Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 176: Hiện Trường Hoang Tàn Tĩnh Lặng

Đăng: 27/07/2026 08:55 3,547 từ 2 lượt đọc
...đang bị cưỡng ép bóc lột. Từng luồng linh khí tinh thuần vốn dĩ phải nuôi dưỡng thảo mộc nay hóa thành những dải sương trắng mỏng manh trồi lên từ kẽ đất. Chúng cuộn xoáy vào nhau, tạo thành một cơn lốc nhỏ đổ dồn về phía con mắt đỏ ngòm dưới đáy hố xám. Mặt đất dưới chân Lâm Mặc liên tục truyền đến những tiếng rên rỉ trầm đục, tựa như một cơ thể sống đang bị rút cạn tủy cốt.

Lâm Mặc cắn chặt răng, thần thức cấp tốc đảo qua mười mẫu linh điền xung quanh Dược Viên. Hơn ba trăm gốc Xích Huyết Sâm ba mươi năm tuổi đồng loạt nứt toác củ rễ, tinh hoa mộc linh bị bòn rút sạch sẽ, lá cây héo rũ rồi vỡ vụn thành tro bụi chỉ trong hai nhịp thở. Đây là nguồn thu chính của Lâm gia trong nửa năm tới, nay nháy mắt tan thành mây khói. Hắn không thể chần chừ thêm, tay phải lật úp, một xấp ba tấm phù lục mang ánh sáng màu đất nung phóng thẳng về phía phiến đá xám.

"Trọng Nham Phong Cấm, trấn!"

Ba tấm phù lục bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba tảng đá ngưng tụ từ linh lực hệ thổ, nặng nề nện xuống miệng hố hòng đè bẹp phiến đá và cắt đứt đường truyền của luồng sóng âm. Nhưng Lâm Mặc đã đánh giá sai bản chất của tà vật. Con mắt quỷ dị không hề phát động công kích vật lý để đối kháng. Sóng âm của nó mang theo đặc tính huyễn hoặc và xuyên thấu, hoàn toàn phớt lờ rào cản linh khí hệ thổ. Tần số âm thanh lách qua những khe hở của tảng đá, tiếp tục khoan sâu vào rễ chính của Tử Trúc ngàn năm.

Đại trưởng lão ho khan một tiếng, khóe mắt già nua giật liên hồi khi nhìn thấu thế trận. Lão chống phần còn lại của cây quai trượng xuống đất, cố giữ thăng bằng.

"Nó dùng Thực Mạch Ma Âm. Đừng cố chặn bên trên mặt đất, vô dụng thôi. Phải dùng đồ vật mang thuộc tính sắc bén cắt đứt mạch ngầm dẫn từ cội trúc ra xung quanh, cô lập không gian của nó."

Lão vừa dứt lời, con mắt đỏ ngòm dưới hố dường như cảm nhận được ý đồ phản kháng của hai người. Đồng tử của nó đột ngột co rút lại thành một đường chỉ dọc sắc lẹm. Tần số sóng âm lập tức biến đổi, từ chói tai chuyển sang một nhịp đập trầm đục, đồng điệu với nhịp đập của địa mạch. Lực hút sinh cơ tức thì tăng mạnh gấp ba lần. Khối đất xung quanh rễ Tử Trúc bắt đầu sụt lún nghiêm trọng, lộ ra những bộ rễ phụ đang rỉ ra chất lỏng màu tím nhạt vô cùng trân quý.

"Tử Trúc Linh Dịch đang bị ép tràn ra ngoài khỏi thân cây!"

"Gia tộc tuyệt đối không thể mất số linh dịch của mười năm tích lũy này." Lâm Mặc quát lớn, đôi mắt lóe lên tia quyết đoán tột độ.

Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một thanh đoản đao rỉ sét mang tên Canh Kim Phân Mạch Đao. Đây vốn là pháp khí bậc trung chuyên dụng để khai thác quặng mỏ của tu sĩ hệ kim, không dùng để chém giết kẻ thù mà dùng để định vị và bóc tách dòng chảy linh mạch. Hắn rót toàn bộ ba thành linh lực Trúc Cơ sơ kỳ còn sót lại trong đan điền vào thẳng thân đao. Lưỡi đao rỉ sét bừng lên ánh sáng vàng kim chói mắt, phát ra tiếng ong ong sắc bén. Hắn tiến lên hai bước, nhắm chuẩn xác vào điểm giao nhau của mạch nước ngầm, hung hăng cắm phập lưỡi đao xuống nền đất cách gốc Tử Trúc ba trượng.

"Đoạn mạch!"

Lưỡi đao cắm ngập sâu vào lòng đất, lập tức kích hoạt một luồng canh kim chi khí cực kỳ hung hãn chém ngang qua mạch nước ngầm. Dòng chảy linh khí nối liền giữa cội Tử Trúc và khu vực linh điền phía đông tức thì bị đứt đoạn hoàn toàn. Lực hút khổng lồ từ con mắt quỷ dị đang trên đà lao tới bỗng va phải vách ngăn bằng kim linh khí. Sự xung đột giữa hai luồng lực lượng tạo ra một vụ nổ bóp nghẹt dưới tầng đất sâu, khiến mặt đất gồ lên rồi xẹp xuống như nhịp thở.

Mất đi nguồn cung cấp sinh cơ đột ngột, con mắt đỏ ngòm trừng lớn đến mức viền mắt rách toạc. Những mạch máu nhỏ li ti trên vệt đá xám bắt đầu đứt vỡ, trào ra thứ chất lỏng đen ngòm hôi thối. Nhưng cái giá Lâm Mặc phải trả để đổi lấy cục diện này cũng cực kỳ đắt đỏ. Canh Kim Phân Mạch Đao không chịu nổi lực phản chấn

ng trân quý tích lũy ròng rã mười năm. Lâm Mặc nắm chặt thanh đoản đao rỉ sét Canh Kim Phân Mạch, linh lực Trúc Cơ sơ kỳ điên cuồng rót vào thân đao. Ánh sáng vàng nhạt từ mũi đao lóe lên, mang theo duệ khí đặc trưng của ngũ hành hệ Kim. Hắn không chém thẳng vào rễ chính đang rỉ dịch, mà dậm mạnh chân phải, mượn thế lao vọt sang góc tây bắc của gốc trúc.

Phân Mạch, trảm! Lâm Mặc quát khẽ.

Mũi đao xé gió chém xuống mặt đất, nhưng ngay khi lưỡi đao chạm vào tầng bùn đất, hắn đột ngột xoay cổ tay. Thần thức khống chế đao mang bẻ ngoặt một góc chín mươi độ, đâm xiên vào một mạch nước ngầm phụ trợ cách rễ chính ba tấc. Đây là một đòn nhử. Hắn cố tình tạo ra chấn động lớn ở bề mặt để che giấu lưỡi đao thực sự đang luồn lách dưới lòng đất, tinh chuẩn cắt đứt đường dẫn truyền âm ba của tà vật.

Một tiếng trầm đục vang lên dưới lớp đất sâu. Mạch nước ngầm bị Canh Kim đao khí chặt đứt, vách đất sụp xuống lấp kín khe hở. Lực hút từ con mắt đỏ ngòm dưới đáy hố xám lập tức khựng lại, dải sương trắng mang theo sinh cơ của Tử Trúc đứt đoạn giữa không trung. Tuy nhiên, tà vật này dường như có linh trí không thấp. Ngay khi nhận ra đường dẫn bị phong tỏa, đồng tử của con mắt quỷ dị lập tức giãn nở, từ bỏ việc cắn nuốt sinh cơ.

Bề mặt phiến Trấn Hồn Mộ Bi rung lên bần bật, vắt kiệt chút tà lực cuối cùng để đảo ngược trận thế. Thay vì hút vào, con mắt đỏ ngòm phun ra một luồng hắc thủy đặc sệt tử khí. Dòng nước đen ngòm này nương theo chính khe nứt do đao khí của Lâm Mặc vừa tạo ra, hung hăng chảy ngược đánh thẳng vào đoạn rễ chính đang rỉ dịch tím. Bọn chúng muốn triệt để ô nhiễm bản nguyên của gốc Tử Trúc ngàn năm.

Hưu tưởng! Đại trưởng lão gầm lên, vung tay ném ra một xấp trận kỳ cắm phập xuống xung quanh rễ trúc để ổn định linh mạch.

Cùng lúc đó, Lâm Mặc không rút đao về phòng ngự. Hắn cắn răng, buông bỏ linh khí hộ thể, dồn toàn bộ thần thức ép sâu vào thanh Canh Kim Phân Mạch đang kẹt dưới lòng đất. Hắn muốn kích nổ phần canh kim chi khí cốt lõi của pháp khí này, mượn sức mạnh kim loại sắc bén để hóa thành một bức tường đồng vách sắt ngầm.

Một tiếng nổ nghẹn ngào chấn động lòng đất. Thanh đoản đao rỉ sét vốn là di vật của đời gia chủ trước vỡ vụn thành trăm mảnh kim loại vụn. Lượng canh kim chi khí bùng nổ tạo thành một lớp màng chắn sắc lẹm, thành công chém đứt dòng hắc thủy và ép tử khí dội ngược về phía hố xám.

Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Lực phản phệ từ việc pháp khí vỡ nát truyền dọc theo liên kết thần thức, đánh thẳng vào thức hải của Lâm Mặc khiến tầm nhìn của hắn tối sầm. Tệ hại hơn, một tia tử khí đã mượn theo đường dẫn thần thức xâm nhập vào tay phải của hắn. Ba ngón tay cầm đao của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu đen kịt, da thịt khô héo bong tróc như vỏ cây già, hoàn toàn mất đi cảm giác.

Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tay trái nhanh chóng điểm ba huyệt đạo trên cánh tay phải để phong tỏa tử khí lan rộng. Dưới đáy hố, sau khi luồng hắc thủy bị ép bật ngược trở lại, con mắt đỏ ngòm rốt cuộc không chịu nổi áp lực mà nổ tung thành một vũng máu tanh tưởi.

Vũng máu bốc hơi rất nhanh, xua tan lớp sương mù che phủ tận cùng đáy hố. Lúc này, cả Lâm Mặc và Đại trưởng lão mới nhìn rõ cảnh tượng bên dưới. Lẫn trong đống đá vụn của Trấn Hồn Mộ Bi, một đốt xương ngón tay màu trắng hếu đang cắm sâu vào mắt trận trung tâm của linh mạch. Trên đốt xương khắc chi chít những văn tự cổ quái mang hình dáng phi trùng, đang chậm rãi co bóp nhả ra từng tia hắc khí như một trái tim thứ hai.

ng trân quý. Từng giọt Tử Trúc Linh Dịch chưa kịp ngưng kết đã bị âm ba bòn rút, bốc hơi thành sương mù bay về phía hố xám. Lâm Mặc hiểu rõ nếu để bản nguyên của cội trúc thất thoát thêm, mười năm tích lũy của gia tộc coi như đổ sông đổ bể. Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau nhức từ thức hải đang rung lắc, vỗ tay vào túi trữ vật. Bốn thanh đoản đao rèn từ Canh Kim mang theo sát khí lạnh lẽo bay vọt ra, lơ lửng quanh người. Đây là bộ pháp khí trung phẩm duy nhất còn sót lại trong kho khố, vốn dành cho đội tuần tra, nay buộc phải lấy ra dùng.

Không chần chừ, Lâm Mặc phóng xuất toàn bộ thần thức, bám chặt vào quỹ đạo của bốn thanh đao.

"Trảm mạch!"

Hắn quát khẽ một tiếng. Bốn vệt kim quang xé gió lao đi, uy thế bừng bừng tưởng chừng như nhắm thẳng vào con mắt đỏ ngòm dưới đáy hố để kết liễu. Thế nhưng, ngay khi cách phiến đá xám chưa đầy nửa thước, đao trận đột ngột tản ra bốn hướng. Lưỡi đao sắc lẹm cắm ngập vào bùn đất, cắt phăng bốn đường linh mạch phụ đang vận chuyển sinh cơ từ cội Tử Trúc đến hố sâu.

Tiếng nhịp đập trầm đục dưới lòng đất im bặt. Con mắt đỏ ngòm khựng lại một nhịp, dường như nhận ra đường dẫn khí đã bị chặt đứt hoàn toàn. Nó không tiếp tục phát ra ma âm bòn rút, mà đồng tử kịch liệt co giật. Một luồng hắc thủy mang theo tử khí nồng nặc từ đáy phiến đá Trấn Hồn Mộ Bi trào ngược lên. Tà vật lập tức từ bỏ việc cắn nuốt, chuyển sang phóng thích ô nhiễm tà khí hòng ăn mòn thẳng vào bản nguyên của Tử Trúc.

Luồng nước đen kịt hóa thành hàng ngàn mũi tên nước, bắn xối xả lên trên. Lâm Mặc biến đổi thủ quyết, ép bốn thanh đoản đao Canh Kim đan chéo vào nhau, tạo thành một bức tường kim loại che chắn trước bộ rễ trúc. Hắc thủy va chạm với vách ngăn Canh Kim, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Sự ăn mòn tàn độc truyền dọc theo thần thức bám trên pháp khí, đánh thẳng vào tâm trí Lâm Mặc. Tầm nhìn của hắn lập tức tối sầm, hai chân lảo đảo lui về sau ba bước, thức hải tựa như bị ngàn vạn mũi kim đâm chọc.

Bốn thanh đoản đao không chịu nổi sự ăn mòn của tử khí, bề mặt xuất hiện rỉ sét rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn. Dù vậy, vách ngăn Canh Kim trước khi vỡ nát đã thành công ép dội ngược toàn bộ luồng hắc thủy trở lại hố xám. Con mắt đỏ ngòm không kịp né tránh, bị chính thứ tử khí dơ bẩn của mình dội ập lên người. Mặt đá xám phát ra tiếng rít gào thê lương, khói đen bốc lên nghi ngút khi hai luồng sức mạnh tà ác va chạm và tự cắn xé lẫn nhau.

Đại trưởng lão thấy thế, lập tức tiến lên đỡ lấy vai Lâm Mặc. Bàn tay khô héo của lão truyền sang một luồng mộc linh khí ôn hòa, giúp vãn hồi chút thanh minh cho thức hải đang chấn động của hắn. Lão liếc nhìn xuống hố xám đang sục sôi hắc thủy, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Lão tháo xuống miếng ngọc bội hình lá trúc tùy thân, kỷ vật truyền thừa của Trưởng lão các đời, không chút do dự bóp nát. Bột ngọc rơi xuống đất, hòa cùng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của lão, hóa thành một đạo phong ấn mộc hệ tạm thời đè chặt miệng hố.

"Nó đang tự thực, nhưng phong ấn này chỉ cầm chân được nửa canh giờ."

Đại trưởng lão thở dốc, nếp nhăn trên mặt sâu thêm vài phần vì hao tổn thọ nguyên để thi triển cấm thuật. Lão chỉ tay về phía những mảnh vỡ của Trấn Hồn Mộ Bi đang bị hắc thủy hòa tan dưới đáy hố. Một luồng sương mù màu tím đen từ đống bùi nhùi đó bắt đầu rỉ ra, không lan tỏa trên mặt đất mà thẩm thấu ngược xuống mạch nước ngầm. Lâm Mặc trừng lớn mắt, nhận ra thế cục đã hoàn toàn chệch hướng. Kẻ thù không chỉ muốn hủy cội trúc, mà đang dùng chính tà vật để hạ độc toàn bộ nguồn nước ngầm nuôi dưỡng hơn ngàn mẫu linh điền của Tử Trúc Lĩnh.

ng trân quý. Từng giọt linh dịch màu tím nhạt rỉ ra từ vết nứt, tản mát hương thơm ngào ngạt nhưng lại đang trở thành mồi ngon cho cỗ lực lượng tà ác. Lâm Mặc hiểu rõ thế cục không cho phép hắn chần chừ thêm một cái chớp mắt nào nữa. Hắn cắn chặt răng, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn.

Bốn thanh đoản đao mang sắc vàng lạnh lẽo rít gào bay ra, vạch thành bốn đường vệt sáng chói lóa trong đêm đen. Đây là bộ pháp khí Canh Kim trung phẩm cuối cùng mà hắn cất công dành dụm từ phiên đấu giá năm ngoái, vốn định dùng làm con bài tẩy bảo mệnh. Nhưng hiện tại, giữ lại pháp khí mà mất đi căn cơ linh mạch thì gia tộc cũng chỉ còn con đường diệt vong.

Hắn không điều khiển đao trận nhắm thẳng vào con mắt đỏ ngòm để tấn công trực diện. Thần thức của Lâm Mặc phân làm bốn luồng, dẫn dắt mũi đao cắm phập xuống bốn phương vị giáp ranh giữa bộ rễ Tử Trúc và phiến đá xám.

Linh lực hệ Kim mang theo đặc tính tàn phá bùng nổ dưới lòng đất sâu. Vô số lưỡi cưa vô hình được hình thành từ kim khí sắc bén điên cuồng cắt đứt toàn bộ những sợi rễ phụ đang bị tà vật thao túng. Mạch nước ngầm mang theo sinh cơ lập tức bị phong tỏa, tạo ra một vách ngăn địa lý cưỡng ép chia cắt cội trúc ngàn năm khỏi tầm ảnh hưởng của Trấn Hồn Mộ Bi. Lực hút của Thực Mạch Ma Âm mất đi vật dẫn truyền, âm thanh chói tai bỗng nhiên nghẹn lại giữa chừng.

Con mắt quỷ dị dưới hố xám lập tức nhận ra mưu đồ cô lập của đối thủ. Đồng tử rỉ máu của nó co giật dữ dội, dứt khoát từ bỏ việc bòn rút sinh cơ. Bề mặt nhãn cầu nứt toác ra một khe hở đen ngòm, phun trào một cột hắc thủy đặc sệt bốc mùi thi thể thối rữa.

Dòng nước đen này mang theo kịch độc ăn mòn, không bắn lên cao mà men theo vách hố trườn đi như một bầy rắn độc. Chúng phớt lờ lớp rào cản linh khí hệ thổ, lao thẳng về phía bốn thanh đoản đao đang cắm chặt làm chốt chặn.

Tiếng xèo xèo rợn người vang lên liên hồi khi hắc thủy chạm vào bề mặt pháp khí. Trận văn gia cố khắc trên thân đao chỉ kịp lóe lên ánh sáng kháng cự trong nửa nhịp thở liền bị tử khí ô nhiễm, nhanh chóng rỉ sét và vỡ vụn thành từng mảng sắt vụn.

Thần thức của Lâm Mặc bám trên đoản đao bị dòng nước đen tàn nhẫn cắn nuốt. Một cơn đau buốt óc tựa như hàng vạn cây kim độc đâm xuyên qua hộp sọ xộc thẳng vào thức hải. Tầm nhìn tâm linh của hắn nháy mắt tối sầm lại, một mảng thần hồn bị kéo đứt khiến hắn lảo đảo lùi về sau ba bước. Đầu óc hắn quay cuồng, hai hốc mắt giật liên hồi, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép ngắt kết nối pháp khí khiến hắn tạm thời mất đi khả năng ngự vật từ xa.

Đại trưởng lão tung cây quai trượng cắm phập xuống lớp bùn nhão, bàn tay khô héo vỗ mạnh lên lưng Lâm Mặc. Lão không ngần ngại bóp nát một viên Hồi Thần Đan mộc thuộc tính, dùng nhu kình đẩy thẳng dược lực qua huyệt Mệnh Môn để phong tỏa thức hải đang rung chuyển của người thanh niên.

Cùng lúc đó, dưới đáy hố sâu, biến số chí mạng đã xảy ra. Dòng hắc thủy sau khi nung chảy bộ đoản đao đã tràn qua vách ngăn, vô tình chạm phải vài giọt Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết vừa tiết ra từ đoạn rễ đứt gãy. Sinh cơ cực hạn và tử khí nồng đậm va chạm vào nhau tạo ra một hiện tượng bài xích tàn khốc.

Không có ánh sáng chói lòa hay tiếng nổ kinh thiên, chỉ có một luồng sóng xung kích màu xám trắng âm thầm quét ngang miệng hố. Hắc thủy bị chính lượng tử khí khổng lồ của mình dội ngược lại do phản ứng với linh dịch, bốc cháy thành một ngọn lửa âm hàn lạnh lẽo.

Con mắt đỏ ngòm phát ra tiếng rít gào thê thảm không thành tiếng. Nó giãy giụa, tự cắn xé trong ngọn lửa xám rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn hôi thối, hòa cùng phiến Trấn Hồn Mộ Bi nay đã nứt vụn thành cặn đá.

Màn khói đen dưới hố dần tan đi, để lại một hiện trường hoang tàn tĩnh lặng. Lâm Mặc cố nhịn cơn đau xé rách trong não bộ, nheo đôi mắt vằn tia máu nhìn xuống đáy hố.

Giữa đống tro tàn của phiến đá xám, một quả trứng chừng quả hồ đào bỗng nhiên lộ ra. Vỏ ngoài của nó khắc kín những đồ án hình đầu lâu li ti đang nhịp nhàng co bóp, phát ra thứ ánh sáng đỏ sậm quỷ dị. Nó hoàn toàn không bị ngọn lửa âm hàn thiêu rụi, ngược lại còn đang cắn nuốt tàn dư của con mắt để củng cố thực thể.

"Bọn chúng đã tính toán cả rồi, Trấn Hồn Mộ Bi chỉ là lớp vỏ bọc." Đại trưởng lão hít sâu một ngụm khí lạnh, giọng nói run rẩy bộc lộ sự tuyệt vọng. "Thứ thực sự gieo mầm vào linh mạch của chúng ta là Huyết Sát Tử Mẫu Cổ."

Chưa để hai người kịp nghĩ cách đối phó với dị vật mới xuất hiện, quả trứng quỷ dị đột nhiên phát ra một tiếng vỡ vỏ lách cách giòn giã. Ngay khoảnh khắc âm thanh ấy vang lên, trận pháp phòng ngự của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sinh ra dị biến.

Vì Đại trưởng lão đã cưỡng ép dời mạch nước ngầm để cứu cội trúc, cộng thêm lực chấn động từ vụ nổ âm hàn, điểm neo giữ trận nhãn ở hướng tây bắc đã hoàn toàn sụp đổ. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Bầu trời phía xa rạn nứt như mảnh thủy tinh vỡ, một cột khói báo động màu đỏ rực mang theo phù văn cấp bách của đội tuần tra xé toạc tầng mây, báo hiệu kết giới bảo hộ vòng ngoài của gia tộc đã chính thức bị kẻ địch chọc thủng.
0