Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 2: Ba Cân Máu Và Mồ Hôi

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,399 từ 3 lượt đọc

Ngày thứ hai trong hầm mỏ.

Giang Trần thức dậy trước tất cả mọi người, khi bóng tối vẫn còn dày đặc đến mức không thể phân biệt trần hầm và sàn đất. Hắn đã quen rồi, ở nơi này khái niệm ngày đêm là vô nghĩa. Chỉ có tiếng chuông đồng thau gõ vào vách đá cách hai canh giờ một lần để đánh dấu ca làm việc.

Thân xác đau nhức, hai cái xương sườn gãy mỗi lần hít thở đều nhói lên tận óc, nhắc nhở hắn rằng đây không phải giấc mơ.

Giang Trần cẩn thận đưa tay sờ vào ngực áo. Khối kim loại rỉ sét - Hạch Tâm Viễn Cổ - giờ đây không còn lạnh lẽo nữa. Sau khi hấp thụ giọt máu của hắn đêm qua, nó dường như đã bám rễ một phần vào da thịt trước ngực hắn, tỏa ra một nhiệt lượng nhè nhẹ như nhịp đập của một trái tim thứ hai.

Dòng thông tin hệ thống vẫn tĩnh lặng trôi nổi trong tiềm thức:
[Trạng thái hiện tại: Cần vật liệu cơ sở để tạo hình thể Khôi Lỗi đầu tiên. Tiến độ: 0/10 cân sắt vụn.]

"Mười cân sắt vụn," Giang Trần thầm tính toán trong đầu. Ở tiền kiếp, mười cân sắt vụn rỉ sét ném ngoài bãi phế liệu chẳng ai thèm nhặt. Nhưng ở cái Vô Tận Quáng Tinh bị Hắc Huyết Tông kiểm soát gắt gao này, mọi công cụ kim loại như cuốc xẻng đều được đánh số đếm kiểm kê mỗi ngày. Muốn giấu diếm một lượng sắt lớn như vậy mà không bị phát hiện là một bài toán khó.

"Không sao. Ta có thứ mà bọn chúng không có. Đó là thời gian." Giang Trần tự nhủ, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ chết.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng chuông đồng vang lên chát chúa.

"Dậy! Lũ súc sinh lười biếng kia! Cầm cuốc lên!" Tiếng quát tháo của bọn lính canh vang vọng dọc hành lang ẩm thấp.

Ca làm việc bắt đầu.

Giang Trần lảo đảo đứng lên, vơ lấy cây cuốc chim mòn vẹt ở góc phòng. Hai mươi quáng nô cùng phòng giam cũng lầm lũi đứng dậy, mặt mày xám ngoét, không ai nói với ai câu nào. Lão Cốt - người thợ rèn già - vỗ nhẹ vào vai hắn, ho khù khụ:
- Cố lên thằng nhóc, hôm nay không đủ ba cân quặng, Vương Giám Công thực sự sẽ đánh gãy chân đấy.

Ba cân Huyết Thiết Quặng.

Nghe thì có vẻ ít, nhưng loại quặng này nằm lẫn sâu trong tầng đá bazan cứng như thép. Mỗi nhát cuốc đập xuống vách đá nảy lửa, chấn động truyền từ cổ tay lên tận bả vai, khiến chỗ sườn gãy của Giang Trần đau như bị ai dùng dao ngoáy vào.

Bốp!

Nhát cuốc đầu tiên ghim vào vách đá. Một mảnh vụn bằng móng tay rơi ra. Cả buổi sáng trôi qua, cái giỏ tre sau lưng Giang Trần chỉ nặng lên được chưa tới nửa cân.

Đến giờ nghỉ trưa, hắn lê bước về khu vực phát cháo. Bát cháo loãng như nước vo gạo, lỏng thỏng vài cọng rau héo. Hắn nuốt chửng trong ba ngụm, cảm thấy dạ dày vẫn cồn cào như lửa đốt.

Giang Trần quan sát xung quanh.

Vương Giám Công đang ngồi vắt chân trên một phiến đá cao, miệng nhai thịt khô, ánh mắt độc ác quét qua từng quáng nô. Trái ngược với thân xác gầy gò của bọn nô lệ, Vương Giám Công mang tu vi Luyện Khí tầng 3, cơ bắp cuồn cuộn, khí huyết sung mãn. Xung quanh hắn là ba tên lính canh tay lăm lăm roi da.

Ánh mắt Giang Trần từ tốn lướt qua Vương Giám Công, không hề có một tia oán hận, rồi kín đáo dừng lại ở bãi rác hầm mỏ số 7 nằm khuất trong góc tối. Đó là nơi vứt bỏ cuốc xẻng gãy nát không thể hàn gắn.

Chiều đến, Giang Trần cắn răng, đổi tư thế vung cuốc. Thay vì tập trung hoàn toàn vào việc đào quặng, hắn vừa giả vờ đập đá, vừa từ từ lùi dần về phía bãi rác số 7. Lợi dụng lúc bụi mù mịt sau một đợt mìn nổ phá đá của đám lính canh, hắn nhanh tay nhặt một mảnh vỡ của mũi cuốc bằng sắt rỉ sét to cỡ hai ngón tay, giấu nhanh vào trong lớp vải quấn quanh ngực, áp sát vào Hạch Tâm Viễn Cổ.

[Đã phát hiện sắt vụn phế phẩm. Bắt đầu cắn nuốt... Tiến độ: 0.1/10 cân.]

Một cảm giác râm ran ngứa ngáy truyền từ lồng ngực. Giang Trần có thể cảm nhận rõ ràng khối Hạch Tâm đang tiết ra một loại nhiệt năng vi mô, từ từ dung giải mảnh sắt gỉ sét kia vào bên trong.

Đánh đổi cho hành động Cẩu Đạo trộm cắp này là việc hiệu suất đào quặng của hắn tụt dốc không phanh. Đá bazan quá cứng, lại mất tập trung, đến khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc ca làm việc vang lên, Giang Trần nhìn vào giỏ tre của mình.

Chỉ có khoảng hai cân hai lạng. Thiếu gần một cân.

Tim hắn hơi chùng xuống nhưng lập tức tĩnh lặng lại. Đó là cái giá phải trả để đổi lấy tài nguyên cho Hạch Tâm. Hắn liếc sang Lão Cốt. Ông già cũng chỉ gom được hai cân rưỡi, đang run lẩy bẩy ôm cái giỏ tre chờ đến lượt nộp.

"Tiếp theo! Thằng ranh con, lên đây!" Tên lính gác quát lớn, chỉ tay vào mặt Giang Trần.

Giang Trần hít một hơi thật sâu, cúi gập người, bê giỏ tre bước lên bàn cân.

Cạch.

Cán cân lệch hẳn về một bên.

Vương Giám Công nheo mắt nhìn con số, rồi khóe môi hắn cong lên một nụ cười tàn nhẫn. Hắn từ từ đứng dậy, rút cây roi da dính đầy vết máu khô bên hông ra.

- Hai cân hai lạng. Giang Trần, tao nhớ hôm qua xương sườn mày kêu răng rắc khá vui tai đấy. Hôm nay, muốn thử xem xương đùi có giòn như thế không?

Không gian xung quanh lặng ngắt. Các quáng nô khác cúi gầm mặt, không ai dám thở mạnh. Lão Cốt nhắm nghiền mắt lại.

Giang Trần quỳ một gối xuống nền đá lạnh lẽo, thu mình lại như một con súc vật bị nhốt. Hai bàn tay hắn bấu chặt vào bùn đất, đầu cúi sát mặt đất, tỏ vẻ khuất phục và kinh hãi tột độ:
- Đại nhân bớt giận... Vỉa quặng của tiểu nhân hôm nay đụng phải đá tảng. Xin đại nhân đánh nhẹ tay... chừa cho tiểu nhân cái mạng chó này để ngày mai tiếp tục đào quặng hầu hạ ngài...

Hắn không hề oán hờn, cũng không hề tỏ ra quật cường. Những tên thanh niên xuyên không trẻ trâu sẽ nghiến răng lườm kẻ thù để tỏ vẻ bất khuất, rước lấy kết cục bị đánh chết tươi. Giang Trần thì không. Hắn là một kỹ sư Cẩu Đạo bất tử.

"Ngươi mạnh hơn ta, ngươi có quyền đánh ta," Giang Trần thầm nghĩ trong khi cuộn tròn người bảo vệ các tử huyệt. "Nhưng Vương Giám Công, tu vi Luyện Khí tầng 3 của ngươi cao lắm cũng chỉ sống được trăm rưỡi tuổi. Đánh đi. Mười năm nữa, mươi lăm năm nữa, khi Khôi Lỗi của ta hoàn thành, ta sẽ nghiền nát từng khúc xương của ngươi dưới bánh xích thép bọc thép. Ta có thể đợi."

- Nợ? Vương Giám Công cười gằn, nhổ bọt. - Ở Hắc Huyết Quáng Động này, mạng chúng mày còn đéo có giá trị bằng một cục Huyết Thiết. Lấy mạng chó của mày ra mà đền!

Vút! BỐP!

Bóng đen của cây roi da quất xé gió giáng thẳng xuống lưng Giang Trần, mang theo linh lực Luyện Khí kỳ, cày xé một đường máu dài tàn nhẫn trên da thịt hắn. Cơn đau thấu xương ập tới, nhưng sâu trong lồng ngực, Hạch Tâm Viễn Cổ vẫn đang thầm lặng tiêu hóa mảnh sắt rỉ, tích lũy từng chút một sức mạnh cơ khí sẽ lật đổ cả tu chân giới này.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe