Chương 16: Cú Rơi Tử Thần
Xe goòng chở xỉ quặng cọt kẹt lăn bánh trên những thanh ray rỉ sét.
Bên trong thùng xe tối om, lẫn lộn giữa đất đá, xỉ than và một vài cái xác quáng nô bốc mùi, Giang Trần nằm bất động. Nhịp tim và hơi thở của hắn đã bị Bế Khí Tán ép xuống mức số không. Da thịt hắn lạnh ngắt như tảng băng. Dù là một tu sĩ Luyện Khí Tầng 5 dùng thần thức quét qua lúc này, cũng chỉ thấy hắn là một khối thịt chết tĩnh lặng.
"Đến mép vực rồi. Đổ đi!" Tiếng tên lính gác quát vang lên.
Cạch... Rầm!
Thùng xe goòng lật nghiêng mạnh. Toàn bộ xỉ quặng, đất đá và xác chết bị hất tung vào khoảng không vô tận.
Giang Trần rơi tự do.
Gió rít gầm gừ bên tai. Nhiệt độ xung quanh đột ngột tăng vọt khi hắn xuyên qua những luồng khí đá lưu huỳnh bốc lên từ dưới đáy vực. Vực Thẳm Xỉ Quặng là một khe nứt tự nhiên nối liền Tầng 2 và Tầng 3, sâu hàng ngàn trượng. Không một quáng nô nào rớt xuống đây mà còn nguyên vẹn hình hài.
Nhưng Giang Trần không rơi một mình.
Từ trong bóng tối trên vách vực thẳng đứng, nơi một con nhện cơ khí đã phục kích sẵn, một cái bóng đen bằng kim loại bất thần đạp vỡ vách đá, phóng theo hắn ngay khoảnh khắc chiếc xe goòng lật nghiêng.
Thiết Giáp Nhân.
Nó dang rộng hai cánh tay bọc thép, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sức cản của gió hay sự hoảng loạn tâm lý. Trọng lượng khổng lồ 190 cân (gần hai tạ) từ Sắt Tinh Khiết và Huyết Tinh Thiết biến nó thành một quả đạn pháo thực sự, giúp nó lao xuống với tốc độ nhanh hơn Giang Trần rất nhiều.
Mắt quang học xanh nhạt khóa chặt vào mục tiêu đang rơi tự do phía dưới. Khoảng cách: mười trượng... năm trượng... ba trượng.
"Phóng neo!" Mệnh lệnh nổ ra trong ý niệm của Giang Trần. Dù cơ thể hắn đang giả chết, nhưng thần thức và Hạch Tâm Viễn Cổ vẫn kết nối chặt chẽ vạn dặm không dứt.
Từ cánh tay phải của Khôi Lỗi, chiếc móc neo Huyết Tinh Thiết bốn chấu được bắn ra bằng áp suất thủy lực, mang theo cuộn dây bện từ gân Yêu chuột siêu bền.
Keng!
Móc neo bập sâu vào vách đá sắc lẹm bên hông vực. Khôi Lỗi giật mạnh sợi dây, lợi dụng lực quán tính khủng khiếp đánh đu một vòng bán nguyệt hoàn hảo trên không trung. Nó vươn cánh tay còn lại, tóm gọn lấy eo của Giang Trần.
Bịch!
Lực kéo ngược đột ngột suýt nữa bẻ gãy xương sườn Giang Trần dù cơ thể hắn đã được cường hóa. Dây gân Yêu chuột căng cứng như dây đàn, rít lên một tiếng chói tai khi ma sát với vách đá.
Để triệt tiêu lực rơi tự do của gần hai tạ kim loại và một con người, Khôi Lỗi vung tay trái, ghim thẳng mười móng vuốt Trảo Hỏa Độc vào vách đá cứng.
Két... Kétttttt!
Âm thanh kim loại cào xé đá tảng chói lói vang lên. Khôi Lỗi trượt dài thêm hơn mười trượng nữa theo chiều dọc, xé toạc vách đá thành những khe nứt sâu hoắm. Hàng ngàn tia lửa rực rỡ ma sát bắn tung tóe trong không gian tối mịt như một trận mưa sao băng nhỏ, rồi cỗ máy mới hoàn toàn phanh lại được.
Cả hai đang lơ lửng giữa không trung, vách đá xung quanh khét lẹt mùi đá cháy. Họ cách đáy vực khoảng ba trăm trượng.
Khôi Lỗi cõng Giang Trần trên lưng, dùng mười ngón tay bọc thép cắm vào đá, bắt đầu bò dọc theo vách vực một cách lầm lì và chắc chắn, tìm kiếm một gờ đá an toàn.
Bốn canh giờ trôi qua.
Tác dụng của Bế Khí Tán dần tan biến. Nhịp tim Giang Trần đập trở lại. Máu nóng lưu thông, mang theo cơn đau nhói từ những vết bầm tím do cú giật dây thừng. Hắn ho khục khặc, phun ra một ngụm máu ứ, từ từ mở mắt.
Nhiệt độ ở đây phải lên tới sáu mươi độ C. Xung quanh là bóng tối được thắp sáng lờ mờ bởi những dòng dung nham chảy dọc theo các khe nứt dưới đáy vực. Mùi lưu huỳnh đậm đặc gấp mười lần Tầng 2.
Khôi Lỗi đã đặt hắn xuống một hang động nhỏ nằm chênh vênh trên vách đá ẩn khuất.
Giang Trần lau mép máu, nhìn quanh, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
"Chúng ta đang ở Khu Chuyển Tiếp. Trên là Tầng 2, dưới là Bãi Rác Luyện Ngục của Tầng 3." Hắn lẩm bẩm, bộ não kỹ sư nhanh chóng định vị không gian. "Thoát Xác thành công."
Hắn đã hoàn toàn thoát khỏi sự quản lý của Vương Giám Công. Từ giờ phút này, trên giấy tờ của Hắc Huyết Tông, quáng nô Giang Trần bệnh tật đã chết và bị vứt xác. Hắn không còn là tế phẩm của Đại Huyết Tế nữa.
Hắn lấy từ trong túi trữ vật khâu ở đùi ra một viên Tụ Khí Đan, nuốt xuống để khôi phục linh lực Luyện Khí Tầng 2.
Đồng thời, hắn vỗ vào lớp giáp ngực của Khôi Lỗi.
"Lò Nung Sinh Học, khởi động."
Buồng đốt ở khoang bụng Thiết Giáp Nhân gầm lên một tiếng trầm đục rồi sáng rực. Ánh sáng ngọn lửa đỏ rực của nó là thứ ánh sáng công nghiệp an toàn và đáng tin cậy nhất trong thế giới Tu Tiên tàn khốc này. Giang Trần móc từ trong buồng đốt ra những khối phôi sắt tinh khiết, bắt đầu sắp xếp lại.
Đã đến lúc xây dựng một căn cứ ngầm thực sự. Một nơi không ai có thể điểm danh, không kẻ nào có thể đuổi tới, và từ đây, hắn sẽ bắt đầu thiết kế những cỗ máy giết người đáng sợ nhất Tự Do Thành.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.