Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 3: Lò Nung Vi Mô

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,106 từ 3 lượt đọc

Vút! BỐP!

Nhát roi cuối cùng của Vương Giám Công quất ngang lưng, cày thêm một đường máu sâu hoắm. Giang Trần gục hẳn xuống nền đá lạnh lẽo. Vị máu tanh ngòm xộc lên tận cổ họng, nhưng hắn cắn chặt răng, thu người lại như một con nhím, tuyệt đối không phát ra dù chỉ một tiếng rên.

Ở nơi đáy mỏ này, tiếng rên rỉ yếu ớt chỉ kích thích thêm thú tính của bọn lính gác.

- Đủ rồi. - Vương Giám Công uể oải phẩy tay, nhét roi da lại vào thắt lưng, gót ủng giẫm mạnh lên bàn tay Giang Trần. - Phạt nhịn đói hôm nay. Mấy đứa khác, nộp quặng nhanh lên!

Tên lính gác đá mạnh vào hông Giang Trần một cái trước khi quay đi:
- Lăn về chuồng đi, đồ phế vật!

Giang Trần nằm im trên mặt đất thêm mười nhịp thở, đợi cho cơn đau tê dại qua đi một chút. Lão Cốt và một quáng nô khác lầm lũi tiến đến, xốc nách hắn kéo lê về phòng giam.

Đêm đó, không có cháo, không có nước. Chỉ có tiếng rên rỉ khe khẽ của Lão Cốt và tiếng gió rít qua những khe hở của hầm mỏ.

Giang Trần cuộn tròn người trong góc phòng giam tăm tối. Cơn đói cào xé dạ dày, kết hợp với vết thương rỉ máu trên lưng khiến hắn tỉnh như sáo. Nhưng hắn không có thời gian để oán hận. Sự chú ý của hắn dồn cả vào lồng ngực.

Ban chiều, hắn đã liều mạng trộm một mẩu cuốc gãy cho Hạch Tâm Viễn Cổ "ăn". Bây giờ, quá trình dung giải có vẻ đã hoàn tất.

Ong!

Một âm thanh rung động cực nhỏ, trầm đục như tiếng động cơ vi mô vang lên trong não hắn. Không gian xung quanh dường như tĩnh lại. Khối kim loại rỉ sét trước ngực hắn đột nhiên phát ra tiếng răng rắc xê dịch. Phần vỏ ngoài từ từ tách ra thành vô số mảnh vảy cơ khí siêu nhỏ, để lộ ra một khe hở sáng rực ánh lửa đỏ cam ở chính giữa - trông như một chiếc lò luyện kim thu nhỏ gọn trong lòng bàn tay.

[Hấp thụ hoàn tất. Tiến độ: 0.1/10 cân sắt vụn.]
[Năng lượng cơ bản đã được kích hoạt. Mở khóa module hỗ trợ: Lò Nung Lõi Vi Mô (Micro-Furnace).]

Hàng loạt thông tin chạy qua võng mạc Giang Trần như một màn hình HUD hiển thị của hệ thống máy tính. Đầu hắn đau nhói, nhưng khóe môi lại nhếch lên.

Một Lò Nung Lõi Vi Mô!

Ở tu tiên giới, muốn luyện khí cần phải có Lò Luyện Khí khổng lồ, cần linh hỏa địa nhiệt, cần trận pháp hội tụ linh khí. Nhưng bây giờ, hắn có một cái lò luyện kim cơ khí chạy bằng công nghệ vi mô giấu gọn trong túi áo.

[Tính năng: Phân tách và tinh luyện kim loại từ quặng thô bằng nhiệt năng plasma vi mô. Tỷ lệ tinh khiết: 99.9%.]

Giang Trần không chần chừ. Lấy sắt vụn từ bãi rác rất dễ bị phát hiện nếu làm thường xuyên. Hắn thò tay vào giỏ tre rỗng của mình, mò mẫm nhặt ra một cục Huyết Thiết Quặng tạp chất to bằng ngón tay cái mà hắn lén giữ lại lúc nộp phạt.

Hắn dùng hai hòn đá nghiền nát cục quặng thành những viên sỏi nhỏ, sau đó cẩn thận đổ từng hạt quặng thô vào khe hở đang rực lửa đỏ cam của Hạch Tâm.

Xèo... xèo...

Không có tia laser phép thuật màu mè nào cả. Chỉ có tiếng kim loại nhai trào trạo cực kỳ chân thực. Những bánh răng siêu nhỏ bên trong Hạch Tâm nghiền nát lớp đá, đưa quặng vào buồng đốt plasma. Nhiệt lượng tỏa ra truyền qua lớp kim loại làm phỏng rộp một mảng da ngực của Giang Trần. Mùi thịt cháy khét thoang thoảng bốc lên. Nhưng hắn cắn chặt răng, mắt không chớp, gồng mình chịu đựng nỗi đau xác thịt để duy trì quá trình luyện kim. Bạo lực cơ khí luôn đòi hỏi cái giá của máu và sự tàn khốc.

Vài phút sau, từ một cổng xả bên dưới Hạch Tâm, một chút tro bụi xỉ than bị đẩy ra ngoài. Kèm theo đó là một viên bi sắt nhỏ xíu bằng hạt đậu xanh, rơi lạch cạch xuống lòng bàn tay hắn.

Viên bi sắt nhẵn thín, sáng loáng. Nó mang một màu đen tuyền ánh kim hoàn hảo, nặng trịch, chất lượng cao hơn hàng ngàn lần so với loại quặng thô đầy tạp chất.

Giang Trần nắm chặt viên bi sắt trong tay, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc bén.

"Tốc độ tinh luyện này... Cứ một cục quặng thô bằng ngón tay sẽ cho ra một viên bi sắt nặng khoảng 2 gram. Muốn tinh luyện đủ 10 cân (5000 gram) sắt tinh khiết tuyệt đối để tạo hình Khôi Lỗi đầu tiên, ta sẽ phải nghiền và nung thủ công khoảng 2500 cục quặng."

Giang Trần lẩm bẩm. Nếu mỗi đêm hắn chỉ có thể lén lút làm được mười viên mà không đánh thức những kẻ xung quanh, hắn sẽ mất ròng rã gần **hai năm** trời chỉ để nung từng hạt sắt một cách nhàm chán, lặp đi lặp lại trong đau đớn vì phỏng nhiệt.

Hai năm! Đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ thọ mạng ngắn ngủi, lãng phí hai năm tuổi xuân chỉ để làm cái việc tay chân hạ cấp của một thợ rèn bần hàn này là một sự sỉ nhục, một hành động tự sát tâm lý. Họ thà đi đoạt bảo, chém giết để tìm cơ duyên còn hơn.

Nhưng Giang Trần lại mỉm cười. Một nụ cười chân thành và thư mãn giữa cái địa ngục tăm tối này.

"Hai năm thì sao chứ? Ta có thời gian vô hạn. Công việc càng nhàm chán, càng mất thời gian, thì càng chứng tỏ nó an toàn tuyệt đối. Bọn tu sĩ tranh đoạt tài nguyên ngoài kia sớm muộn cũng chết vì mưu mô chém giết. Còn ta, ta sẽ ở lỳ dưới cái lỗ chó này nung từng hạt sắt trong mười năm cũng được."

Vương Giám Công, Hắc Huyết Tông... cứ tiếp tục ngạo mạn đi. Cẩu đạo của một kỹ sư cơ khí bất tử chính thức bắt đầu từ những hạt sắt nhỏ bé nhưng tàn khốc này.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe