Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 147: Luồng Tử Khí Sắc Lạnh Như Đao

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,368 từ 1 lượt đọc
Âm thanh thình thình dội thẳng vào màng nhĩ, mang theo chấn động tàn phá dọc theo mạch nước ngầm dưới lòng đá. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, gót giày đạp nát vụn một khối thạch nhũ. Từng luồng linh khí ngũ hành vốn dĩ hỗn loạn trong hang động nay bị một lực lượng vô hình cưỡng ép vặn xoắn, tạo thành một cái phễu khổng lồ đổ dồn về phía đoạn rễ Tử Trúc màu máu. Những xúc tu đỏ ối của nó bỗng nhiên vươn dài, cắm phập vào nền đá tảng cứng rắn như cắm vào đậu hũ non.

Không thể để thứ này bén rễ sâu thêm! Ý niệm lóe lên, Lâm Mặc vung tay trái dập xuống một tấm Mộc Thuẫn Phù. Lục quang vừa chớp lóe, hóa thành một bàn tay linh lực ảo ảnh định tóm lấy đoạn rễ. Thế nhưng, ngay khi linh lực chạm vào bề mặt nhầy nhụa, bàn tay mộc hệ lập tức xì xèo bốc khói đen. Đoạn rễ dị dạng không những không bị bắt giữ mà còn mượn mộc khí từ phù lục để trướng to thêm một vòng, các xúc tu bắt đầu rẽ nhánh cắm sâu hơn vào nền đất.

Nó đang thôn phệ mộc linh khí để định vị linh mạch bản nguyên.

Lâm Mặc cắn chặt răng, lập tức cắt đứt liên hệ thần thức với tấm phù. Hắn hiểu rõ, dùng công pháp bản mạng lúc này chẳng khác nào tự dâng mồi cho hổ. Lật cổ tay, một chiếc hộp gỗ đào phong kín bằng ba đạo bùa chu sa xuất hiện trong lòng bàn tay. Đây vốn là ngọc hạp dùng để cất giữ Hỏa Tinh Thạch của gia tộc, bên trong khắc sẵn Tỏa Linh Trận cách tuyệt mọi dao động linh lực ngũ hành.

Mũi nhọn của thanh chủy thủ bằng hắc thiết được hắn vận sức phóng vút đi. Lần này hắn không nhắm vào đoạn rễ mà găm thẳng vào khe nứt trên nền đá sát bên cạnh nó. Lực va chạm nảy lửa hất văng khối đá móng, đồng thời ép đoạn Huyết Trúc Căn bật tung lên không trung. Ngay nhịp thở đó, Lâm Mặc tung chiếc hộp gỗ đào ra, ngón tay cái miết mạnh, xé rách đạo bùa chu sa thứ nhất. Nắp hộp bật mở, Tỏa Linh Trận văn bên trong lóe lên hào quang đỏ rực, hình thành một vòng xoáy hấp lực nuốt chửng đoạn rễ vào trong.

Đóng!

Hắn gầm lên một tiếng trầm đục. Ba đạo bùa chu sa tự động cuốn lấy miệng hộp, dán chặt lại. Tuy nhiên, trước khi khe hở cuối cùng khép kín, một luồng sóng âm chói tai từ đoạn rễ bắn ngược ra, đâm xuyên qua mi tâm Lâm Mặc. Cơn đau nhói xé rách màng ý thức khiến mắt trái của hắn tối sầm lại, thị lực nhòe đi trong tấc tắc. Thần thức bị cưỡng ép xé rách một mảng nhỏ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo đạo bào, kinh mạch trán giật liên hồi.

Chiếc hộp gỗ đào rơi gọn vào tay, nặng trĩu và rung bần bật như nhốt một con dã thú. Vật chứng chí mạng này tạm thời bị phong tỏa, nhưng nguy cơ thực sự chỉ mới bắt đầu. Âm thanh nhịp tim dưới lòng đất không hề dừng lại, ngược lại càng lúc càng dồn dập. Nền đá tảng nơi đoạn rễ vừa cắm xuống đột ngột nứt toác ra thành một khe hở dài trượng dư. Bụi mù mịt bốc lên hòa cùng hàn khí thấu xương.

Từ dưới đáy sâu hun hút, một thứ ánh sáng màu tím đen nồng nặc mùi hủ thi bắt đầu trào lên, mang theo uy áp vặn vẹo của tu sĩ Trúc Cơ. Lâm Mặc gượng ép mở to con mắt phải còn nguyên vẹn, ghim chặt tầm nhìn vào khe nứt. Trong thứ ánh sáng quỷ dị đó, một nhánh linh mạch ngầm vốn dĩ dồi dào sinh cơ của Tử Trúc Lĩnh đang sủi bọt, bị nhuộm đen hoàn toàn bởi tử khí. Chắn ngang dòng chảy linh mạch bị ô nhiễm ấy là một bóng người gầy gò mặc đạo bào tàn tạ, lưng cõng một thanh cự kiếm rỉ sét. Kẻ đó chậm rãi xoay cổ, để lộ ra nửa khuôn mặt đã bị mộc hóa thành vỏ cây khô khốc.

gang. Lâm Mặc cắn răng nhắm nghiền con mắt trái đang rỉ máu, triệt để từ bỏ thị giác, đem toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một tầng màng mỏng bao bọc quanh thân. Chiếc hộp gỗ đào trong tay hắn rung lên bần bật như muốn nổ tung, ba đạo bùa chu sa bắt đầu xuất hiện những vết nứt cháy sém sậm màu. Dị vật bên trong đang điên cuồng va đập, cố gắng cộng hưởng với nhịp đập thình thình dưới lòng đất để tìm đường thoát thân.

Không thể tiếp tục dùng mộc khí xoa dịu, Lâm Mặc quyết đoán thay đổi chiến thuật ứng phó. Ngón tay hắn trượt nhanh qua mép túi trữ vật bên hông, kẹp ra một tấm Xích Hỏa Phù cấp hai hạ phẩm. Hắn không dán bùa trực tiếp lên hộp gỗ, mà dùng linh lực bóp nát lá bùa ngay giữa khoảng không trước ngực.

Hỏa linh khí bùng nổ, tuân theo sự dẫn dắt của thần thức hóa thành một tấm lưới lửa mỏng manh bao phủ lấy lớp ngoài cùng của Tỏa Linh Trận. Hỏa vốn khắc Mộc, nhiệt lượng rực sáng lập tức áp chế triệt để lượng mộc khí tà dị đang rò rỉ qua các khe hở. Chiếc hộp gỗ đào khựng lại một nhịp, tiếng va đập bên trong tạm thời bị ngọn lửa phong bế, lắng xuống thành những tiếng lạch cạch yếu ớt.

Nhưng ngay khoảnh khắc liên kết mộc hệ bị ngọn lửa cắt đứt, thực thể ẩn giấu dưới đáy hang liền nhận ra sự biến hóa của con mồi. Nhịp đập trầm đục dưới lòng đất đột ngột thay đổi tiết tấu, không còn là những âm thanh lan tỏa diện rộng để thăm dò, mà chuyển thành một luồng chấn động tụ điểm sắc lẹm hướng thẳng về phía hắn.

Mặt đá tảng dưới chân Lâm Mặc bỗng nhiên mềm nhũn ra, nháy mắt hóa thành một vũng bùn lầy xám xịt cuộn xoáy liên hồi. Từng luồng thổ linh khí vẩn đục mang theo tử khí lạnh lẽo bốc lên, tạo thành một lực hút cực mạnh kéo trì hai ống chân hắn chìm xuống. Kẻ địch dưới bóng tối đã đổi từ việc gọi vật quy tông sang trực tiếp thôn phệ luôn kẻ đang cất giữ vật chứng.

Lâm Mặc mượn lực từ mũi chân phải chưa lún sâu, đạp mạnh một cái, cả người văng ngược về phía bờ vách của mạch nước ngầm. Trong lúc thân hình còn lơ lửng, tay trái hắn dứt khoát ném ra một khối Thủy Trận Bàn bằng ngọc lam đã sứt mẻ góc cạnh. Trận bàn vừa chạm mặt nước văng bọt trắng xóa, hắn lập tức ép khô một tia thủy linh căn yếu ớt ẩn sâu trong đan điền, cưỡng ép khởi động trận văn trung tâm.

Dòng nước ngầm đục ngầu đột ngột trào dâng, tuân theo sự dẫn dắt của trận bàn hóa thành một dải băng tinh dày cộm lướt ngang qua vũng bùn lầy. Thủy khí ngưng kết nháy mắt đóng băng lớp thổ linh khí vẩn đục, khóa chặt lực hút của vòng xoáy bùn đất đang há miệng chờ mồi. Bề mặt địa hình từ chỗ cạm bẫy lún chìm nháy mắt biến thành một lớp băng trơn trượt kiên cố.

Nhận thấy cạm bẫy dưới chân bị phá giải bằng thuộc tính tương khắc, kẻ địch lập tức ứng biến chiêu số. Từ vách hang tối tăm bên phải, một mũi khoan cấu tạo từ đất đá nén chặt và tử khí bất ngờ đâm thủng lớp băng, lao thẳng vào cánh tay đang ôm hộp gỗ của Lâm Mặc. Tốc độ của đòn tập kích vượt xa dự liệu, mang theo uy áp nhàn nhạt ép người của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.

Không thể né tránh hoàn toàn trong không gian hẹp, Lâm Mặc quyết định đánh đổi để giữ lấy vật chứng. Hắn chủ động cắt đứt sợi dây thần thức liên kết với Thủy Trận Bàn, để mặc mũi khoan đá đâm nát pháp khí phòng ngự cuối cùng đang lơ lửng trên mặt nước. Lực phản chấn từ khối ngọc lam vỡ vụn tạo ra một vụ nổ thủy khí mù mịt, thành công hất văng mũi khoan lệch đi vài tấc, sượt qua bả vai hắn xé rách một mảng áo.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận dụng thủy linh căn vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân đã lập tức ập đến. Toàn bộ cánh tay trái của Lâm Mặc nháy mắt bị hàn khí từ trận bàn vỡ nát phản phệ, da thịt nứt nẻ tứa ra những tia máu nhỏ li ti nhưng lập tức đông cứng thành màu xanh xám. Cảm giác tê dại lạnh buốt ăn sâu vào tận tủy cốt, khiến hắn hoàn toàn mất đi cảm giác điều khiển từ khuỷu tay trở xuống.

Dù cánh tay trái gần như phế bỏ tạm thời, chiếc hộp gỗ đào vẫn được hắn dùng cùi chỏ ghim chặt vào mạn sườn, không để rơi ra ngoài. Xuyên qua màn sương mù do thủy khí và bụi đất vừa va chạm tạo thành, ánh mắt Lâm Mặc găm chặt vào vị trí mũi khoan đá vừa phá vỡ vách hang. Lớp đá ngụy trang bên ngoài sụp đổ tơi tả, để lộ ra một góc của một tấm bia đá đen ngòm được chôn sâu trong vách núi.

Bề mặt tấm bia khắc chìm một chữ triện cổ xưa đang tỏa ra ánh sáng đỏ ối, từng luồng huyết khí nhàn nhạt từ nét chữ tuôn ra dung nhập vào mạch nước ngầm. Đó là chữ Tế. Mọi suy đoán trước đó của hắn về sự hình thành của nơi này đều sai lệch hoàn toàn. Nơi này căn bản không phải là một hang động tự nhiên sinh ra linh mạch biến dị, mà là một huyết tế đàn viễn cổ được kẻ nào đó cố tình xây dựng ngay trên mắt trận cốt lõi của Tử Trúc Lĩnh.

Cơn đau xé rách từ mi tâm lan dọc xuống hốc mắt trái khiến tầm nhìn của Lâm Mặc chỉ còn lại một mảng đỏ rực. Hắn lảo đảo lùi thêm ba bước, gót giày đạp mạnh lên nền đá ẩm ướt sát mép mạch nước ngầm mới miễn cưỡng đứng vững. Trong lòng bàn tay, chiếc hộp gỗ đào không ngừng rung lên bần bật. Ba đạo bùa chu sa dán bên ngoài bắt đầu bốc khói khét lẹt, từng đường nét bùa chú đỏ thẫm đang dần chuyển sang màu đen kịt. Tỏa Linh Trận khắc bên trong nắp hộp phát ra những tiếng răng rắc giòn giã, báo hiệu cực hạn chịu đựng sắp bị phá vỡ. Thứ bên trong không chỉ giãy giụa bằng sức mạnh vật lý mà đang dùng tử khí ăn mòn tận gốc rễ trận pháp.

Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, không truyền qua không khí mà dội thẳng vào màng nhĩ thông qua sự rung chấn của địa mạch. Thực thể khổng lồ bên dưới rốt cuộc đã mất đi sự kiên nhẫn khi một phần thân thể bị giam giữ. Lớp băng mỏng Lâm Mặc vừa tạo ra trên vũng lầy lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt hình mạng nhện. Từ dưới những khe hở đó, hàng chục sợi tơ đen ngòm như xúc tu vọt lên, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ chụp thẳng về phía hắn. Mục tiêu của chúng không còn là đoạt lại đoạn rễ Tử Trúc, mà là trực tiếp nghiền nát kẻ đang cầm chiếc hộp.

Lâm Mặc cắn chóp lưỡi, mượn cơn đau xua đi sự mờ mịt trong đại não. Tay phải hắn vẫn gắt gao ôm chặt hộp gỗ đào, tay trái hất tung Thủy Trận Bàn lên không trung. Ngón tay hắn liên tục kết ấn, điên cuồng rút lấy linh khí từ mạch nước ngầm đang chảy xiết ngay sau lưng. Trận bàn bằng ngọc lam xoay tít, hút lấy lượng lớn thủy khí, ngưng tụ ra ba lớp màn nước dày đặc chắn ngang trước mặt. Hắn muốn mượn lực lượng tự nhiên của mạch nước ngầm để ép khô tử khí, đồng thời tạo một lớp khiên phản chấn nhằm câu giờ gia cố lại phong ấn.

Thế nhưng, ngay khi màn nước vừa thành hình, một luồng âm phong lạnh lẽo đột ngột quét qua. Thực thể dưới đáy hang dường như đã chờ sẵn khoảnh khắc này, hoàn toàn không tấn công trực diện vào lớp phòng ngự. Nó truyền một cỗ tử khí nồng đậm hòa thẳng vào dòng chảy của mạch nước ngầm dưới chân vách đá. Lớp khiên trong vắt lập tức bị nhuộm thành màu đen hôi thối. Thay vì cản phá tơ đen, ba lớp màn nước lại hóa thành một cái lồng giam, đảo ngược trận văn trên Thủy Trận Bàn, giam cầm chính Lâm Mặc ở giữa. Đối phương đã nhìn thấu sự phụ thuộc của hắn vào địa hình, trực tiếp biến thủy mạch thành dây thòng lọng.

Trận văn trên Thủy Trận Bàn phát ra tiếng rít chói tai, bề mặt ngọc lam nứt toác ra những đường vân tà ác. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng tử khí đang thông qua sợi dây liên kết thần thức giữa hắn và trận bàn để ăn mòn thẳng vào thức hải. Nếu tiếp tục duy trì, không tới ba nhịp thở, toàn bộ thần hồn của hắn sẽ bị ô nhiễm thành tàn linh. Không chút do dự, hắn đình chỉ việc rót linh lực, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.

Đoạn đi!

Hắn đánh ra một đạo linh quyết bạo liệt vào đúng vị trí Sinh Môn của trận bàn. Thay vì phòng ngự, hắn chủ động kích nổ cốt lõi trận pháp chứa đựng ba thành thần thức của chính mình.

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, Thủy Trận Bàn vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh ngọc sắc bén, mang theo sóng xung kích thuộc tính thủy cuồn cuộn quét ngang hang động. Lưới tơ đen và màn nước tử khí bị xé toạc trong chớp mắt. Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Kết nối thần thức bị bẻ gãy đột ngột khiến thức hải Lâm Mặc như bị một nhát búa tạ nện trúng. Hắn không hộc máu, nhưng hai tai ù đặc, cảm nhận không gian xung quanh hoàn toàn đảo lộn. Khả năng định vị bằng thần thức trong phạm vi mười trượng nháy mắt bị tước đoạt, biến hắn thành một kẻ mù lòa giữa chiến trường mù mịt bụi đá.

Sóng xung kích từ vụ nổ không chỉ đẩy lùi đợt tấn công mà còn đánh sập một mảng lớn vách đá phía sau lưng Lâm Mặc. Dòng nước ngầm mất đi bờ kè liền vỡ đê, ồ ạt đổ ập xuống tạo thành một cơn lũ hung tợn cuốn trôi mọi thứ trên mặt đất. Giữa dòng nước xiết đang cuộn trào, hộp gỗ đào trong tay hắn bất ngờ phát ra một tiếng nứt vỡ khô khốc. Đạo bùa chu sa cuối cùng cháy rụi, nắp hộp bật tung, để lộ một luồng huyết quang chói lóa mang theo sát ý ngập trời bắn thẳng lên vòm hang.

mắt. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng một luồng tử khí sắc lạnh như kim châm đang men theo cổ tay, thô bạo bòn rút sinh cơ của hắn. Hộp gỗ đào trong ngực phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Ba đạo bùa chu sa bên ngoài đã cháy đen quá nửa, Tỏa Linh Trận khắc bên trong vỡ nát từng mảng, không thể áp chế được sự giãy giụa điên cuồng của đoạn rễ Tử Trúc màu máu.

Thực thể dưới lòng đất dường như nhận ra việc phá vỡ hộp gỗ tốn quá nhiều thời gian. Ngay lập tức, mạch nước ngầm dưới chân hắn sôi sục. Bùn lầy và dòng nước đục ngầu cuộn trào dâng lên, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam bằng hắc thủy khép kín. Không gian bị nén chặt, không khí ngột ngạt mang theo mùi hủ thi ập thẳng vào khoang mũi, ép Lâm Mặc lùi sát vào vách đá cạn kiệt đường lui.

Muốn dùng thủy mạch ép chết ta sao?

Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, tay trái lật nhanh xòe ra một khối Thủy Trận Bàn đã sứt mẻ. Thay vì dùng nó để rẽ nước cầu sinh, Lâm Mặc lại điên cuồng rót toàn bộ linh lực thuộc tính hỏa vào trong. Trận bàn vốn dùng để điều hòa thủy khí nay bị hỏa linh lực tương khắc cưỡng ép nạp vào, bề mặt trận văn lập tức tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy nguy hiểm.

Khối ý thức dưới đáy vực cực kỳ giảo hoạt. Nhận thấy dao động linh lực bạo tẩu, lồng giam hắc thủy lập tức biến đổi hình thái. Hàng chục ngọn giáo nước sắc lẹm ngưng tụ từ vách lồng, không đâm về phía cơ thể Lâm Mặc mà đồng loạt phóng thẳng vào khối trận bàn đang phình to trên tay hắn. Nó muốn kích nổ pháp khí này ngay sát lồng ngực hắn trước khi uy năng đạt đỉnh.

Muộn rồi!

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ném mạnh Thủy Trận Bàn xuống khe nứt của mạch nước ngầm, đồng thời dùng cánh tay phải đã hóa thạch ôm chặt lấy hộp gỗ đào che trước ngực. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới đáy nước. Thủy Trận Bàn nứt toác, uy năng bạo tẩu của thủy hỏa tương khắc sinh ra một lượng nhiệt độ cực cao, trực tiếp bốc hơi một mảng lớn lồng giam hắc thủy thành sương mù mù mịt.

Sóng xung kích hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách hang. Cái giá phải trả không hề nhỏ. Thủy Trận Bàn triệt để biến thành bột mịn, còn thần thức kết nối với nó bị phản phệ khiến hốc mắt trái của hắn rỉ ra một dòng máu đen đặc, thị lực bên mắt này hoàn toàn chìm vào bóng tối. Đổi lại, khe hở của lồng giam vừa nứt ra đã cho hắn một cơ hội sống sót duy nhất.

Không màng đến cơn đau xé rách đại não, Lâm Mặc mượn lực đẩy của vụ nổ, lộn vòng thoát khỏi khu vực sụp đổ. Hắn dán một tấm Thần Hành Phù lên đùi, điên cuồng lướt về phía cửa hang. Thế nhưng, ngay khi mũi giày hắn chạm đến bậc đá khô ráo, chiếc hộp gỗ đào trong lòng bỗng nhiên đình chỉ rung động. Một luồng sáng đỏ như máu từ khe nứt của hộp gỗ bắn vọt lên trần hang.

Luồng sáng ấy không tấn công hắn mà ngưng tụ thành một phù văn hình con mắt khổng lồ, in hằn sâu vào lớp đá móng. Con mắt đỏ rực chớp động một cái, phát ra những gợn sóng âm vô hình xuyên thấu cả tầng tầng lớp lớp nham thạch, truyền thẳng về hướng đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh. Lâm Mặc sững người, bàn tay ôm hộp gỗ lạnh toát. Thứ này vừa lợi dụng linh lực của hắn để phát tín hiệu định vị thẳng vào cội Tử Trúc ở cấm địa gia tộc.
0