Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 196: Giam Cầm Toàn Bộ Thi Độc

Đăng: 29/07/2026 09:38 3,577 từ 3 lượt đọc
Tiếng vỡ nát vang lên khô khốc, mảnh vụn của kim định vị bắn tung tóe găm phập vào vách đất. Cỗ nhiệt lượng từ trận bàn thượng phẩm không bùng nổ ra tứ phía mà quỷ dị cuộn vòng lại. Từ trong ngọn lửa đỏ rực, một đầu trăn lửa màu xanh lục mang theo thi độc ngưng tụ thành hình, há cái miệng rộng hoác cắn phệ về phía mặt Lâm Mặc. Nhiệt độ cực cao thiêu đốt không khí phát ra tiếng xèo xèo, làm không gian dưới đáy hố sâu trở nên vặn vẹo.

Lâm Mặc không lùi. Hắn biết rõ lùi một bước lúc này, hỏa trăn sẽ mượn đà lao thẳng xuống mạch nước ngầm dưới chân cội Tử Trúc. Cánh tay phải vốn đang rỉ tủy vàng bỗng nhiên vươn thẳng ra phía trước, chủ động đưa vào miệng con ác thú. Một chiêu dĩ dật đãi lao, dùng chính nhục thân tàn phế làm mồi nhử để kéo giãn khoảng cách an toàn cho linh mạch.

Bên trong hỏa trăn truyền ra một tiếng hừ lạnh mờ nhạt mang đậm thần thức của Tôn gia lão tổ. Kẻ giấu mặt điều khiển trận pháp từ xa lập tức nhìn thấu ý đồ thí tốt giữ xe của hắn. Đầu trăn xanh lục giữa không trung đột ngột khựng lại. Nó không thèm nuốt chửng cánh tay phải mà phân tách thành ba luồng u quang. Chúng uốn lượn vòng qua người Lâm Mặc, đánh vòng cung cắm phập xuống ba rễ phụ quan trọng nhất của cội Tử Trúc nhằm triệt để cắt đứt nguồn cung cấp linh khí.

Âm thanh khàn đục mang theo ý niệm giễu cợt vọng ra từ ba luồng u quang. Lâm Mặc nhếch mép, khóe miệng giật giật vì cơn đau thấu xương từ cánh tay phải truyền tới. Hắn dùng tay trái lấy ra một tấm Thanh Mộc Tỏa Nguyên Phù. Thay vì dán lên người để phòng ngự, hắn vỗ mạnh lá bùa vào tàn tích của chiếc trận bàn đang bốc cháy hừng hực.

Trận bàn thượng phẩm tuy đã nứt toác nhưng lõi linh thạch định vị bên trong vẫn còn vương lại chút linh khí. Tấm phù lục vừa chạm vào bề mặt la bàn, thuộc tính Mộc của phù văn lập tức bị ngọn lửa thiêu đốt, mượn thế Mộc sinh Hỏa đảo ngược quy luật lưu chuyển của trận pháp. Lâm Mặc cưỡng ép kích nổ chút linh tính cuối cùng của pháp khí, tạo ra một vòng xoáy hấp lực khổng lồ ngay tại trung tâm hố bùn.

Ba luồng u quang mang thi độc vừa chạm đến vỏ rễ Tử Trúc liền bị lực kéo vô hình giật ngược trở lại. Chúng giãy giụa kịch liệt nhưng không thể thoát khỏi sức hút từ tâm trận bàn đang vỡ vụn. Tuy nhiên, sức ép từ tàn hồn Tôn gia quá lớn, vòng xoáy hấp lực bắt đầu xuất hiện dấu hiệu quá tải, rạn nứt.

Để duy trì vòng giam cầm này, Lâm Mặc cắn răng lấy từ trong ngực áo ra một bình ngọc nhỏ chứa Tử Trúc Linh Dịch. Hắn bóp nát bình ngọc, để thứ chất lỏng trân quý bậc nhất của gia tộc rỏ thẳng lên mu bàn tay trái đang trực tiếp cầm trận bàn. Linh dịch đậm đặc chạm vào hỏa khí liền bốc hơi sôi sùng sục, ăn mòn lớp da thịt tạo thành những vết sẹo rỗ cháy đen sâu hoắm. Đổi lại, linh lực thuần khiết cuồn cuộn từ linh dịch tràn thẳng vào trận bàn, gắt gao phong ấn ba luồng u quang vào tâm điểm.

Ánh sáng xanh lục kêu gào điên cuồng rồi dần tắt ngấm. Khi nhiệt lượng hoàn toàn tiêu tán, chiếc trận bàn thượng phẩm triệt để hóa thành một đống tro tàn, rơi lả tả xuống mặt bùn lầy nhầy nhụa. Ngay tại vị trí tâm trận vừa bị thiêu rụi, một viên hạt châu to bằng mắt cá chân lộ ra. Viên châu mang màu xám xịt, bên trong phong ấn một mảnh tàn hồn hình phi đao đang không ngừng rung động.

Lâm Mặc thở hắt ra một hơi nghèn nghẹn, thu hồi bàn tay trái cháy đen tàn tạ. Hắn chậm rãi cúi người nhặt viên xám châu lên. Đây chính là vật dẫn truyền thần thức cốt lõi mà Tôn gia đã lén chôn xuống cùng với nửa khối lệnh bài năm xưa. Nắm chặt vật chứng mang tính quyết định này, độc nhãn còn lại của hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Vấn đề hiện tại không còn là phòng thủ hố sâu, mà là bằng mọi giá phải mang thứ này trình lên Tộc Nghị trước khi đám tà tu bên ngoài phát giác ra sự tình.

Giọt Tử Trúc Linh Dịch xanh biếc vừa chạm vào lớp da tay trái của Lâm Mặc, một luồng sinh cơ nồng đậm lập tức bạo phát. Hắn điên cuồng vạch ngón tay, dùng chính móng tay cày xới da thịt để vẽ thêm một đạo Tụ Linh văn, ép buộc dược lực dung hợp cùng Thanh Mộc Tỏa Nguyên Phù đang bốc cháy bên dưới. Vòng xoáy hấp lực vốn sắp sụp đổ bỗng chốc được bơm căng, chuyển từ màu đỏ rực sang một sắc xanh xám tĩnh lặng. Ba luồng u quang mang thi độc bị hút chặt vào trung tâm, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ sôi nung trên chảo sắt. Không gian dưới đáy hố bùn đặc quánh lại, nồng nặc mùi hôi thối pha lẫn hương thơm thanh khiết của linh dược.

Mượn cơ hội vòng xoáy tạm thời ổn định, Lâm Mặc không chọn cách phòng ngự thụ động. Hắn cắn chặt răng, ngưng tụ một tia thần thức mỏng như sợi tơ, nương theo lực hút của trận bàn đâm thẳng vào bên trong luồng u quang lớn nhất. Hắn muốn mượn sinh cơ của linh dịch để tịnh hóa lớp vỏ bọc thi độc, qua đó truy tìm tọa độ thần hồn mà Tôn gia lão tổ đang ẩn giấu. Thần thức vừa chạm vào lớp sương mù xanh lục, một cỗ hàn ý lạnh buốt thấu xương lập tức truyền dọc theo dải tinh thần, đánh thẳng vào thức hải khiến tầm nhìn của hắn chao đảo.

"Tiểu bối Lâm gia, quả nhiên mưu mô, lại dám dùng mộc bản nguyên để dò xét lão phu!"

Một luồng thần niệm khàn đặc, mang theo sự tàn độc vang lên thẳng trong đầu Lâm Mặc. Tàn hồn Tôn gia cực kỳ nhạy bén, ngay khi nhận ra lớp vỏ thi độc bị ăn mòn bởi linh dịch, lão lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì giãy giụa thoát khỏi vòng xoáy, ba luồng u quang chủ động tan rã, hóa thành hàng ngàn con phù du xám xịt mang theo tử khí. Chúng từ bỏ mục tiêu phá hủy rễ cái Tử Trúc, đồng loạt chuyển hướng.

Đám phù du này không thèm chống cự nữa, mà nương theo chính lực hút luân chuyển của trận bàn, lội ngược dòng lao thẳng lên cánh tay trái của Lâm Mặc. Tôn gia lão tổ đã nhìn thấu nguồn cơn, chỉ cần cắn nuốt được giọt Tử Trúc Linh Dịch đang dung hợp trên tay áo hắn, toàn bộ sinh cơ của trận nhãn sẽ đảo lộn. Khối tử khí dày đặc tụ lại thành một mũi khoan nhọn hoắt, xoáy tít đâm xuyên qua lớp phòng ngự của Tụ Linh văn. Âm thanh vỡ vụn của trận pháp dội lên liên hồi.

Mắt thấy mũi khoan tử khí sắp đục thủng lòng bàn tay, Lâm Mặc lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn đột ngột rút cánh tay trái lại, đồng thời ném thẳng vỏ chai bằng ngọc tủy đựng linh dịch rỗng tểch vào giữa vòng xoáy. Chiếc bình ngọc vốn ngâm trong linh dịch nhiều năm, mang theo chút hơi thở của Mộc Bản Nguyên cực kỳ tinh thuần vừa rơi xuống, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của đám phù du xám. Mũi khoan tử khí khựng lại một nhịp, chuyển hướng lao tới cắn nuốt chiếc bình.

"Bạo!"

Lâm Mặc quát khẽ, khóe môi giật nảy. Chiếc bình ngọc tủy nổ tung, kéo theo chút linh tính cuối cùng của Thanh Mộc Tỏa Nguyên Phù triệt để vỡ nát. Luồng linh lực hỗn loạn sinh ra từ vụ nổ hất văng mũi khoan tử khí, ghim chặt toàn bộ đám phù du xám vào vách đất sét nghìn năm bên hông hố sâu. Dù đã tương kế tựu kế né tránh kịp thời, một tia thi độc tản mác vẫn xẹt qua mu bàn tay trái của hắn. Lớp da thịt tại đó lập tức hoại tử, móng tay chuyển sang màu đen kịt rồi rụng rãnh, lộ ra lớp gân xanh xao đang co giật liên hồi. Cảm giác tê liệt lan tràn, phế bỏ hoàn toàn khả năng kết ấn của bàn tay này.

Cái giá phải trả không chỉ dừng lại ở nhục thân tổn thương. Toàn bộ vách đất sét phía đông hố bùn bị tử khí ăn mòn, sụp đổ thành một đống bùn nhão nhoét. Đây vốn là lớp linh thổ thượng phẩm thai nghén từ thời lập tộc, nay triệt để biến thành đất chết, vĩnh viễn mất đi khả năng nuôi dưỡng linh dược. Tổn thất tài nguyên này đủ khiến các trưởng lão trong tộc đau xót đến dập đầu tạ tội với liệt tổ liệt tông.

Nhưng chính sự sụp đổ của bức vách linh thổ lại làm lộ ra một sự thật kinh người hơn. Cắm sâu bên trong lớp đất vừa lở xuống, một sợi xích bằng xương thú đen ngòm to bằng ngón tay cái đang thắt chặt lấy một mạch nước ngầm phụ trợ. Trên bề mặt sợi xích, những dòng trận văn hắc ám hình đầu lâu không ngừng chớp lóe, nhịp nhàng bòn rút thủy linh khí tinh thuần để nuôi dưỡng cho tàn hồn Tôn gia. Mọi sự suy kiệt của linh mạch Lâm gia trong mười năm qua, hóa ra đều bắt nguồn từ vật chứng tà ác này.

Tuy nhiên, sức ép từ việc áp súc cả linh lực bạo tẩu lẫn lượng thi độc khổng lồ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của vật liệu trận bàn. Tàn tích la bàn nổ tung thành một đám mây bụi kim loại lấp lánh, triệt để xé toạc lực hút của vòng xoáy. Lão tổ Tôn gia ẩn nấp trong bóng tối hiển nhiên không phải hạng hời hợt để mặc đối phương định đoạt cục diện. Mượn chính xung kích từ vụ nổ phá trận, tàn hồn lão chủ động đánh tan ba luồng u quang đang bị kìm kẹp giữa không trung.

Chỉ trong một cái chớp mắt, sát chiêu vốn mang hình hài hỏa trăn liền vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn con phù du thi độc nhỏ li ti đen ngòm. Đám tà vật này không tiếp tục nhắm vào vỏ rễ Tử Trúc mà đột ngột chuyển hướng vô cùng xảo quyệt. Chúng lội ngược dòng linh khí đang tản mát, bám chặt lấy bàn tay trái của Lâm Mặc cùng chiếc bình ngọc rỗng hắn vừa tung ra làm mồi nhử. Tụ Linh văn khắc trên da thịt hắn phát ra tiếng xèo xèo gay gắt, từng nét chu sa đỏ thẫm dần bị bôi đen rồi bong tróc thành từng mảng xám xịt. Tôn lão tổ đã nhìn thấu Lâm Mặc mới là chốt chặn cuối cùng, quyết tâm dùng số lượng lớn tà vật để ăn mòn thần thức kết nối với trận nhãn, ép hắn phải từ bỏ quyền khống chế.

Một cỗ âm hàn thấu xương men theo lòng bàn tay xông thẳng lên vách não, mang theo ảo ảnh những oan hồn gào thét, ép Lâm Mặc phải nín thở để giữ vững thanh minh. Hắn không hề thu tay về để rũ bỏ đám tà vật như phản xạ tự nhiên của tu sĩ thông thường. Nếu lùi lại dù chỉ nửa bước lúc này, đám phù du sẽ mượn đà lao tới, lập tức bám vào giọt Mộc Bản Nguyên đang giấu kín phía sau rễ chính. Ngược lại, nam tử dồn toàn bộ tàn lực còn sót lại, hung hăng cắm phập cả cánh tay trái đang bám đầy tà vật xuống thẳng mạch nước ngầm lộ thiên dưới đáy bùn.

Nước vốn sinh Mộc, nhưng tại khoảnh khắc sinh tử này, Lâm Mặc lại dùng Thủy mạch làm vật dẫn để xả bỏ luồng tử khí tà ác. Hắn điên cuồng thúc giục chút linh lực hệ Thủy ít ỏi trong đan điền, mượn dòng nước lạnh buốt tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín. Toàn bộ thi độc đang gặm nhấm da thịt bị hắn ép lan thẳng vào lòng mạch nước ngầm. Địa mạch dưới chân cội Tử Trúc khẽ run lên bần bật, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục. Dòng nước trong vắt tức thì vẩn đục, sôi sục sủi bọt đen ngòm như một nồi cháo bùn mang theo mùi hôi thối nồng nặc.

Cái giá phải trả cho quyết định mượn địa mạch phản phệ này đến ngay lập tức, vô cùng tàn khốc. Bàn tay trái của Lâm Mặc chịu sự xung đột trực diện giữa sinh cơ cường đại của Mộc linh và tử khí tĩnh mịch của thi độc. Bề mặt da dẻ nhanh chóng khô quắt lại, rút cạn hơi nước. Lớp biểu bì chuyển sang màu xám ngoét, cứng đờ và sần sùi như vỏ cây mộc tặc đã chết khô hàng trăm năm. Toàn bộ năm ngón tay hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh, các khớp xương dính chặt vào nhau thành một khối mộc điêu vô hồn, vĩnh viễn lưu lại di chứng mộc hóa không thể vãn hồi.

