Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 23: Vết Nứt Của Ý Chí

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,170 từ 3 lượt đọc

Trong hang đá Thạch Anh Đen tĩnh mịch, Giang Trần đặt xác con Khôi lỗi chim ưng lên nền đất.

Hắn dùng Mắt Thẩm Định phân tích kỹ lưỡng từng bộ phận. Đối với một kỹ sư cơ khí, đây là một trải nghiệm mở mang tầm mắt nhưng cũng đầy mâu thuẫn.

"Lõi năng lượng là linh thạch truyền dẫn qua các đường vân gỗ. Không có vi mạch. Không có bán dẫn. Mọi thứ được vận hành bằng trận pháp một dạng lập trình vật lý bằng linh lực." Giang Trần dùng móng vuốt Tinh Thiết nhẹ nhàng cạy tung lớp vỏ gỗ thiết sam. "Quá thô sơ nhưng lại cực kỳ hiệu quả về mặt năng lượng."

Hắn nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần: Một viên ngọc trong suốt to bằng ngón tay cái nằm sâu trong lồng ngực con chim ưng, bên trong khắc chằng chịt những phù văn phức tạp.

Đó là Hạch Tâm Thám Báo.

Giang Trần cẩn thận cắt đứt các sợi chỉ linh lực nối với viên ngọc, nhấc nó ra ngoài.

"Mọi thứ đã đủ."

Hắn nhìn sang Thiết Giáp Nhân và khối quặng Tinh Thiết hai cân còn dư từ đợt khai thác trước.

"Hệ thống, xác nhận điều kiện thăng cấp."

[Điều kiện Lv2→Lv3: 1 Quặng Tinh Thiết ✓ + Bắt sống 1 Khôi lỗi thám báo hỏng ✓.]
[Sẵn sàng thăng cấp. Hướng phát triển: Nham Thạch Khôi Lỗi (Đặc tính: Ngụy trang quang học). Cảnh báo: Quá trình dung hợp Hạch Tâm của tu tiên giới có thể dẫn đến hiện tượng trào ngược ký ức viễn cổ. Chuẩn bị tinh thần.]

Giang Trần nhíu mày.

Trào ngược ký ức? Hắn chưa từng gặp tình huống này ở hai lần thăng cấp trước. Lv1 và Lv2 đều chỉ dung hợp vật liệu thô và Yêu Hạch, là những thứ không mang tính trí tuệ. Còn viên Hạch Tâm Thám Báo này, dù AI ngu ngốc, nhưng nó lại chứa đựng những mảng mã hóa của tu sĩ. Khi Hạch Tâm Viễn Cổ nuốt chửng nó, một sự xung đột dữ liệu là không thể tránh khỏi.

"Tiến hành." Giang Trần không do dự. Nếu cứ chần chừ sợ hãi, hắn đã chết từ lâu.

Hạch Tâm Viễn Cổ cấy sâu trong lồng ngực Giang Trần bùng lên ánh sáng màu xám tro. Từ lồng ngực hắn, một luồng năng lượng cơ khí cuồn cuộn truyền qua hai cánh tay, dội thẳng vào Thiết Giáp Nhân. Lò Nung Sinh Học ở bụng Khôi Lỗi như được tiếp thêm nhiên liệu, gầm rống đẩy nhiệt độ lên mức tối đa. Khối Tinh Thiết và viên ngọc thám báo bị nhiệt lượng nung chảy, hóa thành một dòng dung dịch kim loại lai linh lực sền sệt.

Giang Trần không đứng nhìn. Hắn lao tới, hai bàn tay bọc linh lực mỏng manh nhưng dứt khoát, liên tục đập vụn các mảnh vách Thạch Anh Đen xung quanh, trát mạnh lớp đá vụn đó lên bề mặt kim loại đang nóng rực của Khôi Lỗi. Hợp kim lỏng sôi sục dung hợp cùng đá tảng, phát ra những tiếng "xèo xèo" chói tai, hơi nóng bốc lên mù mịt che khuất cả tầm nhìn. Hắn còn tự tay bóc cặp mắt kính lưu ly từ xác con chim ưng, dùng kìm Tinh Thiết khéo léo gài vào hốc mắt đang thành hình của Khôi Lỗi, đấu nối với mạng lưới linh lực nội bộ. Lớp giáp đen bóng dần bị thay thế bởi sự thô ráp, xù xì và rắn chắc của đá núi lửa, tạo thành một bộ ngụy trang quang học hoàn hảo dưới bàn tay lắp ráp của người kỹ sư.

