Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 207: Linh Thú Viên

Đăng: 30/07/2026 10:15 3,661 từ 3 lượt đọc
...Pháp Đường, nội trong nửa nén nhang phải tề tựu đông đủ tại quảng trường Trấn Mạch Điện." Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay trỏ xuống mặt bàn đá thanh ngọc, thanh âm lạnh lẽo cắt ngang sự tĩnh lặng của đêm đen. "Kẻ nào chậm trễ dù chỉ một hơi thở, lập tức thu hồi lệnh bài, vĩnh viễn tước quyền nhận bổng lộc hàng tháng."

Lâm Tuyền run rẩy khom lưng, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm vạt áo đạo bào. Lão vốn là người quản lý sổ sách ngoại vi, bấy lâu nay luôn cẩn trọng vun vén từng đồng linh thạch để mong chắt bóp đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan cho đứa cháu nội. Giờ khắc này, phong tỏa toàn bộ ngân khố đồng nghĩa với việc mọi giao dịch mua bán đan dược của nhánh phụ sẽ bị đình trệ vô thời hạn. Dù trong lòng như có lửa đốt, lão vẫn không dám hé răng nửa lời, vội vã lùi bước ra khỏi cửa điện để thi hành mệnh lệnh.

Chờ bóng dáng vị trưởng lão khuất sau dãy hành lang hẹp, Lâm Mặc mới chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài. Sợi tơ đen bám chặt trên lồng ngực hắn không phải là thực thể, mà là một đạo thần thức tàn dư mang mộc thuộc tính cực kỳ âm độc. Nó đang thong thả cắn nuốt linh lực trong kinh mạch, đồng thời phát ra từng luồng chớp sáng mờ nhạt theo nhịp đập của trái tim. Đây chính là Hắc Mộc Cổ Tuyến, một loại ấn ký truy tung tà môn mà kẻ địch đã lén lút gieo xuống trong lúc trận bạo tạc tại hầm mỏ xảy ra.

Hắn hừ lạnh, tay phải vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông. Một khối trận bàn bằng đồng thau chạm trổ hình bát quái bay vút ra, lơ lửng ngay trước ngực. Lâm Mặc cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm phủ lên bề mặt pháp khí. Trận bàn lập tức xoay tít, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, cưỡng chế hút lấy sợi tơ đen vào tâm điểm. Tiếng kim loại nứt vỡ vang lên răng rắc, khối pháp khí phòng ngự trung phẩm trị giá hơn tám trăm khối linh thạch cứ thế xuất hiện ba vết rạn sâu hoắm, linh quang ảm đạm đi quá nửa, nhưng đổi lại ấn ký truy tung đã bị phong bế hoàn toàn.

Vừa cất giữ vật chứng vào hộp ngọc, bên ngoài cửa điện bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập dẫm nát lớp lá khô. Lâm Uyên, đội trưởng đội tuần tra Dược Sơn, mang theo sắc mặt trắng bệch lao vào, trên vai áo vẫn còn vương vài vệt sương đêm lạnh buốt. Gã quỳ một chân xuống đất, hai tay nâng lên một gốc Xích Huyết Sâm ba mươi năm tuổi đã khô héo, rễ cây đen đặc như bị ngâm trong hắc ín.

"Bẩm Thập tam thúc, theo lệnh ngài, toàn bộ huynh đệ đã rút khỏi ba mẫu linh điền phía đông." Giọng Lâm Uyên run rẩy, ánh mắt không giấu nổi sự xót xa khi nhìn gốc linh dược quý giá. "Nhưng chúng ta vừa lùi lại mười trượng, lớp bùn đất dưới chân Dược Sơn bỗng nhiên sụt lún. Cấm chế phòng ngự bên ngoài linh điền hoàn toàn vô hiệu, linh khí mộc thuộc tính đang ồ ạt chảy ngược vào sâu trong lòng đất."

Gã khẽ cắn môi, ngập ngừng thưa tiếp.

