già đang Lưu Cang lỉnh kỉnh với những cuộn bản đồ và thước đo. Rồi nàng bước lên vị trí tiên phong, thanh Trảm Hồn đao nới lỏng khỏi bao một phân, sẵn sàng đón nhận mọi hiểm nguy trước mặt. Nàng hô to: “Xuất phát”. Đoàn người bắt đầu tiến vào rừng rậm, đi ngược về phía khu mỏ cũ.
Đoàn thăm dò tiến sâu vào một dải rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời mùa hạ chỉ có thể lọt qua những kẽ lá mục nát trước khi bị xé nát thành những sợi tơ vàng nhạt run rẩy mỗi khi có gió. Mỗi lần dừng lại để đám người Lưu Cang đo đạc những mạch đá lộ thiên, những khoảng đất hẹp bên bờ vách đá, cả đội chiến binh bảo vệ đều hết sức căng thẳng. Họ lo sợ sẽ có những chiến binh Xà Diện Linh Hươu bỗng nhiên chui ra từ khu rừng.
Khi đoàn thăm dò tiến đến một khoảng đồi cao với không khí bỗng đặc quánh mùi hương hăng hắc của nhựa cây bị đốt cháy, thì từ trong bụi rậm, những hạt giống màu tím sẫm được bắn ra với tốc độ kinh người. Một toán lính trinh sát tinh nhuệ của Xà Diện Linh Hươu hiện hình, dẫn đầu bởi một tên đội trưởng cực kỳ hung hãn. Hắn không dùng đao kiếm, mà mười ngón tay đan xen như rễ cây, dẫn động mộc hệ đạo thuật.
“Địch tập”. “Hỗn Nguyên cảnh” tiếng gào thét của các chiến binh Nội Hà tông vang lên. Tiếp đó là tiếng vũ khí va chạm, rồi tiếng rung chuyển của mặt đất. Chỉ trong tích tắc, những đóa Thực Nhân Hoa khổng lồ trồi lên, há miệng nuốt chửng hai chiến binh hộ vệ trong những tiếng kêu gào thảm thiết. Những sợi Hấp Huyết Đằng nhầy nhụa như rắn độc lao ra từ tán cây, quấn chặt lấy các chiến binh Nội Hà tông, rút cạn máu của họ qua những cái gai nhọn hoắt. Giữa trận chiến hỗn loạn, Lam Giang chuyển động như một bóng ma . Nàng không lãng phí linh lực vào những chiêu thức hào nhoáng, mà lặng lẽ tiếp cận đối thủ. Mỗi khi nàng lướt qua một tên thủ hạ của địch, bàn tay nàng chỉ khẽ vạch vào không trung một đường cong tà dị, kích hoạt "Huyết khí" trong phạm vi gần.
Ngay lập tức, những tên lính quân phản kháng đang hò hét, vung vẩy thanh lao dài trên tay bỗng khựng lại, đôi mắt trợn ngược, toàn bộ máu huyết trong người chúng bị một lực hút vô hình cưỡng ép thu hoạch qua lỗ chân lông, hóa thành một làn sương đỏ nhạt cuộn vào cơ thể Lam Giang. Cũng chỉ trong một hơi thở, bảy tám chiến binh Xà Diện Linh Hươu ngã xuống như những cái xác khô, dọn sạch lối đi trực diện với gã đội trưởng đang đứng giữa rừng linh mộc.
Trận chiến giữa hai vị Hỗn Nguyên cảnh bùng nổ, biến khu rừng thành một địa ngục xanh rờn. Tên đội trưởng Xà Diện Linh Hươu gầm lên, hai tay ấn mạnh xuống đất. Ngay lập tức, hàng loạt Thiết Gai Mộc trồi lên như những ngọn giáo, đan xen tạo thành một mê cung phòng ngự vững chắc. Không dừng lại ở đó, hắn liên tục rắc ra những hạt giống của Hủ Cốt Liên, loài hoa bắn ra làn khói tím ăn mòn cả kim loại, khiến giáp trụ trên người Lam Giang bắt đầu bốc khói xèo xèo.
Hắn luôn giữ khoảng cách tuyệt đối với Lam Lam,đồng thời điều khiển các bụi Vong Hồn Thảo dưới chân không ngừng mọc dài, giống như những bàn tay của người chết cố kéo lấy cổ chân Lam Lam. Mặc dù Lam Lam đã dùng hết sức để tiếp cận, nhưng trong “thần’ của nàng, khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một rộng trước một rừng Thiết Gai Mộc và Vong Hồn Thảo. Đồng thời nàng cũng phải tránh đám Hấp Huyết Đằng luôn chầu chực để xiết chặt lấy chân nàng. May mắn thay, thanh Trảm hồn đao của Lam Lam luôn có mặt đúng lúc, cứu nàng khỏi những tình huống ngặt nghèo.
