Chương 27: Phân Xưởng Ngầm
Năm ngày đầu tiên trôi qua, tiệm rèn "Trần Ký" hoạt động ế ẩm đúng như dự đoán của những kẻ láng giềng.
Khách hàng của Giang Trần chủ yếu là những quáng nô tự do nghèo rớt mồng tơi, đến để mài lại mũi cuốc chim bị mẻ, hoặc chắp vá lại cái xẻng xúc xỉ than. Tiền công hắn nhận được không phải là linh thạch, mà là mấy mẩu quặng đồng tạp chất hoặc vài lạng thịt khô ôi thiu.
Giang Trần không chê. Bất cứ ai ghé tiệm, hắn đều cười hì hì, lau mồ hôi bằng cái tạp dề bẩn thỉu, khúm núm nhận lấy.
"Bác cứ để đó, chiều quay lại lấy, Trần mỗ đảm bảo cái cuốc này bổ đá như thái đậu phụ!" Hắn vỗ ngực cam đoan với một lão quáng nô già sụm.
Lão già đi khuất. Cửa đóng. Lò rèn tắt lửa. Đạo cụ sân khấu diễn xong. Cuốc mẻ ném thẳng xuống hốc bí mật.
Mười thước dưới lòng đất.
Một tháng qua. Khôi Lỗi cào nát đá tảng, khoét ra một không gian rộng bằng nửa sân đình. Tuyệt đối cách âm. Nhiệt lượng bị vỏ bọc dung nham nuốt trọn.
Ở đây không có một thợ rèn gầy gò nào. Chỉ có một "phân xưởng" luyện kim tự động đang vận hành.
Khôi Lỗi Lv3 Nham Thạch Khôi Lỗi dùng một tay bắt lấy cái cuốc chim rỉ sét đang rơi xuống. Sức ép ngàn cân của lực lượng Trúc Cơ Trung Kỳ bóp nhẹ. Rắc. Phần thép tồi tàn vụn ra thành từng mảnh nhỏ. Nó ném tất cả vào Lò Nung Sinh Học ở bụng.
Một canh giờ sau, tiếng "xèo xèo" vang lên. Lò Nung Sinh Học xả ra phần xỉ tạp, và đúc phần sắt tinh khiết còn lại thành một mũi cuốc chim sắc bén, cứng cáp. Bề mặt Khôi Lỗi đỏ rực vì nhiệt độ cao, ép Giang Trần phải dội nước lạnh từ mạch ngầm xuống để tản nhiệt.
Tổng thời gian sửa chữa: Một canh giờ rưỡi.
Khôi Lỗi không dừng lại ở đó. Nó quay sang đống phế liệu khổng lồ mà Giang Trần đã đem về từ Bãi Rác Luyện Ngục. Đây mới là công việc chính của nó.
Hàng tạ sắt vụn, những thanh Huyền Thiết nứt nẻ, những mảnh đồng thau lốm đốm rỉ xanh... tất cả đều được phân loại một cách máy móc. Nó nhai nát chúng, nung chảy, loại bỏ tạp chất bằng hỏa độc, rồi ép khuôn.
Từ phía sau lưng Khôi Lỗi, những khối phôi đao, phôi kiếm vuông vức rơi ra rào rào. Bề mặt kim loại nhẵn thín.
Cái giá phải trả cực kỳ đắt đỏ. Khôi Lỗi Lv3 như một cỗ máy ngốn tiền. Để duy trì Lò Nung Sinh Học chạy liên tục, Giang Trần đã ném thẳng 50 viên linh thạch Hạ phẩm cướp được từ Vương Giám Công vào bụng nó làm nhiên liệu. Túi trữ vật đang xẹp đi nhanh chóng.
Giang Trần đứng trên miệng hầm nhìn xuống. Não bộ phân tích.
"Lò Nung Sinh Học đang đốt tiền. Năm ngày. Ba mươi phôi Huyền Thiết. Năm mươi Đồng Hỏa Châu. Phải đẩy hàng ngay. Nếu không, đêm mai Khôi Lỗi sập nguồn. Đống sắt vụn này sẽ thành quan tài chôn sống ta."
Vấn đề là, hắn không thể bán chúng ở đây.
Một tên thợ rèn Tầng 2 ốm nhom lôi ra vài chục phôi bảo kiếm? Hôm sau lập tức có hàng chục dao găm kề cổ. Bọn lưu manh Hạ khu không có tiền. Thương nhân Trung khu thích cướp hơn mua.
"Ta cần một đại lý tiêu thụ. Một kẻ có mạng lưới ở chợ đen, nhưng đang bị chèn ép, không có khả năng nuốt chửng ta."
Đêm xuống.
Cửa tiệm "Trần Ký" đóng chặt. Lò rèn tắt lửa.
Giang Trần ngồi trên giường đá giả vờ thiền định. Nhưng thực chất, thần thức của hắn đã nhập vào Nham Thạch Khôi Lỗi.
Từ dưới hầm ngầm, Khôi Lỗi từ từ trườn lên, đẩy mở một viên gạch bí mật ở góc tường rồi chui ra ngoài. Lập tức, vỏ bọc của nó chuyển sang màu đen tuyền của bóng tối, hòa lẫn hoàn toàn vào những góc khuất của con hẻm. Tính năng Ngụy Trang Quang Học và Trinh Sát Tàng Hình được kích hoạt tối đa.
Không ai ở Hạ khu nhìn thấy một bóng ma bằng đá nặng 250 cân đang lặng lẽ di chuyển qua các mái nhà tồi tàn, hướng về phía ánh đèn rực rỡ của Trung khu.
Đêm nay, thợ săn sẽ đi tìm thương nhân.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.