Trường Sinh Luyện Khí Sư: Khôi Lỗi Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 22: Đôi Mắt Từ Trên Cao

Đăng: 30/06/2026 21:38 1,371 từ 3 lượt đọc

Uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ không phải là thứ có thể coi thường. Dù kẻ đó đang lơ lửng cách đáy vực hàng ngàn trượng, Giang Trần vẫn cảm thấy một luồng sát khí cuồn cuộn ép xuống, khiến lớp không khí nóng bức trong hang đá dường như đông đặc lại.

"Rà soát cho kỹ! Không được bỏ sót bất cứ một khe hở nào!"

Từ trên miệng vực, tên Chấp Sự Trúc Cơ khoanh tay đứng trên một thanh cự kiếm lơ lửng. Ba con Khôi lỗi thám báo hình chim ưng được chế tác tinh xảo từ gỗ thiết sam ngâm dầu lưu ly và khảm linh thạch nhận lệnh, đồng loạt rít lên một tiếng khô khốc rồi bổ nhào xuống Bãi Rác Luyện Ngục.

Giang Trần thu hồi mọi dao động linh lực của bản thân, nấp sâu vào lớp bóng tối sau bức tường Thạch Anh Đen. Hắn chỉ để Mắt Thẩm Định của Khôi Lỗi Lv2 hoạt động ở công suất thấp nhất, đóng vai trò như một thấu kính tiềm vọng.

Ba con chim ưng bay theo ba quỹ đạo khác nhau. Từ đôi mắt khảm đá của chúng, những luồng ánh sáng đỏ rực quét qua quét lại trên bề mặt đống rác kim loại khổng lồ.

Bất cứ nơi nào ánh sáng đó lướt qua, hình ảnh và dao động linh lực đều được truyền thẳng về khối ngọc giản trên tay tên Chấp Sự.

"Tu tiên giới quả nhiên không thiếu phương tiện giám sát," Giang Trần thầm nghĩ. "Nhưng kỹ thuật chế tạo của chúng có vẻ khá rập khuôn."

Dưới con mắt của một kỹ sư cơ khí, Giang Trần nhanh chóng mổ xẻ những con Khôi lỗi thám báo đang bay lượn kia.

Khung xương gỗ thiết sam giúp chúng nhẹ và bay nhanh, nhưng khả năng chịu va đập cực kém. Chuyển động cánh của chúng dựa vào một pháp trận sơ cấp khắc trên lưng, dùng linh thạch Hạ phẩm để cung cấp năng lượng. Quan trọng nhất, AI của chúng hay nói cách khác là Khí Linh cực kỳ ngu ngốc.

Chúng bay theo một lộ trình zig-zag được lập trình sẵn. Góc quét của con mắt đỏ là 120 độ phía trước. Khi gặp vật cản, chúng không biết lượn vòng tránh đi một cách mềm mại, mà đột ngột phanh lại, quay đầu 90 độ rồi bay tiếp. Rất thô cứng.

"Nhịp độ quét: Mỗi chu kỳ mất 15 giây. Góc chết: Toàn bộ phần lưng và bụng dưới. Điểm mù cảm biến: Không phân biệt được nhiệt lượng của dung nham với nhiệt độ cơ thể," Giang Trần thì thầm tính toán.

Nếu muốn trốn, Giang Trần có thể nằm im ở đây. Lớp Thạch Anh Đen đã che chắn mọi dao động. Đám chim ưng kia quét đến sáng mai cũng không tìm ra hắn.

Nhưng hắn không muốn trốn. Hắn cần bắt sống một con.

Yêu cầu để Khôi Lỗi của hắn thăng cấp Lv3 là Bắt sống 1 Khôi lỗi thám báo hỏng. Chữ "bắt sống" và "hỏng" ở đây có nghĩa là: Hắn phải vô hiệu hóa khả năng hoạt động của nó, chặn đứt liên kết với chủ nhân, nhưng không được làm vỡ Hạch Tâm linh lực bên trong. Nếu dùng móng vuốt Tinh Thiết đập nát bét con chim ưng thì coi như vứt đi.

Làm thế nào để bắt một con chim cơ khí đang bay giữa không trung, mà không làm hỏng nó, và cũng không bị tên Chấp Sự Trúc Cơ ở trên cao phát hiện?

Giang Trần nhắm mắt, hình ảnh Bãi Rác Luyện Ngục hiện ra trong đầu như một sa bàn 3D hoàn hảo.

Hắn có Khôi Lỗi Lv2. Hắn có móng vuốt Tinh Thiết. Hắn có dây thừng bện từ gân Yêu chuột. Hắn có bóng tối.

"Một cái bẫy nhện," Giang Trần quyết định.

Hắn điều khiển Thiết Giáp Nhân trườn ra khỏi cửa hang phụ. Nó không đi ra khu vực ánh sáng đỏ đang quét qua. Nó men theo những đường rãnh sâu dưới chân các đống phế liệu, nơi ánh sáng không thể lọt tới.

Thiết Giáp Nhân di chuyển đến một khe hẹp nằm giữa hai núi thép rỉ sét một điểm cổ chai tự nhiên mà đường bay zig-zag của con chim ưng số 2 chắc chắn sẽ phải chui qua.

Tại đây, Thiết Giáp Nhân bắt đầu kéo dây. Sợi gân Yêu chuột mảnh như sợi tóc nhưng bền hơn dây thép được vắt chéo từ mỏm đá này sang thanh dầm nọ, tạo thành một tấm lưới vô hình ngay giữa không trung.

Nhưng chỉ có lưới thì chưa đủ. Nếu con chim ưng mắc lưới, nó sẽ giãy giụa và phát tín hiệu cảnh báo về cho chủ nhân.

Giang Trần cần một mồi nhử để "hack" sự chú ý của nó, và một cú đánh dứt điểm vào hệ thống truyền tin.

Hắn móc từ trong túi trữ vật ra chiếc La Bàn Dò Hồn vỡ của Vương Giám Công. La Bàn này vẫn đang phát ra tín hiệu dò tìm yếu ớt. Giang Trần ném chiếc La Bàn vào giữa khe hẹp, ngay phía sau tấm lưới tơ.

Xong xuôi, Thiết Giáp Nhân đu người lên một vách đá tối tăm ngay phía trên tấm lưới, treo ngược thân mình như một con dơi khổng lồ bằng kim loại. Nó tắt hoàn toàn mắt quang học, chuyển sang chế độ ngủ đông cơ học, chỉ để lại thính giác hoạt động.

"Mọi thứ đã sẵn sàng. Giờ thì... tự chui đầu vào rọ đi."

Trên cao, ánh sáng đỏ của con chim ưng số 2 đang dần lướt tới khu vực khe hẹp. Tiếng cánh quạt gỗ quay vù vù cắt ngang không khí tĩnh lặng.

Con mắt khảm lưu ly chớp sáng liên tục. Dao động linh lực từ chiếc La Bàn Dò Hồn vỡ lọt vào tầm quét.

AI thô sơ của con chim ưng lập tức ưu tiên mục tiêu phát ra linh lực. Nó ngừng quỹ đạo zig-zag, cụp cánh lại, lao vút xuống khe hẹp như một mũi tên để soi rõ vật thể.

Tốc độ lao xuống cực nhanh.

Và... Phập.

Cơ thể con chim ưng đâm sầm vào mạng lưới gân Yêu chuột vô hình. Lưới đàn hồi cực mạnh, không cắt đứt cơ thể nó nhưng trói chặt đôi cánh gỗ thiết sam, khiến nó lơ lửng ngay giữa không trung.

Con chim ưng rít lên, hệ thống truyền tin trên đỉnh đầu nó lóe sáng chuẩn bị gửi tín hiệu báo động đỏ về cho tên Chấp Sự.

Nhưng đúng khoảnh khắc đó, từ bóng tối trên đỉnh đầu nó, một bóng đen nặng gần hai tạ buông mình rơi tự do.

Thiết Giáp Nhân giáng xuống.

Hai ngón tay bọc Tinh Thiết của Khôi Lỗi chính xác và nhẹ nhàng như kẹp phẫu thuật, bấm mạnh vào hai điểm trên gáy con chim cơ khí nơi hội tụ các đường vân trận pháp truyền tin.

Tách.

Tiếng linh thạch kết nối bị ngắt vang lên giòn giã.

Ánh sáng đỏ trên đầu con chim tắt ngúm. Đôi mắt lưu ly mờ dần. Mọi tín hiệu gửi đi đều bị chặn đứng ngay trước khi nó kịp thoát ra khỏi miệng khe hẹp.

Trọn vẹn quá trình chỉ mất chưa tới một nhịp thở. Không có một tiếng động lớn nào phát ra.

Giang Trần thở phào. Một con Khôi lỗi thám báo hỏng, bị ngắt kết nối hoàn toàn, nguyên vẹn Hạch Tâm, đã nằm gọn trong tay hắn.

Trên miệng vực, tên Chấp Sự Trúc Cơ khẽ nhíu mày nhìn ngọc giản trên tay.

"Tín hiệu của Thám báo số 2 bị đứt? Chắc lại va phải vùng từ trường quặng nổ hoặc độc khí đậm đặc rồi." Hắn lầm bầm chửi rủa, hoàn toàn không nghi ngờ có người can thiệp. "Số 1, số 3, mở rộng vòng quét!"

Trong hang đá bên dưới, Giang Trần nhìn chiến lợi phẩm của mình.

"Bây giờ... đến lúc lột xác."

0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Văn Đạt hahehahihihehe