Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 171: Lồng Giam Mộc Khí Hình Lục

Đăng: 27/07/2026 08:55 3,618 từ 2 lượt đọc
...mộc linh bản nguyên trôi tuột ra ngoài, hóa thành những đốm sáng xanh nhạt tan biến vào không trung. Đại trưởng lão nghiến chặt hàm răng ố vàng, gân xanh trên trán giật nảy từng hồi. Việc cưỡng ép dời đi địa mạch bằng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể cằn cỗi này. Lớp sương xám tanh hôi từ mũi nhọn tà vật vừa bong tróc, rơi xuống vùng chân không linh khí liền xèo xèo bốc hơi. Không gian xung quanh mắt trận phụ vặn vẹo, để lộ ra bản thể của thứ tà ác kia là một rễ cây khô quắt, đen ngòm như rỉ sắt, mang theo tử khí nồng nặc.

Thế nhưng, tà vật mang ấn ký Bán Nguyệt Huyết Tông không hề là một tử vật vô tri chờ bị tiêu diệt. Nhận thấy môi trường bên dưới đã bị rút cạn linh lực, rễ cây đen ngòm đột ngột đình chỉ thế đâm chúi xuống đất. Bề mặt nó nứt toác ra những khe hở nhỏ xíu, phóng ra hàng chục sợi tơ máu mỏng như tóc tơ. Đám tơ này quẫy đạp trong không trung, nhạy bén bắt được luồng mộc linh bản nguyên đang rỉ ra từ ba vết nứt trên quai trượng của Đại trưởng lão. Thay vì tiếp tục công kích trận nhãn đã trống rỗng, tà vật lập tức đổi hướng. Nó mượn cớ cắn nuốt sinh cơ của pháp khí, men theo thân trượng đâm ngược lên cánh tay khô héo của lão giả, ý đồ cắn nuốt thần thức.

Đại bá, buông trượng!

Lâm Mặc quát lớn, đồng thời vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hắn tuyệt đối không dùng pháp thuật hệ hỏa để thiêu đốt, bởi hỏa khắc mộc sẽ làm tổn thương nốt tàn dư địa mạch mỏng manh bên dưới Dược Viên. Ba tấm Thanh Mộc Tỏa Linh Phù được rút ra, dán chặt lên một thanh mộc kiếm ngắn rồi phóng vút đi. Thanh kiếm không hề nhắm vào rễ cây đen ngòm để đối cứng, mà cắm phập xuống lớp đất bùn ngay giữa khoảng cách của tà vật và cây quai trượng. Đây là một mồi nhử chiến thuật. Mộc kiếm mang theo linh lực thuần khiết lập tức tỏa ra mộc khí nồng đậm, thành công thu hút sự chú ý của đám tơ máu, khiến chúng chệch hướng lao vào quấn siết lấy mục tiêu mới.

Đại trưởng lão thức thời buông tay, lùi gấp về phía sau ba bước, gót chân dẫm nát mấy gốc linh thảo cấp thấp. Ngay khoảnh khắc lão buông tay, cây quai trượng mất đi pháp lực duy trì liền bị tơ máu tạt ngang qua, trực tiếp bóp nát làm đôi. Cùng lúc đó, Thanh Mộc Tỏa Linh Phù trên thanh mộc kiếm bùng nổ, tạo ra một lồng giam bằng những sợi xích ánh sáng xanh lục, gắt gao giam cầm toàn bộ tơ máu lẫn đoạn trượng gãy. Lâm Mặc không chút do dự, điều động thần thức ép chặt không gian xung quanh lồng giam, đồng thời rót thẳng linh lực hệ thổ xuống lòng đất, cưỡng ép phong bế toàn bộ mạch nước ngầm khu vực này để cắt đứt đường lui của tà vật.

Âm thanh ma sát chói tai vang lên khi tơ máu va chạm kịch liệt với lồng giam mộc linh. Chỉ trong ba nhịp thở, thanh mộc kiếm của Lâm Mặc nát bấy thành mùn cưa, nhưng nó cũng thành công ép đám tơ máu và đoạn trượng gãy dung hợp lại dưới áp lực phong bế của thổ hệ pháp thuật. Khói xám tản đi dần, để lại trên mặt đất nứt nẻ một vật thể sắc lẹm dài cỡ nửa gang tay. Nó mang hình dáng của một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ, một nửa mang màu xanh biếc của quai trượng, một nửa đỏ au màu máu tà ác, bề mặt nổi lên những đường vân trận pháp chi chít tỏa ra hàn khí âm lãnh.

Cái giá phải trả cho pha giao phong ngắn ngủi này không hề nhỏ. Khu vực đất bùn bán kính ba trượng xung quanh chiếc trâm gỗ lập tức chuyển sang màu đen kịt, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược do bị tử khí ăn mòn. Đại trưởng lão mất đi pháp khí bản mệnh, sắc mặt trắng bệch, luồng linh lực trong kinh mạch xuất hiện dấu hiệu ngưng trệ, phải tựa lưng vào vách đá thở dốc.

Lâm Mặc cẩn trọng dùng một miếng vải bọc ngọc thạch nhặt chiếc trâm lên, ánh mắt hắn sa sầm xuống đến cực điểm. Lớp ngụy trang bên ngoài của tà vật đã bị phá hủy, để lộ ra lõi cốt thực sự. Cấu trúc mộc tinh bên trong chiếc trâm này không phải ngưng tụ ngẫu nhiên từ tự nhiên, mà mang đậm dấu ấn thủ pháp rèn đúc. Những đường vân chạm trổ tinh vi ở đuôi trâm trùng khớp hoàn toàn với kỹ thuật luyện khí chuyên biệt của chi mạch thứ hai Lâm gia, nơi do Nhị trưởng lão trực tiếp quản lý nhiều năm qua.

o thành một lồng giam cấm chế màu lục nhạt, gông xiết lấy đoạn rễ tà ác. Đám tơ máu va chạm với vách ngăn linh lực liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra thứ khói xám mang mùi thịt rữa nồng nặc. Lâm Mặc không cho đối phương cơ hội thở dốc, hai tay nhanh chóng kết ấn Thổ Tức Quyết. Hắn muốn mượn lượng thổ khí ít ỏi còn sót lại trong Dược Viên để ép chặt không gian, triệt để cắt đứt đường lui của thứ tà vật quỷ dị này.

Một chiếc la bàn bằng ngọc thạch xám xịt được ném ra, vững vàng lơ lửng ngay phía trên lồng giam. Đây là Khám Linh Bàn, trung phẩm pháp khí chuyên dụng của Trưởng lão Dược Viên dùng để đo lường độ tinh khiết của linh mạch sâu dưới lòng đất. Lâm Mặc ngưng thần, ép ra một tia thần thức mảnh như sợi chỉ, xuyên qua trận nhãn của Khám Linh Bàn rồi cẩn thận luồn vào bên trong kết giới. Hắn cần xác định xem thứ rễ cây này cắm sâu đến đâu, đồ án Bán Nguyệt Huyết Tông hoạt động theo nguyên lý cắn nuốt hay ký sinh.

Thế nhưng, ngay khi tia thần thức vừa chạm vào bề mặt rỉ sét của đoạn rễ, dị biến bất ngờ phát sinh. Tà vật dường như có linh trí, nhận ra lớp vỏ bọc bằng mộc linh lực bên ngoài không thể phá vỡ bằng sức lực thuần túy. Toàn bộ tơ máu đang điên cuồng cào xé trận văn bỗng dưng thu rụt lại, bện chặt thành một mũi dùi nhọn hoắt mang màu đỏ sậm. Nó dứt khoát từ bỏ việc công kích lồng giam, trực tiếp mượn tia thần thức của Lâm Mặc làm chiếc cầu nối vô hình, hung hãn đâm ngược trở lại.

Một luồng sương đỏ tanh tưởi mang theo oán khí ngút trời dọc theo liên kết thần giao, với tốc độ cực nhanh ập thẳng về phía thức hải của người thi pháp. Lớp phòng ngự bằng linh lực thông thường hoàn toàn vô hiệu trước đòn tấn công nhắm thẳng vào linh hồn này.

"Nó đang dò ngược khí tức! Mau cắt đứt thần thức!"

Đại trưởng lão ở phía sau gầm lên, bàn tay già nua vội vã moi ra một tấm Thanh Tâm Phù định ném tới ứng cứu.

Lâm Mặc ánh mắt lạnh lẽo, bước chân vững như bàn thạch, tuyệt không lùi lại nửa bước. Nếu hắn nhát gan cắt đứt thần thức lúc này, tà vật sẽ mượn khe hở sinh ra từ sự đứt gãy để tẩu thoát xuống phần địa mạch chưa bị phong bế. Hắn quyết đoán thay đổi pháp quyết, tay trái vỗ mạnh một chưởng vào Khám Linh Bàn, cưỡng ép toàn bộ trận văn trên pháp khí vận hành đảo ngược. Cùng lúc đó, chân phải hắn đạp mạnh xuống nền đất, mượn dư chấn của dòng thủy mạch ngầm vừa bị Đại trưởng lão dời đi để tạo ra một vòng xoáy hấp lực.

"Bạo cho ta!"

Lâm Mặc quát khẽ. Khám Linh Bàn phát ra tiếng rên rỉ vỡ vụn, nổ tung thành một vầng sáng chói lóa, mang theo cả tia thần thức của hắn cùng mũi dùi tơ máu đồng quy vu tận.

Cái giá phải trả lập tức giáng xuống thân thể vị Trưởng lão Dược Viên. Đầu óc Lâm Mặc truyền đến cơn đau xé rách dữ dội, tựa như có người dùng cưa sắt cắt đi một phần vỏ não. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại trong ba nhịp thở, tai trái hoàn toàn mất đi thính lực, chỉ còn lại tiếng vo ve rỗng tuếch, nhãn áp tăng cao khiến cảnh vật trước mắt vặn vẹo.

Cú nổ của pháp khí cộng hưởng với vòng xoáy thủy mạch bên dưới đã tạo ra một lực cắn nuốt khổng lồ, triệt để nghiền nát đoạn rễ đen ngòm thành bột mịn. Không còn thực thể để bám víu, đồ án tà ác dần tan biến vào hư vô. Tuy nhiên, hệ quả để lại trên mặt đất cũng vô cùng tàn khốc. Toàn bộ lớp linh thổ trong phạm vi ba trượng xung quanh mắt trận bị lực lượng bạo tạc rút cạn tinh hoa, hóa thành một bãi cát trắng khô cằn. Khu vực này vĩnh viễn trở thành vùng đất chết, không thể tiếp tục gieo trồng bất kỳ gốc linh dược nào.

Giữa đống tro tàn và cát trắng tơi xốp ấy, một viên châu tròn trịa màu huyết dụ to bằng đầu ngón tay cái lặng lẽ lăn ra. Bề mặt viên châu không ngừng nhấp nháy ánh sáng u ám, bên trong ẩn chứa một kim chỉ nam nhỏ xíu đang rung động kịch liệt. Bất chấp sự xáo trộn của từ trường sau vụ nổ, mũi nhọn của kim chỉ nam vẫn kiên định xoay chuyển, cuối cùng dừng lại và chỉ thẳng về một hướng duy nhất.

Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, dùng tay ấn chặt vầng trán đang giật nảy liên hồi. Con ngươi hắn co rụt lại đến cực hạn khi nhìn rõ phương hướng mà vật chứng kia đang chỉ điểm. Đó hoàn toàn không phải là lối thoát ra khỏi cấm địa, mà chính là vị trí tọa lạc Tổ Đường của Lâm gia, nơi đặt bài vị của liệt tổ liệt tông và cất giấu ngọc giản truyền thừa.

...tạo ra một tầng lưới ánh sáng màu xanh lục giam cầm lấy đám tơ máu. Ba tấm Thanh Mộc Tỏa Linh Phù đồng loạt kích phát, mượn nhờ mộc khí thuần túy của thanh kiếm gỗ hóa thành hàng chục sợi xích linh lực to bằng ngón tay. Những sợi xích này đan xen thành cấm chế bát quái, tầng tầng lớp lớp siết chặt lấy bản thể rễ cây đen ngòm. Lớp sương xám tanh hôi trên bề mặt tà vật bốc lên xèo xèo. Dưới áp chế của mộc linh tinh thuần, tử khí bị phong bế gắt gao, không thể lan tràn thêm nửa tấc. Đại trưởng lão lảo đảo lùi về sau, khóe mắt giật giật khi thấy bề mặt thanh kiếm từ từ nứt nẻ. Dăm gỗ bong tróc từng mảng, hiển nhiên vật liệu cấp thấp không thể chịu nổi sự ăn mòn của tà lực quá lâu.

Thế nhưng, Lâm Mặc chưa kịp buông lỏng tâm thần thì một luồng hàn ý sắc bén như kim châm đâm thẳng vào mi tâm. Đoạn rễ mang ấn ký Bán Nguyệt Huyết Tông sở hữu linh trí vượt xa dự liệu của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Nhận ra thân xác đã bị cấm chế vây khốn trong không gian chật hẹp, nó lập tức thay đổi phương thức công kích. Đám tơ máu đang điên cuồng quấn siết lấy mộc kiếm đột ngột héo rũ, rút cạn tinh hoa hóa thành một làn khói đỏ quỷ dị. Thứ sương mù này nương theo chính tia thần niệm mà nam tử vừa xuất ra để điều khiển phù lục, hung hăng cắn ngược lên dọc theo đường dẫn vô hình.

Tốc độ của làn khói đỏ nhanh đến mức không kịp chớp mắt, trực tiếp bỏ qua lớp linh lực phòng hộ rực sáng bên ngoài cơ thể hắn. Đây chính là thủ đoạn công kích thẳng vào thức hải cực kỳ hiểm độc. Ma căn mượn thần thức của tu sĩ làm cầu nối để gieo rắc cổ độc vào linh hồn. Sắc mặt Lâm Mặc nháy mắt trở nên trắng bệch. Hắn cảm nhận rõ một cỗ oán khí âm hàn đang hóa thành vô số chiếc răng cưa nhỏ rí, gặm nhấm xé rách màng chắn linh hồn. Nếu để thứ ô uế này chui lọt vào nê hoàn cung, nhẹ thì não bộ tổn thương trở thành kẻ ngây dại, nặng thì bị tà niệm khống chế biến thành khôi lỗi.

Không màng đến nguy hiểm, thanh niên vỗ tay trái vào ngực áo lấy ra một khối la bàn bằng đồng xanh loang lổ vết rỉ sét. Đây là Khám Linh Bàn, pháp khí dò xét cấp hai hạ phẩm do gia chủ đời trước dốc lòng luyện chế. Hắn quyết đoán không dùng nó để kích hoạt trận pháp phòng ngự như lẽ thường. Thay vào đó, tu sĩ trẻ dồn nén toàn bộ lượng thần niệm đang bị truy kích, cưỡng ép rót thẳng vào tâm trận của la bàn. Ngay lập tức, kim chỉ nam trên mặt đồng quay cuồng điên cuồng. Sự ma sát với hàng loạt trận văn khắc chìm phát ra những tiếng rít chói tai tựa như quỷ khóc.

Luồng tà vụ dường như nhận ra con mồi đang cố ý dẫn dụ mình chuyển hướng sang một vật chứa vô tri. Nó lập tức đình trệ giữa không trung, ý đồ thoái lui. Đoạn rễ quỷ dị muốn cắt đứt liên kết với Khám Linh Bàn, tìm một sơ hở khác xâm nhập vào mi tâm của đối thủ. Thứ mang huyết thống cổ xưa này cực kỳ giảo hoạt, thà bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng còn hơn bị giam cầm trong pháp khí chứa đầy kim tính. Bởi lẽ, kim linh lực sinh ra từ la bàn đồng xanh vốn là khắc tinh trời sinh của mộc thuộc tính biến dị.

"Muốn mượn đường rút lui sao? Đã muộn!" Nam tử gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Đầu ngón tay phải hội tụ chân nguyên hệ kim sắc bén, hắn điểm mạnh lên mặt Khám Linh Bàn. Lâm Mặc tàn nhẫn chủ động chặt đứt tia thần niệm của chính mình, đồng thời bạo liệt trận văn hạch tâm bên trong bảo vật. Một tiếng nổ trầm đục vang lên rung chuyển cả thạch thất. Khối đồng xanh vỡ tung thành hàng chục mảnh vụn sắc lẹm, bắn tóe vung vãi khắp nơi.

Vầng sáng chói lóa bùng lên từ vụ nổ lập tức nuốt chửng lấy đám sương đỏ và cả phần hồn ti đang bị bám đuôi. Lực lượng tự bạo của pháp khí cấp hai sinh ra luồng uy năng vặn vẹo không gian nhỏ hẹp. Những luồng kim khí cuồng bạo xé rách màng lưới tà khí, triệt để nghiền nát luồng oán niệm phản công thành hư vô. Không một hạt bụi đỏ nào có thể thoát khỏi phạm vi công kích tàn khốc này, toàn bộ đều tan biến dưới ánh sáng hủy diệt.

Cái giá phải trả cho quyết định tráng sĩ chặt tay này cực kỳ thảm liệt. Việc tự bạo pháp khí khi chưa ngắt kết nối hoàn toàn khiến thức hải chấn động tựa như bị búa tạ nện trúng. Tầm nhìn của con mắt bên trái hắn đột ngột tối sầm lại. Khi mở ra, tròng mắt đã mất đi toàn bộ khả năng nhìn thấu linh quang, vạn vật trong góc nhìn bên trái vĩnh viễn biến thành một màu xám xịt của người phàm. Màng nhĩ hai tai hắn ù đặc, văng vẳng tiếng chuông tang vọng lại từ sâu thẳm linh hồn. Một phần ba căn cơ thần thức đã vĩnh viễn bốc hơi, tuyệt đối không thể dùng đan dược tẩm bổ thông thường để bù đắp.

Dư âm vụ nổ dần tan đi trong không khí lạnh lẽo, để lại một hố sâu bốc khói khét lẹt trên nền đất tơi xốp của Dược Viên. Lưới sáng của Thanh Mộc Tỏa Linh Phù mất đi nguồn cung cấp linh lực cũng theo đó mà ảm đạm rồi vỡ vụn thành bọt sáng. Đại trưởng lão loạng choạng chống tay xuống bùn bước tới, con mắt duy nhất trợn ngược nhìn chằm chằm vào đáy hố. Ở đó, đoạn rễ cây đen ngòm đã bị sức ép tạc đứt làm đôi. Thế nhưng từ vết cắt bằng phẳng, một giọt chất lỏng màu vàng sậm đặc quánh đang chậm rãi rỉ ra.

Giọt chất lỏng này hoàn toàn không mang theo ác khí tanh hôi của Bán Nguyệt Huyết Tông. Ngược lại, nó tỏa ra mùi hương linh dược cực kỳ thanh khiết, xua tan đi sự ngột ngạt trong thạch thất. Thứ ánh sáng vàng óng ánh lưu chuyển bên trong giọt nước mang đậm sinh cơ dạt dào. Khí tức này giống hệt như mộc bản nguyên thuần túy nhất của cội Tử Trúc lúc chưa bị vấy bẩn, lẳng lặng tồn tại giữa đống tàn tích nát bươm.

o thành một lồng giam mộc khí hình lục giác, gắt gao nhốt chặt đám tơ máu vào trong. Linh quang màu xanh vừa lóe lên, những sợi tơ tà ác đã bị ép cho teo tóp lại. Thế nhưng, tà vật mang ấn ký Bán Nguyệt Huyết Tông xảo quyệt vượt xa dự liệu của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Nhận ra mộc kiếm chỉ là một khối vật chất không có linh hồn để cắn nuốt, đám tơ máu đen ngòm lập tức từ bỏ việc đối kháng vật lý. Chúng chấn động bần bật, vỡ nát thành một luồng tà vụ màu đỏ quỷ dị.

Luồng sương này hoàn toàn vô hình vô chất, mang theo oán khí ngút ngàn, dễ dàng xuyên thấu qua những khe hở của lồng giam phù văn. Tà vụ xé gió bay vút đi, bỏ qua mọi chướng ngại, nhắm thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc mà khoan tới.

"Muốn đoạt xá thần hồn?"

Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, bước chân không hề lùi lại mà tiến lên nửa bước, chắn trước mặt Đại trưởng lão. Hắn thầm vận chuyển toàn bộ thần thức, cố ý buông lỏng phòng ngự tại thức hải, ngưng tụ ra một luồng chấn động linh hồn giả tạo. Đây là một mồi nhử cực kỳ mạo hiểm, lấy chính tâm trí mình làm điểm mù để dụ địch vào sâu.

Cùng lúc đó, bàn tay trái của hắn vung lên, tế ra một chiếc Khám Linh Bàn bằng đồng xanh xỉn màu chắn ngang trước ngực. Đây vốn là pháp khí dò xét địa mạch do tộc trưởng đời trước để lại, bên trong mặt kính khắc sẵn một bộ Tụ Hồn Trận tàn khuyết. Lâm Mặc muốn dùng chính hệ thống trận văn này làm lồng giam thứ hai, ép tà vụ phải chui vào trong la bàn thay vì tiến nhập nê hoàn cung của mình.

Luồng khói đỏ ngửi thấy khí tức thần hồn nồng đậm, liền hưng phấn lao thẳng vào tâm la bàn, tưởng chừng đã tóm được nhược điểm của kẻ địch. Ngay khoảnh khắc tà vụ vừa lọt vào giữa mặt kính, Lâm Mặc lập tức vung tay chém đứt luồng thần niệm dẫn đường của chính mình.

Hắn đập mạnh tay phải lên mặt đất, mượn cỗ lực lượng vặn vẹo của đoạn mạch nước ngầm vừa bị Đại trưởng lão cưỡng ép dời đi lúc trước, truyền thẳng vào đế Khám Linh Bàn. Lực đẩy của địa mạch giao thoa với trận pháp, khiến kim chỉ nam trên la bàn xoay tít điên cuồng. Mười hai đạo trận văn Tụ Hồn đồng loạt tỏa ra ánh sáng chói lòa, đan chéo vào nhau như một tấm lưới lửa, hung hăng nghiền ép luồng sương đỏ.

Tà vụ phát ra một tiếng rít vô thanh chói tai, điên cuồng va đập vào vách ngăn trận pháp. Nó nhận ra bản thân đã sập bẫy, liền nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Toàn bộ khói đỏ co rút lại, ngưng tụ thành một giọt máu đen đặc, ý đồ dồn nén linh khí để tự bạo phá hủy pháp khí từ bên trong. Lâm Mặc nhíu chặt mày, hai tay kết ấn, dồn toàn lực áp chế.

"Rắc!"

Một tiếng động giòn giã vang lên, mặt kính Khám Linh Bàn nứt toác thành hình mạng nhện. Cái giá phải trả cho việc dùng pháp khí dò đường để vây nhốt tà vật lập tức giáng xuống. Lâm Mặc không hề bị phản chấn kinh mạch, nhưng một phần ba thần thức gắn liền với la bàn bỗng nhiên đứt ph
0