Chương 4: Bí Mật Trong Đá
Mười năm ròng rã trôi qua kể từ khi xuyên không.
Cuộc sống của một quáng nô là một vòng lặp của sự bào mòn. Không có kỳ tích, không có kỳ ngộ lãng mạn. Mỗi sáng thức dậy, Giang Trần lại xách cuốc đi vào trong hầm tối. Những quáng nô cùng phòng giam mười năm trước đã chết hết vì kiệt sức, bệnh tật hoặc sập hầm. Ngay cả Lão Cốt - người thợ rèn già từng dạy hắn cách hít thở - cũng đã tắt thở cách đây ba năm trong một đêm mùa đông buốt giá.
Chỉ có Giang Trần vẫn sống. Nhờ Hạch Tâm Viễn Cổ chia sẻ sinh cơ và năng lực Trường Sinh, diện mạo của hắn dường như bị đóng băng ở tuổi mười tám, bất chấp sự tra tấn của thời gian và lao động khổ sai. Hắn che giấu sự trẻ trung bất thường này bằng cách luôn bôi nhọ nồi, bùn đất kín mặt và giả vờ đi khập khiễng, ho lao như một ông già bệnh tật.
"Bịch!"
Một đống quặng Huyết Thiết nhuốm màu đỏ ối đổ ập xuống trước mặt Vương Giám Công - kẻ giờ đây đã già đi trông thấy, tóc điểm bạc, cơ bắp nhão chùng vì thói dâm ô tửu sắc ở kỹ viện ngoại vi.
"Ba cân hai lạng. Đạt định mức." Vương Giám Công liếc nhìn chiếc cân đòn, hừ lạnh một tiếng rồi phẩy tay. Khác với mười năm trước hay đánh đập, giờ lão ta thậm chí lười không thèm nhìn Giang Trần. Một thằng nô lệ mười năm trời đào quặng ngoan ngoãn, không bao giờ chống đối, cũng chẳng có giá trị gì để lão phải bận tâm.
Năng suất của Giang Trần luôn ở mức "vừa đủ". Hắn không bao giờ thừa, cũng không bao giờ thiếu. Với tư duy kỹ sư, hắn tính toán chính xác lượng calo cần tiêu hao để đào đủ quặng, và dừng lại đúng lúc đó để bảo toàn thể lực. Thể hiện xuất sắc chỉ rước lấy họa.
Trong giờ nghỉ trưa, Giang Trần ngồi ăn bát cháo loãng, mắt nhìn về phía một góc khuất. Hắn nhớ lại những lời cuối cùng của Lão Cốt trước khi chết.
*"Quặng quý thì nhiều... đáng giá nhất là Tinh Thiết... cứng hơn sắt gấp mười lần... nặng gấp rưỡi... Không có thần thức tu sĩ thì rất khó nhận ra."*
Giang Trần nhếch mép. Mười năm qua, hắn không chỉ vung cuốc một cách mù quáng.
Chiều hôm đó, Giang Trần xin đổi khu vực đào quặng sang vỉa đá phía Bắc - nơi lớp đất đá cực cứng, thường bị các quáng nô khác né tránh. Vương Giám Công đồng ý ngay lập tức, trong mắt đầy vẻ khinh bỉ thằng nhóc có lớn mà không có khôn.
Khi đến vách đá vắng người, Giang Trần áp bàn tay chai sần lên bề mặt đá nhám.
Kích hoạt: Radar Siêu Âm Cơ Học.
Đây không phải ma pháp. Mệnh lệnh truyền qua liên kết ý niệm đến Hạch Tâm Viễn Cổ trong ngực. Hạch Tâm phát ra một sóng chấn động vi mô có tần số cực cao, truyền qua xương tay Giang Trần, đập vào vách đá và dội lại.
Tầm nhìn HUD của hắn hiển thị thông số vật lý phản hồi:
[Độ phản xạ âm thanh: Chậm. Tỉ trọng: 2.6 -> Đá thường]
[Độ phản xạ âm thanh: Nhanh. Tỉ trọng: 4.1 -> Phân tích: Quặng Tinh Thiết. Giá trị ước tính: 50 linh thạch/cân.]
Giang Trần sững người.
Ngay dưới lưỡi cuốc của hắn, chôn sâu khoảng nửa thước, là một vỉa Tinh Thiết khổng lồ. Năm mươi linh thạch một cân! Tiền công lý thuyết của một quáng nô là 0.1 linh thạch/ngày. Khối quặng này đáng giá cả ngàn linh thạch - một tài sản đủ để mua đứt cả cái mạng của Vương Giám Công.
Hắn nắm chặt cán cuốc. Nhưng rồi, sự tỉnh táo băng giá của một kỹ sư lập tức dập tắt sự hưng phấn.
Đào ra bây giờ thì sao? Bị lính gác tịch thu. Hoặc nộp cho tông môn, được thưởng một cục thịt, rồi bị ép ở lỳ đây đào cho đến chết.
Giang Trần lùi lại nửa bước, cố tình vung cuốc đập mạnh vào vách đá bên cạnh, lấp thêm đất đá lên vị trí đó. Hắn sẽ không đào nó ra. Ít nhất là không phải bây giờ. Ta có thời gian vĩnh hằng, cứ để nó nằm đó gửi ngân hàng hầm mỏ, chờ ngày ta đủ sức mạnh rồi tính.
Màn đêm buông xuống.
Trong phòng giam chật chội, Giang Trần nằm im như một cái xác.
Nhưng ở độ sâu một trăm thước ngay bên dưới phòng giam của hắn, là một thế giới hoàn toàn khác.
Một cái hầm ngầm rộng lớn đã được bí mật đào rỗng suốt mười năm qua. Và ở giữa hầm, một cỗ máy bằng sắt đen ngòm, thô kệch, cao chừng hai thước đang lặng lẽ đứng đó. Đó là Khôi Lỗi Lv1 - thành quả của hai năm đầu tiên Giang Trần dùng máu và mồ hôi nung chảy từng hạt sắt vụn tạo thành.
Từ năm thứ ba trở đi, Khôi Lỗi Lv1 đã thay hắn làm công việc tinh luyện và đào bới dưới lòng đất, giúp tốc độ tích lũy tài nguyên tăng vọt.
"Báo cáo kho dự trữ." Giang Trần truyền lệnh ý niệm.
[Sắt tinh khiết tổng cộng: 184 cân.]
Đã vượt qua yêu cầu 100 cân sắt để thăng cấp Khôi Lỗi lên Lv2. Tuy nhiên, theo thông tin từ Hạch Tâm, thăng cấp Lv2 cần một chất xúc tác. Khôi Lỗi vô cơ cần "hữu cơ linh lực" để làm cầu nối sinh cơ học.
[Điều kiện thăng cấp Lv2: 100 cân sắt tinh khiết + 5 Lõi Yêu Thú cấp thấp.]
Lõi Yêu Thú.
Giang Trần nhớ lại con chuột Thiết Giáp ngầm đêm trước. Tốc độ như chớp, răng nanh cắn nát đá bazan. Với Khôi Lỗi Lv1 thô kệch hiện tại, đánh nhau trực diện là tự phế đồ.
"Ta cần một cái bẫy." Giang Trần thì thầm trong bóng tối.
Một kỹ sư không bao giờ dùng tay không để vặn ốc, và cũng sẽ không dùng Khôi Lỗi yếu đuối để tay bo với quái vật. Đêm nay, thay vì đào quặng ngầm, Khôi Lỗi Lv1 được lệnh dùng hai bàn tay sắt bẻ cong các thanh thép tinh khiết, nhiệt luyện độ cứng để tạo thành những thanh răng cưa sắc nhọn, thiết kế một cơ chế đòn bẩy lò xo khổng lồ.
Một cái bẫy gấu bằng thép nguyên khối - phiên bản bạo lực cơ khí dùng để băm nát yêu thú tu chân giới - bắt đầu thành hình trong bóng tối.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.