Chương 198: Tính Bằng Ngày
Đăng: 29/07/2026 09:38
3,993 từ
3 lượt đọc
...lấy ra ba tấm Phá Trận Phù bậc hai thượng phẩm cùng toàn bộ Trấn Trạch Trận Kỳ mang đến đây!"
Vạn Xuyên luống cuống chụp lấy miếng ngọc bài còn vương hơi ấm mang theo một tia máu loãng. Cảm nhận sức nặng của lệnh bài Trưởng lão, gã cắn chặt môi, không dám hó hé nửa lời khuyên can.
Trừ đi ba ngàn điểm công huân đồng nghĩa với việc toàn bộ chi thứ ba của Lâm Mặc sẽ mất sạch tư cách nhận đan dược phân bổ trong mười năm tới. Khố phòng gia tộc xưa nay thưởng phạt phân minh, vỡ linh mạch là trọng tội. Nhưng nhìn hốc mắt trái rỗng tuếch đang rỉ tủy vàng của vị thúc bá, Vạn Xuyên hiểu rõ thế cục đã vượt khỏi tầm kiểm soát của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Gã thanh niên dập đầu một cái thật mạnh xuống nền bùn lầy. Gã dán lên đùi một tấm Thần Hành Phù, rót linh lực kích hoạt. Phù văn lóe sáng, gã vắt chân cắm đầu chạy ngược lên đỉnh núi, bỏ lại phía sau chiến trường đang ngày càng tồi tệ.
Bát quái trận bàn dưới chân Lâm Mặc lúc này bỗng phát ra những tiếng nứt nẻ lẹt đẹt do không chịu nổi áp lực. Hơi lạnh thấu xương từ đồ án ngọn lửa lam nhạt trên mẩu kim loại rỉ sét bắt đầu khuếch tán. Khí tức này ngưng kết hơi nước trong cấm địa thành những hạt sương đen buốt giá, lơ lửng giữa không trung.
Thứ sương mù ma quái vừa chạm vào phiến lá của gốc Tử Trúc ngàn năm, mộc linh khí phòng ngự tự nhiên của linh thực lập tức bị xuyên thủng. Vài chiếc lá ngọc bích vốn đang căng tràn sinh cơ xuất hiện đốm đen, héo úa rồi rụng lả tả. Rễ trúc co rút lại, phát ra từng đợt sóng thần thức yếu ớt kêu gào đau đớn.
Lâm Mặc hừ lạnh, dùng cánh tay trái còn lành lặn lật tung túi trữ vật. Hắn lấy ra một chiếc hộp làm từ gỗ Ô Đào ngàn năm khắc sẵn Tỏa Linh Trận. Vận chuyển thần thức, hắn cẩn trọng dùng linh lực mộc thuộc tính hóa thành một bàn tay ảo ảnh, bao bọc lấy mẩu kim loại mang ấn ký Ly Hỏa Tông ném thẳng vào trong.
Vừa đóng nắp hộp, ba đường vân trận pháp phòng ngự trên bề mặt gỗ lập tức lóe lên ánh sáng đỏ quạch rồi cháy xém một góc. Âm hàn chi khí của tông môn Trung Châu quá mức bá đạo. Pháp khí phong ấn cấp hai hạ phẩm này đang bị ăn mòn bóc tách từng lớp mộc văn, cao lắm cũng chỉ có thể cầm cự tối đa ba canh giờ.
Không thể để luồng hàn khí tiếp tục bành trướng ăn mòn rễ chính của Tử Trúc, Lâm Mặc hít sâu một hơi. Hắn vỗ mạnh bàn tay xuống nền đất lạnh lẽo, cưỡng ép kích hoạt trận nhãn phụ của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Thay vì cố dựng lại màng phòng ngự vô ích, hắn quyết định đảo ngược trận văn, chuyển từ thế "Trấn" sang thế "Hấp".
Nhưng tàn niệm trong mẩu kim loại dường như có linh trí. Nhận ra lực hút của tàn trận, ngọn lửa lam nhạt đột ngột biến ảo. Nó không khuếch tán diện rộng nữa mà ngưng tụ thành hàng chục sợi băng châm nhỏ li ti, nương theo trận văn rạn nứt đâm ngược thẳng vào thần thức và bàn tay đang điều khiển trận bàn của Lâm Mặc.
"Phá!" Lâm Mặc gầm lên, quyết đoán tự chặt đứt một luồng thần hồn để chặn đứng băng châm, đồng thời dồn toàn bộ thứ chất độc vô hình này trút thẳng vào mạch nước ngầm lộ thiên.
Cái giá phải trả cho thủ đoạn bạo liệt này cực kỳ thảm khốc. Ba ngón tay trái của hắn hoàn toàn hoại tử, đen kịt rồi vỡ vụn thành tro bụi sương giá, vĩnh viễn không thể mọc lại. Hồn phách hao hụt khiến thọ nguyên của hắn bốc hơi ít nhất hai mươi năm, mái tóc đen dính bết bùn đất nháy mắt bạc trắng một nửa.
Mạch nước trong vắt vốn đã vẩn đục vì thi độc nay gánh thêm oán khí lạnh lẽo, tức thì sôi sục bốc lên từng luồng khói xám. Quanh miệng hố, bùn đất kết tủa thành một lớp băng đen kịt. Linh điền chữ Đinh nằm ở hạ lưu khe suối sẽ hoàn toàn phế bỏ. Hai mươi mẫu Huyết Sâm cấp một coi như tuyệt thu, gia tộc nháy mắt bốc hơi hơn năm ngàn khối hạ phẩm linh thạch, ảnh hưởng nghiêm trọng đợt giao thương mùa thu.
Từ đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh, một tiếng chuông đồng trầm đục vang lên, xé rách màng nhĩ của đám chim muông đang hoảng loạn. Tiếng chuông Cảnh Tỉnh thứ nhất vừa dứt, trận pháp hộ sơn của gia tộc lập tức đổi từ trạng thái ẩn nấp sang phong tỏa toàn diện. Màn năng lượng màu vàng đất hình bán cầu bao trùm lấy toàn bộ ngọn núi, ngăn cách mọi luồng khí tức ngoại lai.
Ngay lúc tầng mây trên bầu trời Nam Cương cuộn trào, cột sáng đỏ ngòm mang theo thi độc bốc lên từ mặt gương đồng lúc trước dường như đã tìm được điểm cộng hưởng. Cách cấm địa chừng mười dặm về phía Đông, một cột sáng màu lam nhạt tương tự đột ngột phá đất vọt lên. Cột sáng mang theo sát khí thấu xương đâm thẳng vào màn đêm tăm tối.
Đồng tử con mắt phải còn lại của Lâm Mặc co rút kịch liệt. Đó chính xác là hướng của mỏ quặng linh thạch cỡ nhỏ mà Lâm gia vừa dốc sức tranh đoạt được từ bầy yêu thú cách đây năm năm.
Kẻ địch không chỉ nhắm vào linh mạch cấm địa để ám sát gốc Tử Trúc. Ngay từ đầu, chúng đã giăng sẵn một cái bẫy liên hoàn nhằm triệt hạ huyết mạch kinh tế của toàn tộc. Chiếc hộp gỗ Ô Đào trong ngực áo Lâm Mặc lúc này rung lên bần bật, đồ án Ly Hỏa Tông bên trong đang điên cuồng cộng hưởng với biến cố ở khu mỏ, báo hiệu một tai kiếp ngập trời sắp đổ xuống Lâm gia.
Lâm Mặc cắn răng, dồn chút linh lực hệ mộc ít ỏi còn lại đánh thẳng vào mắt trận của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Pháp quyết trong tay biến ảo, hắn gầm nhẹ một tiếng, cưỡng ép đảo ngược trận văn từ trạng thái Trấn áp sang Hấp thu. Bề mặt la bàn vốn đã nứt nẻ nay lại phát ra tiếng ma sát chói tai, chín ô trận vị đồng loạt xoay ngược chiều kim đồng hồ. Một lực hút vô hình mang theo mộc linh khí thuần túy vươn ra, tựa như vô số sợi tơ quấn lấy phần rễ cái đang bị hắc sương ăn mòn.
Tàn niệm ẩn giấu bên trong chiếc hộp Ô Đào dường như cảm nhận được cỗ lực lượng lôi kéo này. Nó không hề kháng cự, ngược lại còn ngoan ngoãn buông lỏng phòng ngự, để mặc cho Lâm Mặc rút đi tầng sương giá bên ngoài rễ trúc. Tốc độ tịnh hóa diễn ra nhanh đến mức khó tin, khiến vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh của vị trưởng lão thoáng hiện lên một tia nghi hoặc. Ngay khoảnh khắc sợi linh lực của hắn vừa chạm đến lõi rễ sâu nhất, cỗ hàn khí vốn đang êm đềm bỗng nhiên bạo động.
Khối uế khí không đi theo lực hút tiến vào trận bàn mà hóa thành một mũi nhọn băng giá xé rách màng lưới linh lực, men theo đường dẫn thần thức đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Tàn niệm của tu sĩ Ly Hỏa Tông đã nhận ra nhục thân kẻ đối diện đang trọng thương, lập tức từ bỏ việc phá hoại linh mạch để chuyển sang đoạt xá. Một giọng nói khàn đục mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ sơ kỳ vang dội trong đầu hắn, mang theo ngọn lửa lam nhạt muốn thiêu rụi thần hồn.
Cơn đau nhức xé rách óc ập đến khiến tầm nhìn còn lại của Lâm Mặc tối sầm. Hắn không có thời gian lui bước, lập tức đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính mình. Thay vì vận công chống đỡ, hắn chủ động cắt đứt một luồng thần thức bản mệnh, biến nó thành mồi nhử vứt vào ô trận vị thứ tư mang thuộc tính Hỏa trên Cửu Cung bàn. Tàn niệm kia đang hăng máu truy kích, không kịp thu đà liền cắn chặt lấy miếng mồi ngon.
"Muốn đoạt xá, vậy thì cho ngươi một cái lồng giam tuyệt hảo." Lâm Mặc nghiến răng lẩm bẩm.
Tay trái hắn vung lên, ném ra một khúc rễ Tử Trúc khô héo đã cạn kiệt sinh cơ đè thẳng lên ô trận vị thứ tư. Chín đường vân sáng bùng lên, mượn nhờ tính chất tương sinh tương khắc của ngũ hành, đem ngọn lửa lam nhạt cùng đoạn thần thức bị cắt đứt gắt gao phong tỏa vào bên trong khúc gỗ mục. Tiếng gào thét phẫn nộ từ thức hải nháy mắt im bặt, thay vào đó là tiếng lèo xèo khi khúc rễ trúc chuyển sang màu đen kịt, ngưng kết thành một khối mộc điêu tỏa ra hàn khí âm u.
Đánh đổi lấy việc giam cầm thành công tàn niệm, cái giá Lâm Mặc phải chịu đựng vô cùng thảm liệt. Việc tự trảm thần thức khiến linh đài của hắn xuất hiện một vết nứt sâu hoắm, vĩnh viễn mất đi ba thành phạm vi cảm tri xung quanh. Từng đợt huyễn thính ù ù vang dội trong màng nhĩ, buộc hắn phải cắn nát đầu lưỡi để giữ cho ý thức không rơi vào hôn mê. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tựa lưng vào thân cây Tử Trúc ngàn năm đang thoi thóp.
Không thể chần chừ thêm, Lâm Mặc lấy ra ngọc giản ghi chép bản đồ dược viên, dùng ngón tay dính bùn vạch một đường đỏ chót khoanh vùng toàn bộ ba mẫu linh điền cấp một hạ phẩm xung quanh cấm địa. Hắn lấy quyền hạn Trưởng lão Dược Viên, quyết định khởi động cấm chế Hủy Linh. Toàn bộ mộc linh khí từ ba mẫu ruộng này sẽ bị cưỡng ép rút cạn, hóa thành chất dinh dưỡng bổ sung cho rễ cái Tử Trúc duy trì sinh cơ trong lúc chờ Đại Trưởng lão đến ứng cứu.
Hàng trăm gốc Xích Huyết Sâm chưa đến kỳ thu hoạch đồng loạt khô héo thành tro bụi, hóa thành từng luồng khí xanh nhạt bay về phía cội trúc già. Lâm Mặc cẩn thận nhặt lấy khối mộc điêu đen kịt đang phong ấn tàn niệm Ly Hỏa Tông lên, bọc nó vào trong ba lớp bùa cách linh. Vật chứng quan trọng này không chỉ là bằng chứng Tôn gia cấu kết ngoại địch, mà còn là mấu chốt để tra ra kẻ nội ứng đã giúp chúng mang tà vật lọt qua đại trận hộ sơn của Lâm gia.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi để mượn cơn đau xua đi sự mê man đang bủa vây. Hắn thấu hiểu luồng hàn khí kia không phải vật chết, mà là một đạo tàn niệm đoạt xá tà ác bám trên mẩu kim loại. Tàn niệm Ly Hỏa Tông dường như nhận ra lớp phong ấn của hộp gỗ Ô Đào quá mức mỏng manh. Nắp hộp bỗng rung lên bần bật, một luồng u quang lam nhạt len lỏi qua khe hở, ngưng tụ thành hình thù một con rắn lửa nhỏ xíu. Con rắn này xảo quyệt bỏ qua Lâm Mặc đang suy yếu, uốn lượn lao thẳng về phía giọt Mộc Bản Nguyên đang rỉ ra từ rễ cái Tử Trúc.
Tuyệt đối không thể để cội nguồn sinh cơ của gia tộc bị ô uế. Lâm Mặc quyết đoán vỗ tay vào túi trữ vật, lấy ra một khối Dưỡng Hồn Mộc điêu khắc hình nhân đen kịt. Hắn nhắm nghiền con mắt phải, hai ngón tay chập lại thành kiếm chỉ, hung hăng điểm thẳng vào mi tâm của chính mình. Một tiếng rách toạc vô thanh vang lên trong thức hải. Lâm Mặc tự trảm một phần ba thần hồn, cưỡng ép bóc tách ý thức rót vào khối mộc điêu.
Khối gỗ vô tri dưới sự gia trì của thần hồn lập tức tỏa ra chấn động sinh mệnh mãnh liệt. Nó ngụy trang thành một nhục thân hoàn hảo vô chủ đang chờ dung hợp. Con rắn lửa lam nhạt khựng lại giữa không trung, bản năng thèm khát hồn phách tinh thuần khiến nó mắc bẫy. Nó lập tức chuyển hướng, từ bỏ gốc trúc cứng cáp để cắn ngập hàm răng ảo ảnh vào ngực khối mộc nhân. Ngay khoảnh khắc tà niệm chui tọt vào trong lõi gỗ, Lâm Mặc vung tay đánh ra ba đạo linh quyết khởi động Khốn Linh Trận khắc sẵn dưới đáy vật này.
Thế nhưng, tàn niệm tu sĩ Trung Châu há lại dễ dãi chịu trói trong một món đồ chơi cấp thấp. Nhận ra mồi nhử, ý thức tà ác điên cuồng tự bạo một tia bản nguyên hạch tâm. Khối u quang hóa thành ngọn lửa âm hàn đốt ngược theo đường liên kết thần thức tàn dư, lao thẳng vào não bộ Lâm Mặc. Cơn đau xé rách linh hồn ập tới khiến thân hình vị Trưởng lão Dược Viên giật nảy lên. Hắn không nôn ra máu, nhưng hốc mắt trái rỗng tuếch bỗng bốc lên từng sợi khói trắng mang mùi khét lẹt của tinh thần lực bị thiêu rụi.
Cái giá phải trả cho việc gánh chịu phản phệ tàn niệm vô cùng tàn khốc. Một đoạn ký ức luyện đan Tụ Khí Tán cơ bản trong não bộ Lâm Mặc vĩnh viễn bị xóa sổ, để lại khoảng trống rỗng vô hồn. Cùng lúc đó, thị giác bên mắt phải của hắn hoàn toàn mất đi khả năng nhận diện màu lam. Cả không gian cấm địa trong mắt hắn giờ đây chỉ còn lại những mảng màu xám xịt và đỏ ối vặn vẹo. Dù vậy, đôi tay hắn vẫn vững như bàn thạch, gắt gao giữ chặt khối mộc điêu đang nóng rẫy lên từng hồi.
Giữa cơn hoảng loạn của thức hải, Lâm Mặc mượn thế ngã nhào, ấn chặt khối gỗ đen kịt xuống bề mặt Bát Quái trận bàn đang rạn nứt dưới chân. Bàn tay còn lại vung lên, dứt khoát kích nổ toàn bộ chín viên linh thạch trung phẩm nhúng trong chín ô trận vị. Trận bàn thượng phẩm phát ra tiếng gào thét cuối cùng, rút cạn chút địa mạch linh khí ô uế xung quanh để tạo thành một lồng giam trọng lực. Lực ép khủng khiếp bóp nát cấu trúc trận bàn, dung hợp kim loại vụn và lớp bùn lầy chứa độc thủy thành một khối xỉ than rắn chắc.
Lớp vỏ bọc ngẫu hứng mượn từ địa hình này phong kín hoàn toàn khối mộc điêu bên trong, cắt đứt mọi liên hệ của tàn niệm với thế giới bên ngoài. Ngọn lửa lam nhạt rốt cuộc cũng bị dập tắt, chỉ còn lại khối xỉ than to bằng quả dưa tỏa ra hơi lạnh âm ỉ. Lâm Mặc thở dốc, lảo đảo chống tay đứng dậy giữa bãi chiến trường hoang tàn. Bát Quái trận bàn, món pháp khí trấn tộc trị giá tám ngàn linh thạch do tổ tiên để lại, đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.
Hắn lấy ra ngọc giản ghi chép công huân của Trưởng lão Dược Viên, dùng thần thức run rẩy khắc xuống một đạo lệnh bài khẩn cấp. Khối xỉ than phong ấn tàn niệm này quá nguy hiểm, tuyệt đối không thể nộp vào Tàng Bảo Các. Hắn quyết định trích xuất quyền hạn trưởng lão, chính thức liệt bán kính ba mươi trượng quanh rễ cái Tử Trúc thành Tuyệt Địa cấp một. Bất kỳ tộc nhân nào chưa đạt Trúc Cơ trung kỳ tự ý bước vào khu vực phong ấn khối xỉ than đều sẽ bị tước bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả Lâm gia.
Lâm Mặc vừa ném mẩu kim loại vào hộp Ô Đào, nắp hộp chưa kịp đóng kín, một cỗ tàn niệm hung hãn đã bùng phát. Khí tức âm hàn ngưng tụ thành một cái đầu lâu lam nhạt, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía thức hải của hắn. Lâm Mặc nén cơn đau xé rách đại não, dồn toàn bộ mộc linh lực vỗ mạnh vào hông, phóng ra một bức tượng gỗ thế mạng hòng hút lấy hồn phách kẻ địch.
Tàn niệm tu sĩ Ly Hỏa Tông lập tức nhận ra đường lui bị phong tỏa bởi Tỏa Linh Trận. Cái đầu lâu khói xanh đột ngột xoay chuyển quỹ đạo bay. Nó từ bỏ việc giằng co cắn nuốt thần thức, cuộn tròn lại thành một điểm sáng cực hàn lớn bằng quả nhãn. Kẻ địch vô hình này quyết đoán thay đổi chiến thuật, chuẩn bị tự bạo hạch tâm để đồng quy vu tận ngay tại trung tâm cấm địa.
Không để đối phương toại nguyện, Lâm Mặc vung tay trái dập nát mảnh vỡ cuối cùng của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Để thôi động cấm thuật, hắn cắn chót lưỡi, thiêu đốt thẳng ba năm thọ nguyên. Tóc mai hai bên thái dương của hắn lập tức bạc trắng, da dẻ nhăn nheo thấy rõ. Hắn ép ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm dung nhập thẳng vào ấn đường của bức tượng gỗ.
Mượn chút trận uy tàn dư cùng huyết khí bùng nổ, hắn cưỡng ép cắm phập bức tượng xuống vùng đất bùn đen, ngay phía trên rễ chính của Tử Trúc. Đòn nhử này chứa đầy khí tức sinh mệnh, khiến tàn niệm phán đoán sai lệch. Lực lượng âm hàn tưởng rằng tu sĩ Lâm gia muốn dùng mộc khí của linh mạch để cản phá đòn tự bạo, liền lao dốc đâm sầm xuống bức tượng.
Ngay khoảnh khắc hạch tâm nổ tung, Lâm Mặc lật cổ tay, kích hoạt một tấm Địa Tức Phù bậc hai giấu sẵn dưới lớp bùn lầy từ trước. Trận văn hệ thổ màu vàng đất lập tức sáng rực, tạo thành một từ trường xảo diệu. Luồng băng hỏa âm hàn bá đạo vừa phát nổ liền bị phù văn dẫn dắt trệch hướng. Nó không giáng xuống rễ trúc mà càn quét thẳng vào sườn Đông dược viên.
Nơi đó có sáu sào linh điền bậc hai thượng phẩm đang trồng linh dược. Mặt đất phù sa lập tức đóng băng tấc từng tấc, tỏa ra sương mù lạnh buốt. Toàn bộ gốc Tụ Khí Thảo đang độ thu hoạch nháy mắt hóa thành bột phấn màu lam bay lả tả. Cái giá phải trả là sáu sào linh điền bị triệt để phế bỏ. Hàn độc ngấm sâu vào địa mạch khiến khu vực này ít nhất ba mươi năm tới hoàn toàn cằn cỗi.
Đổi lại, bức tượng thế mạng đã hấp thu trọn vẹn sức mạnh tàn niệm trong lúc suy yếu nhất. Nó biến thành một khối Hồn Mộc Điêu lạnh ngắt, tỏa ra khí tức u ám nhạt nhòa. Lâm Mặc run rẩy vươn những ngón tay khô khốc nhổ vật này lên, cất kỹ vào túi trữ vật bên hông. Hắn thở dốc, lảo đảo chống tay xuống nền đất lạnh lẽo.
Hắn cẩn thận tản mát thần thức, dò xét lại cội trúc ngàn năm dưới đáy hố sụt. Giọt Mộc Bản Nguyên màu ngọc bích vẫn an toàn nằm gọn giữa lõi rễ cái, phát ra ánh sáng nhu hòa. Tuy nhiên, ba dải rễ phụ xung quanh đã đứt lìa do dư chấn của vụ nổ. Vết đứt thâm đen, rỉ ra từng giọt nhựa cây lấp lánh rồi nhanh chóng khô vụn thành cặn bã.
Tổn thương căn cơ trầm trọng này khiến tốc độ ngưng tụ Tử Trúc Linh Dịch chắc chắn sẽ giảm đi một nửa trong vòng mười năm tới. Đối với một gia tộc nhỏ bé đang khát khao bồi dưỡng thế hệ Trúc Cơ mới, đây là một khoản nợ tài nguyên khổng lồ. Bọn họ không có cách nào bù đắp lượng linh dịch thiếu hụt này trong một sớm một chiều.
Từ phía đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh, tiếng chuông Cảnh Tỉnh rốt cuộc cũng ngân vang ba hồi chát chúa. Âm thanh đinh tai nhức óc xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm sương mù Nam Cương. Từng đạo độn quang đủ màu sắc bắt đầu lóe lên từ các ngọn phong hỏa đài. Đèn đuốc sáng rực cả một góc trời, chiếu rõ những bóng người đang phi hành gấp gáp.
Hiện tượng này báo hiệu Tộc Lệnh Phong Sơn đã được Đại Trưởng lão chính thức khởi động. Không đầy nửa khắc nữa, đội tuần tra tinh nhuệ nhất của gia tộc sẽ có mặt. Bọn họ mang theo trận kỳ vây khốn, bao vây kín mít toàn bộ khu vực cấm địa, thiết lập trạng thái nội bất xuất ngoại bất nhập.
Biết thời gian không còn nhiều, Lâm Mặc rút ra một viên ngọc giản truyền âm khẩn cấp. Hắn dùng đầu ngón tay rỉ máu tươi khắc lên đó một đạo Huyết Khế Mật Lệnh đỏ rực. Hắn không yêu cầu y sư tới cứu viện thương thế tồi tệ của mình. Ngược lại, hắn trực tiếp dùng thân phận Trưởng lão Dược Viên hạ lệnh niêm phong vĩnh viễn Tàng Bảo Các tầng ba.
Đồng thời, mệnh lệnh trong ngọc giản yêu cầu khố phòng lập tức xuất ra ba vạn viên linh thạch dự trữ. Số tài nguyên này phải được nạp ngay vào mắt trận trung tâm. Mục đích là để kích hoạt Hộ Tộc Đại Trận ở mức độ phòng ngự và tiêu hao linh khí cao nhất, chuẩn bị ứng phó đại kiếp.
Làm xong mọi việc, ánh mắt mù màu lam của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ Ô Đào. Vật chứa này đang không ngừng bốc khói đen xì cách đó không xa. Trên bề mặt hộp, ba đường vân Tỏa Linh Trận đã đứt gãy hoàn toàn hai đường do không chịu nổi sự ăn mòn tàn khốc. Lớp gỗ ngàn năm rạn nứt thành từng mảng.
Từ khe nứt xém đen của nắp hộp, một tia sáng hình ngọn lửa lam nhạt không lao về phía hắn để tấn công. Nó lặng lẽ chui tọt xuống mạch nước ngầm lộ thiên dưới đáy hố sụt. Mẩu kim loại rỉ sét đã mượn sự che đậy của màn tự bạo vừa rồi, âm thầm dung nhập vào thủy mạch để truyền đi Tọa Độ Huyết Chú.
Tôn gia ở khe núi bên cạnh hóa ra chỉ là con cờ thí mạng nhằm thu hút sự chú ý. Ly Hỏa Tông thực sự đã nắm được vị trí chính xác của cội Tử Trúc ẩn giấu. Thời gian đếm ngược cho sự diệt vong của toàn bộ tu sĩ Lâm gia giờ đây chỉ còn tính bằng ngày.
Vạn Xuyên luống cuống chụp lấy miếng ngọc bài còn vương hơi ấm mang theo một tia máu loãng. Cảm nhận sức nặng của lệnh bài Trưởng lão, gã cắn chặt môi, không dám hó hé nửa lời khuyên can.
Trừ đi ba ngàn điểm công huân đồng nghĩa với việc toàn bộ chi thứ ba của Lâm Mặc sẽ mất sạch tư cách nhận đan dược phân bổ trong mười năm tới. Khố phòng gia tộc xưa nay thưởng phạt phân minh, vỡ linh mạch là trọng tội. Nhưng nhìn hốc mắt trái rỗng tuếch đang rỉ tủy vàng của vị thúc bá, Vạn Xuyên hiểu rõ thế cục đã vượt khỏi tầm kiểm soát của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Gã thanh niên dập đầu một cái thật mạnh xuống nền bùn lầy. Gã dán lên đùi một tấm Thần Hành Phù, rót linh lực kích hoạt. Phù văn lóe sáng, gã vắt chân cắm đầu chạy ngược lên đỉnh núi, bỏ lại phía sau chiến trường đang ngày càng tồi tệ.
Bát quái trận bàn dưới chân Lâm Mặc lúc này bỗng phát ra những tiếng nứt nẻ lẹt đẹt do không chịu nổi áp lực. Hơi lạnh thấu xương từ đồ án ngọn lửa lam nhạt trên mẩu kim loại rỉ sét bắt đầu khuếch tán. Khí tức này ngưng kết hơi nước trong cấm địa thành những hạt sương đen buốt giá, lơ lửng giữa không trung.
Thứ sương mù ma quái vừa chạm vào phiến lá của gốc Tử Trúc ngàn năm, mộc linh khí phòng ngự tự nhiên của linh thực lập tức bị xuyên thủng. Vài chiếc lá ngọc bích vốn đang căng tràn sinh cơ xuất hiện đốm đen, héo úa rồi rụng lả tả. Rễ trúc co rút lại, phát ra từng đợt sóng thần thức yếu ớt kêu gào đau đớn.
Lâm Mặc hừ lạnh, dùng cánh tay trái còn lành lặn lật tung túi trữ vật. Hắn lấy ra một chiếc hộp làm từ gỗ Ô Đào ngàn năm khắc sẵn Tỏa Linh Trận. Vận chuyển thần thức, hắn cẩn trọng dùng linh lực mộc thuộc tính hóa thành một bàn tay ảo ảnh, bao bọc lấy mẩu kim loại mang ấn ký Ly Hỏa Tông ném thẳng vào trong.
Vừa đóng nắp hộp, ba đường vân trận pháp phòng ngự trên bề mặt gỗ lập tức lóe lên ánh sáng đỏ quạch rồi cháy xém một góc. Âm hàn chi khí của tông môn Trung Châu quá mức bá đạo. Pháp khí phong ấn cấp hai hạ phẩm này đang bị ăn mòn bóc tách từng lớp mộc văn, cao lắm cũng chỉ có thể cầm cự tối đa ba canh giờ.
Không thể để luồng hàn khí tiếp tục bành trướng ăn mòn rễ chính của Tử Trúc, Lâm Mặc hít sâu một hơi. Hắn vỗ mạnh bàn tay xuống nền đất lạnh lẽo, cưỡng ép kích hoạt trận nhãn phụ của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Thay vì cố dựng lại màng phòng ngự vô ích, hắn quyết định đảo ngược trận văn, chuyển từ thế "Trấn" sang thế "Hấp".
Nhưng tàn niệm trong mẩu kim loại dường như có linh trí. Nhận ra lực hút của tàn trận, ngọn lửa lam nhạt đột ngột biến ảo. Nó không khuếch tán diện rộng nữa mà ngưng tụ thành hàng chục sợi băng châm nhỏ li ti, nương theo trận văn rạn nứt đâm ngược thẳng vào thần thức và bàn tay đang điều khiển trận bàn của Lâm Mặc.
"Phá!" Lâm Mặc gầm lên, quyết đoán tự chặt đứt một luồng thần hồn để chặn đứng băng châm, đồng thời dồn toàn bộ thứ chất độc vô hình này trút thẳng vào mạch nước ngầm lộ thiên.
Cái giá phải trả cho thủ đoạn bạo liệt này cực kỳ thảm khốc. Ba ngón tay trái của hắn hoàn toàn hoại tử, đen kịt rồi vỡ vụn thành tro bụi sương giá, vĩnh viễn không thể mọc lại. Hồn phách hao hụt khiến thọ nguyên của hắn bốc hơi ít nhất hai mươi năm, mái tóc đen dính bết bùn đất nháy mắt bạc trắng một nửa.
Mạch nước trong vắt vốn đã vẩn đục vì thi độc nay gánh thêm oán khí lạnh lẽo, tức thì sôi sục bốc lên từng luồng khói xám. Quanh miệng hố, bùn đất kết tủa thành một lớp băng đen kịt. Linh điền chữ Đinh nằm ở hạ lưu khe suối sẽ hoàn toàn phế bỏ. Hai mươi mẫu Huyết Sâm cấp một coi như tuyệt thu, gia tộc nháy mắt bốc hơi hơn năm ngàn khối hạ phẩm linh thạch, ảnh hưởng nghiêm trọng đợt giao thương mùa thu.
Từ đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh, một tiếng chuông đồng trầm đục vang lên, xé rách màng nhĩ của đám chim muông đang hoảng loạn. Tiếng chuông Cảnh Tỉnh thứ nhất vừa dứt, trận pháp hộ sơn của gia tộc lập tức đổi từ trạng thái ẩn nấp sang phong tỏa toàn diện. Màn năng lượng màu vàng đất hình bán cầu bao trùm lấy toàn bộ ngọn núi, ngăn cách mọi luồng khí tức ngoại lai.
Ngay lúc tầng mây trên bầu trời Nam Cương cuộn trào, cột sáng đỏ ngòm mang theo thi độc bốc lên từ mặt gương đồng lúc trước dường như đã tìm được điểm cộng hưởng. Cách cấm địa chừng mười dặm về phía Đông, một cột sáng màu lam nhạt tương tự đột ngột phá đất vọt lên. Cột sáng mang theo sát khí thấu xương đâm thẳng vào màn đêm tăm tối.
Đồng tử con mắt phải còn lại của Lâm Mặc co rút kịch liệt. Đó chính xác là hướng của mỏ quặng linh thạch cỡ nhỏ mà Lâm gia vừa dốc sức tranh đoạt được từ bầy yêu thú cách đây năm năm.
Kẻ địch không chỉ nhắm vào linh mạch cấm địa để ám sát gốc Tử Trúc. Ngay từ đầu, chúng đã giăng sẵn một cái bẫy liên hoàn nhằm triệt hạ huyết mạch kinh tế của toàn tộc. Chiếc hộp gỗ Ô Đào trong ngực áo Lâm Mặc lúc này rung lên bần bật, đồ án Ly Hỏa Tông bên trong đang điên cuồng cộng hưởng với biến cố ở khu mỏ, báo hiệu một tai kiếp ngập trời sắp đổ xuống Lâm gia.
Lâm Mặc cắn răng, dồn chút linh lực hệ mộc ít ỏi còn lại đánh thẳng vào mắt trận của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Pháp quyết trong tay biến ảo, hắn gầm nhẹ một tiếng, cưỡng ép đảo ngược trận văn từ trạng thái Trấn áp sang Hấp thu. Bề mặt la bàn vốn đã nứt nẻ nay lại phát ra tiếng ma sát chói tai, chín ô trận vị đồng loạt xoay ngược chiều kim đồng hồ. Một lực hút vô hình mang theo mộc linh khí thuần túy vươn ra, tựa như vô số sợi tơ quấn lấy phần rễ cái đang bị hắc sương ăn mòn.
Tàn niệm ẩn giấu bên trong chiếc hộp Ô Đào dường như cảm nhận được cỗ lực lượng lôi kéo này. Nó không hề kháng cự, ngược lại còn ngoan ngoãn buông lỏng phòng ngự, để mặc cho Lâm Mặc rút đi tầng sương giá bên ngoài rễ trúc. Tốc độ tịnh hóa diễn ra nhanh đến mức khó tin, khiến vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh của vị trưởng lão thoáng hiện lên một tia nghi hoặc. Ngay khoảnh khắc sợi linh lực của hắn vừa chạm đến lõi rễ sâu nhất, cỗ hàn khí vốn đang êm đềm bỗng nhiên bạo động.
Khối uế khí không đi theo lực hút tiến vào trận bàn mà hóa thành một mũi nhọn băng giá xé rách màng lưới linh lực, men theo đường dẫn thần thức đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Tàn niệm của tu sĩ Ly Hỏa Tông đã nhận ra nhục thân kẻ đối diện đang trọng thương, lập tức từ bỏ việc phá hoại linh mạch để chuyển sang đoạt xá. Một giọng nói khàn đục mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ sơ kỳ vang dội trong đầu hắn, mang theo ngọn lửa lam nhạt muốn thiêu rụi thần hồn.
Cơn đau nhức xé rách óc ập đến khiến tầm nhìn còn lại của Lâm Mặc tối sầm. Hắn không có thời gian lui bước, lập tức đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính mình. Thay vì vận công chống đỡ, hắn chủ động cắt đứt một luồng thần thức bản mệnh, biến nó thành mồi nhử vứt vào ô trận vị thứ tư mang thuộc tính Hỏa trên Cửu Cung bàn. Tàn niệm kia đang hăng máu truy kích, không kịp thu đà liền cắn chặt lấy miếng mồi ngon.
"Muốn đoạt xá, vậy thì cho ngươi một cái lồng giam tuyệt hảo." Lâm Mặc nghiến răng lẩm bẩm.
Tay trái hắn vung lên, ném ra một khúc rễ Tử Trúc khô héo đã cạn kiệt sinh cơ đè thẳng lên ô trận vị thứ tư. Chín đường vân sáng bùng lên, mượn nhờ tính chất tương sinh tương khắc của ngũ hành, đem ngọn lửa lam nhạt cùng đoạn thần thức bị cắt đứt gắt gao phong tỏa vào bên trong khúc gỗ mục. Tiếng gào thét phẫn nộ từ thức hải nháy mắt im bặt, thay vào đó là tiếng lèo xèo khi khúc rễ trúc chuyển sang màu đen kịt, ngưng kết thành một khối mộc điêu tỏa ra hàn khí âm u.
Đánh đổi lấy việc giam cầm thành công tàn niệm, cái giá Lâm Mặc phải chịu đựng vô cùng thảm liệt. Việc tự trảm thần thức khiến linh đài của hắn xuất hiện một vết nứt sâu hoắm, vĩnh viễn mất đi ba thành phạm vi cảm tri xung quanh. Từng đợt huyễn thính ù ù vang dội trong màng nhĩ, buộc hắn phải cắn nát đầu lưỡi để giữ cho ý thức không rơi vào hôn mê. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tựa lưng vào thân cây Tử Trúc ngàn năm đang thoi thóp.
Không thể chần chừ thêm, Lâm Mặc lấy ra ngọc giản ghi chép bản đồ dược viên, dùng ngón tay dính bùn vạch một đường đỏ chót khoanh vùng toàn bộ ba mẫu linh điền cấp một hạ phẩm xung quanh cấm địa. Hắn lấy quyền hạn Trưởng lão Dược Viên, quyết định khởi động cấm chế Hủy Linh. Toàn bộ mộc linh khí từ ba mẫu ruộng này sẽ bị cưỡng ép rút cạn, hóa thành chất dinh dưỡng bổ sung cho rễ cái Tử Trúc duy trì sinh cơ trong lúc chờ Đại Trưởng lão đến ứng cứu.
Hàng trăm gốc Xích Huyết Sâm chưa đến kỳ thu hoạch đồng loạt khô héo thành tro bụi, hóa thành từng luồng khí xanh nhạt bay về phía cội trúc già. Lâm Mặc cẩn thận nhặt lấy khối mộc điêu đen kịt đang phong ấn tàn niệm Ly Hỏa Tông lên, bọc nó vào trong ba lớp bùa cách linh. Vật chứng quan trọng này không chỉ là bằng chứng Tôn gia cấu kết ngoại địch, mà còn là mấu chốt để tra ra kẻ nội ứng đã giúp chúng mang tà vật lọt qua đại trận hộ sơn của Lâm gia.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi để mượn cơn đau xua đi sự mê man đang bủa vây. Hắn thấu hiểu luồng hàn khí kia không phải vật chết, mà là một đạo tàn niệm đoạt xá tà ác bám trên mẩu kim loại. Tàn niệm Ly Hỏa Tông dường như nhận ra lớp phong ấn của hộp gỗ Ô Đào quá mức mỏng manh. Nắp hộp bỗng rung lên bần bật, một luồng u quang lam nhạt len lỏi qua khe hở, ngưng tụ thành hình thù một con rắn lửa nhỏ xíu. Con rắn này xảo quyệt bỏ qua Lâm Mặc đang suy yếu, uốn lượn lao thẳng về phía giọt Mộc Bản Nguyên đang rỉ ra từ rễ cái Tử Trúc.
Tuyệt đối không thể để cội nguồn sinh cơ của gia tộc bị ô uế. Lâm Mặc quyết đoán vỗ tay vào túi trữ vật, lấy ra một khối Dưỡng Hồn Mộc điêu khắc hình nhân đen kịt. Hắn nhắm nghiền con mắt phải, hai ngón tay chập lại thành kiếm chỉ, hung hăng điểm thẳng vào mi tâm của chính mình. Một tiếng rách toạc vô thanh vang lên trong thức hải. Lâm Mặc tự trảm một phần ba thần hồn, cưỡng ép bóc tách ý thức rót vào khối mộc điêu.
Khối gỗ vô tri dưới sự gia trì của thần hồn lập tức tỏa ra chấn động sinh mệnh mãnh liệt. Nó ngụy trang thành một nhục thân hoàn hảo vô chủ đang chờ dung hợp. Con rắn lửa lam nhạt khựng lại giữa không trung, bản năng thèm khát hồn phách tinh thuần khiến nó mắc bẫy. Nó lập tức chuyển hướng, từ bỏ gốc trúc cứng cáp để cắn ngập hàm răng ảo ảnh vào ngực khối mộc nhân. Ngay khoảnh khắc tà niệm chui tọt vào trong lõi gỗ, Lâm Mặc vung tay đánh ra ba đạo linh quyết khởi động Khốn Linh Trận khắc sẵn dưới đáy vật này.
Thế nhưng, tàn niệm tu sĩ Trung Châu há lại dễ dãi chịu trói trong một món đồ chơi cấp thấp. Nhận ra mồi nhử, ý thức tà ác điên cuồng tự bạo một tia bản nguyên hạch tâm. Khối u quang hóa thành ngọn lửa âm hàn đốt ngược theo đường liên kết thần thức tàn dư, lao thẳng vào não bộ Lâm Mặc. Cơn đau xé rách linh hồn ập tới khiến thân hình vị Trưởng lão Dược Viên giật nảy lên. Hắn không nôn ra máu, nhưng hốc mắt trái rỗng tuếch bỗng bốc lên từng sợi khói trắng mang mùi khét lẹt của tinh thần lực bị thiêu rụi.
Cái giá phải trả cho việc gánh chịu phản phệ tàn niệm vô cùng tàn khốc. Một đoạn ký ức luyện đan Tụ Khí Tán cơ bản trong não bộ Lâm Mặc vĩnh viễn bị xóa sổ, để lại khoảng trống rỗng vô hồn. Cùng lúc đó, thị giác bên mắt phải của hắn hoàn toàn mất đi khả năng nhận diện màu lam. Cả không gian cấm địa trong mắt hắn giờ đây chỉ còn lại những mảng màu xám xịt và đỏ ối vặn vẹo. Dù vậy, đôi tay hắn vẫn vững như bàn thạch, gắt gao giữ chặt khối mộc điêu đang nóng rẫy lên từng hồi.
Giữa cơn hoảng loạn của thức hải, Lâm Mặc mượn thế ngã nhào, ấn chặt khối gỗ đen kịt xuống bề mặt Bát Quái trận bàn đang rạn nứt dưới chân. Bàn tay còn lại vung lên, dứt khoát kích nổ toàn bộ chín viên linh thạch trung phẩm nhúng trong chín ô trận vị. Trận bàn thượng phẩm phát ra tiếng gào thét cuối cùng, rút cạn chút địa mạch linh khí ô uế xung quanh để tạo thành một lồng giam trọng lực. Lực ép khủng khiếp bóp nát cấu trúc trận bàn, dung hợp kim loại vụn và lớp bùn lầy chứa độc thủy thành một khối xỉ than rắn chắc.
Lớp vỏ bọc ngẫu hứng mượn từ địa hình này phong kín hoàn toàn khối mộc điêu bên trong, cắt đứt mọi liên hệ của tàn niệm với thế giới bên ngoài. Ngọn lửa lam nhạt rốt cuộc cũng bị dập tắt, chỉ còn lại khối xỉ than to bằng quả dưa tỏa ra hơi lạnh âm ỉ. Lâm Mặc thở dốc, lảo đảo chống tay đứng dậy giữa bãi chiến trường hoang tàn. Bát Quái trận bàn, món pháp khí trấn tộc trị giá tám ngàn linh thạch do tổ tiên để lại, đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.
Hắn lấy ra ngọc giản ghi chép công huân của Trưởng lão Dược Viên, dùng thần thức run rẩy khắc xuống một đạo lệnh bài khẩn cấp. Khối xỉ than phong ấn tàn niệm này quá nguy hiểm, tuyệt đối không thể nộp vào Tàng Bảo Các. Hắn quyết định trích xuất quyền hạn trưởng lão, chính thức liệt bán kính ba mươi trượng quanh rễ cái Tử Trúc thành Tuyệt Địa cấp một. Bất kỳ tộc nhân nào chưa đạt Trúc Cơ trung kỳ tự ý bước vào khu vực phong ấn khối xỉ than đều sẽ bị tước bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả Lâm gia.
Lâm Mặc vừa ném mẩu kim loại vào hộp Ô Đào, nắp hộp chưa kịp đóng kín, một cỗ tàn niệm hung hãn đã bùng phát. Khí tức âm hàn ngưng tụ thành một cái đầu lâu lam nhạt, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía thức hải của hắn. Lâm Mặc nén cơn đau xé rách đại não, dồn toàn bộ mộc linh lực vỗ mạnh vào hông, phóng ra một bức tượng gỗ thế mạng hòng hút lấy hồn phách kẻ địch.
Tàn niệm tu sĩ Ly Hỏa Tông lập tức nhận ra đường lui bị phong tỏa bởi Tỏa Linh Trận. Cái đầu lâu khói xanh đột ngột xoay chuyển quỹ đạo bay. Nó từ bỏ việc giằng co cắn nuốt thần thức, cuộn tròn lại thành một điểm sáng cực hàn lớn bằng quả nhãn. Kẻ địch vô hình này quyết đoán thay đổi chiến thuật, chuẩn bị tự bạo hạch tâm để đồng quy vu tận ngay tại trung tâm cấm địa.
Không để đối phương toại nguyện, Lâm Mặc vung tay trái dập nát mảnh vỡ cuối cùng của Cửu Cung Trấn Mạch Bàn. Để thôi động cấm thuật, hắn cắn chót lưỡi, thiêu đốt thẳng ba năm thọ nguyên. Tóc mai hai bên thái dương của hắn lập tức bạc trắng, da dẻ nhăn nheo thấy rõ. Hắn ép ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm dung nhập thẳng vào ấn đường của bức tượng gỗ.
Mượn chút trận uy tàn dư cùng huyết khí bùng nổ, hắn cưỡng ép cắm phập bức tượng xuống vùng đất bùn đen, ngay phía trên rễ chính của Tử Trúc. Đòn nhử này chứa đầy khí tức sinh mệnh, khiến tàn niệm phán đoán sai lệch. Lực lượng âm hàn tưởng rằng tu sĩ Lâm gia muốn dùng mộc khí của linh mạch để cản phá đòn tự bạo, liền lao dốc đâm sầm xuống bức tượng.
Ngay khoảnh khắc hạch tâm nổ tung, Lâm Mặc lật cổ tay, kích hoạt một tấm Địa Tức Phù bậc hai giấu sẵn dưới lớp bùn lầy từ trước. Trận văn hệ thổ màu vàng đất lập tức sáng rực, tạo thành một từ trường xảo diệu. Luồng băng hỏa âm hàn bá đạo vừa phát nổ liền bị phù văn dẫn dắt trệch hướng. Nó không giáng xuống rễ trúc mà càn quét thẳng vào sườn Đông dược viên.
Nơi đó có sáu sào linh điền bậc hai thượng phẩm đang trồng linh dược. Mặt đất phù sa lập tức đóng băng tấc từng tấc, tỏa ra sương mù lạnh buốt. Toàn bộ gốc Tụ Khí Thảo đang độ thu hoạch nháy mắt hóa thành bột phấn màu lam bay lả tả. Cái giá phải trả là sáu sào linh điền bị triệt để phế bỏ. Hàn độc ngấm sâu vào địa mạch khiến khu vực này ít nhất ba mươi năm tới hoàn toàn cằn cỗi.
Đổi lại, bức tượng thế mạng đã hấp thu trọn vẹn sức mạnh tàn niệm trong lúc suy yếu nhất. Nó biến thành một khối Hồn Mộc Điêu lạnh ngắt, tỏa ra khí tức u ám nhạt nhòa. Lâm Mặc run rẩy vươn những ngón tay khô khốc nhổ vật này lên, cất kỹ vào túi trữ vật bên hông. Hắn thở dốc, lảo đảo chống tay xuống nền đất lạnh lẽo.
Hắn cẩn thận tản mát thần thức, dò xét lại cội trúc ngàn năm dưới đáy hố sụt. Giọt Mộc Bản Nguyên màu ngọc bích vẫn an toàn nằm gọn giữa lõi rễ cái, phát ra ánh sáng nhu hòa. Tuy nhiên, ba dải rễ phụ xung quanh đã đứt lìa do dư chấn của vụ nổ. Vết đứt thâm đen, rỉ ra từng giọt nhựa cây lấp lánh rồi nhanh chóng khô vụn thành cặn bã.
Tổn thương căn cơ trầm trọng này khiến tốc độ ngưng tụ Tử Trúc Linh Dịch chắc chắn sẽ giảm đi một nửa trong vòng mười năm tới. Đối với một gia tộc nhỏ bé đang khát khao bồi dưỡng thế hệ Trúc Cơ mới, đây là một khoản nợ tài nguyên khổng lồ. Bọn họ không có cách nào bù đắp lượng linh dịch thiếu hụt này trong một sớm một chiều.
Từ phía đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh, tiếng chuông Cảnh Tỉnh rốt cuộc cũng ngân vang ba hồi chát chúa. Âm thanh đinh tai nhức óc xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm sương mù Nam Cương. Từng đạo độn quang đủ màu sắc bắt đầu lóe lên từ các ngọn phong hỏa đài. Đèn đuốc sáng rực cả một góc trời, chiếu rõ những bóng người đang phi hành gấp gáp.
Hiện tượng này báo hiệu Tộc Lệnh Phong Sơn đã được Đại Trưởng lão chính thức khởi động. Không đầy nửa khắc nữa, đội tuần tra tinh nhuệ nhất của gia tộc sẽ có mặt. Bọn họ mang theo trận kỳ vây khốn, bao vây kín mít toàn bộ khu vực cấm địa, thiết lập trạng thái nội bất xuất ngoại bất nhập.
Biết thời gian không còn nhiều, Lâm Mặc rút ra một viên ngọc giản truyền âm khẩn cấp. Hắn dùng đầu ngón tay rỉ máu tươi khắc lên đó một đạo Huyết Khế Mật Lệnh đỏ rực. Hắn không yêu cầu y sư tới cứu viện thương thế tồi tệ của mình. Ngược lại, hắn trực tiếp dùng thân phận Trưởng lão Dược Viên hạ lệnh niêm phong vĩnh viễn Tàng Bảo Các tầng ba.
Đồng thời, mệnh lệnh trong ngọc giản yêu cầu khố phòng lập tức xuất ra ba vạn viên linh thạch dự trữ. Số tài nguyên này phải được nạp ngay vào mắt trận trung tâm. Mục đích là để kích hoạt Hộ Tộc Đại Trận ở mức độ phòng ngự và tiêu hao linh khí cao nhất, chuẩn bị ứng phó đại kiếp.
Làm xong mọi việc, ánh mắt mù màu lam của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ Ô Đào. Vật chứa này đang không ngừng bốc khói đen xì cách đó không xa. Trên bề mặt hộp, ba đường vân Tỏa Linh Trận đã đứt gãy hoàn toàn hai đường do không chịu nổi sự ăn mòn tàn khốc. Lớp gỗ ngàn năm rạn nứt thành từng mảng.
Từ khe nứt xém đen của nắp hộp, một tia sáng hình ngọn lửa lam nhạt không lao về phía hắn để tấn công. Nó lặng lẽ chui tọt xuống mạch nước ngầm lộ thiên dưới đáy hố sụt. Mẩu kim loại rỉ sét đã mượn sự che đậy của màn tự bạo vừa rồi, âm thầm dung nhập vào thủy mạch để truyền đi Tọa Độ Huyết Chú.
Tôn gia ở khe núi bên cạnh hóa ra chỉ là con cờ thí mạng nhằm thu hút sự chú ý. Ly Hỏa Tông thực sự đã nắm được vị trí chính xác của cội Tử Trúc ẩn giấu. Thời gian đếm ngược cho sự diệt vong của toàn bộ tu sĩ Lâm gia giờ đây chỉ còn tính bằng ngày.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.