"Phần linh điền bị sụt lún kia có hơn một nửa là hạn ngạch mà nhánh thứ tư chúng ta dùng công huân mười năm để nhận thầu. Nếu cứ để linh khí thất thoát thế này, đến kỳ thu hoạch nộp lên kho tộc, toàn bộ nhánh phụ e rằng phải bán thân làm nô bộc để đền bù tổn thất."

Ánh mắt Lâm Mặc tối sầm lại, thần thức nháy mắt lan tràn ra ngoài Trấn Mạch Điện, hướng thẳng về phía ngọn núi trồng thuốc. Quả nhiên, việc rút lui canh gác không làm kẻ địch chùn bước, mà ngược lại, chúng mượn thế phá vỡ cục diện giằng co. Bọn chúng căn bản không định cướp đoạt linh dược, mà muốn dùng trận pháp rút cạn căn cơ của mạch nước ngầm nuôi dưỡng toàn bộ Tử Trúc Lĩnh. Nửa đồ án Huyết Ngô Công ngày hôm qua chỉ là mồi nhử để phân tán lực lượng phòng thủ của gia tộc.

"Lưu lại gốc Xích Huyết Sâm mục nát này làm vật chứng, ghi nợ ba trăm điểm công huân vào sổ sách của nhánh thứ tư, ngày sau điều tra rõ ràng sẽ tính toán đền bù." Lâm Mặc vươn tay thu lấy gốc linh dược, nhét thẳng vào một chiếc túi gấm chuyên dụng.

Hắn quay sang nhìn chằm chằm vào mắt tên đội trưởng tuần tra.

"Ngươi lập tức cầm phù lệnh của ta đến Tàng Binh Các, yêu cầu trưởng lão gác cửa mở khóa tầng hai. Lấy ra mười hai cây Định Trận Xoa, phân phát cho mười hai tên đệ tử Luyện Khí hậu kỳ thuộc Chấp Pháp Đường. Đêm nay, ta không phòng thủ trên mặt đất nữa, mà muốn đóng đinh toàn bộ cái mạch nước ngầm kia lại."

Phần rễ vốn dĩ đỏ au nay đã biến thành một màu đen đặc, tản ra mùi hôi thối như xác chết thối rữa. Lớp bùn đất bám dưới chân rễ liên tục sủi bọt, thỉnh thoảng lại nứt ra những khe nhỏ nhả khói xám.

Lâm Mặc không vươn tay chạm trực tiếp mà lấy từ trong tay áo ra một chiếc Ngọc Tiết Kìm, kẹp chặt lấy gốc linh dược. Hắn vừa truyền một luồng thần thức mỏng mộc thuộc tính vào dò xét, sắc mặt liền trầm hẳn xuống.

"Bẩm Trưởng lão, tình hình khu linh điền số ba phía đông vô cùng nguy ngập." Lâm Uyên dập đầu cắn răng báo cáo, khóe mắt giật liên hồi vì sợ hãi. "Toàn bộ ba mẫu Xích Huyết Sâm sắp đến kỳ thu hoạch đều đồng loạt héo rũ, rễ cây không hút linh khí mà đâm ngược xuống sâu sát địa mạch."

Gã biết rõ ba mẫu dược điền này là tâm huyết của nhánh thứ tư, cũng là nguồn linh thạch chính để gã đổi lấy Tụ Khí Đan tháng sau. Nếu hôm nay không đưa ra được lý do chính đáng, cái mạng nhỏ này e rằng cũng phải đền cho luật tộc.

Lâm Mặc bỏ ngoài tai lời thanh minh, dồn pháp lực vào Ngọc Tiết Kìm để ép luồng hắc khí trong rễ sâm lộ diện. Bất ngờ, phần rễ đen đặc bỗng nhiên phình to, một luồng hấp lực quỷ dị từ bên trong bùng nổ, cắn nuốt ngược lại thần thức của hắn.

