Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 17: Mỏ Vàng Trong Biển Lửa

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,367 từ 3 lượt đọc

Bãi Rác Luyện Ngục không phải là một cái tên cường điệu.

Đứng từ hang đá chênh vênh nhìn xuống, Giang Trần thấy một vùng không gian ngầm rộng lớn rực đỏ. Dòng dung nham nhão nhoét, sôi sùng sục chảy len lỏi qua những núi phế liệu khổng lồ cao hàng chục trượng. Đó là tàn tích của hàng ngàn năm khai thác: xe goòng vỡ, công cụ khai khoáng rỉ sét, xương cốt quáng nô, và cả những mảnh vỡ pháp khí của tu sĩ tử chiến rơi xuống.

Tất cả bị nhiệt độ và thời gian nướng chín, bốc mùi lưu huỳnh khét lẹt. Không một sinh vật sống nào kể cả yêu thú ngầm dám bén mảng tới nơi này. Trừ Địa Hỏa Yêu Thú sống ngay sâu dưới đáy dung nham.

"Một môi trường hoàn hảo." Giang Trần nở nụ cười.

Nơi càng khắc nghiệt với nhân loại, đối với một Trường Sinh giả có khả năng điều khiển Khôi Lỗi, lại càng an toàn tuyệt đối.

Nhưng trước mắt, hắn phải đối mặt với thử thách sinh tồn của bản thân. Giang Trần có Luyện Khí Tầng 2, nhưng thể chất hắn vẫn là xác phàm. Ở nhiệt độ sáu mươi độ C và độc khí lưu huỳnh này, hắn không sống qua nổi ba ngày.

"Thiết Giáp Nhân, xây tường cách nhiệt."

Khôi Lỗi tuân lệnh. Nó nhảy xuống vách đá, đi vào bãi rác gần nhất. Trong biển phế liệu khổng lồ, hệ thống quang học của nó nhấp nháy liên tục với hàng loạt thông báo giá trị truyền thẳng về não Giang Trần:

[Phân tích: Mảnh quặng Thạch Anh Đen Tỉ trọng cao, cách nhiệt 90%.]
[Phân tích: Xỉ than hoạt tính Khả năng lọc độc khí cấp thấp.]

Khôi Lỗi dùng hai tay với sức mạnh Trúc Cơ bẻ gãy, gom nhặt những tảng Thạch Anh Đen mang về hang. Nó dùng bùn dung nham chưa đông cứng làm vữa, xếp đá thành một bức tường dày bịt kín cửa hang, chỉ chừa lại một lỗ thông gió nhỏ bằng cái bát.

Tiếp đó, Giang Trần đập vụn xỉ than hoạt tính, bọc trong lớp vải xé từ quần áo cũ, nhét vào lỗ thông gió. Một hệ thống lọc khí công nghiệp thô sơ được hoàn thành.

Không gian trong hang nhanh chóng dịu lại. Dù vẫn nóng nực như đang ngồi trong phòng xông hơi, nhưng độc khí đã bị chặn đứng. Giang Trần cởi phăng lớp áo rách, ngồi khoanh chân trên một phiến đá phẳng, lấy Tụ Khí Đan và thịt khô ra ăn để hồi phục thể lực.

Việc sinh tồn cá nhân tạm ổn. Căn cứ ngầm đã được thiết lập. Giờ là lúc phát huy tối đa quyền năng của máy móc.

"Đi đi." Giang Trần nhắm mắt, kết nối thần thức. "Thu thập mọi thứ có giá trị."

Thiết Giáp Nhân bước hẳn xuống Bãi Rác Luyện Ngục.

Khác với Tầng 2 luôn phải rình mò trốn tránh lính gác, ở đây Khôi Lỗi được giải phóng hoàn toàn. Nó sải bước trên những đống phế liệu sắc nhọn mà không sợ bị đâm thủng chân. Lớp giáp Huyết Tinh Thiết cách nhiệt cực tốt, cho phép nó lội qua cả những vũng bùn dung nham nông mà không bị nung chảy.

Cả một mỏ vàng lộ thiên đang chờ đón.

[Mảnh kiếm vỡ Vật liệu: Huyền Thiết Phẩm chất: Trung.]
[Lò luyện đan nứt Vật liệu: Đồng Hỏa Châu Phẩm chất: Thượng.]

"Khởi động Lò Nung Sinh Học."

Buồng đốt ở bụng Khôi Lỗi hoạt động hết công suất. Thay vì phải tốn thời gian mang vác cả đống rác cồng kềnh về hang, nó nuốt chửng ngay tại chỗ. Từng đống phế liệu bị nhai nát ở 1000 độ C. Huyền Thiết, Đồng Hỏa Châu, Sắt tinh luyện... đua nhau xả ra thành từng khối phôi kim loại vuông vức tinh khiết.

