Chương 24: Hòn Đá Vô Hình
Giang Trần gạt những giọt mồ hôi lạnh trên trán, từ từ đứng lên. Hắn nhìn chăm chú vào tác phẩm mới nhất của mình.
Hắn vừa vắt kiệt sức lực. Khối Tinh Thiết cuối cùng và viên Ngọc Thám Báo đã bốc hơi sùng sục, dung nhập hoàn hảo vào lớp Thạch Anh Đen. Kinh mạch hắn đau xé vì cưỡng ép linh lực dung hợp.
[Khôi Lỗi Lv3 Nham Thạch Khôi Lỗi. Thăng cấp thành công.]
[Năng lực mới: Ngụy trang quang học (Biến đổi màu sắc vỏ ngoài theo môi trường, hấp thụ bức xạ linh lực). Mở khóa mô-đun Trinh sát tàng hình.]
[Hệ thống phụ trợ: Mắt Thẩm Định (Lv2). Lò Nung Lõi (Lv1).]
[Thông số: Sức mạnh vật lý ngưỡng Trúc Cơ Trung Kỳ. Trọng lượng: 250 cân.]
Khôi Lỗi mất đi hình người. To lớn. Vạm vỡ. Bề mặt sần sùi, thô ráp. Vân dung nham đỏ lựng chảy dọc thân máy.
Mệnh lệnh truyền ra.
"Ngụy trang."
Vân dung nham phụt tắt. Tiếng bánh răng nghiến kèn kẹt. Lớp vỏ Thạch Anh cọ xát vào Tinh Thiết, vặn xoắn. Ánh sáng bẻ cong. Không gian gợn sóng.
Khối kim loại hai trăm rưỡi cân chìm nghỉm vào vách đá xám ngoét. Không âm thanh. Không vết tích. Một cỗ máy ám sát tàng hình. Giang Trần híp mắt. Dù có Mắt Thẩm Định, hắn cũng chỉ bắt được một nét viền đứt gãy, lạnh lẽo.
Không chỉ tàng hình quang học, khả năng đáng sợ nhất của Nham Thạch Khôi Lỗi là hấp thụ bức xạ linh lực. Nhờ dung hợp Hạch Tâm Thám Báo của Hắc Huyết Tông, nó biết cách "vô hiệu hóa" các đợt sóng thần thức dò xét của tu sĩ, khiến thần thức lướt qua nó như lướt qua không khí.
"Bài tẩy Tầng 3. Xong." Khóe miệng hắn giật nhẹ. Nhịp gõ tay chậm lại.
Nhưng bên ngoài hang đá, tình hình đang trở nên tồi tệ với tốc độ chóng mặt.
Khôi lỗi chim ưng mất tín hiệu. Gân xanh giật bần bật trên trán tên Chấp Sự Trúc Cơ đứng trên miệng vực. Không phải tai nạn. Có kẻ đang giở trò dưới Bãi Rác Luyện Ngục. Cùng với việc Vương Giám Công bặt vô âm tín, tên Chấp Sự đã liên kết hai sự việc lại.
"Truyền lệnh! Kích hoạt Trận Bàn Lưu Hỏa! Đốt sạch cái bãi rác đó cho ta! Bất cứ sinh vật nào đang trốn bên dưới, ép nó phải chui ra!"
Giọng nói ầm ĩ mang theo uy áp tu vi dội thẳng xuống hẻm vực.
Giang Trần thông qua Mắt Thẩm Định Lv2 nhìn lên. Từ phía miệng vực, mười tên lính gác đang cùng nhau truyền linh lực vào một chiếc mâm tròn bằng đồng khổng lồ.
Không khí phía trên Bãi Rác Luyện Ngục sôi sục. Những đám mây lưu huỳnh đỏ quạch xoáy lại thành một vòng xoáy lửa khổng lồ. Và rồi, hàng ngàn quả cầu lửa to bằng cái bát trút xuống như một cơn mưa sao băng tàn khốc.
Lưu Hỏa Vũ. Một pháp thuật quần công cấp Trúc Cơ, chuyên dùng để dọn dẹp chiến trường hoặc ép cung diện rộng.
Bùm! Bùm! Bùm!
