Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 21: Bão Ngầm

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,490 từ 3 lượt đọc

Việc giết một tên quản sự Luyện Khí Tầng 2 không mang lại cảm giác thành tựu nào cho Giang Trần. Thay vào đó, nó mang đến một luồng áp lực vô hình, lạnh buốt và nghẹt thở.

Hắc Huyết Tông không phải là một băng đảng giang hồ mạt hạng. Chúng là một hệ thống cai trị tàn khốc nhưng cực kỳ chặt chẽ. Việc một tên quáng nô mất tích có thể không ai quan tâm, nhưng một quản sự nắm trong tay sổ sách, tài nguyên và La Bàn Dò Hồn biến mất không rõ lý do? Chắc chắn sẽ kinh động đến thượng tầng.

Ngay trong đêm đó, thay vì đi tiếp xuống Tự Do Thành như dự định ban đầu, Giang Trần quyết định dừng lại.

"Khoảng cách từ đây đến Tự Do Thành còn hơn trăm dặm đường hầm Tầng 3. Địa hình xa lạ. Nếu đang đi giữa đường mà đụng phải đội tuần tra hoặc tu sĩ cấp cao đang tỏa ra tìm Vương Giám Công, ta sẽ chết không có chỗ chôn."

Giang Trần phân tích tình hình. Ở tu tiên giới, khi một kẻ có địa vị bị giết, phản ứng đầu tiên của môn phái là phong tỏa khu vực và dùng thần thức rà quét. Kẻ nào đang di chuyển vội vã nhất chính là kẻ đáng nghi nhất.

Nguyên tắc vàng của Cẩu đạo: Khi có biến, phải trở nên vô hình.

Hắn quay trở lại hang đá Thạch Anh Đen.

Nhiệm vụ ưu tiên lúc này không phải là tẩu thoát, mà là xóa sạch mọi dấu vết tồn tại của mình ở khu vực Bãi Rác Luyện Ngục. Giang Trần điều khiển Thiết Giáp Nhân tỉ mỉ thu dọn từng vụn đất, từng hạt xỉ than mà nó đã tạo ra. Hắn ném những mảnh pháp khí vỡ không dùng đến xuống dòng Ám Hà để phi tang.

Thậm chí, hắn dùng bùn dung nham trát lại toàn bộ cửa hang Thạch Anh Đen, chỉ để lại những lỗ thông khí nhỏ xíu dạng tổ ong, ngụy trang sao cho nhìn từ ngoài vào nó chỉ là một mảng đá nứt nẻ tự nhiên.

Xong xuôi mọi việc, Giang Trần thu mình vào sâu bên trong hang đá Thạch Anh Đen chật hẹp.

Bên ngoài là bóng tối đặc quánh và cái nóng nực rực lửa của Bãi Rác Luyện Ngục, nhưng bên trong căn hầm bí mật này lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Giang Trần bắt tay vào việc biến không gian ngầm này thành một "tổ ấm" sinh tồn thực sự. Hắn dùng dải Tinh Thiết mỏng rèn thành một chiếc bàn trà nhỏ xíu. Hắn ra lệnh cho Khôi Lỗi ngồi gác bên cạnh, rồi tận dụng nhiệt lượng ổn định tỏa ra từ Lò Nung Sinh Học đang kêu lách cách êm ru ở bụng Khôi Lỗi, hắn nướng chín một miếng thịt chuột khô cứng tẩm gia vị mặn chát, và đun sôi một ấm nước nhỏ từ nguồn nước ngầm lọc qua than hoạt tính.

Mùi thịt nướng ngai ngái quyện lẫn với hơi nước nóng bốc lên, làm dịu đi cái không khí đầy mùi dầu mỡ và lưu huỳnh. Giang Trần chậm rãi nhấp một ngụm nước ấm, nhắm mắt lại tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng bánh răng cơ khí của Khôi Lỗi quay đều đều như một bản nhạc ru ngủ. Đối với một Lão Quái Vật mang tuổi thọ vô hạn, khoảnh khắc trốn trong hang đá an toàn, nhâm nhi chút hương vị phàm tục, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hắc ám đầy rẫy sự chém giết ngoài kia... chính là định nghĩa hoàn hảo nhất của sự tự do.

Sau khi thưởng thức xong bữa ăn "thịnh soạn" hiếm hoi, hắn mới chậm rãi lấy túi trữ vật ra, bắt đầu kiểm đếm lại tài nguyên.

Hiện tại, Giang Trần đang có:
- Hơn hai trăm viên linh thạch Hạ phẩm (từ túi của Vương Giám Công và giao dịch trước đó).
- Một ít đan dược cơ bản.
- Lớp giáp Tinh Thiết của Khôi Lỗi Lv2.
- Hai cân Tinh Thiết còn dư từ đợt khai thác trước.

Theo thông tin từ Hạch Tâm Viễn Cổ, để thăng cấp lên Lv3, hắn cần:
[Điều kiện Lv2→Lv3: 1 Quặng Tinh Thiết (đã đủ) + Bắt sống 1 Khôi lỗi thám báo hỏng (chưa có).]