Sau khi nung xong một mẻ lớn, Khôi Lỗi mang những khối phôi nóng hổi này về hang hẹp.

Giang Trần đặt tay lên khối Huyền Thiết. Ngay lập tức, Hạch Tâm Viễn Cổ cấy trong ngực hắn đập mạnh. Một luồng nhiệt lượng và "Tinh Hoa Vật Chất" tàn dư từ các mảnh pháp khí truyền qua tay hắn, hút thẳng vào Hạch Tâm.

[Hạch Tâm Tiến trình tích lũy: 15%... 20%... 30%.]

Tốc độ tiến hóa của Hạch Tâm tăng vọt. Giang Trần biết, khi tiến trình này đạt 100%, Thiết Giáp Nhân sẽ đủ điều kiện thăng cấp Lv3, hoặc Hạch Tâm sẽ mở khóa một bản thiết kế "Blueprint" viễn cổ mới cho hắn.

Nhưng trong thế giới tu tiên, vận may luôn đi kèm với rủi ro.

Chưa kịp vui mừng, Mắt quang học của Khôi Lỗi ở ngoài bãi rác bắt được một tín hiệu lạ.

Giữa biển rác, một bộ xương khô đang nằm dựa vào vách đá. Kế bên bộ xương là một chiếc La Bàn nhỏ bằng đồng thau đang phát sáng mờ ảo.

Giang Trần điều khiển Khôi Lỗi tiến lại gần, dùng móng vuốt gạt lớp tro bụi trên chiếc La Bàn.

[Phân tích: La Bàn Dò Hồn (Hư hỏng 40%). Cấp độ: Pháp khí trung phẩm. Vẫn đang hoạt động.]

La Bàn Dò Hồn. Thứ này dùng để theo dấu linh hồn quáng nô bị đánh dấu trước khi hiến tế. Và chiếc la bàn này đang liên tục chớp nháy ánh đỏ, mũi kim chỉ thẳng về phía vách đá nơi Giang Trần đang trốn.

"Ra là vậy." Giang Trần thu hồi thần thức, khẽ lẩm bẩm.

Ký ức ùa về. Buổi sáng trước khi giả chết, Vương Giám Công đã dùng quản bút gõ lên trán hắn và ghi tên vào Sổ Đen. Bọn chúng đã dùng ma thuật Tu Tiên để đánh dấu linh hồn hắn thông qua cấm chế ngầm trên cuốn sổ đó!

Việc hắn giả chết qua mặt được bọn lính gác trần tục, nhưng không qua mặt được pháp khí chuyên dụng dò tìm linh hồn của tu sĩ. Giang Trần nhận ra lỗ hổng kiến thức chí mạng của mình: Hắn là một kỹ sư cơ khí, hắn không rành về các loại phép thuật nguyền rủa hay theo dấu của giới tu chân.

Trên Tầng 2, Vương Giám Công chắc chắn đã phát hiện xác của Giang Trần không có trong đống thi thể dưới đáy vực (vì Khôi Lỗi đã chộp lấy hắn giữa không trung). Hắn sẽ kiểm tra lại phòng giam, phát hiện ra hầm bí mật bị bỏ trống. Một tên Luyện Khí Tầng 3 tham lam như Vương Giám Công sẽ không đời nào báo cáo cấp trên việc mình để xổng một con mồi đang nắm giữ bí mật lớn.

Hắn sẽ tự mình truy lùng để nuốt trọn tài sản.

Và chiếc La Bàn Dò Hồn đang hoạt động này, rất có thể là một điểm đánh dấu phụ mà một tên quản sự tử nạn nào đó từng làm rơi ở bãi rác, nay lại cộng hưởng với ấn ký trên người Giang Trần khi hắn tới gần.

Giang Trần không hề hoảng sợ hay tức giận. Cẩu Đạo không có nghĩa là không bao giờ mắc sai lầm, mà là luôn có Plan B để sửa sai. Hắn mỉm cười lạnh lẽo.

"Đến tìm ta sao? Tốt lắm."

Từ trên khe nứt khổng lồ mà xe rác vừa đổ xuống, một bóng người mặc trường bào màu đen xám đang bám vào vách đá, dùng phi kiếm cắm vào tường để trượt xuống Bãi Rác Luyện Ngục.

Vương Giám Công. Luyện Khí Tầng 3. Hắn đã đến để đi săn tên quáng nô phế vật.

Nhưng hắn không biết rằng, trong bóng tối rực lửa của bãi rác, một cỗ máy chém bọc thép nặng gần hai tạ, sở hữu sức mạnh bóp nát bạo gấu Trúc Cơ, đã rút mười cái móng vuốt Hỏa Độc ra, lặng lẽ vào vị trí phục kích.

Lần này, con mồi mới chính là thợ săn. Màn chào hỏi của bạo lực cơ khí sắp bắt đầu.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe