Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 18: Chương 18: Lòng Tham Của Thợ Săn

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,250 từ 3 lượt đọc

Vương Giám Công tiếp đất bằng một tiếng phịch nhẹ. Bụi quặng đỏ tản ra xung quanh đôi ủng thêu mây của hắn.

Môi trường nóng rát và mùi lưu huỳnh nồng nặc khiến hắn khẽ nhíu mày. Hắn vung tay, một lớp ánh sáng mỏng màu lam nhạt lập tức bao phủ quanh người Linh Khí Hộ Thể của tu sĩ Luyện Khí Tầng 3, đủ để ngăn cách hắn khỏi độc khí và sức nóng cơ bản của Bãi Rác Luyện Ngục.

Trên tay hắn là chiếc La Bàn Dò Hồn chính bản, kim chỉ nam đang giật giật, hướng thẳng về phía một ngọn núi phế liệu xa xa.

Khuôn mặt phì nộn của hắn hiện lên một nụ cười cực kỳ tàn độc, xen lẫn sự phấn khích không thể che giấu.

Mới sáng nay thôi, khi hắn phát hiện cái xác của tên quáng nô tên Giang Trần đã biến mất khỏi phòng giam, hắn cứ ngỡ bọn lính nhặt rác đã làm theo lệnh ném nó đi. Nhưng do linh cảm, hắn tiện chân đá vào đống rơm mục chỗ tên đó hay nằm.

Bục.

Nền đất lõm xuống, để lộ ra một đường hầm nhỏ nhẵn thín, chứng tỏ nó được đào gọt vô cùng tinh xảo. Một tên quáng nô sắp chết vì lao lực không thể nào tự tay cào ra một đường hầm dài hàng chục thước xuyên qua lớp đá cứng như vậy. Nó phải dùng công cụ, hoặc pháp khí.

Hắn chui vào đường hầm, và tìm thấy hốc đá bí mật. Dù Giang Trần đã dọn dẹp sạch sẽ, nhưng Vương Giám Công vẫn cảm nhận được tàn dư linh lực rất nhạt và vài hạt xỉ than cực kỳ tinh khiết còn sót lại.

Chỉ có những kỹ thuật Luyện Khí đỉnh cao mới tạo ra được loại xỉ than như vậy.

"Kỳ ngộ." Đó là từ duy nhất hiện lên trong đầu Vương Giám Công lúc bấy giờ.

Tên quáng nô ốm yếu đó chắc chắn đã tình cờ nhặt được một bảo vật hoặc truyền thừa viễn cổ nào đó giấu dưới đáy mỏ. Hắn giả ốm, giấu diếm, và lén lút tu luyện. Và bây giờ, hắn dùng Bế Khí Tán để giả chết đào tẩu!

Nếu báo cáo chuyện này lên Chấp Sự, Vương Giám Công sẽ được thưởng. Nhưng phần thưởng đó có đáng là bao so với việc tự mình chiếm đoạt kỳ ngộ kia? Một bảo vật có thể giúp tên rác rưởi không linh căn kia đào hầm, tu luyện, qua mặt lính gác... Nếu rơi vào tay Vương Giám Công hắn, đường lên Trúc Cơ, thậm chí Kết Đan, sẽ hoàn toàn rộng mở!

Lòng tham đã làm lu mờ lý trí. Hắn không nói với ai, tự mình dùng La Bàn Dò Hồn theo dấu vết tàn dư dược lực của Bế Khí Tán để lần mò xuống tận Bãi Rác Luyện Ngục này.

"Chạy đi đâu cho thoát, con chuột nhắt..." Hắn lẩm bẩm, bước chậm rãi qua bãi phế liệu, mắt sắc như dao đảo quanh tìm kiếm.

Cách đó nửa dặm.

Trong hang đá cách nhiệt, Giang Trần đang ngồi xếp bằng, nhắm nghiền mắt.

Thông qua Hạch Tâm, hắn đã thấy rõ toàn bộ động thái của Vương Giám Công. Khôi Lỗi Lv2 đang nấp đằng sau một cái nồi đồng khổng lồ bị vỡ nửa, đóng vai trò như một camera quan sát.

"Luyện Khí Tầng 3. Có Linh Khí Hộ Thể." Giang Trần bình tĩnh đánh giá.