Dưới đáy dòng suối ngầm vừa bị ô nhiễm, hàng ngàn xác phù du thi độc do sốc nhiệt và xung đột thuộc tính mà kết tủa lại. Chúng nén chặt vào nhau, chậm rãi hình thành một viên Hắc Thi Châu to bằng quả nhãn. Bề mặt viên châu sần sùi, không ngừng chớp lóe những luồng sát khí âm hàn lạnh lẽo. Trận giao phong chớp nhoáng kết thúc, Lâm Mặc thành công bảo vệ được rễ cái Tử Trúc khỏi đòn chí mạng, nhưng mạch nước ngầm cốt lõi nuôi dưỡng linh căn toàn tộc đã chính thức bị hạ độc.

"Hảo thủ đoạn dĩ độc trị độc, mượn Thủy tàng Mộc. Lâm gia quả nhiên vẫn còn kẻ có não, không uổng công lão phu hao phí một tia phân hồn."

Âm thanh già nua mang theo thần thức lạnh lẽo của Tôn lão tổ vang lên trực tiếp trong thức hải Lâm Mặc, tuyệt nhiên không giấu giếm ý niệm trào phúng. Vừa dứt lời, khối Hắc Thi Châu dưới đáy nước bắt đầu nứt ra một đường chỉ nhỏ.

Từ trong khe nứt tà dị ấy, một luồng sóng âm vô hình mang theo dao động của Không Gian Phù Văn bất ngờ bộc phát, càn quét khắp không gian ngầm. Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống đến cực điểm. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng mới xuất hiện, lập tức nhận ra viên ngọc đen kia không chỉ là vật chứa thi độc. Nó chính là một tọa độ không gian tà ác mới vừa được thiết lập thành công. Tôn gia từ đầu đến cuối không hề muốn hủy diệt gốc Tử Trúc ngay lập tức. Bọn chúng chỉ mượn hỏa trăn và thi độc để bức bách hắn mở ra phòng ngự, dùng chính sự phản kháng của hắn làm chất xúc tác để cắm sâu tọa độ này vào hạch tâm linh mạch.

...mượn thế ngọn lửa đang bùng lên tạo thành một trận lốc xoáy xanh biếc. Mộc sinh Hỏa, nhưng mộc khí trong phù lục lại mang theo đặc tính bóp nghẹt sự cháy. Hai luồng sức mạnh va chạm sinh ra dải sóng xung kích dữ dội, cắn nuốt lẫn nhau. Sức ép từ vụ nổ linh lực dội ngược lại, ép cơ thể tàn tạ của Lâm Mặc đổ gục xuống mặt bùn ẩm ướt.

Ba luồng u quang chứa thi độc không bị tiêu diệt hoàn toàn bởi vụ nổ. Chúng mượn lực đẩy, hóa thành dải sương mù xám xịt lao thẳng xuống mạch nước ngầm đang sủi bọt hắc ín. Theo bản năng bảo vệ trận nhãn, bàn tay trái của hắn cắm phập vào dòng suối để chặn đứng đòn hiểm. Nước trong vắt nay đặc quánh, sôi sục cắn nuốt lấy da thịt tu sĩ.

Một cỗ tử khí lạnh buốt men theo đầu ngón tay xông lên. Sự giằng co giữa lực lượng Thanh Mộc và Tử Sát biến cánh tay hắn thành một chiến trường tàn khốc. Lớp da bong tróc từng mảng, lộ ra mớ cơ bắp đang thối rữa.

Xuyên qua dòng nước đục ngầu, một luồng thần thức âm lãnh lướt tới. Tôn gia lão tổ ở cách đó mười dặm đã nhận ra sự ngoan cố của tên tiểu bối. Chiến thuật của lão quái vật lập tức thay đổi. Lão không dùng man lực ép xuống nữa, mà bấm pháp quyết từ xa, phân tách độc chất thành hàng vạn sợi tơ hắc ám siêu nhỏ.

Những sợi tơ này linh hoạt bỏ qua việc ăn mòn rễ phụ Tử Trúc. Chúng chui rúc qua các lỗ chân lông trên bàn tay trái của thanh niên. Kẻ địch muốn mượn nhục thân tu sĩ Trúc Cơ làm cầu nối, biến hắn thành trạm trung chuyển để lây nhiễm tử khí vào toàn bộ hệ thống địa mạch Lâm gia.

Lâm Mặc cắn nát môi dưới, thần thức nhanh chóng câu thông với giọt Mộc Bản Nguyên ẩn tít sâu trong lõi rễ cái. Hắn không thể rút tay lại, cũng tuyệt đối không dám mượn lực lượng bản nguyên thanh tẩy. Nếu khí tức sinh mệnh thuần túy rò rỉ, đối thủ sẽ lấy cớ đó dốc toàn lực diệt tộc ngay đêm nay.

Sự quyết đoán lóe lên trong con mắt độc nhất. Hắn điên cuồng nghịch chuyển chu thiên công pháp Thanh Mộc Quyết. Thay vì dùng linh lực đẩy lùi độc tố, hắn chủ động mở toang ba mươi sáu đại huyệt, hút trọn toàn bộ hắc ín trong phạm vi ba thước vuông vào tay trái.

"Muốn mượn thân ta làm trạm trung chuyển? Để xem các ngươi có gánh nổi nhân quả này không!"

Tiếng lạo xạo vang lên rợn người. Tay trái Lâm Mặc triệt để hóa thành một khúc gỗ mục đen kịt. Hắn dùng dải linh lực mỏng manh cuối cùng phong ấn hoàn toàn khớp bả vai.

Cái giá phải trả vô cùng thê thảm: toàn bộ hệ thống xương cốt từ vai trái xuống lồng ngực bị tà khí xâm thực, vĩnh viễn hóa thành hắc thạch tàn phế. Tủy sống khu vực này hóa đá, mất đi khả năng tạo linh huyết, thọ nguyên hao hụt hơn sáu mươi năm, triệt để chặt đứt con đường kết đan trong tương lai.

Đổi lại, bức tường thành bằng đá đen đã giam cầm toàn bộ thi độc. Khi lượng bùn lầy bị hút cạn, đáy mạch nước ngầm rốt cuộc lộ ra chân tướng. Nằm lẫn giữa những viên sỏi trắng không phải tàn tích trận bàn, mà là một mặt gương đồng rỉ sét to bằng miệng bát.

Bề mặt pháp khí này khắc họa hàng trăm đầu lâu gào thét, chính giữa cắm một lá cờ đuôi nheo đẫm máu. Đây là Huyết Sát Tỏa Mạch Kính, một loại ma bảo thượng phẩm chuyên dùng tước đoạt quyền khống chế linh mạch. Mọi nỗ lực tấn công nãy giờ của Tôn gia thực chất chỉ là bình phong che giấu việc hạ tà vật này xuống cấm địa.

Mặt gương đồng đột ngột tỏa ra ánh sáng đỏ rực. Trận văn trên vành gương xoay tròn, tham lam hấp thụ chút huyết khí còn sót lại hòa lẫn trong nước suối. Một tiếng ong ong chói tai phát ra, tạo thành sóng âm chấn động làm nứt toác thêm mười trượng vách đất xung quanh.

Lá cờ đuôi nheo bốc cháy rực rỡ. Cấm chế trên mặt gương kích hoạt, hóa thành một cột sáng đỏ ngòm bắn thẳng lên trời. Tia sáng mang theo oán khí hung hăng xuyên thủng lớp sương mù ảo ảnh che giấu của gia tộc, vạch trần vị trí lõi núi ra ngoài sáng.

Từ ngoài viền Tử Trúc Lĩnh, ba hồi kèn sừng trâu báo động của đội tuần tra thê lương vang lên xé rách màn đêm. Cột sáng ma quái kia không chỉ định vị chính xác tọa độ rễ cái, mà còn đang hình thành một vòng xoáy hấp lực thô bạo. Từng luồng linh khí tinh thuần nhất của ngọn núi đang bị ép buộc rút ra, truyền thẳng về hướng lãnh địa kẻ thù.
0