Và rồi...

Rầm!

Một tiếng nổ vô thanh vang lên ngay trong đại não Giang Trần.

Liên kết ý niệm mở toang. Như đập nước vỡ. Lượng thông tin khổng lồ, hỗn loạn, rực rỡ và đẫm máu ập thẳng vào não bộ.

Hắn không còn ngồi trong hang đá tối tăm nữa.

Trước mắt hắn là một thế giới chìm trong lửa. Những cỗ máy khổng lồ cao tới chọc trời đang chiến đấu với những sinh vật khổng lồ bay lượn trên chín tầng mây. Một tòa thành phố kim loại trôi nổi giữa không gian đang sụp đổ, bị một bàn tay năng lượng khổng lồ bóp nát thành vụn sắt.

Tuyệt vọng. Hủy diệt. Nỗi buồn vô tận của một nền văn minh đã tắt.

Cảm xúc đó không phải của hắn. Nó đến từ Hạch Tâm Viễn Cổ những ký ức rời rạc của một cỗ máy đã từng chứng kiến tận thế. Sự cô độc ngàn năm tràn ngập, len lỏi vào từng nơ-ron thần kinh của Giang Trần, muốn đồng hóa hắn, muốn biến hắn thành một phần của cỗ máy chết chóc đó.

"Ngươi... chỉ là một công cụ..." Một giọng nói vô hồn, vang vọng trong đại não hắn. "Hòa làm một... từ bỏ ý chí yếu ớt của huyết nhục..."

Giang Trần hộc ra một ngụm máu. Đầu hắn đau như búa bổ, mắt đỏ ngầu, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến ứa máu.

Nếu là một quáng nô bình thường, ý chí đã bị nghiền nát ngay lập tức, trở thành một cái xác vô hồn để Hạch Tâm chiếm đoạt. Thậm chí một tu sĩ Luyện Khí Tầng 2 cũng không thể cưỡng lại uy áp tinh thần của đồ vật viễn cổ.

Nhưng Giang Trần không phải quáng nô. Không phải tu sĩ.

Hắn là một kỹ sư.

Một kẻ đã từng đứng trước lò phản ứng hạt nhân chực chờ phát nổ, nhìn cái chết ập tới với một sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Bộ não của hắn là một cỗ máy tính logic không cho phép sự yếu mềm xâm chiếm.

"Im đi." Giang Trần rít qua kẽ răng.

Trong tâm trí mình, hắn dựng lên một bức tường lửa bằng lý trí. Hắn đem những hình ảnh thần thoại huy hoàng kia phân tách thành các đoạn mã dữ liệu. Hắn phủ nhận sự vĩ đại của chúng. Hắn coi chúng chỉ là một hệ điều hành đang bị lỗi.

"Mày chỉ là một lõi năng lượng! Lập trình lại cho tao!"

Giang Trần đẩy ngược ý chí của mình dọc theo liên kết. Sự lạnh lẽo, vô tình, kiên định và tàn khốc của hắn va chạm dữ dội với ký ức viễn cổ.

Rắc.

Ảo ảnh vỡ vụn.

Thế giới rực lửa biến mất. Giang Trần thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, ngã vật ra nền hang. Hắn vẫn làm chủ được cơ thể mình. Ý chí của con người đã chiến thắng tàn dư của cỗ máy.

Và trước mặt hắn, quá trình thăng cấp đã hoàn tất.

Một bóng đen cao lớn, sần sùi, hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối của hang đá, đang lặng lẽ đứng đó.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe