Chương 22: Mạng Lưới Ngầm Thức Giấc & Nước Cờ Rủi Ro
Đêm Nam Thành chìm trong cơn mưa rào dai dẳng không hồi kết. Ánh đèn neon từ những tòa nhà cao tầng phản chiếu xuống mặt đường ướt đẫm thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, ma mị.
Tại căn phòng tổng tài tầng 88 của tòa nhà Miracle, không khí như ngưng đọng thành băng. Khương Nhược Tuyên đứng trước cửa kính sát đất, tay cầm ly cà phê đắng đã nguội ngắt từ lâu. Bóng lưng cô mảnh dẻ trong bộ âu phục sắc sảo nhưng thẳng tắp, cô đơn và kiêu hãnh giữa bóng tối đô thị.
Bên cạnh bàn làm việc lớn, Lục Triết liên tục thao tác trên bàn phím. Màn hình máy tính hiện lên hàng loạt dòng mã hóa ngân hàng phức tạp liên quan đến các giao dịch tài chính bất thường chuyển từ Zurich và Cayman về thành phố.
"Lăng Thừa Phong hành động nhanh và tàn nhẫn hơn chúng ta dự đoán," Lục Triết ngẩng đầu, quầng thâm lộ rõ dưới mắt sau một đêm thức trắng: "Hắn dùng hơn năm mươi công ty ma để phân tán lượng cổ phiếu Lăng Thị vừa thu gom. Mục đích của hắn không đơn thuần là cứu Lăng Mặc Ngôn hay phục hồi tập đoàn, mà là ép chúng ta phải tiếp tục bơm thêm tiền vào cuộc chiến thâu tóm này nhằm hút sạch toàn bộ dòng tiền lưu động của Miracle."
Nhược Tuyên khẽ lắc ly cà phê trong tay, ánh mắt chìm sâu vào khoảng không tăm tối bên ngoài: "Một trò chơi lấy mỡ nó rán nó cực kỳ điển hình. Lăng Thừa Phong năm xưa bị Lăng Lão Gia Tử trục xuất vì liên quan trực tiếp đến đường dây buôn lậu vũ khí và rửa tiền ở Đông Âu. Hắn trở về lần này, cái vỏ Lăng Thị chỉ là cái cớ để thăm dò. Mục tiêu thật sự của hắn chính là dòng tiền sạch khổng lồ của Tập đoàn Miracle."
"Vậy chúng ta có nên tạm dừng cuộc thâu tóm lại để bảo toàn lực lượng không?" Lục Triết lo lắng hỏi.
"Dừng lại sao?" Khương Nhược Tuyên xoay người lại, nụ cười trên môi cô sắc lẹm như một lưỡi dao cạo giấu trong nhung lụa. "Tại sao phải dừng? Hắn muốn chơi trò gài bẫy tài chính, tôi sẽ biến cái bẫy đó thành mồ chôn toàn bộ thế lực ngầm mà hắn đã tốn mười năm gây dựng."
Cô tiến lại gần bàn làm việc, mở chiếc két sắt bảo mật hai lớp bằng vân tay và mống mắt, lấy ra một chiếc ổ cứng màu xám bạc đã cũ kỹ nhưng được bảo quản rất cẩn thận.
"Năm xưa khi cha tôi bị dồn đến đường cùng phải nhảy lầu, ông đã âm thầm để lại một bản lưu trữ dữ liệu cá nhân trong két an toàn ngân hàng," Nhược Tuyên đặt chiếc ổ cứng lên bàn, ánh mắt lóe lên sự sắc bén tàn nhẫn: "Mọi người, kể cả Lăng Mặc Ngôn, đều nghĩ anh ta là kẻ duy nhất bức cha tôi đến cái chết. Nhưng sự thật... tệp tài liệu tham ô khiến tập đoàn của cha tôi phá sản năm đó lại mang chữ ký số bí mật của Lăng Thừa Phong. Lăng Mặc Ngôn khi ấy chỉ là một con cờ kiêu ngạo, ngông cuồng bị ông chú của mình lợi dụng để gánh tội thay mà không hề hay biết."
Lục Triết chấn động nhìn chiếc ổ cứng: "Ý em là..."
"Mối nợ máu này, tôi phải tính đủ cả gốc lẫn lãi với từng kẻ một trong Lăng gia," Nhược Tuyên lạnh lùng dằn từng tiếng, từng từ phát ra đều mang theo sức nặng của hận thù: "Lăng Mặc Ngôn đã trả giá bằng sự dằn dặt, danh dự và toàn bộ tập đoàn. Giờ đến lượt kẻ thủ ác thực sự là Lăng Thừa Phong."
Cùng lúc đó, tại một khu biệt thự hoang tàn nằm sâu trong rừng thông ngoại ô Nam Thành.
Mùi thuốc lá rẻ tiền hòa quyện với mùi ẩm mốc của căn nhà hoang lâu ngày không có người ở. Hứa An Nhiên co rúm trên chiếc sofa rách rưới, ôm chặt lấy tấm thân gầy guộc. Dù đã được bảo lãnh ra khỏi trại tạm giam, nhưng nỗi sợ hãi về án phạt tù và sự khinh bỉ của giới thượng lưu vẫn bám riết lấy tâm trí cô ta như một bóng ma kinh hoàng.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang gỗ kéo dài. Lăng Thừa Phong chống gậy từ từ bước xuống, theo sau hắn là hai gã tay sai cơ bắp cuồn cuộn với những hình xăm bọ cạp kín cổ.
"Cô Hứa, trông cô có vẻ hoảng sợ và chật vật quá nhỉ?" Lăng Thừa Phong cất giọng ồm ồm, khàn đục như tiếng hai hòn đá thô ráp mài vào nhau.
Hứa An Nhiên ngẩng đầu, run rẩy nhìn gã đàn ông đầy sát khí: "Lăng... Lăng tổng... Ông hứa sẽ giúp tôi đòi lại tất cả những gì đã mất. Giờ tôi phải làm gì? Khương Nhược Tuyên hiện tại có cả một lực lượng vệ sĩ riêng bảo vệ 24/7, tôi làm sao chạm được vào nó?"
Lăng Thừa Phong nhếch môi, để lộ hàm răng vàng ố vì khói thuốc. Hắn vẩy nhẹ tay, một gã tay sai lập tức tiến lên, ném lên bàn một xấp ảnh chụp lén nét căng.
Trong ảnh là hình ảnh bé Bảo Bảo đang được Lục Triết dắt tay đi dạo trong khu khuôn viên riêng tư của căn hộ cao cấp. Đứa trẻ cười rạng rỡ, gương mặt tràn ngập sự ngây thơ.
Hứa An Nhiên mở to mắt nhìn đứa trẻ trong ảnh. Sự đố kỵ và căm hận trong lòng cô ta bùng lên cuồng loạn như một ngọn lửa độc. Đứa trẻ này đáng lẽ ra không được phép tồn tại! Nếu không có sự xuất hiện của nó, Khương Nhược Tuyên đã không thể hoàn toàn đánh gục tâm trí và sự kiêu ngạo của Lăng Mặc Ngôn!
"Điểm yếu duy nhất của một con hổ cái... chính là đứa con do nó đẻ ra," Lăng Thừa Phong tiến lại gần, cúi người xuống sát mặt Hứa An Nhiên, thì thầm bằng giọng điệu ma quái: "Khương Nhược Tuyên bảo vệ đứa bé đó rất kỹ. Nhưng cô... cô từng sống trong Lăng gia, cô biết rõ thói quen, lịch trình và những kẽ hở an ninh của Lục Triết cùng đội vệ sĩ, đúng không?"
"Ông muốn tôi... bắt cóc đứa trẻ?" Hứa An Nhiên cất tiếng, giọng run bắn lên vì sợ hãi nhưng trong đôi mắt lại sáng rực lên sự điên cuồng độc ác.
"Không phải bắt cóc đơn thuần," Lăng Thừa Phong cười tàn nhẫn. "Ta muốn cô biến đứa trẻ đó thành con mồi để dụ Khương Nhược Tuyên bước vào cái bẫy do ta giăng sẵn. Khi nó mất đi sự tỉnh táo của một kẻ lãnh đạo, Miracle sẽ thuộc về ta. Còn cô... cô sẽ có lại Lăng Mặc Ngôn — kẻ lúc đó đã hoàn toàn trở thành một con rối phát điên không còn đường lui."
Hứa An Nhiên nhìn tấm ảnh đứa trẻ, ngón tay sơn đỏ găm sâu vào bức hình, xé rách gương mặt cậu bé trong tấm ảnh thành hai nửa.
"Tôi làm!" Cô ta nghiến răng nghiến lợi cất lời.
Trở lại căn biệt thự cổ Lăng gia.
Mưa ngoài trời ngày càng lớn, đập liên hồi vào những ô cửa kính màu vòm cuốn phong cách Gothic. Căn phòng ngủ chính chìm trong bóng tối hũ nút, không một ngọn đèn nào được bật.
Lăng Mặc Ngôn ngồi gục trên sàn đá lạnh ngắt, lưng tựa vào chân giường. Xung quanh anh là hàng chục vỏ chai rượu vỡ nát. Bàn tay phải của anh quấn băng gạc đã thấm đỏ máu tươi, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ cơn đau thể xác đau đớn ấy.
Trong đầu anh lúc này chỉ điên cuồng lặp đi lặp lại hình ảnh của Khương Nhược Tuyên đêm hôm đó tại khách sạn. Nụ cười kiêu hãnh của cô, ánh mắt băng giá không một chút gợn sóng cảm xúc, đứa trẻ có gương mặt giống anh như đúc... Và sự thật tàn nhẫn rằng chính anh — bằng sự vô tình và ngu ngốc của mình — đã đẩy người phụ nữ mình yêu và giọt máu của chính mình vào con đường chết ba năm trước!
Cạch.
Cánh cửa phòng xô lệch bị đẩy ra. Một bóng người cao lớn bước vào. Lăng Thừa Phong đứng ở ngưỡng cửa, ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào kéo dài bóng hắn trên sàn nhà như một con quỷ dữ.
"Nhìn mày kìa, Mặc Ngôn," Lăng Thừa Phong cất giọng giễu cợt. "Thằng cháu ngông cuồng từng tuyên bố nắm trọn đất Nam Thành trong tay, giờ lại quỳ gối gục ngã chỉ vì một người phụ nữ thế thân sao?"
Lăng Mặc Ngôn không động đậy, giọng khàn đặc, đong đầy sát khí: "Cút ra ngoài."
"Ta có thể cút, nhưng tao e là người phụ nữ của mày và đứa cháu nội của Lăng gia sẽ không sống sót qua nổi tuần này đâu," Lăng Thừa Phong thản nhiên thả một câu lạnh sống lưng.
Đồng tử Lăng Mặc Ngôn co thắt dữ dội. Anh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu gân máu xoáy thẳng vào Lăng Thừa Phong. Bằng một phản xạ điên cuồng, Lăng Mặc Ngôn lao tới, tóm chặt lấy cổ áo Lăng Thừa Phong, ép mạnh hắn vào tường đá!
"Ông nói cái gì?!" Lăng Mặc Ngôn gầm lên như một con thú dữ bị đâm trúng vết thương sinh tử, gân xanh nổi phồng trên cổ: "Ông dám đụng đến một ngón tay của mẹ con cô ấy, tôi sẽ tự tay xé xác ông thành muôn mảnh!"
Lăng Thừa Phong bị siết cổ đến mức mặt đỏ gay, nhưng hắn không hề hoảng sợ. Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn, giọng đứt quãng nhưng đầy đe dọa:
"Mày... mày tưởng mày bảo vệ được nó sao? Khương Nhược Tuyên đang mang tệp hồ sơ tài chính năm xưa ra để tiêu diệt tao... Nó đang tự lao đầu vào ổ quỷ! Mặc Ngôn, nếu mày muốn giữ mạng cho đứa con trai của mày... mày phải nghe lời tao!"
Lăng Mặc Ngôn siết chặt tay, hơi thở dồn dập mãnh liệt. Cơn ghen, nỗi hối hận và bản năng bảo vệ giọt máu của mình cuộn trào thành một cơn bão điên loạn trong tâm trí anh.
Anh nhận ra, cuộc chiến này không còn là chuyện thâu tóm tập đoàn hay tranh giành quyền lực thương trường. Đây là cuộc chiến sinh tử nơi anh phải đem cả mạng sống của mình ra đặt cược để chuộc lại những lỗi lầm năm xưa đối với Khương Nhược Tuyên!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.