Kẻ địch giấu mặt ở phía xa hiển nhiên đã thiết lập một trận văn phản phệ ngay trong lõi linh dược. Chúng cố tình để Lâm Uyên mang gốc sâm này về Trấn Mạch Điện, mục đích chính là mượn tay người quản lý để truyền tà hỏa thẳng vào trận nhãn trung tâm.

Lâm Mặc hừ lạnh, tay trái nhanh chóng rút ra một tấm Thanh Mộc Phù dán thẳng lên thân sâm để trung hòa tà khí. Thế nhưng, luồng hắc khí kia cực kỳ xảo quyệt, vừa chạm tới linh lực mộc thuộc tính liền vỡ vụn thành hàng trăm sợi tơ nhỏ, luồn lách qua lớp bùa chú để leo lên thân Ngọc Tiết Kìm.

Chúng không tấn công trực diện mà muốn mượn linh lực của hắn làm cầu nối, ăn mòn thẳng vào rễ chính của Tử Trúc đang cắm sâu dưới lòng đất. Một khi để tà khí chạm tới Mộc Bản Nguyên, toàn bộ linh mạch của gia tộc sẽ bị ô nhiễm hoàn toàn.

Nhận ra mưu kế thâm độc này, Lâm Mặc quyết đoán từ bỏ việc cứu vãn gốc linh dược. Hắn vung tay ném mạnh Ngọc Tiết Kìm cùng gốc Xích Huyết Sâm xuống nền đá thanh ngọc, đồng thời kích hoạt một mảnh Xích Hỏa Trận Bàn giấu sẵn dưới gạch.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, thiêu đốt lớp không gian xung quanh gốc sâm thành một cái lồng giam vặn vẹo. Tiếng rít gào chói tai vang lên, Ngọc Tiết Kìm trung phẩm trị giá hai trăm linh thạch nứt toác thành từng mảnh vụn, hòa cùng đống tro tàn đen ngòm của gốc linh dược.

Cái giá phải trả cho sự quyết đoán này lập tức dội ngược lại tâm trí hắn. Một luồng phản chấn từ việc chủ động cắt đứt thần thức khiến linh đài Lâm Mặc ong lên, sắc mặt trắng bệch đi vài phần, nhưng luồng tà khí đã triệt để bị bóp nghẹt trước khi kịp lan rộng.

"Trưởng lão minh xét, đệ tử lúc phát hiện dị biến đã lập tức phong tỏa hiện trường." Lâm Uyên thấy cảnh tượng đáng sợ vừa rồi liền vội vã thò tay vào ngực áo, run rẩy dâng lên một mảnh ngọc giản sứt mẻ dính đầy bùn đất. "Đây là thứ đệ tử đào được ở ngay dưới gốc sâm bị thối rữa đầu tiên, dường như là tàn tích của một loại trận kỳ phá mạch."

Lâm Mặc phất tay dùng một luồng phong nhận cuốn lấy mảnh ngọc giản lơ lửng giữa không trung. Bề mặt ngọc giản khắc một nửa đồ án hình con rết nhiều chân, hoàn toàn khớp với luồng tà khí Hắc Mộc Cổ Tuyến mà hắn vừa phong ấn lúc nãy.

"Truyền lệnh xuống, từ giờ khắc này liệt ba mẫu linh điền phía đông vào vùng cấm địa, dùng Hỏa Linh Trận thiêu rụi toàn bộ lớp đất bề mặt." Hắn lạnh lùng ban bố quyết định, ánh mắt không chút dao động trước sự xót xa hiện rõ trên mặt vị đội trưởng tuần tra. "Chấp nhận hy sinh ba năm thu hoạch của nhánh thứ tư để cắt đứt đường lây lan của tà hỏa."

"Đệ tử tuân mệnh." Lâm Uyên cắn môi đến bật máu, biết rõ quyết định này sẽ khiến nhánh của gã mất trắng tài nguyên phân bổ trong thời gian dài, nhưng đứng trước an nguy của toàn tộc, gã không có tư cách phản bác.

"Ngươi phát hiện chậm trễ, dẫn đến hao tổn tài nguyên, phạt bổng lộc nửa năm, ghi một lỗi lớn vào sổ công huân." Lâm Mặc thu lấy mảnh ngọc giản tàn khuyết vào túi trữ vật, giọng nói mang theo uy áp không thể chối cãi. "Nhưng niệm tình ngươi mang được vật chứng quan trọng về, tạm thời không cách chức. Lập tức dẫn theo đội tuần tra mang theo Phá Tà Phù đi rà soát lại toàn bộ chín ô trận vị ở rìa núi cho ta."

Lâm Uyên dập đầu lạy tạ, vội vã lui ra ngoài mang theo mệnh lệnh khẩn cấp. Trong điện lúc này chỉ còn lại Lâm Mặc cùng đống tro tàn trên mặt đất, hắn biết rõ mảnh ngọc giản hình con rết này chính là chìa khóa để lật mặt kẻ nội gián đang thao túng từ bên trong.

Gốc sâm vừa chạm vào tay Lâm Mặc, một cỗ tà hỏa âm hàn đột ngột bùng lên từ những đường gân đỏ sẫm. Lưỡi lửa đen kịt men theo Ngọc Tiết Kìm lao thẳng vào cổ tay hắn, mang theo sát ý âm độc muốn ăn mòn kinh mạch. Lâm Mặc không chút hoảng loạn, lập tức ném cả kìm ngọc lẫn linh dược vào trung tâm Xích Hỏa Trận Bàn đang rực sáng trên mặt đất. Ngọn lửa đỏ rực của trận pháp giao phong kịch liệt với tà khí, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

Tuy nhiên, kẻ gài bẫy căn bản không định dùng sát chiêu thô thiển này để đả thương một tu sĩ Trúc Cơ. Ngay khi hỏa linh lực của Lâm Mặc dồn ép tà khí vào góc chết, luồng hắc yên bỗng nhiên thay đổi hình thái. Từ một đòn công kích trực diện, nó đột ngột phân tách thành hàng trăm sợi tơ mỏng, mượn lực đẩy của ngọn lửa mà trượt đi. Đám tơ đen bỏ qua lớp phòng ngự của hắn, cắm phập xuống nền đá xanh, nhắm thẳng vào linh mạch mộc thuộc tính đang chảy ngầm dưới lòng Trấn Mạch Điện.

Kẻ thao túng ở đầu bên kia đã nhận ra sự kháng cự, lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì vướng vào lớp chân nguyên hộ thể của Lâm Mặc, chúng muốn dùng chính luồng phản phệ này để lây nhiễm tà khí vào Mộc Bản Nguyên của Tử Trúc Lĩnh. Nền đá dưới chân Lâm Mặc bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện, rỉ ra một loại chất lỏng đen ngòm, không ngừng sủi bọt phá hủy trận văn hộ viện.

Lâm Uyên chứng kiến cảnh này, sắc mặt càng thêm trắng bệch như tờ giấy. Gã lùi lại nửa bước, bàn tay vô thức nắm chặt chuôi kiếm, trong đầu lóe lên ý nghĩ phải lập tức báo cáo Tộc trưởng để rũ bỏ trách nhiệm gác đêm lơ là. Ba mẫu Xích Huyết Sâm bị hủy, tội danh này đủ để gã bị đày ra hầm mỏ quặng mười năm không thấy ánh mặt trời. Gã nhẩm tính xem có nên đổ lỗi cho trận pháp phòng ngự đã rệu rã từ trước hay không.

Đứng im, phong tỏa cửa điện!

Lâm Mặc quát khẽ, vung tay ném ra một tấm Mộc Tường Phù chắn ngang lối thoát, chặn đứng ý đồ lùi bước của vị đội trưởng.

Hắn cắn răng, không dùng thần thức đuổi theo đám tơ đen đang tản mát, mà dứt khoát giậm mạnh gót chân lên mắt trận chữ Cấn ở góc đại điện. Đây là một nước cờ hiểm, chủ động dùng quyền hạn của Trưởng lão để đóng băng luồng linh khí cung cấp cho toàn bộ khu vực phía Tây Dược Sơn. Tiếng ầm ầm vang dội từ sâu dưới lòng đất, chín trụ đồng chống đỡ đại điện đồng loạt rung lên bần bật, mặt ngoài tróc ra từng mảng rỉ sét.

Luồng tà khí vừa chui xuống địa mạch lập tức mất đi vật dẫn, bị luồng áp lực khổng lồ từ trận pháp ép ngược trở lại mặt đất. Khối Xích Hỏa Trận Bàn trị giá hai trăm linh thạch không chịu nổi hai luồng sức mạnh giằng co tàn khốc, mặt đồng nứt toác làm đôi rồi nổ tung thành từng mảnh vụn. Bù lại, đám tơ đen bị ngọn lửa bạo tạc cuối cùng thiêu rụi hoàn toàn, chỉ để lại một hạt châu xám xịt to bằng đầu ngón tay lăn lóc giữa đống tro tàn.

Lâm Mặc vung ống tay áo, dùng linh lực cuốn lấy hạt châu xám bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh, dán lên đó ba tấm Phong Linh Phù cẩn thận. Hắn quay sang nhìn vị đội trưởng đang run lẩy bẩy ở góc điện, thanh âm không mang chút cảm xúc.

Lâm Uyên, từ giờ phút này, ba mẫu Xích Huyết Sâm khu Tây chính thức bị liệt vào vùng tử địa. Cắm cờ Huyết Sát phong tỏa, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bước vào thu dọn tàn cuộc.

Gã đội trưởng vội vã dập đầu xưng vâng, mồ hôi ướt đẫm cả mảng sàn đá, biết rõ cái mạng nhỏ của mình tạm thời được giữ lại.

Truyền lệnh xuống Khảo Công Các, trừ phân nửa điểm cống hiến năm nay của toàn bộ đội tuần tra Dược Sơn, ghi rõ lý do lơ là chức trách.

Lâm Mặc ném chiếc lọ chứa hạt châu xám lên bàn, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào vật chứng.

Đem lệnh bài của ta đến Khí Vật Các, yêu cầu Lục trưởng lão lập tức giải mã tàn trận khắc trên Hóa Cốt Châu này. Ta muốn xem kẻ nào ở Vạn Lưu Thương Hội dám dùng kỳ vật tà môn để đoạt mạch của Tử Trúc Lĩnh.

Tiếng vỡ vụn vang lên chói tai xé toạc không gian tĩnh mịch của Trấn Mạch Điện. Khối Xích Hỏa Trận Bàn lơ lửng trên tay Lâm Uyên bỗng nứt toác thành hàng trăm mảnh đồng vụn, rơi lả tả xuống nền đá. Một luồng tà khí xám xịt từ rễ gốc Xích Huyết Sâm đột ngột bùng lên, mang theo mùi hủ thi nồng nặc lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Toàn bộ Trấn Mạch Điện rung chuyển dữ dội, lớp ngói lưu ly trên mái va đập vào nhau tạo ra những âm thanh rợn người, báo hiệu địa mạch bên dưới đang chịu áp lực cực độ.

Lâm Mặc không lùi nửa bước, vung tay phải lên làm ra vẻ muốn dùng mộc linh lực bản nguyên để ngạnh kháng đòn tập kích. Luồng tà khí dường như có linh trí, lập tức phân tách thành ba nhánh nhỏ, xảo quyệt né tránh bàn tay hắn để luồn lách nhắm thẳng vào đan điền. Thế nhưng, đây chỉ là đòn hư trương thanh thế nhằm dụ địch thâm nhập sâu hơn. Ngay khi tà khí vừa vượt qua lớp phòng ngự bên ngoài, Lâm Mặc gõ mạnh gót giày xuống phiến đá Thái Cực dưới chân.

