Chương 182: Giọt Hắc Dịch Đặc Quánh
Đăng: 28/07/2026 13:49
3,575 từ
3 lượt đọc
đang bị một đạo tà thuật thượng cổ điên cuồng cắn nuốt sinh cơ.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, thần thức từ mi tâm bạo phát, hóa thành hàng ngàn sợi tơ vô hình đâm xuyên qua lớp đất đá cằn cỗi. Hắn tuyệt đối không thể để thứ tà vật quỷ dị này tiếp tục xâm nhập sâu hơn vào lõi linh mạch cấp hai. Nếu mạch nước ngầm bị triệt để ô nhiễm, ba trăm mẫu linh điền chuyên trồng Bồi Nguyên Thảo ở sườn núi phía đông sẽ lập tức hóa thành tử địa, triệt đứt nguồn thu nhập cốt lõi của toàn tộc trong mười năm tới.
Đại trưởng lão, lùi lại ba trượng! Lập tức khởi động Khốn Tiên Tỏa Hồn Trận, phong bế toàn bộ linh khí đổ về hướng đông nam!
Lâm Mặc gầm lên, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Đại trưởng lão không chút chần chừ, tay áo vung lên, ba cây cờ trận màu vàng đất mang theo uy áp trầm ổn ghim phập xuống ba góc tử huyệt quanh gốc trúc. Lão già nhổ ra một ngụm tâm huyết lên mặt cờ chủ, trực tiếp thiêu đốt hai năm thọ nguyên để ép trận pháp vận hành vượt giới hạn.
Ba cột sáng mang thuộc tính thổ dâng lên cuồn cuộn, đan xen vào nhau tạo thành một lồng giam linh lực dày cộm, ý đồ ngăn chặn dòng dịch đen đang nương theo mạch nước ngầm.
Thế nhưng, oán khí ngưng tụ từ ngọc giản vỡ vụn kia dường như sở hữu linh trí tà ác. Ngay khi chạm phải bức tường thổ linh khí, dòng nước tử vong không hề va chạm trực diện. Nó đột ngột phân tách thành hàng trăm tia nhỏ li ti, len lỏi qua từng kẽ hở siêu việt của trận văn, đảo hướng tấn công thẳng vào mạng lưới rễ phụ của cội Tử Trúc.
Nó đang mượn mộc khí của cội trúc để đục khoét thổ trận!
Sắc mặt Lâm Mặc chìm vào băng giá. Hắn lập tức nhận ra chiến thuật thăm dò ban nãy đã thất bại, tà thuật này hoàn toàn khắc chế ngũ hành tương sinh thông thường.
Không thể chậm trễ thêm nửa nhịp thở, Lâm Mặc lật tay phải, tế ra Thanh Mộc Kính. Đây vốn là một kiện trung phẩm pháp khí mang mộc thuộc tính cực kỳ tinh thuần do chính tay vị gia chủ đời trước để lại, luôn được đặt trong bảo khố gia tộc làm nội tình. Hắn điên cuồng rót sáu thành linh lực Trúc Cơ vào mặt kính, đồng thời âm thầm trích xuất một tia khí tức từ giọt Mộc Bản Nguyên giấu kín tận sâu trong thức hải.
Thanh Mộc Kính bùng lên ánh sáng xanh biếc chói lòa, ngưng tụ thành một lưỡi đao ánh sáng sắc lẹm chém thẳng xuống lòng đất. Đạo quang mang này không nhắm vào tà vật, mà tàn nhẫn chặt đứt toàn bộ hệ thống rễ phụ rẽ nhánh về phía đông nam của cội Tử Trúc.
Tiếng rễ cây ngàn năm đứt gãy vang lên khô khốc, rợn người như tiếng xương sọ vỡ nát. Dòng dịch đen mất đi vật dẫn đột ngột, cộng thêm uy áp từ Mộc Bản Nguyên chấn nhiếp, liền bị dội ngược lại, kẹt cứng giữa lớp đất đá và lồng giam trận pháp.
Cái giá phải trả cho quyết định tự chặt đứt rễ linh mộc này vô cùng thảm liệt. Lâm Mặc hừ muộn một tiếng, khóe mắt trái nứt toác, rỉ ra một dòng máu đen đặc. Thần thức của hắn do cưỡng ép bám vào rễ cây lúc thi triển đao quang nên hứng chịu phản phệ trực diện, hốc mắt trái truyền đến cơn đau nhức như bị kim châm, tầm nhìn một bên hoàn toàn chìm vào bóng tối mù lòa.
Cùng lúc đó, Thanh Mộc Kính trên tay hắn phát ra tiếng rên rỉ bi ai. Trên mặt kính bằng ngọc bích xuất hiện ba vết nứt dài ngoằn ngoèo, linh quang vụt tắt, phẩm giai triệt để rớt xuống hạ phẩm pháp khí, tổn thất chí ít ba ngàn linh thạch hạ phẩm.
Đại trưởng lão lảo đảo lùi về sau, đôi mắt già nua đục ngầu trân trân nhìn mảng đất phía đông nam đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô cằn đi. Những chiếc lá Tử Trúc vốn mang màu tím nhạt thanh tao nay rụng lả tả, hòa lẫn vào lớp bùn nhão nhoét.
Rễ phụ đã đứt, linh mạch hướng đông nam coi như phế bỏ hoàn toàn.
Giọng nói của Đại trưởng lão khô khốc, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.
Tộc nhân đang canh gác ở Dược Viên số ba... mất đi linh khí bảo hộ của trận pháp, e rằng không trụ nổi qua đêm nay nếu chướng khí Nam Cương tràn vào.
Lâm Mặc gạt phắt dòng máu đen trên mặt, độc nhãn còn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào gốc Tử Trúc chính. Việc chặt đứt rễ phụ chỉ là kế hoãn binh, bởi những mầm non mang hình dáng đầu lâu trên thân cây mẹ không hề có dấu hiệu héo úa, ngược lại chúng đang bắt đầu há rộng lớp vỏ, để lộ ra những chiếc răng cưa sắc nhọn rỉ máu.
lẹm, chém thẳng xuống tầng rễ phụ đang bị hắc dịch bám lấy. Một tiếng phập vang lên đục ngầu, hơn mười đoạn rễ tím sẫm to bằng bắp tay đứt lìa, nhựa cây trào ra xèo xèo khi chạm phải luồng oán khí. Lâm Mặc chủ động tự chặt đứt một phần căn cơ của cội trúc để triệt tiêu đường dẫn. Dòng dịch đen mất đi vật chủ, lập tức khựng lại giữa không trung như một con rắn độc vừa bị chặt đầu.
Nhưng ngay khoảnh khắc tia khí tức Mộc Bản Nguyên từ Thanh Mộc Kính rò rỉ ra ngoài, thứ oán khí tà ác kia đột ngột sục sôi. Vô số giọt chất lỏng đen kịt dung hợp lại, hóa thành một trương mặt quỷ dữ tợn, gầm lên một tiếng không âm thanh đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Nó đã nhận ra phẩm giai chí cao của Mộc Bản Nguyên, lập tức vứt bỏ mục tiêu ăn mòn linh mạch để chuyển sang cắn nuốt người thi triển.
Mau lùi lại, nó nhắm vào thần hồn của ngươi! Trận văn hướng đông nam sắp không trụ nổi nữa!
Đại trưởng lão, mở rộng trận nhãn góc tây nam, dẫn hỏa mạch dưới lòng đất lên đây!
Lâm Mặc không lùi mà tiến, tay trái bấm niệm pháp quyết, ép bức tia Mộc Bản Nguyên bộc phát ra sinh cơ mãnh liệt nhất. Hắn dùng chính bản thân làm mồi nhử, cố tình bước hụt một nhịp để lộ ra khoảng trống bên sườn phải. Trương mặt quỷ bằng hắc dịch không chút nghi ngờ, lập tức kéo giãn thân thể thành một mũi khoan đen ngòm, lấy tốc độ xé gió xoáy thẳng vào vị trí Lâm Mặc vừa cố ý để hở.
Ngay khi mũi khoan hắc dịch cách ngực chỉ còn nửa thước, Lâm Mặc vung mạnh Thanh Mộc Kính chắn ngang trước mặt. Đồng thời, từ trong tay áo hắn trượt ra một tấm Hỏa Nha Xuyệt Trận Phù, loại bùa chú bậc hai hạ phẩm quý giá nhất mà gia tộc phải dùng ba ngàn điểm công huân để đổi từ phường thị Nam Cương. Tấm bùa dán chặt lên mặt sau của pháp khí, mượn mộc khí tinh thuần để kích hỏa.
Oán linh trong hắc dịch dường như cảm nhận được tử họa, mũi khoan đen kịt lập tức tẽ ra làm hai luồng, ý đồ vòng qua mặt gương để tấn công từ hai phía. Nó phản ứng cực nhanh, muốn bỏ qua pháp khí để trực tiếp ăn mòn nhục thân tu sĩ. Thế nhưng, Đại trưởng lão đã kịp thời dời trận nhãn, một cột địa hỏa đỏ rực từ lòng đất phụt lên, dung hợp hoàn hảo với uy lực của phù lục.
Hỏa mượn mộc thế, một bầy quạ lửa khổng lồ từ trong Thanh Mộc Kính xé rách không gian lao ra, há mỏ nuốt chửng toàn bộ hắc dịch. Tiếng xèo xèo thê lương vang dội, oán khí bị ngọn lửa chí dương thiêu đốt tấc từng tấc. Để đổi lấy đòn đánh này, Thanh Mộc Kính phát ra một tiếng răng rắc giòn giã, bề mặt nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn, triệt để phế bỏ một kiện trung phẩm pháp khí nội tình của gia tộc.
Không chỉ vậy, nhiệt lượng khổng lồ từ địa hỏa bị rút cạn đã làm biến dạng kết cấu đất đá xung quanh. Ba mươi gốc Bồi Nguyên Thảo trăm năm tuổi trồng ở linh điền gần đó nháy mắt khô héo, rễ cây cháy đen thành than. Lâm gia mất trắng một đợt thu hoạch quan trọng vốn được dùng để luyện chế hai lò Trúc Cơ Đan dự bị. Thần thức Lâm Mặc bị lực chấn động ép cho choáng váng, trước mắt tối sầm nhưng hắn vẫn cắn răng đứng vững.
Giữa đám tro tàn của hắc dịch vừa bị thiêu rụi, một mảnh ngọc cốt cỡ móng tay rơi xuống nền đất nứt nẻ. Trên bề mặt ngọc cốt lập lòe một đồ án hình huyết nguyệt bán nguyệt. Lâm Mặc nhíu mày, đồng tử co rụt lại khi nhận ra lai lịch của đồ án này. Đây tuyệt đối không phải tà thuật tự phát từ dưới lòng đất, mà là cấm chú độc môn của Huyết Nguyệt Giáo, thế lực ma tu đã bị diệt môn từ ba trăm năm trước ở Nam Cương.
Bụi lửa đỏ rực dần tản đi trong không trung, mang theo mùi khét lẹt của oán khí bị bốc hơi. Những mảnh vỡ nát của Thanh Mộc Kính rơi lả tả xuống nền đất xám xịt, triệt để mất đi linh tính. Lâm Mặc nén cơn đau xót xẹt qua đáy mắt khi nhìn món trung phẩm pháp khí truyền gia biến thành phế liệu. Hắn không màng đến cặn linh lực đang bạo động trong hai tay, vội vã phóng thần thức cẩn trọng rà soát phần rễ cái của cội Tử Trúc ngàn năm.
Nửa đoạn rễ vướng hắc dịch đã bị chính hắn quyết đoán dùng kiếm khí chặt đứt ban nãy, hiện diện một vết cắt nham nhở tứa ra nhựa cây màu tím nhạt. Sự hy sinh này khiến sinh cơ của linh mộc sụt giảm nghiêm trọng, hàng loạt lá trúc trên đỉnh cành héo úa rụng xuống lả tả. Tuy nhiên, một tia linh tính mỏng manh mang theo hơi thở thuần khiết vẫn còn thoi thóp đập sâu trong lõi mộc.
Gốc rễ chính vẫn giữ được, thưa Đại trưởng lão.
Lâm Mặc khẽ thở hắt ra một hơi, thu hồi phần thần thức vừa phóng xuất.
Chỉ cần dùng hai mươi bình linh tuyền thủy tưới tắm mỗi tháng, kết hợp trận pháp dưỡng mộc, khoảng mười năm sau cội trúc sẽ khôi phục lại giai đoạn trước.
Lời vừa dứt, dị biến đột ngột giáng xuống. Hắc dịch vốn tưởng chừng đã bị bầy quạ lửa thiêu rụi hoàn toàn lại không hề tiêu tán. Tà vật giấu mặt dưới đáy hố sâu đã nhận ra sự tồn tại của Mộc Bản Nguyên tinh thuần trên người Lâm Mặc từ nhịp giao phong trước. Nó lập tức thay đổi chiến thuật, mượn chính nhiệt lượng từ ngọn lửa bùng phát ban nãy để hóa hơi tà khí.
Một tầng sương mù màu tro xám vô thanh vô tức bốc lên từ lòng đất, hoàn toàn phớt lờ bức tường phong tỏa của Khốn Tiên Tỏa Hồn Trận. Sương mù không nhắm vào cội Tử Trúc nữa, mà cuộn xoáy trôi thẳng về phía giếng cổ Bát Giác nằm cách đó ba trượng. Nơi đó chính là điểm giao thoa của mạch nước ngầm cung cấp linh khí cho toàn bộ ba trăm mẫu linh điền phía đông.
Không hay! Chiêu bài ăn mòn rễ mộc chỉ là mồi nhử!
Sắc mặt Đại trưởng lão nháy mắt trắng bệch, ngón tay bấm niệm pháp quyết liên tục nhưng không kịp cản lại tốc độ khuếch tán của sương xám.
Nó muốn mượn hơi nước để dung nhập tà sát vào toàn bộ thủy mạch của Lâm gia!
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, não bộ xoay chuyển cực tốc. Ngũ hành sinh khắc lúc này đã bị xáo trộn, dùng hỏa công hay mộc pháp đều dễ dàng trở thành chất xúc tác cho tà vụ. Hắn dứt khoát vỗ tay vào túi trữ vật, lôi ra một xấp Thủy Dẫn Phù bậc một thượng phẩm. Đây là vật tư dự trữ chuyên dùng để tưới tiêu cho dược viên trong mùa khô hạn, nay buộc phải lấy ra tiêu hao.
Cổ tay hắn vung lên, mười hai tấm bùa vàng rực hóa thành những vệt lưu quang ghim thẳng xuống các rãnh dẫn nước quanh giếng Bát Giác. Lâm Mặc điên cuồng rót linh lực Trúc Cơ vào đó, cưỡng ép thay đổi địa hình vi mô của trận pháp dẫn thủy. Hắn muốn dùng lượng lớn nước sạch từ hồ ngưng thúy trên đỉnh núi đổ ập xuống để pha loãng và xả trôi tà vụ trước khi chúng chìm vào mạch ngầm.
Mở cổng xả!
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời tự đoạn đi một phần thần thức đang kết nối với bùa chú để tránh bị tà khí nương theo phản phệ. Việc tự cắt đứt thần thức khiến não bộ hắn nhói lên một trận xé rách, tầm nhìn lập tức phủ một màng sương mờ, thính giác ù đặc. Một tiếng ầm vang dội cất lên, dòng nước mang theo linh khí nhạt nhòa từ đỉnh núi cuồn cuộn đổ xuống, va chạm kịch liệt với tầng sương xám ngay miệng giếng cổ.
Lượng nước khổng lồ ập xuống thành công cuốn trôi phần lớn sương mù tà ác ra khỏi trung tâm mạch ngầm, đẩy chúng trôi dạt về khu vực rãnh thoát nước hoang phế phía bắc. Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Cổng xả vỡ nát, toàn bộ lượng linh thủy tích trữ cho ba trăm mẫu Bồi Nguyên Thảo trong tháng này đã chảy đi kiệt quệ.
Không có nguồn nước bồi đắp, ít nhất ba mươi mẫu linh dược đang vào kỳ thu hoạch sẽ héo rũ nội trong đêm nay, làm bốc hơi hơn năm trăm khối hạ phẩm linh thạch của nội khố. Chưa kịp đau xót cho khối tài sản khổng lồ vừa tiêu tán, đồng tử Lâm Mặc đột nhiên co rụt lại.
Dưới đáy giếng Bát Giác vừa bị nước tràn qua, một tiếng cười khùng khục quỷ dị vang vọng lên. Tầng sương xám tàn dư không bị xả trôi đã ngưng kết lại, bám chặt vào vách giếng bằng đá xanh, dần dần ăn mòn bề mặt để phác họa ra một bức huyết đồ mang hình dáng cánh cửa đồng rỉ sét.
Mười hai tấm Thủy Dẫn Phù bùng lên linh quang chói lọi, đan xen vào nhau tạo thành một bức màn nước khổng lồ phủ úp lấy miệng giếng Bát Giác. Tầng tầng lớp lớp thủy linh khí cuồn cuộn dâng lên, nương theo trận văn trên mặt bùa ngưng tụ thành một rào chắn mềm mại nhưng vô cùng dẻo dai. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mười ngón tay liên tục biến ảo pháp quyết để duy trì sự ổn định của trận tuyến. Hắn định dùng chính sự thuần khiết của mạch nước ngầm được khuếch đại qua bùa chú để rửa trôi lượng sương xám tà ác đang ập tới. Thần thức của hắn bám chặt vào từng gợn sóng, cẩn trọng điều phối linh lực sao cho rào chắn không bị áp lực từ bên ngoài ép vỡ.
Thế nhưng, luồng sương xám kia mang theo oán niệm ngàn năm tuyệt nhiên không ngu ngốc lao vào chỗ chết. Ngay khoảnh khắc chạm vào màn nước, chúng đột ngột ngừng bành trướng, thay vào đó là kịch liệt co rút lại thành một giọt hắc dịch đặc quánh. Giọt hắc dịch này không mang tính ăn mòn vật lý, mà tỏa ra một cỗ ba động đồng hóa cực kỳ đáng sợ. Nó chủ động tan ra, hóa thành hàng vạn sợi tơ đen li ti bám lất phất trên bề mặt rào chắn, rồi lặng lẽ hòa lẫn vào chính linh lực cốt lõi của mười hai tấm Thủy Dẫn Phù.
Màn nước xanh biếc bảo vệ miệng giếng chỉ trong nửa nhịp thở đã biến chất, chuyển sang màu đen kịt và bốc lên mùi tanh tưởi buồn nôn. Tà vật thế mà lại mượn chính trận pháp phòng ngự của Lâm Mặc làm lò ấp, biến lượng lớn thủy linh khí tinh khiết thành một cơn mưa kịch độc. Từng giọt nước đen ngòm bắt đầu nhỏ xuống, ăn mòn lớp đá xanh viền quanh giếng tạo thành những tiếng xèo xèo rợn gáy. Nếu để màn mưa này rơi xuống đáy giếng, toàn bộ thủy mạch kết nối với ba trăm mẫu linh điền ở sườn núi phía đông sẽ triệt để thối rữa, hàng ngàn gốc Bồi Nguyên Thảo đang độ thu hoạch sẽ hóa thành tro bụi.
"Cắt đứt linh liên kết! Tuyệt đối không được để hắc thủy chạm vào mạch nước ngầm!"
Lâm Mặc quát lớn, âm thanh xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm. Hắn hiểu rõ bản thân đã trúng kế điệu hổ ly sơn, đối phương từ đầu đã không định phá rào chắn mà cố tình ép hắn dùng thủy pháp để mượn lực đả lực.
Đại trưởng lão đứng cách đó không xa biến sắc mặt, bàn tay già nua run rẩy rút ra một xấp cờ trận định lao tới tiếp ứng.
"Đừng qua đây, trận pháp thông thường vô dụng với thứ ô uế này!"
Không chút do dự, Lâm Mặc vung tay ném ra một viên châu màu đỏ rực tỏa ra nhiệt độ kinh người. Đây là Liệt Hỏa Châu, một kiện dị bảo dùng một lần được luyện chế từ tinh hạch của Hỏa Diệm Mãng bậc hai, vốn là át chủ bài bảo mệnh của hắn. Lâm Mặc không dùng nó để tấn công tà vật, mà nhắm thẳng vào vách đá cẩm thạch bên trong giếng Bát Giác. Hắn chủ động tự bạo pháp khí ngay tại yết hầu của mạch nước ngầm gia tộc để triệt để phong tỏa đường lây nhiễm.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng sâu, kéo theo vô số ngọn lửa đỏ thẫm cuộn trào bốc lên từ miệng giếng. Nhiệt lượng cực hạn nháy mắt bốc hơi toàn bộ cơn mưa hắc thủy thành những luồng khói độc tản mác trong không trung. Để đổi lấy sự an toàn cho ba trăm mẫu linh điền, Lâm Mặc đã tự tay đánh sập giếng cổ Bát Giác, vĩnh viễn phế bỏ một điểm hội tụ linh khí quan trọng của Tử Trúc Lĩnh. Đất đá sụp xuống lấp kín mạch nước, kéo theo một đợt chấn động dữ dội truyền khắp ngọn núi, khiến trận pháp hộ tộc bên ngoài cũng phải rung lên bần bật.
Cái giá phải trả lập tức hiện hữu khi tàn dư oán khí nương theo luồng khói độc quấn lấy thần thức đang kết nối với Thủy Dẫn Phù của hắn. Lâm Mặc cảm thấy thức hải truyền đến một trận đau đớn kịch liệt như bị hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm châm. Hắn cắn răng vung tay, ngưng tụ linh lực thành đao, dứt khoát tự chặt đứt ba mươi sợi thần thức đã bị ô nhiễm của chính mình. Sắc mặt hắn lập tức xám xịt, tầm nhìn phía mắt trái nhòe đi, cảm quan linh khí xung quanh giảm sút đi ròng rã ba thành, vĩnh viễn không thể khôi phục trong vòng năm năm tới nếu không có linh đan bổ hồn.
Đại trưởng lão lảo đảo chạy tới, trên tay cầm một mặt la bàn định vị linh mạch đang xoay tít điên cuồng. Lão chưa kịp cất lời hỏi han thương thế của Lâm Mặc thì một âm thanh nứt vỡ lanh lảnh vang lên từ hướng đỉnh núi. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu, con ngươi co rút đến cực hạn. Trên bầu trời phía trên từ đường gia tộc, nơi đặt bài vị của liệt tổ liệt tông Lâm gia, một đóa sen đen khổng lồ bằng sương mù đang chậm rãi nở rộ. Rễ của đóa sen ma quái ấy thọc thẳng vào hư không, từng nhịp từng nhịp bòn rút lấy từng tia sáng vàng óng ánh. Đó không phải là linh khí, mà là khí vận truyền thừa suốt ba trăm năm của cả gia tộc họ Lâm đang bị tà vật cưỡng ép tước đoạt.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, thần thức từ mi tâm bạo phát, hóa thành hàng ngàn sợi tơ vô hình đâm xuyên qua lớp đất đá cằn cỗi. Hắn tuyệt đối không thể để thứ tà vật quỷ dị này tiếp tục xâm nhập sâu hơn vào lõi linh mạch cấp hai. Nếu mạch nước ngầm bị triệt để ô nhiễm, ba trăm mẫu linh điền chuyên trồng Bồi Nguyên Thảo ở sườn núi phía đông sẽ lập tức hóa thành tử địa, triệt đứt nguồn thu nhập cốt lõi của toàn tộc trong mười năm tới.
Đại trưởng lão, lùi lại ba trượng! Lập tức khởi động Khốn Tiên Tỏa Hồn Trận, phong bế toàn bộ linh khí đổ về hướng đông nam!
Lâm Mặc gầm lên, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Đại trưởng lão không chút chần chừ, tay áo vung lên, ba cây cờ trận màu vàng đất mang theo uy áp trầm ổn ghim phập xuống ba góc tử huyệt quanh gốc trúc. Lão già nhổ ra một ngụm tâm huyết lên mặt cờ chủ, trực tiếp thiêu đốt hai năm thọ nguyên để ép trận pháp vận hành vượt giới hạn.
Ba cột sáng mang thuộc tính thổ dâng lên cuồn cuộn, đan xen vào nhau tạo thành một lồng giam linh lực dày cộm, ý đồ ngăn chặn dòng dịch đen đang nương theo mạch nước ngầm.
Thế nhưng, oán khí ngưng tụ từ ngọc giản vỡ vụn kia dường như sở hữu linh trí tà ác. Ngay khi chạm phải bức tường thổ linh khí, dòng nước tử vong không hề va chạm trực diện. Nó đột ngột phân tách thành hàng trăm tia nhỏ li ti, len lỏi qua từng kẽ hở siêu việt của trận văn, đảo hướng tấn công thẳng vào mạng lưới rễ phụ của cội Tử Trúc.
Nó đang mượn mộc khí của cội trúc để đục khoét thổ trận!
Sắc mặt Lâm Mặc chìm vào băng giá. Hắn lập tức nhận ra chiến thuật thăm dò ban nãy đã thất bại, tà thuật này hoàn toàn khắc chế ngũ hành tương sinh thông thường.
Không thể chậm trễ thêm nửa nhịp thở, Lâm Mặc lật tay phải, tế ra Thanh Mộc Kính. Đây vốn là một kiện trung phẩm pháp khí mang mộc thuộc tính cực kỳ tinh thuần do chính tay vị gia chủ đời trước để lại, luôn được đặt trong bảo khố gia tộc làm nội tình. Hắn điên cuồng rót sáu thành linh lực Trúc Cơ vào mặt kính, đồng thời âm thầm trích xuất một tia khí tức từ giọt Mộc Bản Nguyên giấu kín tận sâu trong thức hải.
Thanh Mộc Kính bùng lên ánh sáng xanh biếc chói lòa, ngưng tụ thành một lưỡi đao ánh sáng sắc lẹm chém thẳng xuống lòng đất. Đạo quang mang này không nhắm vào tà vật, mà tàn nhẫn chặt đứt toàn bộ hệ thống rễ phụ rẽ nhánh về phía đông nam của cội Tử Trúc.
Tiếng rễ cây ngàn năm đứt gãy vang lên khô khốc, rợn người như tiếng xương sọ vỡ nát. Dòng dịch đen mất đi vật dẫn đột ngột, cộng thêm uy áp từ Mộc Bản Nguyên chấn nhiếp, liền bị dội ngược lại, kẹt cứng giữa lớp đất đá và lồng giam trận pháp.
Cái giá phải trả cho quyết định tự chặt đứt rễ linh mộc này vô cùng thảm liệt. Lâm Mặc hừ muộn một tiếng, khóe mắt trái nứt toác, rỉ ra một dòng máu đen đặc. Thần thức của hắn do cưỡng ép bám vào rễ cây lúc thi triển đao quang nên hứng chịu phản phệ trực diện, hốc mắt trái truyền đến cơn đau nhức như bị kim châm, tầm nhìn một bên hoàn toàn chìm vào bóng tối mù lòa.
Cùng lúc đó, Thanh Mộc Kính trên tay hắn phát ra tiếng rên rỉ bi ai. Trên mặt kính bằng ngọc bích xuất hiện ba vết nứt dài ngoằn ngoèo, linh quang vụt tắt, phẩm giai triệt để rớt xuống hạ phẩm pháp khí, tổn thất chí ít ba ngàn linh thạch hạ phẩm.
Đại trưởng lão lảo đảo lùi về sau, đôi mắt già nua đục ngầu trân trân nhìn mảng đất phía đông nam đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô cằn đi. Những chiếc lá Tử Trúc vốn mang màu tím nhạt thanh tao nay rụng lả tả, hòa lẫn vào lớp bùn nhão nhoét.
Rễ phụ đã đứt, linh mạch hướng đông nam coi như phế bỏ hoàn toàn.
Giọng nói của Đại trưởng lão khô khốc, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.
Tộc nhân đang canh gác ở Dược Viên số ba... mất đi linh khí bảo hộ của trận pháp, e rằng không trụ nổi qua đêm nay nếu chướng khí Nam Cương tràn vào.
Lâm Mặc gạt phắt dòng máu đen trên mặt, độc nhãn còn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào gốc Tử Trúc chính. Việc chặt đứt rễ phụ chỉ là kế hoãn binh, bởi những mầm non mang hình dáng đầu lâu trên thân cây mẹ không hề có dấu hiệu héo úa, ngược lại chúng đang bắt đầu há rộng lớp vỏ, để lộ ra những chiếc răng cưa sắc nhọn rỉ máu.
lẹm, chém thẳng xuống tầng rễ phụ đang bị hắc dịch bám lấy. Một tiếng phập vang lên đục ngầu, hơn mười đoạn rễ tím sẫm to bằng bắp tay đứt lìa, nhựa cây trào ra xèo xèo khi chạm phải luồng oán khí. Lâm Mặc chủ động tự chặt đứt một phần căn cơ của cội trúc để triệt tiêu đường dẫn. Dòng dịch đen mất đi vật chủ, lập tức khựng lại giữa không trung như một con rắn độc vừa bị chặt đầu.
Nhưng ngay khoảnh khắc tia khí tức Mộc Bản Nguyên từ Thanh Mộc Kính rò rỉ ra ngoài, thứ oán khí tà ác kia đột ngột sục sôi. Vô số giọt chất lỏng đen kịt dung hợp lại, hóa thành một trương mặt quỷ dữ tợn, gầm lên một tiếng không âm thanh đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Nó đã nhận ra phẩm giai chí cao của Mộc Bản Nguyên, lập tức vứt bỏ mục tiêu ăn mòn linh mạch để chuyển sang cắn nuốt người thi triển.
Mau lùi lại, nó nhắm vào thần hồn của ngươi! Trận văn hướng đông nam sắp không trụ nổi nữa!
Đại trưởng lão, mở rộng trận nhãn góc tây nam, dẫn hỏa mạch dưới lòng đất lên đây!
Lâm Mặc không lùi mà tiến, tay trái bấm niệm pháp quyết, ép bức tia Mộc Bản Nguyên bộc phát ra sinh cơ mãnh liệt nhất. Hắn dùng chính bản thân làm mồi nhử, cố tình bước hụt một nhịp để lộ ra khoảng trống bên sườn phải. Trương mặt quỷ bằng hắc dịch không chút nghi ngờ, lập tức kéo giãn thân thể thành một mũi khoan đen ngòm, lấy tốc độ xé gió xoáy thẳng vào vị trí Lâm Mặc vừa cố ý để hở.
Ngay khi mũi khoan hắc dịch cách ngực chỉ còn nửa thước, Lâm Mặc vung mạnh Thanh Mộc Kính chắn ngang trước mặt. Đồng thời, từ trong tay áo hắn trượt ra một tấm Hỏa Nha Xuyệt Trận Phù, loại bùa chú bậc hai hạ phẩm quý giá nhất mà gia tộc phải dùng ba ngàn điểm công huân để đổi từ phường thị Nam Cương. Tấm bùa dán chặt lên mặt sau của pháp khí, mượn mộc khí tinh thuần để kích hỏa.
Oán linh trong hắc dịch dường như cảm nhận được tử họa, mũi khoan đen kịt lập tức tẽ ra làm hai luồng, ý đồ vòng qua mặt gương để tấn công từ hai phía. Nó phản ứng cực nhanh, muốn bỏ qua pháp khí để trực tiếp ăn mòn nhục thân tu sĩ. Thế nhưng, Đại trưởng lão đã kịp thời dời trận nhãn, một cột địa hỏa đỏ rực từ lòng đất phụt lên, dung hợp hoàn hảo với uy lực của phù lục.
Hỏa mượn mộc thế, một bầy quạ lửa khổng lồ từ trong Thanh Mộc Kính xé rách không gian lao ra, há mỏ nuốt chửng toàn bộ hắc dịch. Tiếng xèo xèo thê lương vang dội, oán khí bị ngọn lửa chí dương thiêu đốt tấc từng tấc. Để đổi lấy đòn đánh này, Thanh Mộc Kính phát ra một tiếng răng rắc giòn giã, bề mặt nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn, triệt để phế bỏ một kiện trung phẩm pháp khí nội tình của gia tộc.
Không chỉ vậy, nhiệt lượng khổng lồ từ địa hỏa bị rút cạn đã làm biến dạng kết cấu đất đá xung quanh. Ba mươi gốc Bồi Nguyên Thảo trăm năm tuổi trồng ở linh điền gần đó nháy mắt khô héo, rễ cây cháy đen thành than. Lâm gia mất trắng một đợt thu hoạch quan trọng vốn được dùng để luyện chế hai lò Trúc Cơ Đan dự bị. Thần thức Lâm Mặc bị lực chấn động ép cho choáng váng, trước mắt tối sầm nhưng hắn vẫn cắn răng đứng vững.
Giữa đám tro tàn của hắc dịch vừa bị thiêu rụi, một mảnh ngọc cốt cỡ móng tay rơi xuống nền đất nứt nẻ. Trên bề mặt ngọc cốt lập lòe một đồ án hình huyết nguyệt bán nguyệt. Lâm Mặc nhíu mày, đồng tử co rụt lại khi nhận ra lai lịch của đồ án này. Đây tuyệt đối không phải tà thuật tự phát từ dưới lòng đất, mà là cấm chú độc môn của Huyết Nguyệt Giáo, thế lực ma tu đã bị diệt môn từ ba trăm năm trước ở Nam Cương.
Bụi lửa đỏ rực dần tản đi trong không trung, mang theo mùi khét lẹt của oán khí bị bốc hơi. Những mảnh vỡ nát của Thanh Mộc Kính rơi lả tả xuống nền đất xám xịt, triệt để mất đi linh tính. Lâm Mặc nén cơn đau xót xẹt qua đáy mắt khi nhìn món trung phẩm pháp khí truyền gia biến thành phế liệu. Hắn không màng đến cặn linh lực đang bạo động trong hai tay, vội vã phóng thần thức cẩn trọng rà soát phần rễ cái của cội Tử Trúc ngàn năm.
Nửa đoạn rễ vướng hắc dịch đã bị chính hắn quyết đoán dùng kiếm khí chặt đứt ban nãy, hiện diện một vết cắt nham nhở tứa ra nhựa cây màu tím nhạt. Sự hy sinh này khiến sinh cơ của linh mộc sụt giảm nghiêm trọng, hàng loạt lá trúc trên đỉnh cành héo úa rụng xuống lả tả. Tuy nhiên, một tia linh tính mỏng manh mang theo hơi thở thuần khiết vẫn còn thoi thóp đập sâu trong lõi mộc.
Gốc rễ chính vẫn giữ được, thưa Đại trưởng lão.
Lâm Mặc khẽ thở hắt ra một hơi, thu hồi phần thần thức vừa phóng xuất.
Chỉ cần dùng hai mươi bình linh tuyền thủy tưới tắm mỗi tháng, kết hợp trận pháp dưỡng mộc, khoảng mười năm sau cội trúc sẽ khôi phục lại giai đoạn trước.
Lời vừa dứt, dị biến đột ngột giáng xuống. Hắc dịch vốn tưởng chừng đã bị bầy quạ lửa thiêu rụi hoàn toàn lại không hề tiêu tán. Tà vật giấu mặt dưới đáy hố sâu đã nhận ra sự tồn tại của Mộc Bản Nguyên tinh thuần trên người Lâm Mặc từ nhịp giao phong trước. Nó lập tức thay đổi chiến thuật, mượn chính nhiệt lượng từ ngọn lửa bùng phát ban nãy để hóa hơi tà khí.
Một tầng sương mù màu tro xám vô thanh vô tức bốc lên từ lòng đất, hoàn toàn phớt lờ bức tường phong tỏa của Khốn Tiên Tỏa Hồn Trận. Sương mù không nhắm vào cội Tử Trúc nữa, mà cuộn xoáy trôi thẳng về phía giếng cổ Bát Giác nằm cách đó ba trượng. Nơi đó chính là điểm giao thoa của mạch nước ngầm cung cấp linh khí cho toàn bộ ba trăm mẫu linh điền phía đông.
Không hay! Chiêu bài ăn mòn rễ mộc chỉ là mồi nhử!
Sắc mặt Đại trưởng lão nháy mắt trắng bệch, ngón tay bấm niệm pháp quyết liên tục nhưng không kịp cản lại tốc độ khuếch tán của sương xám.
Nó muốn mượn hơi nước để dung nhập tà sát vào toàn bộ thủy mạch của Lâm gia!
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, não bộ xoay chuyển cực tốc. Ngũ hành sinh khắc lúc này đã bị xáo trộn, dùng hỏa công hay mộc pháp đều dễ dàng trở thành chất xúc tác cho tà vụ. Hắn dứt khoát vỗ tay vào túi trữ vật, lôi ra một xấp Thủy Dẫn Phù bậc một thượng phẩm. Đây là vật tư dự trữ chuyên dùng để tưới tiêu cho dược viên trong mùa khô hạn, nay buộc phải lấy ra tiêu hao.
Cổ tay hắn vung lên, mười hai tấm bùa vàng rực hóa thành những vệt lưu quang ghim thẳng xuống các rãnh dẫn nước quanh giếng Bát Giác. Lâm Mặc điên cuồng rót linh lực Trúc Cơ vào đó, cưỡng ép thay đổi địa hình vi mô của trận pháp dẫn thủy. Hắn muốn dùng lượng lớn nước sạch từ hồ ngưng thúy trên đỉnh núi đổ ập xuống để pha loãng và xả trôi tà vụ trước khi chúng chìm vào mạch ngầm.
Mở cổng xả!
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời tự đoạn đi một phần thần thức đang kết nối với bùa chú để tránh bị tà khí nương theo phản phệ. Việc tự cắt đứt thần thức khiến não bộ hắn nhói lên một trận xé rách, tầm nhìn lập tức phủ một màng sương mờ, thính giác ù đặc. Một tiếng ầm vang dội cất lên, dòng nước mang theo linh khí nhạt nhòa từ đỉnh núi cuồn cuộn đổ xuống, va chạm kịch liệt với tầng sương xám ngay miệng giếng cổ.
Lượng nước khổng lồ ập xuống thành công cuốn trôi phần lớn sương mù tà ác ra khỏi trung tâm mạch ngầm, đẩy chúng trôi dạt về khu vực rãnh thoát nước hoang phế phía bắc. Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Cổng xả vỡ nát, toàn bộ lượng linh thủy tích trữ cho ba trăm mẫu Bồi Nguyên Thảo trong tháng này đã chảy đi kiệt quệ.
Không có nguồn nước bồi đắp, ít nhất ba mươi mẫu linh dược đang vào kỳ thu hoạch sẽ héo rũ nội trong đêm nay, làm bốc hơi hơn năm trăm khối hạ phẩm linh thạch của nội khố. Chưa kịp đau xót cho khối tài sản khổng lồ vừa tiêu tán, đồng tử Lâm Mặc đột nhiên co rụt lại.
Dưới đáy giếng Bát Giác vừa bị nước tràn qua, một tiếng cười khùng khục quỷ dị vang vọng lên. Tầng sương xám tàn dư không bị xả trôi đã ngưng kết lại, bám chặt vào vách giếng bằng đá xanh, dần dần ăn mòn bề mặt để phác họa ra một bức huyết đồ mang hình dáng cánh cửa đồng rỉ sét.
Mười hai tấm Thủy Dẫn Phù bùng lên linh quang chói lọi, đan xen vào nhau tạo thành một bức màn nước khổng lồ phủ úp lấy miệng giếng Bát Giác. Tầng tầng lớp lớp thủy linh khí cuồn cuộn dâng lên, nương theo trận văn trên mặt bùa ngưng tụ thành một rào chắn mềm mại nhưng vô cùng dẻo dai. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mười ngón tay liên tục biến ảo pháp quyết để duy trì sự ổn định của trận tuyến. Hắn định dùng chính sự thuần khiết của mạch nước ngầm được khuếch đại qua bùa chú để rửa trôi lượng sương xám tà ác đang ập tới. Thần thức của hắn bám chặt vào từng gợn sóng, cẩn trọng điều phối linh lực sao cho rào chắn không bị áp lực từ bên ngoài ép vỡ.
Thế nhưng, luồng sương xám kia mang theo oán niệm ngàn năm tuyệt nhiên không ngu ngốc lao vào chỗ chết. Ngay khoảnh khắc chạm vào màn nước, chúng đột ngột ngừng bành trướng, thay vào đó là kịch liệt co rút lại thành một giọt hắc dịch đặc quánh. Giọt hắc dịch này không mang tính ăn mòn vật lý, mà tỏa ra một cỗ ba động đồng hóa cực kỳ đáng sợ. Nó chủ động tan ra, hóa thành hàng vạn sợi tơ đen li ti bám lất phất trên bề mặt rào chắn, rồi lặng lẽ hòa lẫn vào chính linh lực cốt lõi của mười hai tấm Thủy Dẫn Phù.
Màn nước xanh biếc bảo vệ miệng giếng chỉ trong nửa nhịp thở đã biến chất, chuyển sang màu đen kịt và bốc lên mùi tanh tưởi buồn nôn. Tà vật thế mà lại mượn chính trận pháp phòng ngự của Lâm Mặc làm lò ấp, biến lượng lớn thủy linh khí tinh khiết thành một cơn mưa kịch độc. Từng giọt nước đen ngòm bắt đầu nhỏ xuống, ăn mòn lớp đá xanh viền quanh giếng tạo thành những tiếng xèo xèo rợn gáy. Nếu để màn mưa này rơi xuống đáy giếng, toàn bộ thủy mạch kết nối với ba trăm mẫu linh điền ở sườn núi phía đông sẽ triệt để thối rữa, hàng ngàn gốc Bồi Nguyên Thảo đang độ thu hoạch sẽ hóa thành tro bụi.
"Cắt đứt linh liên kết! Tuyệt đối không được để hắc thủy chạm vào mạch nước ngầm!"
Lâm Mặc quát lớn, âm thanh xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm. Hắn hiểu rõ bản thân đã trúng kế điệu hổ ly sơn, đối phương từ đầu đã không định phá rào chắn mà cố tình ép hắn dùng thủy pháp để mượn lực đả lực.
Đại trưởng lão đứng cách đó không xa biến sắc mặt, bàn tay già nua run rẩy rút ra một xấp cờ trận định lao tới tiếp ứng.
"Đừng qua đây, trận pháp thông thường vô dụng với thứ ô uế này!"
Không chút do dự, Lâm Mặc vung tay ném ra một viên châu màu đỏ rực tỏa ra nhiệt độ kinh người. Đây là Liệt Hỏa Châu, một kiện dị bảo dùng một lần được luyện chế từ tinh hạch của Hỏa Diệm Mãng bậc hai, vốn là át chủ bài bảo mệnh của hắn. Lâm Mặc không dùng nó để tấn công tà vật, mà nhắm thẳng vào vách đá cẩm thạch bên trong giếng Bát Giác. Hắn chủ động tự bạo pháp khí ngay tại yết hầu của mạch nước ngầm gia tộc để triệt để phong tỏa đường lây nhiễm.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng sâu, kéo theo vô số ngọn lửa đỏ thẫm cuộn trào bốc lên từ miệng giếng. Nhiệt lượng cực hạn nháy mắt bốc hơi toàn bộ cơn mưa hắc thủy thành những luồng khói độc tản mác trong không trung. Để đổi lấy sự an toàn cho ba trăm mẫu linh điền, Lâm Mặc đã tự tay đánh sập giếng cổ Bát Giác, vĩnh viễn phế bỏ một điểm hội tụ linh khí quan trọng của Tử Trúc Lĩnh. Đất đá sụp xuống lấp kín mạch nước, kéo theo một đợt chấn động dữ dội truyền khắp ngọn núi, khiến trận pháp hộ tộc bên ngoài cũng phải rung lên bần bật.
Cái giá phải trả lập tức hiện hữu khi tàn dư oán khí nương theo luồng khói độc quấn lấy thần thức đang kết nối với Thủy Dẫn Phù của hắn. Lâm Mặc cảm thấy thức hải truyền đến một trận đau đớn kịch liệt như bị hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm châm. Hắn cắn răng vung tay, ngưng tụ linh lực thành đao, dứt khoát tự chặt đứt ba mươi sợi thần thức đã bị ô nhiễm của chính mình. Sắc mặt hắn lập tức xám xịt, tầm nhìn phía mắt trái nhòe đi, cảm quan linh khí xung quanh giảm sút đi ròng rã ba thành, vĩnh viễn không thể khôi phục trong vòng năm năm tới nếu không có linh đan bổ hồn.
Đại trưởng lão lảo đảo chạy tới, trên tay cầm một mặt la bàn định vị linh mạch đang xoay tít điên cuồng. Lão chưa kịp cất lời hỏi han thương thế của Lâm Mặc thì một âm thanh nứt vỡ lanh lảnh vang lên từ hướng đỉnh núi. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu, con ngươi co rút đến cực hạn. Trên bầu trời phía trên từ đường gia tộc, nơi đặt bài vị của liệt tổ liệt tông Lâm gia, một đóa sen đen khổng lồ bằng sương mù đang chậm rãi nở rộ. Rễ của đóa sen ma quái ấy thọc thẳng vào hư không, từng nhịp từng nhịp bòn rút lấy từng tia sáng vàng óng ánh. Đó không phải là linh khí, mà là khí vận truyền thừa suốt ba trăm năm của cả gia tộc họ Lâm đang bị tà vật cưỡng ép tước đoạt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.