Giang Trần gác lại hệ thống Hạch Tâm, thắp lên một ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay sắt, trải tấm bản đồ Tự Do Thành bằng da thú nát bươm lên mặt bàn. Ánh sáng le lói hắt lên khuôn mặt khuất sau lớp mặt nạ. Hắn bắt đầu suy tính thế cục.

Cái chết của Vương Giám Công chắc chắn sẽ làm Hắc Huyết Tông điên cuồng lùng sục một thời gian ngắn, nhưng ở một nơi cá lớn nuốt cá bé như Tự Do Thành, tài nguyên và lợi ích mới là thứ quyết định tất cả. Hơn hai trăm viên linh thạch Hạ phẩm trong túi lúc này đối với một phàm nhân là gia tài lớn, nhưng để tồn tại ở Tầng 2, nó chẳng bõ bèn gì.

"Ta không thể vác Cuốc đi đào quặng mãi được, cũng không thể tự mình mang súng đạn ra đường chém giết tranh giành địa bàn. Điều đó vi phạm cấm kỵ của Trường Sinh." Giang Trần lẩm bẩm, ngón tay vạch những đường nối giữa các thế lực hắc ám trên bản đồ. "Cách tốt nhất để sinh tồn ở Tự Do Thành là 'Ký sinh'. Ta cần tìm một kẻ thế mạng, một kẻ có mạng lưới tiêu thụ nhưng lại đang bị dồn vào đường cùng. Ta sẽ là người cung cấp thứ vũ khí cơ khí bí mật này cho kẻ đó, để các tông môn tự chém giết lẫn nhau, còn ta ngồi dưới đáy hầm an toàn thu tiền."

Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn. Chậm rãi và chắc chắn, mọi kế hoạch đã được phác thảo hoàn hảo. Việc còn lại chỉ là sự kiên nhẫn của một kẻ có vô tận thời gian.

Trở lại với thực tại, hắn nhíu mày nhìn dòng chữ trên hệ thống.

Khôi lỗi thám báo hỏng?

Giang Trần nhíu mày. Hắn biết Khôi Lỗi Sư là một nhánh tu luyện có thật ở thế giới này. Bọn Chấp Sự của Hắc Huyết Tông thỉnh thoảng vẫn dùng những con chim ưng bằng gỗ và linh thạch để bay vòng quanh hầm mỏ giám sát quáng nô.

Nhưng làm sao để bắt sống một con dưới cái hố rác khổng lồ này? Nếu đánh nát nó thì Hạch Tâm không nhận. Nếu không có nó, Khôi Lỗi của hắn sẽ kẹt ở Lv2.

Dù Thiết Giáp Nhân có lớp giáp vững chắc, nhưng thể tích của nó quá lớn. Một cỗ máy chém kim loại đen tuyền cao hơn hai mét, nặng gần hai tạ đi dạo trong hầm mỏ thì quá dễ bị phát hiện. Khôi Lỗi Lv3 mang đặc tính "Ngụy Trang Hình Thể" chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp hắn đi lại an toàn trên Tầng 3.

"Phải chờ đợi. Nếu Tông môn tìm Vương Giám Công, chúng chắc chắn sẽ phái thám báo đi trước." Giang Trần suy luận.

Và hắn không phải chờ quá lâu.

Ba ngày sau.

Một rung động cực kỳ tinh vi truyền đến từ những sợi dây nhện đá mà Khôi Lỗi đã giăng kín quanh khu vực hang động. Giang Trần mở bừng mắt.

Thông qua Mắt Thẩm Định được kết nối từ xa, hình ảnh lờ mờ của Bãi Rác Luyện Ngục hiện ra.

Trên bầu trời đen kịt của khe vực, ba điểm sáng màu vàng nhạt đang bay lượn vòng vèo. Đó là ba con chim ưng cơ khí, đôi cánh làm từ gỗ thiết sam mỏng dính, mắt khảm đá lưu ly phát ra ánh sáng quét qua từng ngóc ngách của bãi phế liệu.

Chúng đang tìm kiếm.

Từ trên khe nứt xa xa vọng xuống một giọng nói được khuếch đại bằng linh lực, vang rền như sấm:

"Toàn bộ Bãi Rác Luyện Ngục đã bị phong tỏa! Thám báo số một, số hai, số ba, quét kỹ từng kẽ đá! Kẻ nào dám sát hại Vương quản sự, rút hồn luyện phách!"

Giọng nói của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.

Sát cơ lạnh lẽo bao trùm đáy vực. Nhiệt độ dung nham bị uy áp Trúc Cơ đè bẹp.

Giang Trần lùi sâu vào góc tối.

Cuộc truy lùng đã bắt đầu. Nhưng đối với Giang Trần, ba con chim ưng cơ khí kia không phải là tai họa.

Đó là nguyên liệu thăng cấp mà mỡ đã dâng tận miệng mèo.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe