Chương 166: Trước Mắt Hắn
Đăng: 26/07/2026 14:39
3,510 từ
1 lượt đọc
xa cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ ầm ầm giáng xuống, hóa thành một thanh cự chùy vô hình nện thẳng vào thức hải của hắn. Không khí trong thạch thất nháy mắt trở nên sền sệt, từng mảng bụi ngọc thạch vừa lắng xuống lại bị ép dính chặt xuống mặt đất, tạo ra những tiếng răng rắc rợn người. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo dị thường. Luồng thần thức này mang theo khí tức mục nát của xác chết, tuyệt đối không phải tu sĩ bình thường có thể phát ra. Hắn hiểu rõ, nếu để luồng uy áp này khóa chặt thần hồn, bản thân sẽ lập tức trở thành khôi lỗi sống cho kẻ ở đầu kia thao túng, toàn bộ bí mật về Mộc Bản Nguyên cũng sẽ phơi bày.
Thay vì dồn toàn bộ linh lực lên đầu để phòng ngự như bản năng, Lâm Mặc đột ngột rút cạn pháp lực ở thượng đan điền, dồn toàn bộ xuống đôi chân. Hắn mượn thế uy áp đang đè nặng, thuận đà ngã bật ra phía sau, đồng thời vung tay trái ném ra ba tấm Thanh Mộc Thuẫn Phù. Ba tấm bùa không hướng về phía vật thể kim loại mà dán thẳng lên ba vách tường đá xung quanh. Linh quang màu lục vừa lóe lên đã tạo thành một tam giác mộc hệ mỏng manh, cố tình phát ra chấn động linh khí cực kỳ hỗn loạn. Kẻ đứng sau luồng uy áp quả nhiên bị đánh lừa, lầm tưởng hắn đang cố gắng kích hoạt sát trận phòng ngự, liền dồn toàn lực đánh vỡ ba tấm phù lục.
Những tiếng nổ lốp bốp vang lên, mộc thuẫn vỡ nát thành vô số đốm sáng xanh. Ngay khoảnh khắc luồng thần thức tà ác khựng lại vì đánh hụt mục tiêu chính, Lâm Mặc lập tức bấm quyết. Hắn kích hoạt mảng trận văn Ẩn Tức khắc trên chiếc nhẫn ngọc bích đeo ở ngón trỏ, hoàn toàn xóa bỏ khí tức cá nhân khỏi thạch thất. Kẻ ở phương xa nhận ra mình vừa trúng kế điệu hổ ly sơn, liền lập tức thay đổi chiến thuật. Luồng uy áp không còn tản mạn tìm kiếm Lâm Mặc mà hung hăng rút ngược về, rót toàn bộ vào vật thể kim loại khắc chữ Tế đang lơ lửng giữa không trung.
Vật thể cỡ quả hạch nhận được thần thức gia trì, nhịp đập của nó đột ngột tăng tốc gấp ba lần. Chữ Tế trên bề mặt bắn ra năm sợi xích đen nhánh, ghim phập vào năm phương vị của tàn tích trận bàn dưới đáy hố. Một lực lượng thôn phệ bá đạo bùng nổ, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt chút linh khí tàn dư của đoạn rễ Tử Trúc đang thoi thóp. Sương đỏ trên đỉnh đầu Tử Trúc Lĩnh theo đó mà ngưng tụ thành hình dáng một cái đầu lâu khổng lồ, há miệng chực chờ nuốt trọn cả ngọn núi. Nếu để vật này hút cạn sinh cơ của đoạn rễ, toàn bộ linh mạch cấp hai của Lâm gia sẽ triệt để phế bỏ.
Lâm Mặc không chần chừ, tay phải rút mạnh cây trâm cài tóc bằng gỗ đào ném thẳng vào giữa ngũ giác trận mà năm sợi xích đen vừa tạo ra. Đây là Dưỡng Hồn Mộc Trâm, pháp khí bảo mệnh do đích thân gia chủ đời trước lưu lại, bên trong ẩn chứa một tia lôi đình thuần dương. Trâm gỗ vừa chạm vào vòng vây tà khí, Lâm Mặc lạnh lùng quát khẽ một tiếng bạo. Một tia chớp chói lòa xé rách không gian u ám, mang theo uy lực khắc chế tà túy hung hăng chặt đứt năm sợi xích đen. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến chiếc nhẫn ngọc bích trên tay Lâm Mặc rạn nứt thành từng mảnh nhỏ, thần thức của hắn cũng bị xé rách một mảng, đau đớn đến mức tầm nhìn tối sầm.
Thế nhưng cái giá này hoàn toàn xứng đáng. Luồng uy áp mất đi vật dẫn truyền lập tức tan biến vào hư không, sương đỏ trên bầu trời cũng ngừng cuộn trào mà lơ lửng bế tắc. Vật thể kim loại mất đi sự chống đỡ liền rơi bình bịch xuống nền đất, bề mặt chữ Tế xuất hiện một vết nứt nhỏ xíu, ánh sáng u lãnh hoàn toàn vụt tắt. Xung quanh vị trí nó rơi xuống, bán kính ba thước đất đá đã hóa thành một màu xám xịt, triệt để biến thành tử địa cạn kiệt linh khí. Lâm Mặc thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm hậu bối, cẩn trọng lùi lại nửa bước để quan sát sự biến đổi của địa hình.
Ngay lúc hắn vừa rút ra một chiếc kẹp bằng gỗ linh tùng định thu thập vật chứng, từ ngoài hành lang thạch thất chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập. Kèm theo đó là giọng nói khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn tột độ của Nhị trưởng lão đang vọng vào.
Gia chủ, trận nhãn mặt phía Bắc của hộ tộc đại trận... vừa xuất hiện lỗ hổng rồi!
cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành một cái đầu lâu khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, mũi trâm gỗ đào trong tay Lâm Mặc đã xé gió lao đi. Vật này vốn là pháp khí thượng phẩm do chính tay lão gia chủ luyện chế từ lõi cây Đào Mộc trăm năm, mang theo dương khí thuần chính chuyên khắc chế tà ma. Tuy nhiên, Lâm Mặc không dại dột ngắm thẳng vào vật thể kim loại khắc chữ Tế đang được bảo vệ nghiêm ngặt. Quỹ đạo của mũi trâm đột ngột bẻ ngoặt giữa không trung, cắm phập vào tiết điểm kết nối giữa sợi xích đen thứ ba và đoạn rễ Tử Trúc.
Dương khí từ gỗ đào bùng nổ, hóa thành vô số tia sét nhỏ màu mộc lục bám lấy bề mặt sợi xích tà ác. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, lớp khí tức mục nát bao phủ quanh xích đen lập tức bị tịnh hóa một mảng lớn. Kẻ thù ở phương xa hừ lạnh một tiếng thông qua luồng thần thức kết nối. Phát hiện mũi trâm gỗ đào chỉ là đòn nghi binh nhằm phá vỡ thế cân bằng của ngũ hành tà trận, gã tu sĩ Trúc Cơ lập tức đổi thủ đoạn. Đầu lâu sương đỏ trên không trung há cái miệng rộng ngoác, phun ra một ngụm thi hỏa xám xịt bao trùm lấy toàn bộ năm sợi xích, biến chúng thành những con hỏa xà cắn ngược lại pháp khí mộc hệ.
Lâm Mặc cảm nhận được thần thức phụ lên mũi trâm đang bị thi hỏa thiêu đốt rát buốt, nhưng khóe môi lại nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
"Thi hỏa thiêu mộc, ngươi tưởng Lâm gia ta chỉ biết trồng cỏ dại sao?"
Hắn lật tay phải, một bình ngọc nhỏ xíu xuất hiện giữa kẽ tay, nắp bình đã sớm bị cạy mở. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch tản ra sinh cơ nồng đậm được Lâm Mặc dùng pháp lực bọc lấy, búng thẳng vào đuôi trâm gỗ đào đang dần hóa thành than đen. Ngay khi linh dịch chạm vào mộc chất, một luồng sinh mệnh lực cuộn trào bộc phát. Trâm gỗ đào đang khô héo bỗng chốc mọc ra vô số rễ chùm cắm sâu vào hư không, hấp thụ ngược lại tà linh khí trong thi hỏa để sinh trưởng. Sinh cơ bừng bừng ép cho sợi xích đen thứ ba xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt chân chim.
Rắc một tiếng thanh thúy, sợi xích tà ác đứt đoạn, kéo theo sự sụp đổ của một góc trận pháp chữ Tế. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc dùng linh dịch cưỡng ép thôi phát pháp khí cũng không hề nhỏ. Trâm gỗ đào vượt quá giới hạn chịu đựng, nổ tung thành một đám mùn cưa đen sì. Một tia thi khí nương theo luồng thần thức bị đứt gãy phản phệ thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Màng nhĩ bên tai trái của hắn truyền đến một tiếng rách toạc, thính giác lập tức chìm vào tĩnh lặng, thay vào đó là tiếng ù ù buốt óc. Vùng đất linh điền dưới chân hắn, nơi hứng chịu tàn dư của vụ nổ, nháy mắt hóa thành bùn loãng bốc mùi tử thi, triệt để mất đi khả năng bồi dục linh dược.
Dù thính giác một bên chịu thương tổn, ánh mắt Lâm Mặc lại càng thêm minh mẫn khi nhìn chằm chằm vào mặt cắt của sợi xích vừa đứt. Ẩn dưới lớp kim loại đen ngòm không phải là trận văn thi đạo thông thường, mà là từng vòng phù chú định vị không gian cực kỳ phức tạp. Gã tu sĩ Trúc Cơ kia căn bản không định dùng tà trận này để hút cạn linh mạch ngay lập tức. Mục đích thật sự của chữ Tế là lấy linh lực mộc hệ tinh thuần của Tử Trúc làm mồi nhử, từ đó cưỡng ép mở ra một thông đạo truyền tống cỡ nhỏ nối thẳng từ sào huyệt của kẻ địch vào tận rốn cấm địa Lâm gia.
"Khốn kiếp, là Tôn gia cấu kết với ma tu Vạn Thi Môn."
Lâm Mặc lẩm bẩm, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt lấy một tấm trận bàn dự phòng. Sợi xích thứ ba vừa đứt chưa được bao lâu, bốn sợi xích còn lại liền điên cuồng vặn vẹo, dung hợp vào nhau tạo thành một mũi khoan tà khí khổng lồ. Đầu lâu sương đỏ không thèm phun lửa nữa mà trực tiếp lao xuống, há miệng nuốt trọn vật thể chữ Tế vào trong để bảo vệ cốt lõi định vị. Bầu không khí trong thạch thất bị rút cạn, áp lực không gian bắt đầu vặn vẹo vỡ vụn, báo hiệu thông đạo truyền tống sắp sửa được đả thông.
Tử Trúc Lĩnh nháy mắt cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ, ép xuống một cỗ thi khí nồng nặc. Cùng lúc đó, một luồng hắc khí từ dư chấn vụ nổ tà rết trước đó bất ngờ xé gió lao tới, găm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức xâm nhập thần thức, kéo theo âm thanh gào thét của oán hồn làm tai trái của hắn ong lên dữ dội, thính giác phút chốc mất trắng. Hắn lảo đảo lui lại nửa bước, vận chuyển linh lực phong tỏa huyệt đạo trên trán để ngăn thi khí ăn mòn não bộ, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm năm sợi xích đen đang cắm phập vào rễ Tử Trúc.
Đoạn rễ ngàn năm vốn đã thoi thóp nay kịch liệt run rẩy, từng giọt linh dịch hiếm hoi bị ép trào ra ngoài dọc theo sợi xích. Không thể để nền móng gia tộc bị hủy hoại, Lâm Mặc quyết đoán rút từ trên búi tóc xuống một cây trâm gỗ đào cằn cỗi. Đây vốn là một món hạ phẩm pháp khí phòng ngự, nhưng lúc này hắn lại bóp nát lớp cấm chế bên ngoài. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết được hắn giấu sẵn trong kẽ móng tay lập tức bôi lên thân trâm. Hắn vận chuyển mộc hệ công pháp đến cực hạn, hung hăng cắm phập cây trâm xuống nền đất ngay giao điểm của năm sợi xích.
Sinh trưởng ngược!
Lâm Mặc quát khẽ một tiếng trong cổ họng, hai tay kết ấn vỗ mạnh lên chuôi trâm. Dưới sự thúc giục của Tử Trúc Linh Dịch, cây trâm gỗ đào khô héo đột nhiên bùng nổ sinh cơ vặn vẹo. Thay vì đâm chồi nảy lộc, vô số sợi rễ gỗ gai góc từ thân trâm mọc ngược ra, hung hăng quấn chặt lấy năm sợi xích đen. Mộc khí tinh thuần chạm vào thi hỏa tà ác lập tức phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Rễ gỗ đào điên cuồng cắn nuốt thi khí, dùng chính hỏa diễm mục nát đó làm chất dinh dưỡng để tiếp tục bành trướng, thành công chặt đứt lực lượng thôn phệ đang nhắm vào rễ Tử Trúc.
Kẻ giấu mặt ở phương xa hiển nhiên không ngờ một tu sĩ Luyện Khí lại có thủ đoạn mượn lực đánh lực xảo quyệt đến vậy. Phát giác mộc hệ pháp khí đang tịnh hóa thi hỏa, đối phương lập tức thay đổi trận oai. Vật thể kim loại hình quả hạch ngừng nhịp đập, chữ Tế đỏ rực đột ngột đảo ngược thành màu đen kịt. Năm sợi xích không còn hút linh lực mà biến thành năm đường ống dẫn, dội ngược toàn bộ thi độc tích tụ từ mấy trăm xác chết ở Phường Thị Thanh Thạch thẳng vào cây trâm gỗ đào.
Rễ gỗ đào không chịu nổi lượng thi độc quá mức khổng lồ, nháy mắt chuyển sang màu đen đặc rồi nổ tung thành từng mảnh vụn. Sóng xung kích mang theo kịch độc quét ngang qua thạch thất. Lâm Mặc đã lường trước biến số này, lập tức cắt đứt liên hệ thần thức với pháp khí, nhưng vẫn chậm một nhịp. Một luồng sóng âm tà dị từ vụ nổ đánh thẳng vào màng nhĩ tai trái vốn đang thương tổn của hắn, máu tươi rỉ ra ròng ròng, triệt để điếc đặc.
Đồng thời, thi độc tràn ra ngoài vũng dịch đen, lan thẳng xuống vùng linh điền số ba nằm ngay phía trên thạch thất. Toàn bộ linh thổ trong bán kính mười trượng quanh trận nhãn nháy mắt hóa thành đất chết xám xịt. Hàng chục gốc Băng Tâm Thảo sắp đến kỳ thu hoạch đồng loạt héo rũ, rễ cây thối rữa bốc mùi hôi thối. Cái giá phải trả để bảo vệ rễ chính Tử Trúc là toàn bộ khu vực linh điền giáp ranh cấm địa đã bị ô nhiễm thi khí tột độ, ít nhất năm mươi năm không thể trồng trọt.
Thế nhưng, giữa đống tàn tích của cây trâm gỗ đào, vật thể kim loại kia cũng đã tiêu hao hết năng lượng, rơi cạch xuống nền đá. Lâm Mặc ôm lấy nửa đầu đang đau nhức kịch liệt, cẩn trọng dùng một tấm bùa cách linh bọc lấy vật thể kim loại vừa rơi xuống. Ngay khi cầm lên, mặt sau của quả hạch kim loại vô tình lộ ra trước mắt hắn. Bên dưới lớp rỉ sét tà ác, rõ ràng khắc một con ấn gia huy hình mây cuộn. Đồng tử Lâm Mặc co rụt lại, nhận ra đây hoàn toàn không phải là đồ vật của Tôn gia hay yêu thú Nam Cương.
Sương đỏ trên đỉnh đầu đột ngột xoáy lại, hóa thành một luồng u quang kịch độc mang theo mùi thi thể thối rữa, đâm sầm vào vách phòng ngự vô hình vừa được Lâm Mặc vội vã dựng lên. Kẻ giấu mặt ở phương xa không hề từ bỏ, gã điên cuồng đảo ngược trận bàn thông qua vật thể kim loại khắc chữ Tế. Toàn bộ lượng thi độc tích tụ từ vụ thảm sát tại Phường thị Thanh Thạch nay bị cưỡng ép truyền tống ngược qua không gian, dội thẳng xuống không gian chật hẹp của thạch thất. Áp lực kinh hoàng ép mảng trận văn Ẩn Tức trên chiếc nhẫn ngọc bích của Lâm Mặc nứt toác, phát ra tiếng tạch tạch chói tai. Linh khí trong phòng nháy mắt bị ô nhiễm, vách đá bắt đầu sủi bọt xèo xèo.
Phòng ngự vỡ vụn, luồng sóng xung kích kịch độc quét ngang qua cơ thể hắn. Lâm Mặc chỉ kịp nghiêng người né tránh phần cốt lõi, nhưng dư chấn vẫn đánh thẳng vào thức hải do hắn chậm nửa nhịp cắt đứt thần thức dò xét. Một cỗ hắc khí lạnh lẽo bám chặt lấy mi tâm, lan nhanh thành những đường vân đen nhạt dưới da trán. Màng nhĩ tai trái nổ tung, máu tươi rỉ ra ròng ròng khiến một nửa thế giới âm thanh của hắn chìm vào câm điếc. Cảm giác buồn nôn cuộn trào, linh lực trong kinh mạch bắt đầu có dấu hiệu đông đặc lại, trở nên nặng nề như chì dưới tác dụng của thi độc bậc cao.
Tuyệt đối không thể để thứ này chạm vào rễ Tử Trúc!
Lâm Mặc thầm gầm lên trong lòng, hai mắt vằn tia máu. Hắn quyết đoán từ bỏ việc dùng linh lực xua đuổi hàn khí ở mi tâm, cưỡng ép thiêu đốt ba năm thọ nguyên để đổi lấy một luồng sinh cơ Mộc hệ bùng nổ. Thay vì lao vào tấn công vật thể kim loại đang được thần thức cường đại bảo vệ, hắn rút từ trong tay áo ra một thanh đoản kiếm bằng gỗ đào ngâm bùa chú. Lâm Mặc không chém về phía kẻ địch, mà cắm phập lưỡi kiếm xuống nền đá vỡ, ghim chuẩn xác vào mắt trận thông thủy, nơi dẫn linh mạch trực tiếp nuôi dưỡng cội trúc.
Đoản kiếm đào mộc lập tức vỡ nát thành hàng trăm mảnh dăm gỗ, giải phóng toàn bộ linh lực thuần dương được phong ấn bên trong. Một lớp màng ánh sáng màu vàng nhạt dâng lên, hoàn toàn bọc kín đoạn rễ chính đang thoi thóp, cắt đứt dứt khoát sự liên kết giữa cội trúc và không gian ô nhiễm bên trên. Nhận ra nguồn cung cấp linh lực từ rễ trúc bị phong tỏa, kẻ thao túng ở đầu kia truyền trận phát ra một tiếng hừ lạnh xuyên thấu qua khối kim loại. Gã lập tức đổi chiến thuật, thu hồi năm sợi xích đen nhánh đang cắn nuốt rỗng tuếch, dồn toàn bộ thi độc còn sót lại ngưng tụ thành một mũi khoan tà khí đâm thọc thẳng về phía ngực Lâm Mặc.
Đối mặt với đòn sát thủ mang tính hủy diệt, Lâm Mặc bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn tháo phăng chiếc nhẫn ngọc bích đã rạn nứt trên ngón trỏ, truyền nốt chút pháp lực cuối cùng ở thượng đan điền vào đó rồi ném mạnh về phía mũi khoan. Khi hai luồng sức mạnh va chạm, hắn chủ động kích nổ pháp khí phòng ngự cấp hai của mình. Một tiếng nổ trầm đục vang vọng, sóng xung kích xé toạc mũi khoan tà khí, đồng thời hất văng vật thể kim loại đập mạnh vào vách tường đá. Uy áp khổng lồ từ phương xa mất đi vật dẫn, gào thét một tiếng đầy không cam lòng rồi triệt để tiêu tán.
Bụi mù dần lắng xuống, thạch thất khôi phục lại sự tĩnh lặng chết chóc. Vật thể kim loại khắc chữ Tế đã vỡ thành hai nửa, rớt lạch cạch xuống nền gạch sứt mẻ. Từ trong lõi của nó, một con nhộng màu đỏ như máu cỡ đốt ngón tay lăn ra ngoài. Lớp vỏ bán trong suốt của con nhộng phát ra nhịp đập phập phồng, bên trong hiển hiện rõ ràng một sinh vật nhiều chân đang cuộn tròn say ngủ. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, vội vàng lấy ra một viên Tị Độc Đan nuốt chửng, cố gắng đè ép thi độc đang lan tràn trong kinh mạch.
Thế nhưng, màng nhĩ bên tai phải còn nguyên vẹn của hắn bỗng bắt được một âm thanh lạ. Không phải tiếng động từ thạch thất, mà vọng lại từ khu vực trung tâm của Dược Viên số một, nơi tọa lạc cội Tử Trúc trên mặt đất. Đó là tiếng nứt vỡ cực kỳ rõ ràng của ngọc thạch. Lâm Mặc loạng choạng bước tới vách tường, dùng tay phải dính đầy bùn đất gạt đi lớp sương mù cấm chế nhìn ra bên ngoài.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, thân cây Tử Trúc ngàn năm tuổi, căn cơ lập mệnh của toàn bộ Lâm gia, đang rỉ ra những giọt nhựa màu đen kịt mang theo mùi máu tanh nồng. Đáng sợ hơn, trên bề mặt thân trúc trơn bóng nay lại hằn lên một đồ án hình rết sáu cánh khổng lồ. Đồ án này không phải khắc lên, mà được hình thành từ hàng vạn con rết nhỏ li ti đang cắn nuốt vỏ cây, chậm rãi hấp thụ sinh cơ của Mộc Bản Nguyên để chuẩn bị cho một cuộc lột xác kinh hoàng.
Thay vì dồn toàn bộ linh lực lên đầu để phòng ngự như bản năng, Lâm Mặc đột ngột rút cạn pháp lực ở thượng đan điền, dồn toàn bộ xuống đôi chân. Hắn mượn thế uy áp đang đè nặng, thuận đà ngã bật ra phía sau, đồng thời vung tay trái ném ra ba tấm Thanh Mộc Thuẫn Phù. Ba tấm bùa không hướng về phía vật thể kim loại mà dán thẳng lên ba vách tường đá xung quanh. Linh quang màu lục vừa lóe lên đã tạo thành một tam giác mộc hệ mỏng manh, cố tình phát ra chấn động linh khí cực kỳ hỗn loạn. Kẻ đứng sau luồng uy áp quả nhiên bị đánh lừa, lầm tưởng hắn đang cố gắng kích hoạt sát trận phòng ngự, liền dồn toàn lực đánh vỡ ba tấm phù lục.
Những tiếng nổ lốp bốp vang lên, mộc thuẫn vỡ nát thành vô số đốm sáng xanh. Ngay khoảnh khắc luồng thần thức tà ác khựng lại vì đánh hụt mục tiêu chính, Lâm Mặc lập tức bấm quyết. Hắn kích hoạt mảng trận văn Ẩn Tức khắc trên chiếc nhẫn ngọc bích đeo ở ngón trỏ, hoàn toàn xóa bỏ khí tức cá nhân khỏi thạch thất. Kẻ ở phương xa nhận ra mình vừa trúng kế điệu hổ ly sơn, liền lập tức thay đổi chiến thuật. Luồng uy áp không còn tản mạn tìm kiếm Lâm Mặc mà hung hăng rút ngược về, rót toàn bộ vào vật thể kim loại khắc chữ Tế đang lơ lửng giữa không trung.
Vật thể cỡ quả hạch nhận được thần thức gia trì, nhịp đập của nó đột ngột tăng tốc gấp ba lần. Chữ Tế trên bề mặt bắn ra năm sợi xích đen nhánh, ghim phập vào năm phương vị của tàn tích trận bàn dưới đáy hố. Một lực lượng thôn phệ bá đạo bùng nổ, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt chút linh khí tàn dư của đoạn rễ Tử Trúc đang thoi thóp. Sương đỏ trên đỉnh đầu Tử Trúc Lĩnh theo đó mà ngưng tụ thành hình dáng một cái đầu lâu khổng lồ, há miệng chực chờ nuốt trọn cả ngọn núi. Nếu để vật này hút cạn sinh cơ của đoạn rễ, toàn bộ linh mạch cấp hai của Lâm gia sẽ triệt để phế bỏ.
Lâm Mặc không chần chừ, tay phải rút mạnh cây trâm cài tóc bằng gỗ đào ném thẳng vào giữa ngũ giác trận mà năm sợi xích đen vừa tạo ra. Đây là Dưỡng Hồn Mộc Trâm, pháp khí bảo mệnh do đích thân gia chủ đời trước lưu lại, bên trong ẩn chứa một tia lôi đình thuần dương. Trâm gỗ vừa chạm vào vòng vây tà khí, Lâm Mặc lạnh lùng quát khẽ một tiếng bạo. Một tia chớp chói lòa xé rách không gian u ám, mang theo uy lực khắc chế tà túy hung hăng chặt đứt năm sợi xích đen. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến chiếc nhẫn ngọc bích trên tay Lâm Mặc rạn nứt thành từng mảnh nhỏ, thần thức của hắn cũng bị xé rách một mảng, đau đớn đến mức tầm nhìn tối sầm.
Thế nhưng cái giá này hoàn toàn xứng đáng. Luồng uy áp mất đi vật dẫn truyền lập tức tan biến vào hư không, sương đỏ trên bầu trời cũng ngừng cuộn trào mà lơ lửng bế tắc. Vật thể kim loại mất đi sự chống đỡ liền rơi bình bịch xuống nền đất, bề mặt chữ Tế xuất hiện một vết nứt nhỏ xíu, ánh sáng u lãnh hoàn toàn vụt tắt. Xung quanh vị trí nó rơi xuống, bán kính ba thước đất đá đã hóa thành một màu xám xịt, triệt để biến thành tử địa cạn kiệt linh khí. Lâm Mặc thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm hậu bối, cẩn trọng lùi lại nửa bước để quan sát sự biến đổi của địa hình.
Ngay lúc hắn vừa rút ra một chiếc kẹp bằng gỗ linh tùng định thu thập vật chứng, từ ngoài hành lang thạch thất chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập. Kèm theo đó là giọng nói khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn tột độ của Nhị trưởng lão đang vọng vào.
Gia chủ, trận nhãn mặt phía Bắc của hộ tộc đại trận... vừa xuất hiện lỗ hổng rồi!
cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành một cái đầu lâu khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, mũi trâm gỗ đào trong tay Lâm Mặc đã xé gió lao đi. Vật này vốn là pháp khí thượng phẩm do chính tay lão gia chủ luyện chế từ lõi cây Đào Mộc trăm năm, mang theo dương khí thuần chính chuyên khắc chế tà ma. Tuy nhiên, Lâm Mặc không dại dột ngắm thẳng vào vật thể kim loại khắc chữ Tế đang được bảo vệ nghiêm ngặt. Quỹ đạo của mũi trâm đột ngột bẻ ngoặt giữa không trung, cắm phập vào tiết điểm kết nối giữa sợi xích đen thứ ba và đoạn rễ Tử Trúc.
Dương khí từ gỗ đào bùng nổ, hóa thành vô số tia sét nhỏ màu mộc lục bám lấy bề mặt sợi xích tà ác. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, lớp khí tức mục nát bao phủ quanh xích đen lập tức bị tịnh hóa một mảng lớn. Kẻ thù ở phương xa hừ lạnh một tiếng thông qua luồng thần thức kết nối. Phát hiện mũi trâm gỗ đào chỉ là đòn nghi binh nhằm phá vỡ thế cân bằng của ngũ hành tà trận, gã tu sĩ Trúc Cơ lập tức đổi thủ đoạn. Đầu lâu sương đỏ trên không trung há cái miệng rộng ngoác, phun ra một ngụm thi hỏa xám xịt bao trùm lấy toàn bộ năm sợi xích, biến chúng thành những con hỏa xà cắn ngược lại pháp khí mộc hệ.
Lâm Mặc cảm nhận được thần thức phụ lên mũi trâm đang bị thi hỏa thiêu đốt rát buốt, nhưng khóe môi lại nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
"Thi hỏa thiêu mộc, ngươi tưởng Lâm gia ta chỉ biết trồng cỏ dại sao?"
Hắn lật tay phải, một bình ngọc nhỏ xíu xuất hiện giữa kẽ tay, nắp bình đã sớm bị cạy mở. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch tản ra sinh cơ nồng đậm được Lâm Mặc dùng pháp lực bọc lấy, búng thẳng vào đuôi trâm gỗ đào đang dần hóa thành than đen. Ngay khi linh dịch chạm vào mộc chất, một luồng sinh mệnh lực cuộn trào bộc phát. Trâm gỗ đào đang khô héo bỗng chốc mọc ra vô số rễ chùm cắm sâu vào hư không, hấp thụ ngược lại tà linh khí trong thi hỏa để sinh trưởng. Sinh cơ bừng bừng ép cho sợi xích đen thứ ba xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt chân chim.
Rắc một tiếng thanh thúy, sợi xích tà ác đứt đoạn, kéo theo sự sụp đổ của một góc trận pháp chữ Tế. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc dùng linh dịch cưỡng ép thôi phát pháp khí cũng không hề nhỏ. Trâm gỗ đào vượt quá giới hạn chịu đựng, nổ tung thành một đám mùn cưa đen sì. Một tia thi khí nương theo luồng thần thức bị đứt gãy phản phệ thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Màng nhĩ bên tai trái của hắn truyền đến một tiếng rách toạc, thính giác lập tức chìm vào tĩnh lặng, thay vào đó là tiếng ù ù buốt óc. Vùng đất linh điền dưới chân hắn, nơi hứng chịu tàn dư của vụ nổ, nháy mắt hóa thành bùn loãng bốc mùi tử thi, triệt để mất đi khả năng bồi dục linh dược.
Dù thính giác một bên chịu thương tổn, ánh mắt Lâm Mặc lại càng thêm minh mẫn khi nhìn chằm chằm vào mặt cắt của sợi xích vừa đứt. Ẩn dưới lớp kim loại đen ngòm không phải là trận văn thi đạo thông thường, mà là từng vòng phù chú định vị không gian cực kỳ phức tạp. Gã tu sĩ Trúc Cơ kia căn bản không định dùng tà trận này để hút cạn linh mạch ngay lập tức. Mục đích thật sự của chữ Tế là lấy linh lực mộc hệ tinh thuần của Tử Trúc làm mồi nhử, từ đó cưỡng ép mở ra một thông đạo truyền tống cỡ nhỏ nối thẳng từ sào huyệt của kẻ địch vào tận rốn cấm địa Lâm gia.
"Khốn kiếp, là Tôn gia cấu kết với ma tu Vạn Thi Môn."
Lâm Mặc lẩm bẩm, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt lấy một tấm trận bàn dự phòng. Sợi xích thứ ba vừa đứt chưa được bao lâu, bốn sợi xích còn lại liền điên cuồng vặn vẹo, dung hợp vào nhau tạo thành một mũi khoan tà khí khổng lồ. Đầu lâu sương đỏ không thèm phun lửa nữa mà trực tiếp lao xuống, há miệng nuốt trọn vật thể chữ Tế vào trong để bảo vệ cốt lõi định vị. Bầu không khí trong thạch thất bị rút cạn, áp lực không gian bắt đầu vặn vẹo vỡ vụn, báo hiệu thông đạo truyền tống sắp sửa được đả thông.
Tử Trúc Lĩnh nháy mắt cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ, ép xuống một cỗ thi khí nồng nặc. Cùng lúc đó, một luồng hắc khí từ dư chấn vụ nổ tà rết trước đó bất ngờ xé gió lao tới, găm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức xâm nhập thần thức, kéo theo âm thanh gào thét của oán hồn làm tai trái của hắn ong lên dữ dội, thính giác phút chốc mất trắng. Hắn lảo đảo lui lại nửa bước, vận chuyển linh lực phong tỏa huyệt đạo trên trán để ngăn thi khí ăn mòn não bộ, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm năm sợi xích đen đang cắm phập vào rễ Tử Trúc.
Đoạn rễ ngàn năm vốn đã thoi thóp nay kịch liệt run rẩy, từng giọt linh dịch hiếm hoi bị ép trào ra ngoài dọc theo sợi xích. Không thể để nền móng gia tộc bị hủy hoại, Lâm Mặc quyết đoán rút từ trên búi tóc xuống một cây trâm gỗ đào cằn cỗi. Đây vốn là một món hạ phẩm pháp khí phòng ngự, nhưng lúc này hắn lại bóp nát lớp cấm chế bên ngoài. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết được hắn giấu sẵn trong kẽ móng tay lập tức bôi lên thân trâm. Hắn vận chuyển mộc hệ công pháp đến cực hạn, hung hăng cắm phập cây trâm xuống nền đất ngay giao điểm của năm sợi xích.
Sinh trưởng ngược!
Lâm Mặc quát khẽ một tiếng trong cổ họng, hai tay kết ấn vỗ mạnh lên chuôi trâm. Dưới sự thúc giục của Tử Trúc Linh Dịch, cây trâm gỗ đào khô héo đột nhiên bùng nổ sinh cơ vặn vẹo. Thay vì đâm chồi nảy lộc, vô số sợi rễ gỗ gai góc từ thân trâm mọc ngược ra, hung hăng quấn chặt lấy năm sợi xích đen. Mộc khí tinh thuần chạm vào thi hỏa tà ác lập tức phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Rễ gỗ đào điên cuồng cắn nuốt thi khí, dùng chính hỏa diễm mục nát đó làm chất dinh dưỡng để tiếp tục bành trướng, thành công chặt đứt lực lượng thôn phệ đang nhắm vào rễ Tử Trúc.
Kẻ giấu mặt ở phương xa hiển nhiên không ngờ một tu sĩ Luyện Khí lại có thủ đoạn mượn lực đánh lực xảo quyệt đến vậy. Phát giác mộc hệ pháp khí đang tịnh hóa thi hỏa, đối phương lập tức thay đổi trận oai. Vật thể kim loại hình quả hạch ngừng nhịp đập, chữ Tế đỏ rực đột ngột đảo ngược thành màu đen kịt. Năm sợi xích không còn hút linh lực mà biến thành năm đường ống dẫn, dội ngược toàn bộ thi độc tích tụ từ mấy trăm xác chết ở Phường Thị Thanh Thạch thẳng vào cây trâm gỗ đào.
Rễ gỗ đào không chịu nổi lượng thi độc quá mức khổng lồ, nháy mắt chuyển sang màu đen đặc rồi nổ tung thành từng mảnh vụn. Sóng xung kích mang theo kịch độc quét ngang qua thạch thất. Lâm Mặc đã lường trước biến số này, lập tức cắt đứt liên hệ thần thức với pháp khí, nhưng vẫn chậm một nhịp. Một luồng sóng âm tà dị từ vụ nổ đánh thẳng vào màng nhĩ tai trái vốn đang thương tổn của hắn, máu tươi rỉ ra ròng ròng, triệt để điếc đặc.
Đồng thời, thi độc tràn ra ngoài vũng dịch đen, lan thẳng xuống vùng linh điền số ba nằm ngay phía trên thạch thất. Toàn bộ linh thổ trong bán kính mười trượng quanh trận nhãn nháy mắt hóa thành đất chết xám xịt. Hàng chục gốc Băng Tâm Thảo sắp đến kỳ thu hoạch đồng loạt héo rũ, rễ cây thối rữa bốc mùi hôi thối. Cái giá phải trả để bảo vệ rễ chính Tử Trúc là toàn bộ khu vực linh điền giáp ranh cấm địa đã bị ô nhiễm thi khí tột độ, ít nhất năm mươi năm không thể trồng trọt.
Thế nhưng, giữa đống tàn tích của cây trâm gỗ đào, vật thể kim loại kia cũng đã tiêu hao hết năng lượng, rơi cạch xuống nền đá. Lâm Mặc ôm lấy nửa đầu đang đau nhức kịch liệt, cẩn trọng dùng một tấm bùa cách linh bọc lấy vật thể kim loại vừa rơi xuống. Ngay khi cầm lên, mặt sau của quả hạch kim loại vô tình lộ ra trước mắt hắn. Bên dưới lớp rỉ sét tà ác, rõ ràng khắc một con ấn gia huy hình mây cuộn. Đồng tử Lâm Mặc co rụt lại, nhận ra đây hoàn toàn không phải là đồ vật của Tôn gia hay yêu thú Nam Cương.
Sương đỏ trên đỉnh đầu đột ngột xoáy lại, hóa thành một luồng u quang kịch độc mang theo mùi thi thể thối rữa, đâm sầm vào vách phòng ngự vô hình vừa được Lâm Mặc vội vã dựng lên. Kẻ giấu mặt ở phương xa không hề từ bỏ, gã điên cuồng đảo ngược trận bàn thông qua vật thể kim loại khắc chữ Tế. Toàn bộ lượng thi độc tích tụ từ vụ thảm sát tại Phường thị Thanh Thạch nay bị cưỡng ép truyền tống ngược qua không gian, dội thẳng xuống không gian chật hẹp của thạch thất. Áp lực kinh hoàng ép mảng trận văn Ẩn Tức trên chiếc nhẫn ngọc bích của Lâm Mặc nứt toác, phát ra tiếng tạch tạch chói tai. Linh khí trong phòng nháy mắt bị ô nhiễm, vách đá bắt đầu sủi bọt xèo xèo.
Phòng ngự vỡ vụn, luồng sóng xung kích kịch độc quét ngang qua cơ thể hắn. Lâm Mặc chỉ kịp nghiêng người né tránh phần cốt lõi, nhưng dư chấn vẫn đánh thẳng vào thức hải do hắn chậm nửa nhịp cắt đứt thần thức dò xét. Một cỗ hắc khí lạnh lẽo bám chặt lấy mi tâm, lan nhanh thành những đường vân đen nhạt dưới da trán. Màng nhĩ tai trái nổ tung, máu tươi rỉ ra ròng ròng khiến một nửa thế giới âm thanh của hắn chìm vào câm điếc. Cảm giác buồn nôn cuộn trào, linh lực trong kinh mạch bắt đầu có dấu hiệu đông đặc lại, trở nên nặng nề như chì dưới tác dụng của thi độc bậc cao.
Tuyệt đối không thể để thứ này chạm vào rễ Tử Trúc!
Lâm Mặc thầm gầm lên trong lòng, hai mắt vằn tia máu. Hắn quyết đoán từ bỏ việc dùng linh lực xua đuổi hàn khí ở mi tâm, cưỡng ép thiêu đốt ba năm thọ nguyên để đổi lấy một luồng sinh cơ Mộc hệ bùng nổ. Thay vì lao vào tấn công vật thể kim loại đang được thần thức cường đại bảo vệ, hắn rút từ trong tay áo ra một thanh đoản kiếm bằng gỗ đào ngâm bùa chú. Lâm Mặc không chém về phía kẻ địch, mà cắm phập lưỡi kiếm xuống nền đá vỡ, ghim chuẩn xác vào mắt trận thông thủy, nơi dẫn linh mạch trực tiếp nuôi dưỡng cội trúc.
Đoản kiếm đào mộc lập tức vỡ nát thành hàng trăm mảnh dăm gỗ, giải phóng toàn bộ linh lực thuần dương được phong ấn bên trong. Một lớp màng ánh sáng màu vàng nhạt dâng lên, hoàn toàn bọc kín đoạn rễ chính đang thoi thóp, cắt đứt dứt khoát sự liên kết giữa cội trúc và không gian ô nhiễm bên trên. Nhận ra nguồn cung cấp linh lực từ rễ trúc bị phong tỏa, kẻ thao túng ở đầu kia truyền trận phát ra một tiếng hừ lạnh xuyên thấu qua khối kim loại. Gã lập tức đổi chiến thuật, thu hồi năm sợi xích đen nhánh đang cắn nuốt rỗng tuếch, dồn toàn bộ thi độc còn sót lại ngưng tụ thành một mũi khoan tà khí đâm thọc thẳng về phía ngực Lâm Mặc.
Đối mặt với đòn sát thủ mang tính hủy diệt, Lâm Mặc bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn tháo phăng chiếc nhẫn ngọc bích đã rạn nứt trên ngón trỏ, truyền nốt chút pháp lực cuối cùng ở thượng đan điền vào đó rồi ném mạnh về phía mũi khoan. Khi hai luồng sức mạnh va chạm, hắn chủ động kích nổ pháp khí phòng ngự cấp hai của mình. Một tiếng nổ trầm đục vang vọng, sóng xung kích xé toạc mũi khoan tà khí, đồng thời hất văng vật thể kim loại đập mạnh vào vách tường đá. Uy áp khổng lồ từ phương xa mất đi vật dẫn, gào thét một tiếng đầy không cam lòng rồi triệt để tiêu tán.
Bụi mù dần lắng xuống, thạch thất khôi phục lại sự tĩnh lặng chết chóc. Vật thể kim loại khắc chữ Tế đã vỡ thành hai nửa, rớt lạch cạch xuống nền gạch sứt mẻ. Từ trong lõi của nó, một con nhộng màu đỏ như máu cỡ đốt ngón tay lăn ra ngoài. Lớp vỏ bán trong suốt của con nhộng phát ra nhịp đập phập phồng, bên trong hiển hiện rõ ràng một sinh vật nhiều chân đang cuộn tròn say ngủ. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, vội vàng lấy ra một viên Tị Độc Đan nuốt chửng, cố gắng đè ép thi độc đang lan tràn trong kinh mạch.
Thế nhưng, màng nhĩ bên tai phải còn nguyên vẹn của hắn bỗng bắt được một âm thanh lạ. Không phải tiếng động từ thạch thất, mà vọng lại từ khu vực trung tâm của Dược Viên số một, nơi tọa lạc cội Tử Trúc trên mặt đất. Đó là tiếng nứt vỡ cực kỳ rõ ràng của ngọc thạch. Lâm Mặc loạng choạng bước tới vách tường, dùng tay phải dính đầy bùn đất gạt đi lớp sương mù cấm chế nhìn ra bên ngoài.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, thân cây Tử Trúc ngàn năm tuổi, căn cơ lập mệnh của toàn bộ Lâm gia, đang rỉ ra những giọt nhựa màu đen kịt mang theo mùi máu tanh nồng. Đáng sợ hơn, trên bề mặt thân trúc trơn bóng nay lại hằn lên một đồ án hình rết sáu cánh khổng lồ. Đồ án này không phải khắc lên, mà được hình thành từ hàng vạn con rết nhỏ li ti đang cắn nuốt vỏ cây, chậm rãi hấp thụ sinh cơ của Mộc Bản Nguyên để chuẩn bị cho một cuộc lột xác kinh hoàng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.