Và rồi khi mà thể lực của Lam Lam sắp cạn kiệt thì gã đội trưởng cuối cùng cũng phạm sai lầm. Linh lực không theo kịp đạo thuật khiến gã không thể lấp được một khoảng trống nhỏ giữa gã và Lam Lam. Và nàng nhanh chóng trừng phạt nó bằng cách sử dụng tuyệt chiêu Tam Điệp Lãng, biến mình thành ba đoạn sóng vỗ trên sông , lướt nhanh trên mặt đất để nhanh chóng vượt qua đám Thiết Gai Mộc và Vong Hồn Thảo. Bất chợt, gã đội trưởng cúi đầu. Từ sau lưng gã một cây Hủ Cốt Liên đã sẵn sàng, lập tức phun ra khói độc vào mặt Lam Lam.
Trong một khoảnh khắc bị làn khói độc của Hủ Cốt Liên làm nàng bị mờ mắt, một bó Hấp Huyết Đằng từ phía sau liền cuốn lấy ngang lưng Lam Lam. Những cái gai đen kịt đâm xuyên qua lớp giáp và quân phục Hiệu úy, cắm sâu vào da thịt nàng để rút lấy huyết khí. Tên đội trưởng địch cười gằn vì mưu kế thực hiện thành công, mười ngón tay hắn khép lại, định điều khiển Hấp Huyết đằng bó chặt để nghiền nát con mồi.
Nhưng hắn đã lầm một điều, trong mọi cuộc chiến từ sau khi trở về từ dưới lòng đất. Lam Giang không hề dùng mắt để quan sát. “thần” mới chính là đôi mắt của nàng. Nàng nhìn thấy cái bẫy mà gã đội trưởng giăng ra từ sớm. Nhưng nàng vẫn quyết tâm bước chân vào tử địa. Vì đó là cách duy nhất để tiếp cận gã, cũng như làm cho đối thủ buông lỏng.
Nàng nắm chặt chuôi Trảm Hồn đao sau lưng, đôi mắt rực sáng một tia lạnh lẽo. Một luồng đao khí thuần túy — thứ sức mạnh nàng rèn luyện qua hàng vạn lần vung đao mỗi đêm — bùng nổ. Một vòng tròn bạc sáng loáng quét ngang, xé toạc đám dây leo cứng rắn đầy gai nhọn dính máu thành hàng trăm đoạn. Không cho đối thủ kịp phản ứng, nàng đạp mạnh lên xác Hấp Huyết Đằng, lao tới như một tia chớp. Thanh đao trong tay nàng không mang theo tà khí của Bát Hoang Hóa Huyết, mà mang theo ý chí sắt đá của một người lính, vạch một đường thẳng tắp xuyên qua lồng ngực gã đội trưởng địch trước khi hắn kịp kích hoạt thêm bất kỳ hạt giống nào. Gã đội trưởng đùng hai tay bọc sẵn linh mộc đỡ lấy thanh đao của Lam Lam. Nhưng lúc này, từ đầu ngón tay của Lam Lam, một tia sáng xanh lè lóe lên. Bát Hoang Hóa Huyết đạo thuật đã được nàng kích hoạt. Gã đội trưởng chỉ kịp trợn tròn mắt. Rồi chỉ trong giây lát, gã đội trưởng đổ gục xuống, trên người khô quắt lại.
Khi Lưu Cang run rẩy bước ra từ hốc đá sau khi tiếng chiến đấu chát chúa tan biến, ông lặng người đi. Giữa bãi chiến trường vương vãi xác thực vật mục rữa và mùi máu tanh nồng, Lam Giang là người duy nhất còn đứng thẳng. Bộ quân phục Chuẩn Hiệu úy oai nghiêm giờ đã rách mướp, để lộ vô số vết thương chằng chịt rướm máu do gai độc gây ra. Nàng đứng đó, chống đao xuống đất để giữ vững cơ thể đang run lên vì kiệt sức, nhưng đôi mắt nàng bình thản đến lạ lùng. Nàng khẽ gật đầu với ông, lau đi vệt máu trên khóe môi, một hành động giản đơn thay cho lời khẳng định rằng nguy hiểm đã qua. Lưu Cang nhìn những vết thương trên người nàng mà xót xa. Nàng trưởng thành theo cái cách mà ông không muốn. Nhưng trong khu rừng đầy rẫy hiểm nguy của Vô Cực động thiên, ông chỉ có thể dựa vào nàng. Thứ duy nhất mà ông có thể giúp đỡ là trốn đi để nàng không phải bận tâm về ông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.