Chương 19: Thép Đã Tôi Trong Lửa
Đại sảnh khách sạn Grand Palace chìm vào một sự im lặng chết chóc. Cả hội trường như ngừng thở.
Toàn bộ ánh mắt của giới kinh doanh Nam Thành luân chuyển giữa người phụ nữ kiều diễm trên sân khấu và Lăng Mặc Ngôn – người đàn ông đang đứng ngây dại, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Cậu bé khoảng hơn hai tuổi đang nằm ngoan ngoãn trong lòng Nhược Tuyên có sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài và khí chất kiên định... giống Lăng Mặc Ngôn đến kinh ngạc! Đó là một bản sao hoàn hảo của anh thời thơ ấu.
"Con... con trai?" Lăng Mặc Ngôn thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức méo xệch. Anh tiến thêm một bước, hai gã vệ sĩ ngoại quốc lập tức siết chặt vòng gông khống chế anh lại, nhưng mắt anh vẫn dán chặt vào đứa trẻ: "Nhược Tuyên... Đứa trẻ đó... Đứa trẻ năm đó vẫn còn sống sao?! Nó là..."
"Lăng tổng, tôi đã nói rồi," Nhược Tuyên cắt đứt lời anh bằng một giọng điệu băng giá, hoàn toàn không có một vệt gợn sóng cảm xúc: "Tôi là Evelyn Khương. Đứa trẻ này là con trai của tôi, không liên quan gì đến anh hay Lăng gia. Xin anh hãy giữ lịch sự tối thiểu trong đêm tiệc của Miracle."
"Không! Em xưng tên gì cũng được! Nhưng đứa bé..." Lăng Mặc Ngôn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu chực khóc. Sự kiêu ngạo của vị tổng tài khét tiếng hoàn toàn vỡ vụn. Anh muốn lao đến ôm lấy cô, ôm lấy đứa trẻ, nhưng rào chắn vệ sĩ như một bức tường thép không thể xuyên phá. "Nhược Tuyên, em đã gạt tôi! Đêm đó ở bệnh viện... máu đó... ca phẫu thuật đó..."
Lúc này, Lục Triết trong bộ suit màu xám ghi lịch lãm chậm rãi bước lên sân khấu. Anh đứng sóng đôi bên cạnh Nhược Tuyên, tự nhiên vươn tay đỡ lấy đứa trẻ từ tay cô, rồi nhìn Lăng Mặc Ngôn bằng ánh mắt lạnh lùng đầy khinh bỉ.
"Lăng tổng," Lục Triết cất giọng phẳng lặng, "Anh là nhân vật có tiếng trong giới thương trường, không nên có những hành vi quấy rấy vô căn cứ đối với Chủ tịch của chúng tôi. Nếu anh còn tiếp tục vô lễ, đội ngũ pháp lý của Miracle sẽ lập tức can thiệp."
Sự xuất hiện của Lục Triết bên cạnh Nhược Tuyên và đứa trẻ như một gáo nước băng dội thẳng vào đầu Lăng Mặc Ngôn.
Anh nhớ lại ba năm trước, chính Lục Triết là người bước ra khỏi phòng mổ thông báo đứa trẻ đã mất. Chính Lục Triết đã giúp cô dàn dựng toàn bộ màn kịch sảy thai giả, giúp cô trốn thoát khỏi bệnh viện! Ba năm qua, họ ở bên nhau sao? Đứa trẻ này gọi ai là cha?
Sự ghen tuông, hối hận và dằn dặt cuồng loạn như hàng ngàn con vi khuẩn tàn nhẫn đục khoét lồng ngực Lăng Mặc Ngôn. Anh đứng ngơ ngác, nhìn ba người họ đứng bên nhau như một gia đình hạnh phúc – một gia đình mà đáng lẽ ra anh phải là người sở hữu, nếu như ba năm trước anh không tàn nhẫn đẩy cô vào bước đường cùng!
Trong góc sảnh tiệc, Hứa An Nhiên đứng chết dí, hai tay siết chặt tà váy đỏ đến mức nhăn nhúm.
Gương mặt cô ta méo xệch vì sợ hãi và đố kỵ. Cô ta từng nghĩ Khương Nhược Tuyên đã chết, từng nghĩ mình sẽ chễm trệ ngồi vào ghế Lăng phu nhân. Nhưng ba năm qua, Lăng Mặc Ngôn coi cô ta như không khí. Và giờ đây, "kẻ thế thân" năm xưa trở về với vị thế Chủ tịch tập đoàn tài chính quyền lực nhất thế giới, đem theo cả đứa con ruột của Lăng Mặc Ngôn!
Hứa An Nhiên không thể chấp nhận được điều này. Cô ta hít một hơi sâu, tiến lại gần sân khấu, cố vớt vát chút thể diện:
"Khương Nhược Tuyên! Cô đừng có ở đó mà giả vờ giả vịt! Ba năm trước cô giả chết, ôm tiền của Lăng Thị bỏ trốn, giờ lại mang một đứa trẻ ranh không rõ lai lịch về đây để làm trò gì? Cô nghĩ Lăng gia sẽ thừa nhận loại con nuôi, con hèn này sao?"
Toàn bộ hội trường xì xào.
Nhược Tuyên không hề giận giữ. Cô quay sang nhìn Hứa An Nhiên. Ánh mắt cô sắc lẹm như lưỡi dao cạo, chứa đựng sự uy áp của một kẻ trị vì thực thụ.
"Hứa tiểu thư," Nhược Tuyên khẽ cười, một nụ cười nửa miệng kiêu hãnh: "Thứ nhất, đứa trẻ này là bảo vật của tôi, không cần bất kỳ gia tộc sa sút nào 'thừa nhận'. Thứ hai... cô nói đến tiền của Lăng Thị sao?"
Nhược Tuyên bước xuống từng bậc thang sân khấu. Tiếng giày cao gót gõ... gõ... lên sàn đá hoa cương vang lên như nhịp đếm giờ tử hình. Cô dừng lại trước mặt Hứa An Nhiên và Lăng Mặc Ngôn.
"Tôi trở về Nam Thành lần này không phải để đòi lại ba tỷ đồng tiền bán thân năm xưa," Nhược Tuyên hạ thấp giọng, nhưng âm thanh đủ để những người xung quanh nghe rõ: "Tôi trở về là để thu mua lại toàn bộ Tập đoàn Lăng Thị. Lăng tổng, hồ sơ tái cơ cấu nợ và lệnh thâu tóm của Miracle đối với cổ phiếu Lăng Thị đã được gửi đến hội đồng quản trị của anh vào sáng nay rồi. Hãy chuẩn bị tinh thần rời khỏi ghế Chủ tịch đi."
Lời tuyên bố của cô như một gáo nước sôi giội thẳng vào giới thượng lưu Nam Thành.
Cô không phải trở về để trả thù bằng những thủ đoạn tiểu nhân. Cô trở về bằng sức mạnh tài chính tuyệt đối, dùng tư thế đỉnh cao nhất để nghiền nát đế chế đã từng giam cầm và hành hạ cô!
"Nhược Tuyên..." Lăng Mặc Ngôn nhìn cô, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng. Anh không quan tâm đến Lăng Thị, không quan tâm đến cổ phiếu hay ghế Chủ tịch. Điều duy nhất anh quan tâm là đôi mắt băng giá của cô – nơi không còn một chút bóng hình của anh.
Nhược Tuyên phớt lờ ánh mắt đẫm lệ của Lăng Mặc Ngôn. Cô xoay người, dắt tay Lục Triết và con trai bước đi giữa hàng rào vệ sĩ và những ánh nhìn thán phục của đám đông.
Bóng lưng cô diễm lệ, kiêu hãnh và quật cường. Khương Nhược Tuyên của ba năm trước đã chết dưới dòng sông bão. Người đứng ở đây hôm nay là một Nữ vương được tôi luyện từ máu, nước mắt và hận thù.
Lăng Mặc Ngôn quỳ rạp một chân xuống sàn nhà lạnh ngắt giữa những vệt thủy tinh vỡ. Anh đưa tay bịt lấy mặt, những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn qua kẽ tay, rơi xuống sàn đá.
Anh đã mất cô thật sự. Và bi kịch lớn nhất của cuộc đời anh... chính là cuộc săn đuổi nhượng quyền sinh sát này chỉ mới chính thức bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.