Những quả cầu lửa rơi xuống đống phế liệu, gây ra những vụ nổ dây chuyền. Kim loại chảy thành bùn, xương cốt bốc hơi. Toàn bộ Bãi Rác Luyện Ngục chìm trong một biển lửa thực sự. Sức nóng hừng hực quét qua mọi khe nứt, mọi hốc đá.
Những con Địa Hỏa Yêu Thú sống quanh quẩn rìa bãi rác không chịu nổi nhiệt độ linh hỏa, ré lên thảm thiết rồi trốn sâu xuống dòng Ám Hà.
Lửa liếm tới hang Thạch Anh Đen.
Đá cách nhiệt. Nhiệt độ bên ngoài vẫn chạm đỉnh vài trăm độ. Hệ lọc khí thô sơ cháy đen. Khói độc tràn vào.
"Lên."
Nhịp tim Giang Trần không đổi. Hơi thở phẳng lặng như ao tù. Hắn ra lệnh.
Nham Thạch Khôi Lỗi bước tới, dùng thân hình to lớn và lớp vỏ dung nham của mình chặn kín cửa hang.
"Ngụy trang toàn phần. Phân tán nhiệt."
Lớp vỏ ngoài của Khôi Lỗi biến đổi, hòa lẫn hoàn toàn vào màu sắc của vách đá đang đỏ rực lên vì bị nung nóng. Quan trọng hơn, nhờ đặc tính của quặng Tinh Thiết và kết cấu xốp của Thạch Anh Đen, Khôi Lỗi giống như một tấm tản nhiệt khổng lồ, hấp thụ lượng nhiệt từ Lưu Hỏa Vũ rồi xả thẳng xuống lòng đất thông qua hai chân pit-tông.
Bên ngoài là địa ngục rực lửa. Bên trong hang, Giang Trần ngồi ngay sau tấm lưng của Nham Thạch Khôi Lỗi, nhắm mắt tĩnh tọa, không cảm thấy một chút sức nóng nào.
Thần thức của tên Chấp Sự Trúc Cơ quét qua hang đá hết lần này đến lần khác, như một chiếc cào sắt cào qua mặt nước. Nó lướt qua tảng đá (Khôi Lỗi), không phát hiện ra sự sống, cũng không cảm nhận được dị thường linh lực, và cứ thế bỏ qua.
Một canh giờ trôi qua. Trận mưa lửa cuối cùng cũng dứt.
Bãi Rác Luyện Ngục hóa tro tàn. Sắt thép nóng chảy thành vũng.
Trên miệng vực, tên Chấp Sự thu Trận Bàn Lưu Hỏa. Hắn rút ra một tấm Huyết Chú Lệnh, cắn nát đầu ngón tay, vẩy máu lên bùa. Tấm bùa cháy rực, hóa thành hàng vạn luồng huyết quang bắn xuống vực, ghim vào bất kỳ thứ gì có sinh cơ.
Trong hang, vài tia huyết quang lướt qua Nham Thạch Khôi Lỗi. Đá tảng vô tri. Không sinh khí. Huyết quang tự động tan biến. Giang Trần tĩnh tọa nấp sau lưng Khôi Lỗi, nhịp tim ép xuống mức chết lâm sàng.
"Đáng chết! Huyết Chú không bắt được sinh cơ. Chẳng lẽ bị Yêu thú dung nham nuốt chửng ngay khi rớt xuống?" Tên Chấp Sự hừ lạnh. "Rút lui! Báo cáo Tổng Đàn: Vương Giám Công chết do tai nạn hầm mỏ!"
Đám lính gác thu dọn pháp khí, tiếng bước chân dần xa rồi tắt hẳn.
Trong hang đá, Giang Trần mở mắt.
Cơ mặt không đổi sắc. Nhịp tim tĩnh lặng.
Chấp Sự Trúc Cơ? Lưới trời lồng lộng? Tất cả đều trở nên vô dụng trước sự ngụy trang tuyệt đối của máy móc và sự nhẫn nại của Trường Sinh giả. Hắn đã bình yên vượt qua đợt càn quét nguy hiểm nhất, không tốn một giọt mồ hôi, không đổ một giọt máu.
Sự kiện Vương Giám Công chính thức bị Hắc Huyết Tông xếp vào hồ sơ "tai nạn". Sẽ không còn ai lùng sục xuống Tầng 3 tìm hắn nữa.
"Giờ thì... Tự Do Thành. Ta đến đây."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.