Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 7: Tọa Độ Vận Mệnh

Chương 16: Kẻ Đặt Bẫy Cho Thợ Săn

Đăng: 07/09/2026 10:46 3,706 từ 8 lượt đọc

Tiếng thét cảnh báo của Băng Nguyệt vừa dội xuống đáy thức hải, luồng gió xoáy trên tầng không đã lập tức mang theo câu trả lời tàn khốc của chiến trận.

Historia ghìm chân trên bờ tường vỡ của tòa thị chính cũ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Qua màn khói xám đặc quánh và những vệt mưa quất rát mặt, ánh nhìn của nàng đuổi theo quỹ đạo rơi của hàng chục cánh dù kim loại vừa bung ra từ khoang bụng chiếc pháo đài bay chỉ huy.

Bọn chúng không hề rơi xuống quảng trường trung tâm. Không có lấy một họng súng trường nào của lính dù Marley hướng về phía khối thân thể khổng lồ đang bốc khói của Titan Tiến Công.

Những chiếc dù lượn hình bán nguyệt bằng vải bạt xám tro lợi dụng luồng gió biển thổi thốc từ phía nam, lướt qua đỉnh đầu Eren, chao liệng trên các nóc nhà khu phố cổ rồi đồng loạt hướng mũi về phía nhà ga đường sắt ở cổng bắc — nơi đoàn tàu bọc thép vừa dừng bánh, nơi Zeke Yeager đang bị xích chặt trong toa giam, và cũng là nơi bộ chỉ huy tiếp viện của Paradis vừa mới nhọc nhằn lập lại trật tự.

Mục tiêu tối thượng của Thống chế Theo Magath ngay từ giây phút đầu tiên chưa từng là tiêu diệt Eren Yeager.

Một viên tướng dạn dày sương gió trên các chiến trường lục địa như Magath thừa hiểu cái giá của việc hạ sát một Titan Shifter một cách bừa bãi. Nếu Eren bỏ mạng dưới làn mưa bom, sức mạnh của Titan Thủy Tổ và Titan Tiến Công sẽ lập tức tan biến vào hư không, rồi tái sinh ngẫu nhiên trong cơ thể của một đứa trẻ sơ sinh Eldia ở bất kỳ xó xỉnh nào trên địa cầu mà không ai có thể kiểm soát. Đối với đế quốc Marley, chiếm đoạt được quyền kiểm soát Thủy Tổ là ưu tiên hàng đầu; nhưng nếu chưa thể đoạt lấy, việc quan trọng nhất là phải chặt đứt chiếc cầu nối dẫn tới quyền năng đó.

Và chiếc cầu nối nguy hiểm nhất lúc này chính là Zeke Yeager.

Zeke không phải là người mang huyết thống hoàng tộc duy nhất trên cõi đời này — Historia đang đứng sờ sờ ngay tại Shiganshina. Nhưng Zeke là kẻ duy nhất trong tay hai phe vừa mang dòng máu hoàng gia, vừa sở hữu một Titan chín nhánh có khả năng tác chiến độc lập, có kinh nghiệm chiến trường dày dặn và mang mối liên hệ trực tiếp với Eren. Magath hiểu rõ: chỉ cần loại bỏ được con quái vật Titan Thú, khả năng Eren kích hoạt được sức mạnh cội nguồn sẽ bị kéo tụt xuống mức thấp nhất, biến Titan Tiến Công thành một mục tiêu cô độc dễ dàng bị vây bắt.

"Mục tiêu của bọn chúng... là Zeke!" Historia thốt lên thành tiếng, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng. "Bọn chúng chấp nhận để Reiner và Porco chịu đòn chỉ để khóa chân Eren tại quảng trường!"

Dưới chân nàng, thực tế nghiệt ngã ấy giáng thẳng vào tâm thức Eren Yeager với một sự tàn nhẫn không thể chối từ.

Titan Tiến Công vừa vung nắm đấm bọc tinh thể đập vỡ một mảng giáp ngực của Reiner, nhưng thay vì lùi lại phòng thủ, Titan Thiết Giáp lại gầm lên một tiếng rống khàn đặc từ trong lồng ngực vỡ vụn. Reiner không hề né tránh. Hắn vươn hai cánh tay đầy vết nứt, đan chặt mười ngón tay bọc thép lại như một chiếc gông cùm, khóa cứng lấy khớp vai và eo của Eren.

RẮC!

Kim loại và xương cốt va đập chát chúa. Reiner dùng toàn bộ khối lượng cơ thể bọc thép đè nghiến Eren xuống lớp đá cuội, lớp giáp trên mặt hắn vỡ vụn từng mảng để lộ ra khuôn mặt đầy máu của người chiến binh mang gánh nặng tội lỗi. Reiner không cần đánh bại Eren. Hắn chỉ cần giữ Eren ở lại quảng trường này thêm vài phút.

Cách đó vài bước chân, Porco Galliard dù bị chông ngầm đâm toạc ổ bụng cũng điên cuồng cào cấu, hai chi trước cắm ngập móng vuốt kim loại vào bắp chân Titan Tiến Công, biến bản thân thành một khối tạ sống ghìm chặt đối thủ xuống bùn lầy.

Con mắt xanh lục độc nhất của Eren trợn trừng lên. Hắn gầm thét, những đường gân máu đỏ rực hằn sâu trên da thịt Titan, lớp tinh thể Búa Chiến cố gắng đâm tủa ra từ lưng và vai nhằm xé nát hai kẻ đang bám lấy mình. Nhưng vô ích. Reiner và Porco đang chiến đấu bằng sự liều lĩnh của những kẻ bảo vệ sinh mạng gia đình nơi hậu phương; họ sẵn sàng để da thịt mình bị nghiền nát, miễn là Eren không thể bước nổi một bước về phía cổng bắc.

Hắn tưởng mình đang giăng bẫy dụ con mồi. Nhưng hóa ra, đối phương đã dùng chính sự tự tin của hắn để trói chặt hắn vào chiếc bẫy lớn hơn của cả một chiến dịch quân sự.

"Eren bị kẹt rồi," Historia siết chặt hai chuôi kiếm trong tay. Vết bỏng rát từ thanh dầm sắt ở sân ga lúc nãy truyền thẳng lên các đầu ngón tay nàng, cơn đau nhức buốt khiến nàng phải cắn chặt môi dưới để giữ vững lực nắm. "Nếu lính dù Marley tiếp cận được toa tàu, bọn chúng sẽ hành quyết Zeke ngay lập tức. Và nếu mất đi Titan Thú, chúng ta sẽ mất đi một biến số phòng thủ cực lớn trước hạm đội của chúng."

Trong thức hải, Băng Nguyệt đứng bất động. Luồng sương xám của ý thức cuộn trào quanh ánh nhìn trầm mặc.

Nàng nhìn thấy rõ ràng bàn cờ đang nghiêng hẳn về phía nguy hiểm. Nhưng điều khiến linh hồn Kẻ Can Thiệp phải chú ý lúc này không chỉ là chiến thuật của Magath.

Mà là sự "thuận lợi" đến kỳ lạ của những yếu tố ngẫu nhiên trên chiến trường.

Băng Nguyệt không có khả năng đo đạc toàn bộ không phận Shiganshina như một cỗ máy quân sự toàn tri, nhưng nàng nhận thấy những điểm bất thường hiển hiện trên trận địa. Mỗi khi Historia toan phóng cáp qua các trục đường chính, những khoảng trống hỏa lực tưởng như an toàn lại đột ngột bị lấp đầy bởi một tổ súng máy vừa chuyển hướng bắn. Cứ mỗi khi các dàn pháo phòng không của lính Đồn Trú trên đỉnh thành Maria xoay trục chuẩn bị khai hỏa vào khí cầu, một luồng gió quẩn mang theo bụi than từ đám cháy tòa thị chính lại tạt thẳng vào kính ngắm quang học, làm gián đoạn nhịp bắn đúng vài giây then chốt.

Không có vị thần nào giáng sấm sét xuống trần thế. Không có bàn tay vô hình nào lộ liễu đẩy đưa đường đạn.

Chỉ là các sai số tự nhiên đang liên tục nghiêng về cùng một phía.

Đạo Trời không cần tước đoạt ý chí của con người. Nó chỉ để những biến số nhỏ bé của thời tiết, bụi khói và góc khuất tự động kết hợp lại, tạo thành một con đường trơn tru nhất dẫn họng súng của đế quốc Marley tiến thẳng vào yết hầu của Paradis.

"Historia," giọng Băng Nguyệt vang lên, dứt khoát và ngắn gọn. "Đường phố chính đang bị các điểm giao cắt hỏa lực phong tỏa hoàn toàn. Các toán lính dù đang tiếp đất rất nhanh ở quảng trường ga. Theo nhịp rơi này, phòng tuyến tạm thời quanh toa tàu của Zeke sẽ bị xuyên thủng trong chưa đầy ba phút nữa."

"Ta phải đi đường nào?" Historia hạ thấp người, các khớp ngón tay phồng rộp run rẩy bấm chặt chốt van xả khí.

"Hạ xuống hệ thống cống ngầm của khu phố tây," Băng Nguyệt chỉ điểm dựa trên những vệt khói đang bốc lên từ các hố bom. "Các đường ống ngầm thoát nước dẫn thẳng ra mương kỹ thuật dưới đường ray sân ga. Nơi đó không có góc bắn thẳng của súng máy. Nhưng ngươi phải nhanh lên."

"Hiểu rồi."

XOÈ——!

Historia không phóng cáp lên không trung. Nàng lao mình rơi tự do xuống con hẻm hẹp bên dưới gờ tường đổ nát. Ngay khoảnh khắc thân thể sắp chạm mặt đá cuội, nàng xả một luồng khí nén ngắn đẩy cơ thể trượt dài vào miệng một cống thoát nước vòm cuốn đã bị đạn pháo bắn sập một nửa.

Bùn lầy, nước mưa hôi hám và gạch vụn ngập tới mắt cá chân. Bóng tối dưới lòng cống ngầm nuốt chửng lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Nữ hoàng. Cơn đau từ đôi bàn tay cháy xém nhói lên từng cơn theo mỗi nhịp vung tay bấm cáp kéo cơ thể lao đi trong đường ống chật hẹp. Bình khí nén bên hông nàng liên tục phát ra những tiếng xì nhỏ giọt, kim đồng hồ đo áp suất đã tụt dần về vạch vàng báo động. Nàng không phải là một chiến binh toàn năng; cơ thể bằng xương bằng thịt của nàng đang phải gồng gánh từng vết thương để đổi lấy từng giây quý giá.

Trong khi đó, tại sân ga trung tâm quận Shiganshina.

Mái tôn của nhà ga đã bị quả bom phá mảnh ban nãy xé toạc hơn một nửa, để lộ vòm trời xám xịt đang trút mưa rào xuống các toa tàu bọc thép. Khói đen bốc lên nghi ngút từ những thanh tà vẹt cháy dở.

Viên đại úy Quân Cảnh vừa tiếp quản quyền chỉ huy mặt đất đang hối hả thúc giục binh lính lập chiến hào cát quanh toa giam giữ Zeke. Nhưng trước khi tuyến phòng thủ kịp củng cố, tiếng rít xé gió của các thiết bị giảm tốc dù lượn đã vang lên ngay trên đỉnh đầu họ.

RẦM! RẦM!

Hơn hai mươi lính thủy quân lục chiến tinh nhuệ của Marley, mang theo súng trường tự động nạp đạn nhanh, đồng loạt tiếp đất xuống sân ga. Không có một lời thương thuyết. Những họng súng đen ngòm lập tức khạc ra những luồng đạn lửa xé toạc màn mưa.

Tằng tằng tằng tằng!

Hỏa lực áp đảo của vũ khí liên thanh nhanh chóng đè bẹp hàng rào phòng thủ của lính Đồn Trú. Những khẩu súng trường bắn phát một của Paradis hoàn toàn thất thế trước tốc độ xả đạn của đối phương. Từng người lính ngã xuống trên nền đá sũng máu, tiếng la hét và mùi thuốc súng bao trùm lấy không gian chật hẹp.

Từ giữa đội hình lính dù Marley, hai xạ thủ công binh mang theo khối thuốc nổ định hình hạng nặng lao thẳng về phía cánh cửa thép của toa giam Zeke.

Bên trong toa tàu tối tăm, Zeke Yeager vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế thép, tứ chi bị khóa chặt bởi những vòng xích dày cộp. Nghe tiếng súng nổ rát mặt bên ngoài và tiếng bước chân dồn dập nện trên nóc toa tàu, khóe môi gã khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng.

Gã nhìn lên trần thép đang rung bần bật, đôi mắt thâm quầng không hề có chút sợ hãi trước cái chết, chỉ có một sự mỉa mai sâu sắc dành cho toàn bộ thực tại:

"Magath... các người đến nhanh thật đấy," Zeke lẩm bẩm một mình giữa bóng tối ngột ngạt. "Nhưng các người đều lầm rồi. Bánh xe này... không dừng lại dễ dàng như thế đâu."

RẮC!

Một khối bộc phá định hình được áp chặt vào bản lề cửa thép bên ngoài. Tia lửa cháy xèo xèo báo hiệu thời khắc đếm ngược cuối cùng.

Đúng khoảnh khắc tên lính công binh Marley chuẩn bị giật nụ xòe kích nổ, một tiếng rít sắc lọn từ dưới rãnh thoát nước ngay cạnh đường ray đột ngột bùng phát.

XOẸT!

Một sợi cáp thép mảnh xé toạc nắp cống bằng gang, cắm phập vào yết hầu của tên lính công binh. Luồng khí nén cực mạnh giật ngược thân xác hắn văng xa vài mét, kéo theo khối thuốc nổ chưa kịp kích hoạt rơi cắm đầu xuống vũng bùn lầy.

Từ dưới bóng tối của lòng cống, Historia Reiss vọt lên như một cánh én lướt qua màn mưa đạn.

Lưỡi gươm thép trên tay nàng lóe lên một đường cong lạnh lẽo, chém đứt nòng súng của tên lính dù gần nhất. Nhưng khi nàng vung thanh kiếm thứ hai nhằm vào tên công binh còn lại, lưỡi kiếm siêu cứng chém trúng vào tấm giáp ngực bằng hợp kim dày cộp của hắn.

CHOẢNG!

Một tiếng gãy giòn giã vang lên. Lưỡi kiếm thép của Historia mẻ toác một mảng lớn rồi gãy đôi. Lực phản chấn cực mạnh giáng thẳng vào bàn tay đang phồng rộp khiến nàng đánh rơi chuôi kiếm xuống đất. Cơn đau nhói buốt làm nàng mất đà, đôi ủng quân đội trượt dài trên vũng máu trơn nhẫy khiến nàng lảo đảo đập mạnh vai vào thành toa tàu. Bình khí nén sau lưng nàng phát ra một tiếng xì dài yếu ớt rồi cạn sạch.

Nàng đã hết khí nén, gãy kiếm, và bàn tay phải mất hoàn toàn cảm giác.

"Bắn nó!" Viên sĩ quan chỉ huy Marley vừa trồi lên sau đống bao cát gầm lên, họng súng lục tự động lập tức chĩa thẳng vào thái dương của thiếu nữ đang quỳ một gối dưới đất.

Khoảng cách chưa đầy ba mét. Không còn khí nén để né tránh. Không còn vũ khí để chống đỡ.

Historia mở to mắt nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm đang bốc khói.

Trong thức hải, Băng Nguyệt siết chặt hai bàn tay lại. Kẻ Can Thiệp hoàn toàn có thể bộc lộ tử quang để can thiệp trực tiếp vào quy luật vật lý, nhưng nàng hiểu rõ cái giá: mỗi lần nàng dùng quyền năng ngoại lai để cứu vãn một mạng sống trần thế, dấu vết nhân quả của nàng trước Con Đường sẽ càng lộ rõ, kéo theo sự hiệu chỉnh khốc liệt hơn giáng xuống đầu những người xung quanh.

Chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một chuyển động kỳ dị đã xảy ra ngay trên mặt kính cửa sổ vỡ nát của toa tàu phía sau lưng tên sĩ quan Marley.

Ánh chớp từ một vụ nổ đạn pháo xa xa hắt lên mảnh kính vỡ, tạo ra một góc phản chiếu méo mó.

Và trong góc phản chiếu đó... Băng Nguyệt lại một lần nữa nhìn thấy bóng hình chiếc trường bào màu xám tro.

Kẻ đó không cử động toàn thân. Từ mép áo rách rưới của chiếc bóng phản chiếu, một bàn tay chằng chịt những vết sẹo dài thò ra, chậm rãi làm một động tác vô cùng đơn giản: khẽ gạt nhẹ ngón tay giữa hư không.

Không có luồng thần lực nào bùng nổ. Không có sự can thiệp thô bạo vào thực tại.

Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay đó khẽ gạt, một viên đạn pháo phòng không bắn lệch từ đỉnh thành Maria — phát đạn do chính những người lính Đồn Trú bắn trượt khí cầu cách đây vài giây — bỗng nhiên bị một luồng gió xoáy cực mạnh hất văng góc rơi. Độ lệch pháo binh kết hợp với luồng không khí hỗn loạn ngoài dự kiến đã đẩy viên đạn đâm xuyên qua mái tôn nhà ga, cắm phập vào nền đá hoa cương nằm ngay giữa Historia và viên sĩ quan Marley.

OÀNG!

Sóng xung kích của khối thuốc nổ phòng không hất văng viên sĩ quan cùng toàn bộ toán lính dù Marley dạt ra xa, đập mạnh vào vách tường gạch đổ nát. Historia cũng bị luồng nhiệt lượng thổi bạt về phía sau, thân thể đập mạnh vào gầm toa tàu bọc thép. Nhờ có khối bánh xe thép khổng lồ che chắn phần lớn mảnh vỡ, nàng không bị thương tích chí mạng, nhưng toàn thân ê ẩm, máu từ vết rách trên trán chảy tràn xuống khóe mắt.

Khói bụi mù mịt nuốt chửng sân ga.

Historia thở dốc từng cơn đau đớn, đưa bàn tay run rẩy quệt vệt máu trên mặt, bàng hoàng nhìn vào miệng hố pháo vừa cứu mạng mình một cách kỳ lạ: "Đạn pháo... rơi lệch sao?"

Nhưng sâu trong thức hải, sắc mặt của Băng Nguyệt đã hoàn toàn ngưng đọng.

Kẻ Can Thiệp trừng trừng nhìn vào tấm kính vỡ của toa tàu. Bóng hình màu xám tro đã biến mất tăm, nhưng cảm giác lạnh buốt của một sự tác động ngầm vẫn còn đọng lại nguyên vẹn trong nhận thức của nàng.

Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Viên đạn pháo vốn đã bắn lệch từ trước, nhưng quỹ đạo của nó đã bị đẩy sang một nhánh xác suất cực kỳ hẹp bởi một tác động vô cùng tinh vi. Kẻ đó không hề tạo ra viên đạn, hắn chỉ mượn chính sai số của trận địa để thay đổi kết quả cuối cùng.

Băng Nguyệt không biết kẻ đó là ai. Nàng không biết hắn đứng về phía Marley, phía Paradis, hay thuộc về một trật tự hoàn toàn xa lạ. Nàng càng không biết hắn làm điều đó vì mục đích gì.

Và chính sự mơ hồ đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Nàng không sợ một kẻ địch mạnh hơn mình về sức mạnh cơ bắp. Nàng sợ hãi khoảnh khắc nhận ra rằng: ngay cả khi nàng tưởng mình đang là kẻ duy nhất nắm giữ các biến số ngoại lai, thì đã có một kẻ khác đứng phía sau tấm gương, lặng lẽ gạt nhẹ một quân cờ mà nàng thậm chí không hề hay biết mục tiêu của hắn là gì.

"Hắn không hề phá vỡ quy luật..." Băng Nguyệt lẩm bẩm trong tâm tưởng, thanh âm trầm xuống đến mức gần như nghẹn lại. "Hắn chỉ đẩy một xác suất có sẵn sang hướng khác. Và ta... hoàn toàn không biết hắn muốn gì."

Chưa kịp để Băng Nguyệt và Historia trấn tĩnh lại, cánh cửa sắt của toa tàu phía sau lưng nàng bỗng nhiên phát ra một tiếng rít khô khốc.

Mảnh đạn pháo phòng không vừa rồi đã phạt đứt bản lề và chốt khóa của cánh cửa thép. Khói bụi tản dần, để lộ Zeke Yeager đang đứng tựa vào khung cửa vỡ nát. Những vòng xích sắt trên cổ tay gã đã bị mảnh kim loại tiện đứt một nửa, lủng lẳng rơi xuống sàn toa.

Zeke không hề hoảng sợ bỏ chạy. Gã bước ra một bước, đứng trên bậc thềm sắt nhìn xuống cô em họ đang thở dốc với bộ quân phục rách rưới và bình khí nén đã cạn kiệt. Ánh mắt sau cặp kính vỡ của gã quét qua chiến trường Shiganshina ngập tràn trong biển lửa.

Gã nhìn về phía nam — nơi Eren đang bị Reiner và Porco đè nghiến dưới quảng trường. Gã nhìn lên đỉnh thành — nơi các khẩu pháo phòng không đang bắn loạn xạ vào bầu trời. Rồi gã nhìn lại nhà ga — nơi những toán lính dù Marley khác đang bắt đầu tái tập hợp từ các góc phố lân cận.

"Ngươi vừa giữ lại mạng cho ta, Historia," Zeke cất giọng khàn đặc, từng chữ rơi xuống giữa tiếng mưa rơi buốt giá. "Nhưng nếu ngươi nghĩ chuyện này chỉ đơn giản là việc Marley muốn giết ta... thì ngươi đã nhìn nhận quá ngây thơ rồi."

Gã giơ cánh tay còn dính sợi xích sắt đứt gãy lên, chỉ về ba hướng của chiến trường:

"Nhìn đi. Eren bị khóa chặt ở phía nam. Ta bị cô lập ở phía bắc. Quân đội của ngươi bị xé lẻ và ép chặt ở khoảng giữa. Bọn chúng đang chia cắt chúng ta thành từng mảnh nhỏ để từng người một phải tự đưa ra quyết định tồi tệ nhất."

Zeke hạ tay xuống, bước thêm một bước áp sát Historia, ánh mắt trở nên sắc lạnh và thực tế đến tàn nhẫn:

"Có kẻ nào đó đang muốn tất cả chúng ta lựa chọn đúng thứ chúng muốn. Và nếu ngươi tiếp tục ngồi đây với hai bàn tay trắng và một bình khí nén rỗng tuếch, cả hòn đảo này sẽ bị làm thịt từng phần một."

Gã đưa hai cổ tay còn vướng đoạn xích sắt dày cộp ra trước mặt nàng:

"Tháo toàn bộ số xích này ra, Historia."

Historia ngước nhìn gã, hơi thở vẫn còn nặng nhọc vì chấn thương, nhưng đôi mắt xanh biếc không hề có một tia nhượng bộ:

"Để ngươi làm gì, Zeke?"

Zeke nhìn thẳng vào mắt nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đượm vẻ giễu cợt và bi kịch:

"Để làm việc mà ngươi không bao giờ muốn ta làm."

Một sự tĩnh lặng nghẹt thở bao trùm lấy hai người giữa tiếng súng đạn rền vang ngoài sân ga.

Historia đứng trước một lựa chọn tàn khốc mới. Nàng vừa cứu mạng Zeke khỏi họng súng của Marley, nhưng việc giải phóng hoàn toàn cho con quái vật Titan Thú lúc này... liệu có đồng nghĩa với việc nàng đang tự tay châm ngòi cho một thảm họa khác mà chính nàng từng từ chối hay không?

Chiếc bẫy không hề biến mất. Nó chỉ vừa chuyển từ tay kẻ đi săn này sang tay kẻ đi săn khác, và con đường phía trước của hòn đảo Paradis vẫn là một miệng vực tối tăm không có lấy một lối quay đầu.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3