Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 155: Những Đường Kinh Mạch

Đăng: 25/07/2026 12:58 3,484 từ 1 lượt đọc
rễ Tử Trúc khô héo mang theo những vệt nứt nẻ tản ra khí tức tang thương. Huyết ảnh hình ác quỷ không hề chần chừ, vươn móng vuốt đỏ ngòm vồ lấy đoạn linh căn vừa hiển lộ. Tốc độ của nó xé rách không khí, kéo theo luồng âm phong làm nhiệt độ trong thạch thất vỡ vụn. Lớp gạch dưới chân Lâm Mặc lập tức đóng một tầng sương muối buốt giá. Hắn hiểu rõ, nếu để luồng thần thức tà ác kia bám vào rễ trúc, kẻ thù bên ngoài sẽ có tọa độ để dùng bí pháp oanh kích từ xa phá nát cửa đá.

Cánh tay phải hóa mộc tủy nặng như khối duyên thạch, hoàn toàn mất đi cảm giác. Lâm Mặc cắn răng, dùng tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm Liệt Hỏa Phù cấp một thượng phẩm bay vút ra, xếp thành thế tam tài chắn ngang luồng không khí lạnh lẽo. Hắn không rót linh lực để kích phát hỏa diễm tấn công trực diện huyết ảnh. Thay vào đó, hắn đánh chệch hướng, dán thẳng ba tấm phù lên ba mắt xích sắt vừa đứt gãy trên trụ đồng.

Nếu đánh thẳng, linh lực của Luyện Khí kỳ tuyệt đối không thể lay động tàn hồn Trúc Cơ.

Huyết ảnh khựng lại giữa không trung. Bản năng tàn dư của tu sĩ cảnh giới cao giúp nó nhận ra sự nguy hiểm từ ngọn lửa dương cương chực chờ bùng nổ quanh tế đàn. Nó lập tức uốn éo thân hình, từ bỏ việc dung nhập vào rễ trúc. Tà vật phân tách thành mười mấy sợi tơ máu sắc lẹm, đổi hướng lao thẳng về phía Lâm Mặc để triệt hạ kẻ cản đường. Đây chính là nhịp thở mà hắn đã tính toán từ trước.

Ngay khi huyết ảnh chuyển hướng, Lâm Mặc hất tung một nắm bột Xích Sa về phía bệ đá. Bụi đỏ mang theo hỏa tính ma sát với linh lực phát nổ lách tách, tạo thành một màn sương cản trở thần thức dò xét. Tay trái hắn bấm niệm pháp quyết, điều khiển thanh đoản kiếm rỉ sét cắm phập vào rãnh nứt dưới chân trụ đồng. Rãnh nứt này vốn là mắt trận dẫn linh khí mộc thuộc tính từ lòng đất lên nuôi dưỡng tế đàn.

Đoản kiếm vừa cắm xuống, trận văn màu lục nhạt trên bệ đá lập tức chớp giật liên hồi rồi đảo ngược chiều vận hành. Lực hút khổng lồ từ trung tâm tế đàn bạo phát, cuốn thốc màn sương Xích Sa và toàn bộ tơ máu của huyết ảnh ngược trở lại. Tà linh rít gào thảm thiết khi bị lực lượng hộ trận của thạch thất nghiền ép. Nó nhận ra mình trúng kế, liền cưỡng ép đốt cháy một phần huyết khí. Từ trong mớ bòng bong đỏ rực, một mũi khoan máu được ngưng tụ, đâm xuyên qua màn sương phóng thẳng vào mi tâm Lâm Mặc.

Khoảng cách quá gần, không gian lại chật hẹp khiến việc né tránh trở nên bất khả thi. Lâm Mặc dứt khoát tháo miếng ngọc bội Thanh Ngọc Hộ Thân bên hông, bóp nát ngay trong lòng bàn tay trái. Linh tính của pháp khí trung phẩm bị ép tự bạo, hóa thành một lớp màn sáng chói lòa va chạm trực diện với mũi khoan máu. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không gian kín bưng. Lớp sóng xung kích hất văng Lâm Mặc đập mạnh lưng vào vách đá phía sau.

Hắn không phun máu, nhưng màng nhĩ hai bên tai đồng loạt vỡ nát. Âm thanh vạn vật xung quanh lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng ù ù buốt óc như hàng ngàn con ong đang vỗ cánh trong sọ não. Tay trái hắn run rẩy, lòng bàn tay rách toạc lộ ra xương trắng vì chịu lực phản chấn từ việc tự bạo pháp khí. Đổi lại, huyết ảnh đã bị vụ nổ xé toạc, hóa thành hàng trăm đốm sương đỏ lấm tấm bám dính lên vách tường, triệt để mất đi năng lực tụ hình.

Trong thế giới tĩnh lặng chết chóc, Lâm Mặc lảo đảo bước tới gần trụ đồng đang bốc khói. Hắn vươn bàn tay trái đẫm máu, dứt khoát nhổ đoạn rễ trúc khô héo ra khỏi lõi tế đàn. Ngay khi vật chứng rời khỏi vị trí, toàn bộ ánh sáng lục nhạt trong thạch thất vụt tắt. Bóng tối ập xuống, nhưng từ trong đoạn rễ cằn cỗi kia, một tia sinh cơ ấm áp nhè nhẹ truyền vào lòng bàn tay hắn, chậm rãi hóa giải hàn khí đang xâm thực tâm mạch.

Dư chấn từ vụ nổ ngọc bội hất văng Lâm Mặc đập mạnh lưng vào vách đá phía sau. Mảnh ngọc vỡ vụn găm chi chít lên vạt áo hắn, tản ra từng luồng linh quang nhạt nhòa rồi tắt lịm hoàn toàn. Ngay sát mi tâm, mũi khoan máu do tàn hồn Trúc Cơ ngưng tụ dẫu bị cản lại nhưng vẫn kịp nổ tung thành một đám sương đỏ rực. Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, ăn mòn lớp linh lực hộ thể mỏng manh còn sót lại trên da thịt. Hắn không có thời gian để xoa dịu cơn choáng váng. Bằng một phản xạ được rèn giũa qua vô số lần sinh tử, bàn tay trái của hắn vung lên, ném thẳng ra một hạt giống màu xám xịt.

Hạt giống này không phải ám khí, mà là Hủ Mộc Đằng, một loại linh thực bậc thấp chuyên sống nương tựa vào tử khí. Lâm Mặc không ném nó về phía tàn hồn đang chấn động, mà cắm phập nó xuống khe hở trên nền gạch ngay dưới chân mình. Hắn cắn răng, dồn toàn bộ mộc linh lực trong đan điền rót thẳng vào mạch đất. Hủ Mộc Đằng gặp linh lực liền bành trướng, mọc ra hàng chục sợi dây leo xám xịt đan thành một tấm lưới cản đường. Cùng lúc đó, hắn chủ động thu liễm thần thức, ép luồng khí tức của mình mờ nhạt đi, tạo ra một sơ hở giả như thể bản thân đã hoàn toàn kiệt quệ sau đòn phòng ngự vừa rồi.

Khối sương máu đang điên cuồng vặn vẹo chợt khựng lại giữa không trung. Bản năng tàn dư của tu sĩ Trúc Cơ giúp nó lập tức đánh hơi được sự yếu ớt giả tạo kia, nhưng nó cũng nhận ra việc dốc sức giết chết một tên Luyện Khí kỳ lúc này đã không còn là ưu tiên cao nhất. Ánh mắt đỏ ngầu của huyết ảnh lóe lên sự xảo quyệt. Thay vì tiếp tục đốt huyết khí lao vào tấm lưới Hủ Mộc Đằng, nó đột ngột thu nhỏ thể tích. Tàn hồn hóa thành một vệt sáng đỏ rực, uốn lượn như rắn tạt ngang qua hàng phòng ngự, đổi hướng lao thẳng về phía đoạn rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá. Trọng tâm của nó đã thay đổi, muốn cưỡng ép đoạt xá gốc linh căn này để mượn mộc khí duy trì sự tồn tại.

Chỉ chờ có thế.

Lâm Mặc gầm khẽ trong cổ họng. Tay trái hắn không kết ấn phòng thủ mà bấm một đạo pháp quyết dẫn dắt. Lưới Hủ Mộc Đằng vốn chỉ là đòn nhử để ép tàn hồn phải chọn con đường duy nhất tiến tới bệ đá. Ngay khi vệt sáng đỏ chạm vào phạm vi ba thước quanh rễ Tử Trúc, một tấm Khốn Linh Phù cấp hai được giấu kín dưới khe nứt từ trước bất ngờ kích hoạt. Bốn bức tường ánh sáng màu vàng đất mang theo trọng lực của địa mạch dựng đứng lên, tạo thành một lồng giam tứ phương giam chặt lấy huyết ảnh ở giữa.

Sự phản kháng của tàn hồn Trúc Cơ vô cùng khủng khiếp. Nó điên cuồng va đập vào vách lồng, phát ra những tiếng rít gào chói tai mang theo công kích tinh thần xuyên thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Không còn ngọc bội hộ thân, sóng âm tà ác xé rách màng nhĩ tai trái của hắn. Một dòng máu đen đặc chảy dọc xuống cổ áo, kéo theo thính giác bên trái vĩnh viễn chìm vào cõi chết. Không dừng lại ở đó, lực phản chấn từ Khốn Linh Phù truyền ngược theo sợi thần thức liên kết khiến năm đầu ngón tay trái của hắn nứt toác, móng tay bong tróc rỉ máu tươi.

Đổi lại cái giá đắt đỏ ấy, vệt sáng đỏ bên trong lồng giam bị trận pháp ép chặt, mất đi không gian để tự bạo. Nó giãy giụa yếu dần rồi bị áp lực của địa mạch cô đặc lại thành một viên huyết châu to bằng quả táo, lơ lửng giữa không trung.

Lâm Mặc loạng choạng bước tới, lồng ngực phập phồng từng nhịp nặng nhọc nhưng ánh mắt vô cùng sắc lạnh. Hắn không lập tức dùng linh lực đánh nát viên huyết châu để triệt thảo trừ căn. Một tàn hồn Trúc Cơ của kẻ địch chứa đựng vô vàn bí mật về công pháp, mạng lưới tình báo và nhược điểm của Tôn gia. Hắn quyết định lấy ra một chiếc bình ngọc dán đầy phong linh phù, cẩn thận dùng tay trái thu lấy viên huyết châu đang nhấp nháy ánh đỏ rồi ném thẳng vào túi trữ vật.

Ngay khi mối đe dọa vừa được phong ấn, một dị biến mới âm thầm nảy sinh tại trung tâm tế đàn. Rễ Tử Trúc trên bệ đá, sau khi vô tình hấp thụ tàn dư linh khí Trúc Cơ từ vụ va chạm của tàn hồn, bề mặt khô héo bắt đầu bong tróc. Những lớp vỏ mục nát rụng xuống nền đá vang lên tiếng lách tách nhỏ. Từ sâu trong lõi rễ ngàn năm, một mầm non bé bằng đốt ngón tay chậm rãi nhú lên. Thế nhưng, phiến lá non nớt ấy không mang màu xanh biếc thanh tẩy như ghi chép của gia tộc, mà phủ một tầng sương màu tím đen tà dị, tản ra khí tức cực kỳ âm hàn.

Từ trong mớ bòng bong sương máu tản mát, một giọt tinh huyết đen ngòm bắn ngược ra ngoài, hiểm hiểm thoát khỏi lực hút của bệ đá. Giọt máu quỷ dị này lập tức hóa thành một khuôn mặt vặn vẹo, há miệng rít lên một luồng sóng âm vô hình đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc.

Hắn cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xốc lại tinh thần, tay trái vung lên đánh ra một tấm Khốn Linh Phù đã kẹp sẵn. Lá bùa bốc cháy thành một vệt sáng vàng, đan kết thành một cái lồng linh lực giam cầm lấy khuôn mặt quỷ. Nhưng đẳng cấp chênh lệch quá lớn, bề mặt lồng giam lập tức hiện lên vô số vết rạn nứt như mạng nhện dưới sự giãy giụa điên cuồng của tàn hồn Trúc Cơ. Cùng lúc đó, sương máu tà ác xung quanh không hề tiêu tán mà bắt đầu bám chặt vào da thịt Lâm Mặc, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn màng linh lực hộ thể.

Tàn hồn nhận ra lớp lồng giam sắp vỡ, nhưng nó không dồn sức phá nát ngay lập tức để phản kích. Ánh mắt đỏ ngầu của nó ghim chặt vào rễ Tử Trúc đang nằm trơ trọi trên bệ đá. Lão quái vật đột ngột thu hồi sóng âm, chuyển toàn bộ tàn dư thần thức hóa thành một mũi dùi nhọn hoắt, đục khoét lớp màng phù lục ở hướng đối diện với thiếu niên. Kẻ địch đã thay đổi chiến thuật, ưu tiên việc đoạt xá linh căn hệ mộc để bảo toàn căn cơ sống sót thay vì lãng phí sức lực bào mòn một tu sĩ Luyện Khí.

Lâm Mặc biến sắc, thầm kêu không ổn. Nếu để luồng thần thức kia chạm vào rễ trúc, nó sẽ lập tức mượn mộc khí trùng sinh, đến lúc đó trong không gian kín này hắn chắc chắn bỏ mạng. Hắn định bước tới rút thanh đoản kiếm rỉ sét từ mắt trận lên để chém đứt đường lui của tà vật, nhưng cản trở chí mạng lại bất ngờ xuất hiện. Cánh tay phải hóa mộc tủy của hắn đột nhiên co giật kịch liệt. Một luồng sinh cơ khổng lồ từ rễ Tử Trúc trên bệ đá đang cộng hưởng mãnh liệt với giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong cơ thể hắn. Sự cộng hưởng này tạo ra một lực cắn nuốt trái chiều, gông cùm đôi chân Lâm Mặc ghim chặt xuống nền đá lạnh lẽo.

Hắn hoàn toàn không thể nhấc chân bước tới bệ đá. Lồng giam Khốn Linh Phù chỉ còn trụ được ba nhịp thở, mũi dùi thần thức đã xuyên thủng một nửa lớp màng vàng óng. Không còn đường lùi, cũng không thể mượn lực từ trận pháp, Lâm Mặc đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính cơ thể mình. Hắn buông lỏng hoàn toàn áp chế ở cánh tay phải, mặc cho mộc tủy thô ráp điên cuồng hút lấy linh lực trong đan điền, biến toàn bộ cánh tay thành một cành khô xám xịt mang đậm mộc tính. Tay trái hắn rút từ trong ngực áo ra một viên Xích Hỏa Đan cấp thấp, không ném về phía tàn hồn mà bóp nát, ấn thẳng bột thuốc đang bốc cháy vào lòng bàn tay phải.

Mộc sinh Hỏa, thiêu!

Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc. Bột Xích Hỏa Đan nổ tung, mượn chính sinh cơ và linh lực mộc thuộc tính đang tụ tập ở cánh tay phải làm củi đốt. Một ngọn lửa đỏ rực mang theo khí tức bạo liệt bùng lên, lan dọc theo cánh tay hắn, thiêu rụi toàn bộ lớp da thịt đang thối rữa và sương máu bám trụ. Cái giá phải trả cực kỳ thảm liệt, ngọn lửa nung chín đoạn kinh mạch chính ở tay phải, khiến nó vĩnh viễn vỡ nát, mất đi khả năng vận chuyển linh khí thông thường. Cánh tay phải của hắn giờ đây rủ xuống, biến thành một đoạn than củi đen sì tỏa ra mùi khét lẹt.

Nhưng đổi lại sự tàn phế ấy, ngọn lửa mượn mộc khí bùng lên tạo thành một vệt hỏa xà chói lóa, đánh vỡ khoảng không chật hẹp. Hỏa xà lao thẳng vào mũi dùi thần thức của tàn hồn ngay khoảnh khắc Khốn Linh Phù vừa vỡ nát. Hỏa diễm dương cương bọc lấy khuôn mặt vặn vẹo, thiêu đốt tàn dư linh hồn Trúc Cơ thành một làn khói xanh thê lương giữa tiếng gào thét tuyệt vọng. Rễ Tử Trúc trên bệ đá mất đi sự uy hiếp, lập tức thu liễm ánh sáng, hóa thành một đoạn gỗ mục rơi lăn lóc xuống chân trụ đồng. Thế nhưng, giữa đám tro tàn của tàn hồn, một viên tinh thạch màu xám đục to bằng ngón tay cái lặng lẽ rơi xuống, phát ra từng đợt chớp nháy đồng điệu với nhịp đập của trận pháp bên ngoài thạch thất.

Từ trong mớ bòng bong tơ máu, tàn hồn Trúc Cơ rít lên một tiếng chói tai, dứt khoát tự bạo phân nửa huyết khí để thoát khỏi lực hút của trận bàn. Kẻ địch đã nhìn thấu cái bẫy đoản kiếm, lập tức thay đổi chiến thuật. Một luồng sương đỏ tách ra quấn chặt lấy đoản kiếm rỉ sét, ăn mòn linh tính pháp khí để chặn đứng trận văn đảo ngược. Phần huyết ảnh cốt lõi còn lại mượn lực đẩy từ vụ nổ, hóa thành một mũi khoan đục thủng không khí, lao thẳng vào rễ Tử Trúc với tốc độ không thể cản phá. Khoảng cách quá gần, phù lục hay pháp quyết thông thường tuyệt đối không kịp thi triển.

Lâm Mặc không hề hoảng loạn, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia quyết tuyệt. Hắn vốn không định dùng một thanh đoản kiếm cấp thấp để cản bước tàn hồn Trúc Cơ, đó chỉ là mồi nhử ép đối phương bộc lộ chân thân. Ngay khoảnh khắc mũi khoan máu tiến vào phạm vi ba thước quanh bệ đá, bàn tay trái đã xát đầy bột Xích Hỏa Đan của hắn đập mạnh lên chính cánh tay phải đang hóa thành mộc tủy. Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong xương cốt hắn lập tức sinh ra phản ứng cộng hưởng mãnh liệt với hỏa tính cực đoan.

Ngũ hành tương sinh, mộc vượng tắc hỏa viêm. Bột Xích Sa gặp Mộc Bản Nguyên tinh thuần liền bùng lên một ngọn lửa màu đỏ sậm pha lẫn sắc xanh lục quỷ dị. Ngọn lửa này không lấy linh khí thiên địa làm chất đốt, mà trực tiếp thiêu đốt sinh cơ và mộc tủy trong cánh tay phải của Lâm Mặc. Hắn cắn nát bờ môi, mượn cơn đau xé rách thần hồn để giữ tỉnh táo, vung cánh tay đang bốc cháy rực rỡ như một thanh cự kiếm cản ngang trước rễ Tử Trúc.

Mũi khoan máu đâm sầm vào bức tường lửa dị biến. Âm khí tà ác chạm phải ngọn lửa dương cương mang theo bản nguyên sinh mệnh liền bốc khói xèo xèo, tan rã từng mảng lớn. Tàn hồn Trúc Cơ phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, muốn rút lui nhưng đã muộn. Hỏa diễm bám chặt lấy huyết khí, men theo thần thức thiêu đốt ngược trở lại bản thể. Kẻ địch điên cuồng vặn vẹo, cố gắng dập tắt ngọn lửa bằng cách phân tách thêm nhiều luồng sương máu, nhưng càng giãy giụa, hỏa tính mượn mộc khí càng bùng phát dữ dội.

Cái giá Lâm Mặc phải trả vô cùng thảm liệt. Lớp da thịt hóa thạch trên cánh tay phải nứt nẻ rồi cháy đen xì, bong tróc từng mảng để lộ ra những đường kinh mạch đã bị nung chảy, kết dính lại thành một khối than hoa đỏ rực. Toàn bộ huyệt đạo dẫn linh khí từ bả vai xuống ngón tay hoàn toàn tắc nghẽn, triệt để cắt đứt liên kết giữa cánh tay này và đan điền. Hắn mất đi một phần tư sinh cơ, nửa thân phải tê liệt hoàn toàn, trọng lượng cơ thể mất cân bằng khiến hắn ngã quỵ xuống nền gạch lạnh lẽo.

Tuy nhiên, đòn tử thủ đã mang lại hiệu quả vượt mong đợi. Tàn hồn bị thiêu rụi hơn tám phần, chỉ còn lại một đốm sáng đỏ ảm đạm to bằng hạt đậu văng ngược ra xa. Đốm sáng này không dám nán lại, mang theo uy áp suy yếu tột cùng đập mạnh vào vách cửa đá, lưu lại một ấn ký hình ngọn lửa đen ngòm rồi chìm hẳn vào vách tường để tẩu thoát. Nguy cơ đoạt xá trực diện tạm thời bị đẩy lùi, nhưng dư chấn của vụ va chạm nguyên tố lại tạo ra một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát.

Ngọn lửa dị biến trên cánh tay Lâm Mặc sau khi mất đi mục tiêu liền thuận đà lan sang rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá. Thay vì bị thiêu rụi, đoạn linh căn cổ xưa này lại giống như cá cạn gặp nước, điên cuồng hấp thụ toàn bộ hỏa diễm và mộc khí tàn dư. Lớp vỏ khô nứt nẻ xé rạc ra, để lộ một mầm non màu tím đen uốn lượn như vảy rồng. Đồng thời, trận văn trên tế đàn do chịu áp lực quá tải từ hai luồng sức mạnh liền vỡ nát thành từng mảnh vụn tản mát khắp nơi.

Ngay khi trận văn cuối cùng vụn vỡ, mặt đá dưới chân trụ đồng phát ra tiếng nứt gãy trầm đục. Một khe hở sâu hoắm hình thành, cắt đôi thạch thất. Từ dưới đáy khe nứt, một luồng sương mù màu xám tro mang theo khí tức hồng hoang, lạnh lẽo gấp trăm lần tàn hồn Trúc Cơ chậm rãi dâng lên. Luồng sương xám không tấn công, nhưng vừa chạm vào không khí đã khiến linh lực trong đan điền Lâm Mặc hoàn toàn đóng băng. Giữa làn sương mờ ảo, một tiếng xích sắt va chạm chói tai vang vọng từ lòng đất sâu thẳm, kéo theo một bóng đen khổng lồ đang từ từ trồi lên khỏi miệng vực.
0