Nếu để Thiết Giáp Nhân xông ra đánh tay đôi, với sức mạnh vật lý khủng khiếp ngưỡng Trúc Cơ, nó dư sức xé nát lớp khiên linh khí đó chỉ bằng một cú vả.

Nhưng Giang Trần không ra lệnh tấn công trực diện.

Tư duy Cẩu Đạo của hắn nhảy số liên tục: Vương Giám Công là một quản sự nhiều năm, chắc chắn trong tay giấu giếm không ít bùa chú ác hiểm hay át chủ bài đồng quy vu tận. Nếu ép hắn vào đường cùng, hắn tung bùa nổ phá hỏng lớp giáp Huyết Tinh Thiết thì sao? Sửa chữa Khôi Lỗi vô cùng tốn kém và mất thời gian.

"Chỉ những kẻ mãng phu não cơ bắp mới thích lao vào chém giết để thể hiện sức mạnh," Giang Trần thì thầm.

Một kỹ sư cơ khí không bao giờ chơi trò cá cược rủi ro. Kỹ sư giải quyết bài toán bằng sự tối ưu. Và bài toán hiện tại là: "Làm thế nào để tiêu diệt mục tiêu đạt tỷ lệ thắng 100% mà Khôi Lỗi không bị trầy xước một vết sơn nào?"

Câu trả lời nằm ngay dưới chân hắn.

Bãi Rác Luyện Ngục.

Môi trường tự thân nó đã là một vũ khí hủy diệt hàng loạt. Sức nóng, độc khí, cấu trúc không ổn định của các núi phế liệu, và những dòng dung nham chảy ngầm.

Giang Trần không gọi Khôi Lỗi về bảo vệ mình. Hắn ra lệnh cho nó đi chuẩn bị chiến trường.

Thiết Giáp Nhân âm thầm di chuyển qua các kẽ nứt của bãi rác. Bàn tay móng vuốt Tinh Thiết của nó không dùng để giết người, mà dùng để cắt, bẻ, và sắp xếp lại các thanh thép rỉ sét trên một sườn dốc phế liệu. Nó tạo ra một "điểm mù cấu trúc" một khối lượng rác khổng lồ nặng hàng tấn được chống đỡ chỉ bằng một thanh xà beng duy nhất.

Chỉ cần rút thanh xà beng đó ra, hàng tấn phế liệu sắc nhọn sẽ đổ ập xuống như một trận lở tuyết bằng kim loại.

Trong khi đó, Vương Giám Công đang tiến tới.

"Rất gần rồi." Hắn nhìn la bàn, nụ cười nhếch lên. Hắn không vội vàng. Tu sĩ đi săn người phàm giống như mèo vờn chuột. Hắn thích nhìn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt con mồi trước khi bóp nát cổ nó.

Hắn rẽ qua một đống xỉ than khổng lồ, và đột nhiên, mũi giày của hắn dẫm phải một thứ gì đó kêu rắc.

Một sợi dây căng ngang đường, cực kỳ mảnh, được bện từ tơ nhện đá. Sợi dây bị đứt.

Vương Giám Công nhíu mày. Bẫy thô sơ của người phàm?

Hắn vừa định cười khẩy, thì từ một hốc đá cách hắn chưa đầy mười bước, một quả đạn đồng thau bằng nắm tay phóng thẳng tới.

Tốc độ đạn không quá nhanh, Vương Giám Công dễ dàng vung tay dùng linh lực gạt phăng nó đi. Quả đạn rơi xuống đất.

Nhưng nó không phải đạn nổ.

Xì...

Vỏ đồng vỡ nát. Một làn khói xanh lục sậm, đặc quánh như tương, phụt ra dữ dội, bao trùm lấy Vương Giám Công trong bán kính ba trượng.

"Pháo Khói Độc!"

Vương Giám Công biến sắc. Khói độc này được nén từ độc khí đầm lầy, tính ăn mòn cực mạnh. Lớp Linh Khí Hộ Thể của hắn ngay lập tức phát ra tiếng "xèo xèo" như mỡ rán, mỏng đi thấy rõ. Hắn ho khan, phải lùi lại phía sau để thoát khỏi vùng khói.

Và ngay khi hắn vừa bước lùi ra khỏi làn khói xanh...

Keng!

Một thanh xà beng chống đỡ trên sườn dốc phế liệu ngay phía trên đầu hắn bị Khôi Lỗi giật mạnh ra.

Núi thép đổ ập xuống.

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe