Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 169: Vẻ Ngưng Trọng Tột Độ

Đăng: 26/07/2026 14:39 3,571 từ 1 lượt đọc
Hắn hiểu rõ, nếu để mầm măng tà dị này đâm rễ vào cốt lõi linh mạch, toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ vĩnh viễn hóa thành tử địa. Không màng đến kinh mạch đang đau nhức vì hao tổn quá độ, Lâm Mặc vỗ mạnh tay trái vào túi trữ vật bên hông.

Một thanh đoản đao bằng ngọc bích bay vút ra, tỏa ra hàn khí buốt giá ép lùi tà khí xung quanh. Đây là Băng Phách Nhận, pháp khí thượng phẩm hệ Băng hiếm hoi của gia tộc. Hắn không dùng thần thức ngự đao từ xa, mà trực tiếp nắm lấy chuôi ngọc, ép dồn ba thành pháp lực cuối cùng trong đan điền vào thẳng lưỡi đao.

Lâm Mặc nhắm chuẩn xác vào điểm tiếp nối mỏng manh nhất giữa mầm măng đỏ máu và thân trúc ngàn năm, vung tay chém mạnh. Lưỡi đao mang theo sương giá ngưng kết thành hình bán nguyệt, mang theo chủ ý phong tỏa huyết dịch của tà vật trước khi cắt đứt liên kết.

Một tiếng va chạm chát chúa vang lên, tựa như đao kiếm chém vào tinh thiết vạn năm chứ không phải mộc chất. Băng Phách Nhận bật ngược trở lại, ma sát tạo ra một chuỗi tia lửa lạnh lẽo. Trên mặt lưỡi đao ngọc bích lập tức xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay.

Hổ khẩu tay phải của Lâm Mặc rách toạc. Máu tươi vừa trào ra đã bị hàn khí phản chấn đông cứng thành những vệt đỏ sẫm bám chặt lấy cổ tay áo.

Mầm măng huyết sắc dường như bị đòn tấn công chọc giận. Những phiến lá non nớt hình nửa vầng trăng khuyết đồng loạt rung lên bần bật. Tiếng chuông từ Tỏa Linh Hạp vốn đang nhỏ dần bỗng dưng rít lên một tiếng chói lọi. Một vệt âm ba màu xám nhạt, mang theo sát ý của Tử Vong Khế Âm, lấy mầm măng làm trung tâm hung hăng quét ngang qua không gian chật hẹp.

"Đừng dùng linh lực ngũ hành! Nó đang cắn nuốt sinh cơ để phản kích!" Đại trưởng lão gầm lên khàn đặc.

Lão vung tay trái còn lành lặn, ném ra một tấm mai rùa màu xám tro. Tấm mai rùa xoay tít trong không trung, nháy mắt phình to cỡ mặt bàn, chắn ngay trước mặt Lâm Mặc. Vệt âm ba đập sầm vào lớp phòng ngự. Bề mặt pháp khí nứt nẻ răng rắc, từng mảng mai bong tróc rơi lả tả xuống bùn đất như lá khô.

Đại trưởng lão lảo đảo lui về sau ba bước, con mắt phải duy nhất trợn ngược lên. Một dòng máu đen ngòm rỉ ra từ khóe môi lão. Việc dùng tàn dư thần thức cưỡng ép kích hoạt pháp khí khiến hồn phách vốn đã rách nát của lão càng thêm vặn vẹo.

Lâm Mặc thu hồi Băng Phách Nhận đã tàn tạ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Ngũ hành công kích không có tác dụng, vậy thì phải dùng trận văn phong ấn trực tiếp lên địa mạch, triệt tiêu nguồn cung cấp của nó.

Hắn quỳ một chân xuống nền đất ẩm ướt, hai tay bấm niệm pháp quyết cực nhanh. Mười đầu ngón tay hắn cắm ngập vào lớp đất đen bao quanh gốc Tử Trúc.

"Tụ Linh Hóa Tỏa, Đoạn Mạch!" Lâm Mặc quát khẽ.

Hắn đưa ra một quyết định tàn nhẫn: trực tiếp rút lấy toàn bộ linh khí từ hai nhánh linh mạch phụ cấp một của Tử Trúc Lĩnh. Hắn bỏ qua việc dung nạp linh khí qua đan điền để tránh bạo thể, mà dẫn thẳng nguồn lực thô bạo này vào mười đầu ngón tay. Từng đạo trận văn màu lục sẫm bám theo rễ trúc bò ngoằn ngoèo lên trên, đan chéo vào nhau tạo thành một vòng gông cùm phong tỏa ngay dưới gốc mầm măng.

Vòng trận văn siết chặt, thô bạo bóp nghẹt dòng linh khí đang bị mầm măng hút lấy. Nhưng cái giá phải trả cho sự can thiệp này lập tức ập đến.

Sâu dưới lòng đất, hai tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên liên tiếp. Hai nhánh linh mạch phụ đã bị rút cạn bản nguyên, hoàn toàn sụp đổ thành phế thạch. Mảng đất xung quanh gốc Tử Trúc mất đi linh khí tẩm bổ, lập tức khô cằn, nứt nẻ thành từng rãnh sâu hoắm. Nửa diện tích Dược Viên số một trong nháy mắt biến thành đất hoang.

Mầm măng tà dị mất đi nguồn cung cấp sinh cơ, tạm thời ngừng quá trình dung hợp. Nhưng trên lớp vỏ đỏ au của nó, một giọt huyết dịch đặc quánh từ từ rỉ ra, lách qua khe hở của trận văn phong ấn rồi rơi xuống nền đất nứt nẻ.

Giọt máu không hề thấm vào đất. Nó ngưng kết lại thành một viên huyết châu to bằng hạt đậu, bề mặt trơn bóng, tản ra một luồng hàn khí âm trầm mang theo mùi rỉ sét nồng nặc.

Lâm Mặc thở dốc, hai bàn tay dính đầy bùn đất run rẩy rút khỏi mặt đất. Hắn nhìn chằm chằm viên huyết châu vừa thành hình, sắc mặt trắng bệch. Lớp phong ấn bòn rút địa mạch này chỉ là cắt thịt vá thương, cầm cự được vài ngày. Nếu không tìm ra cách bứng tận gốc mầm măng, khi vòng trận văn cạn kiệt, Tử Trúc ngàn năm sẽ bị tà vật hút cạn đến giọt nhựa cuối cùng.

Lâm Mặc buông thõng bàn tay phải đang rỉ máu, để mặc Băng Phách Nhận rơi cắm xuống lớp bùn nhão. Lời cảnh báo của Đại trưởng lão xé toạc sự bế tắc trong suy nghĩ của hắn. Nếu ngũ hành linh lực chỉ làm mồi tiêu thực cho tà vật, hắn buộc phải mượn sức mạnh nguyên thủy của địa mạch để cắt đứt nguồn cung nuôi dưỡng mầm măng. Hai tay hắn lập tức biến ảo, mười ngón tay đan chéo tạo thành những đạo tàn ảnh phức tạp. Hắn cắn răng, dồn nén cơn đau buốt từ hổ khẩu, ép thần thức lan tỏa theo từng khe nứt của lòng đất.

"Khởi!" Lâm Mặc quát khẽ.

Ba viên trung phẩm linh thạch từ túi trữ vật bay vọt ra, cắm phập xuống ba góc tạo thành hình tam giác bao quanh cội Tử Trúc. Ánh sáng linh thạch bùng lên chói lóa, tỏa ra nồng đậm mộc linh khí tinh thuần. Đây là đòn nhử. Quả nhiên, mầm măng huyết sắc lập tức bị thu hút. Những phiến lá hình bán nguyệt đình chỉ việc phát ra âm ba công kích, đồng loạt xoay hướng về phía ba viên linh thạch, điên cuồng vươn ra những sợi tơ máu mỏng tang để cắn nuốt linh khí.

Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc vỗ mạnh lòng bàn tay trái xuống mặt đất. Dưới lớp bùn sâu, một đạo trận văn màu vàng đất thuộc về Hộ Tộc Đại Trận âm thầm kích hoạt. Những vệt sáng rực rỡ đan xen vào nhau, hóa thành một chiếc lồng giam bằng phù văn mang theo sức mạnh trầm ổn của Thổ hệ, từ dưới lên trên chụp thẳng vào gốc rễ của mầm huyết măng. Hắn muốn dùng thế mượn lực ép chặt không gian, kết hợp sức nặng của địa mạch để phong ấn hoàn toàn đường lui của tà vật.

Thế nhưng, tà vật mang ấn ký Bán Nguyệt Huyết Tông lại xảo quyệt hơn hắn tưởng. Ngay khi chiếc lồng phù văn vừa trồi lên khỏi mặt đất, mầm măng đột ngột ngừng hút linh khí từ linh thạch. Nó dường như nhận ra sát cơ thực sự giấu dưới lòng đất và biết mình trúng kế. Thay vì tiếp tục vươn lên để đối kháng, đầu nhọn của mầm măng cắm phập ngược trở lại vào thân cây Tử Trúc. Một luồng tà khí xám xịt từ trong mầm non bùng phát, không đánh về phía Lâm Mặc mà dọc theo mạch gỗ lan thẳng xuống bộ rễ ngàn năm bên dưới.

"Nó đang mượn rễ trúc để cải biến địa hình!" Đại trưởng lão trừng lớn con mắt còn lại.

Lão vội vàng rút từ trong tay áo ra một chiếc la bàn bằng gỗ mun đã sứt mẻ. Không ngần ngại, lão đưa ngón tay khô khốc miết mạnh lên mặt la bàn, trực tiếp thiêu đốt mười năm thọ nguyên ít ỏi còn sót lại. Mái tóc hoa râm của vị trưởng lão trong nháy mắt bạc trắng như cước, nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm mấy phần. Đổi lại, kim chỉ nam trên la bàn xoay tít rồi dừng phắt lại ở quẻ Không, tỏa ra một tia sáng mờ ảo chiếu thẳng vào mạng lưới rễ cây đang bị tà khí xâm thực.

"Lâm Mặc, mau rút trận văn! Nó không định hút khô linh mạch ngay!" Giọng Đại trưởng lão khản đặc, mang theo sự kinh hoàng tột độ.

"Tà khí đang mượn mạng lưới rễ Tử Trúc để khắc họa Không Gian Truyền Tống Trận. Bọn chúng muốn dùng cội nguồn gia tộc ta làm tọa độ cho chân thân giáng lâm!" Lão gầm lên, bàn tay run rẩy nắm chặt chiếc la bàn đang dần nứt nẻ.

Sắc mặt Lâm Mặc biến đổi kịch liệt, thần thức vội vã muốn thu hồi chiếc lồng phù văn. Nhưng đã quá muộn. Những chiếc rễ Tử Trúc vốn dĩ ôn hòa nay bị tà khí khống chế, hóa thành hàng chục sợi roi đen ngòm quật nát ba viên trung phẩm linh thạch. Năng lượng bạo động từ linh thạch vỡ vụn cộng hưởng với tà khí, tạo ra một cơn chấn động đánh thẳng vào tâm trận.

Lồng giam phù văn vỡ nát thành từng mảnh đom đóm vàng. Phản lực từ Hộ Tộc Đại Trận giáng trả khiến thần thức của Lâm Mặc như bị ngàn vạn mũi kim đâm xuyên, tầm nhìn tối sầm lại. Hắn lảo đảo lùi bước, đánh mất hoàn toàn quyền khống chế đối với mắt trận khu vực phía Đông của Tử Trúc Lĩnh. Sợi dây liên kết tâm linh giữa hắn và địa mạch nơi này triệt để đứt đoạn.

Hậu quả khốc liệt lập tức hiện rõ ngay trước mắt. Toàn bộ khu vực đất trồng linh dược bán kính ba trượng quanh cội Tử Trúc bắt đầu sủi bọt. Lớp linh thổ nhị giai tốn bao công bồi đắp nay biến thành một vũng bùn máu bốc mùi tanh tưởi, triệt để trở thành tử địa. Từng gốc Băng Bồ Đề chưa kịp thu hoạch nháy mắt héo rũ, rữa nát thành nước độc, mang theo hy vọng vực dậy tài chính của Lâm gia tan thành mây khói.

Dòng máu đen ngòm rỉ ra từ khóe môi Đại trưởng lão rơi lách tách xuống mặt đất ẩm ướt. Lão phớt lờ cơn đau xé rách hồn phách, run rẩy lôi từ trong tay áo ra một chiếc la bàn bằng đồng xanh đã xỉn màu. Đây là Định Mạch Bàn, pháp khí chuyên dụng để thăm dò tình trạng linh mạch dưới lòng đất của Lâm gia. Lão cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng lên mặt kính la bàn. Một luồng sáng màu vàng đất mờ ảo lập tức bắn ra, xuyên thấu qua lớp bùn nhão nhoét để bóc trần dị biến kinh hoàng đang âm thầm cuộn trào bên dưới cội Tử Trúc.

Lâm Mặc khựng lại bên lồng trận pháp luân không, đồng tử co rụt khi nhìn theo hướng ánh sáng chỉ dẫn. Mầm măng huyết sắc trên thân trúc chỉ là mồi nhử trơ trẽn nhằm thu hút sự chú ý. Thực chất, một luồng tà khí xám xịt đặc quánh đã mượn cớ phản kích ban nãy để lẩn khuất vào hệ thống rễ cọc. Kim chỉ nam trên Định Mạch Bàn điên cuồng xoay tròn rồi dừng lại ở quẻ Không. Điều này báo hiệu sinh cơ tại đoạn rễ chính đang bị rút cạn để cải biến cấu trúc địa mạch.

Tà vật có linh trí quá cao, nó muốn biến cội nguồn linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh thành ổ ấp trứng lâu dài. Đại trưởng lão lảo đảo quỵ một gối xuống bùn, sinh lực cạn kiệt khiến mái tóc lão nháy mắt bạc trắng thêm vài phần. Mười năm thọ nguyên cứ thế tan biến vào hư vô theo từng luồng sáng duy trì la bàn. Lâm Mặc biết không thể chần chừ, lập tức vứt bỏ Băng Phách Nhận đã rạn nứt sang một bên. Hắn lật tay lấy ra ba cán trận kỳ màu vàng sậm, dứt khoát cắm mạnh vào ba huyệt vị xung quanh gốc trúc.

Khóa Mạch Trận, đoạn căn. Lâm Mặc quát khẽ trong lòng, hai tay kết ấn liên tục không ngừng nghỉ. Hắn không tiếp tục công kích tà vật, mà quyết định tự tay chặt đứt nguồn cung cấp linh khí từ linh mạch mẹ truyền lên nhánh rễ đang bị ô nhiễm. Ba cán trận kỳ rung lên bần bật, mượn nhờ địa thế tạo ra một bức tường linh lực mỏng manh nhưng vô cùng dai dẳng. Đòn nhử này dùng chính lực lượng của trận pháp hộ tộc để vây ép, dồn tà khí xám xịt ngược trở lại mặt đất.

Khối tà khí dường như khựng lại một nhịp, ngay lập tức nhận ra ý đồ tráng sĩ chặt tay của tu sĩ nhân loại. Thay vì ngoan cố ăn mòn rễ cọc đang bị trận văn phong tỏa, nó đột ngột thay đổi chiến thuật. Toàn bộ huyết quang từ mầm măng bên trên bị hút ngược xuống dưới, dung hợp cùng tà khí xám xịt tạo thành một quả cầu năng lượng vặn vẹo. Nó muốn mượn lực lượng tự bạo ngay tại điểm giao cắt của trận pháp, nhằm phá nát toàn bộ mắt trận trung tâm Dược Viên.

Cảm nhận được linh khí bạo động vượt mức kiểm soát, Lâm Mặc cắn răng thay đổi thủ quyết. Hắn không dồn pháp lực tăng cường phòng ngự mà chủ động rút cán trận kỳ ở hướng Bắc lên khỏi mặt đất. Lỗ hổng phòng tuyến vừa mở ra, sát khí bạo tạc lập tức tìm được lối thoát. Toàn bộ sức mạnh hủy diệt trút thẳng về phía vũng bùn lầy chứa đầy độc tố thi thể rết sáu cánh bên cạnh. Lực lượng tà ác va chạm với kịch độc tự nhiên của Nam Cương, tạo ra một tiếng nổ trầm đục làm rung chuyển cả không gian thạch thất.

Bùn đất văng tung tóe, khói độc bốc lên xèo xèo ăn mòn cả mảng cấm chế bên trên. Đổi lại việc giữ được linh mạch nguyên vẹn, đoạn rễ cọc ngàn năm tuổi của Tử Trúc đã hoàn toàn cháy đen, nứt toác thành từng mảnh vụn khô khốc. Cán trận kỳ màu vàng sậm trong tay Lâm Mặc vỡ nát thành bột phấn, trận nhãn hướng Bắc của Dược Viên vĩnh viễn phế bỏ. Thần thức của hắn kết nối với trận kỳ bị phản phệ dữ dội, khiến mắt trái tối sầm lại, một dòng huyết lệ rỉ ra báo hiệu thị giác đã tạm thời bị tước đoạt.

Quả cầu tà khí phình to đến cực hạn, bề mặt nổi lên vô số khuôn mặt oán linh vặn vẹo, chực chờ xé rách không gian chật hẹp của Dược Viên. Lâm Mặc cắn chặt răng, mười ngón tay đan chéo tạo thành tàn ảnh, nhưng mục tiêu của thủ ấn lại không hướng về phía quả cầu trên không. Hắn đã nhìn thấu sát cục này, vụ nổ hủy diệt kia chỉ là đòn giương đông kích tây. Căn nguyên thực sự của tà vật đang điên cuồng cắm phập những cái rễ nhầy nhụa vào sâu trong lòng đất, vươn thẳng tới rễ cọc của cây Tử Trúc.

Thay vì lùi lại phòng ngự, Lâm Mặc vung tay ném ra ba tấm Thổ Thuẫn Phù lên đỉnh đầu để tạo một lớp màn chắn giả mạo. Cùng lúc đó, toàn bộ thần thức của hắn hóa thành một mũi nhọn vô hình, lao thẳng xuống lớp đất tơi xốp dưới gốc cây. Hắn dồn toàn bộ tàn dư mộc linh lực dung hợp với cấm chế của Dược Viên, kích hoạt một đạo phòng tuyến cuối cùng.

"Đoạn Thạch Hóa Sa!"

Trận văn dưới lòng đất lập tức sáng rực lên ánh sáng màu hoàng thổ. Lớp linh thổ vốn đang nuôi dưỡng cội Tử Trúc trong bán kính một trượng bỗng chốc đông cứng lại, hóa thành một khối đá sa thạch cực kỳ kiên cố. Những sợi rễ máu của tà vật vừa chạm vào lớp đá liền bị kẹt cứng, không thể nhích thêm nửa phân để tiếp cận rễ cọc. Mạch liên kết sinh cơ tạm thời bị bóp nghẹt.

Tồn tại có linh trí bên trong mầm măng lập tức nhận ra mưu đồ dập tắt đường sống của đối thủ. Quả cầu tà khí trên cao không hề phát nổ như dự kiến, mà đột ngột co rút lại chỉ bằng chóp nón. Toàn bộ lực lượng hủy diệt bị nó áp súc đến mức đen đặc, hóa thành một mũi khoan tà khí cắm phập thẳng từ trên ngọn trúc xuống mặt đất. Nó quyết định từ bỏ việc phá hủy bề mặt Dược Viên, dồn toàn lực đánh vỡ khối sa thạch để cứu lấy mạng lưới rễ máu.

Lâm Mặc chờ đúng khoảnh khắc mũi khoan tà khí chạm vào mặt đất. Hắn không dùng pháp khí ngăn cản, mà trực tiếp đấm mạnh nắm tay phải mang theo một tấm Bạo Linh Phù vào thẳng khối ngọc thạch nhô lên bên cạnh gốc trúc. Đó chính là trận nhãn cốt lõi duy trì linh khí cho toàn bộ Dược Viên số một. Thay vì bảo vệ, hắn chọn cách tự tay phế bỏ tâm huyết nhiều năm của gia tộc.

Trận nhãn ngọc thạch vỡ vụn thành bột mịn, kéo theo sự sụp đổ dây chuyền của toàn bộ mạng lưới trận văn tụ linh xung quanh. Một luồng linh khí ngũ hành nguyên thủy, cuồng bạo và không thể kiểm soát phun trào từ dưới lòng đất lên, đâm sầm vào mũi khoan tà khí. Hai luồng sức mạnh trái ngược triệt tiêu lẫn nhau tạo ra một tiếng rít câm lặng. Không có vụ nổ đinh tai nhức óc, chỉ có không gian xung quanh gốc Tử Trúc vặn vẹo kịch liệt.

Cái giá phải trả lập tức hiện hữu rõ ràng. Ba mẫu linh điền thượng phẩm xung quanh gốc trúc nháy mắt mất đi toàn bộ dưỡng chất, biến thành một dải tro bụi xám xịt khô cằn, ít nhất mười năm tới không thể bồi đắp lại. Thần thức của Lâm Mặc vốn kết nối với trận nhãn bị bẻ gãy thô bạo. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, trong đầu vang lên tiếng ong ong nhức nhối khiến hắn mất đi thính giác tạm thời, lảo đảo quỳ một chân xuống nền tro tàn.

Khi lớp bụi trần lắng xuống, mầm măng huyết sắc trên thân Tử Trúc đã khô héo hoàn toàn, rụng lả tả thành những mảnh vụn đen kịt. Thế nhưng, từ trong khe nứt của khối sa thạch vỡ nát dưới gốc cây, một vật thể lạ bị lực lượng phản chấn đẩy trồi lên mặt đất. Đó không phải là xác của tà túy, mà là một ống đồng nhỏ bằng ngón tay cái, bề mặt chi chít những lỗ hổng li ti. Trên thân ống đồng vẫn còn in hằn rõ nét đồ án nửa vầng trăng khuyết đang rỉ ra thứ chất lỏng tanh tưởi.

Lâm Mặc dùng chuôi của Băng Phách Nhận gẩy nhẹ ống đồng lên, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng tột độ. Hắn ngước nhìn Đại trưởng lão đang thở dốc bên cạnh, cố gắng xua đi tiếng ù ù trong màng nhĩ.

"Đây không phải tà túy tự nhiên sinh ra." Giọng Lâm Mặc khàn đặc, mang theo hàn ý thấu xương. "Là pháp khí chuyên dụng để cấy cổ trùng. Có nội gián đã tự tay chôn thứ này vào sát rễ cọc từ rất lâu trước đây."

Đại trưởng lão trợn trừng con mắt còn lại, vừa định bước tới xem xét vật chứng thì bước chân bỗng khựng lại giữa không trung.

Dưới lòng bàn chân họ, mạch nước ngầm mang theo linh khí của Tử Trúc Lĩnh bắt đầu rung lên từng nhịp ngắt quãng đầy dị thường. Từ hướng đỉnh núi phía sau, nơi tọa lạc Tổ Đường của Lâm gia, ba tiếng chuông trầm đục nối tiếp nhau xé toạc màn đêm u ám. Tiếng Kinh Trập Chung cảnh báo diệt tộc đột ngột vang lên, báo hiệu cấm địa hạch tâm nhất của gia tộc vừa bị một thế lực bên ngoài cưỡng ép phá vỡ cấm chế.
0