Chín ô trận vị của Tụ Linh Trận trong điện nháy mắt đảo nghịch quy luật vận hành. Một lực hút cường đại từ địa mạch thình lình dâng lên, như một bàn tay vô hình kéo thót ba nhánh tà khí cắm phập xuống sàn đá. Kẻ thao túng tà thuật ở đầu kia cách hàng ngàn dặm lập tức nhận ra cạm bẫy, điên cuồng kích động tà khí muốn tự bạo để băm vỡ linh mạch Tây Dược Sơn. Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, hắn dứt khoát ném ra ba tấm Hàn Băng Phù bậc hai, đồng thời nhẫn nhịn cơn đau xé rách thần thức để chủ động cắt đứt liên kết với mảng trận văn dưới đất.

Tiếng nổ trầm đục vang vọng dưới lòng đất, ba tấm bùa chú hóa thành lớp băng sương dày đặc phong ấn hoàn toàn miệng hố. Đổi lại, ba trượng vuông linh mạch dưới nền Trấn Mạch Điện hoàn toàn hóa đá, mất đi khả năng sinh sản linh khí trong ít nhất năm mươi năm tới. Luồng tà khí bị ép nén đến cực hạn trong không gian hẹp, cuối cùng ngưng tụ lại thành một viên châu to bằng quả nhãn, xám xịt và tản mát hàn ý thấu xương. Tà Mộc Châu chính thức thành hình, nằm chỏng chơ giữa lớp băng vụn.

Lâm Uyên lúc này mới hoàn hồn, hai chân nhũn ra quỳ rạp xuống đất. Ánh mắt gã đảo liên hồi, vội vã lùi về phía cửa điện.

"Thập tam thúc, tà vật hung hãn thế này, hay là chúng ta rút khỏi Tây Dược Sơn? Cứ để đệ tử ngoại môn ở lại canh chừng trận nhãn, mạng của người trong tộc mới là trân quý."

Gã vốn chỉ muốn nhận chức đội trưởng để bòn rút linh thạch hàng tháng, hoàn toàn không có ý định liều mạng vì mấy mẫu linh điền sắp tàn lụi. Lời vừa thốt ra, không khí trong điện lập tức giảm xuống điểm đóng băng.

Lâm Mặc lạnh lùng dùng kìm ngọc thu lấy Tà Mộc Châu bỏ vào một chiếc hộp gỗ dán đầy phong điều. Hắn híp mắt nhìn đứa cháu họ đang run lẩy bẩy, sát cơ trong mắt lóe lên rồi vụt tắt.

"Rút lui để dâng không đầu nguồn linh mạch cho Vạn Lưu Thương Hội sao?"

Hắn vung tay, một đạo kình phong hất tung lệnh bài bằng ngọc bích bên hông Lâm Uyên rơi loong boong xuống mặt đất.

"Từ giờ khắc này, tước bỏ chức vụ Đội trưởng Tuần tra của Lâm Uyên, giáng xuống làm tạp dịch tại Linh Thú Viên. Khoản thâm hụt hai trăm khối linh thạch từ Xích Hỏa Trận Bàn bị hỏng, cộng thêm chi phí sửa chữa địa mạch, toàn bộ ghi nợ vào sổ công huân của mạch thứ tư."

Lâm Uyên nghe xong sắc mặt xám như tro tàn, há miệng định van xin nhưng lại bị uy áp Trúc Cơ kỳ cường đại ép cho không thốt nên lời. Gã gục đầu xuống nền đá lạnh ngắt, trong lòng tràn ngập hối hận nhưng oán hận vị trưởng lão vô tình này dường như càng nhiều hơn. Lâm Mặc không thèm để ý đến kẻ hèn nhát dưới đất, thu hồi ánh mắt rồi xoay người nhìn về phía đỉnh núi Tử Trúc đang chìm trong sương mù dày đặc.

Mục tiêu của kẻ địch căn bản không phải là hủy hoại linh điền hay giết vài tên tuần tra ngoại vi. Chúng đang dùng tà khí này để tìm kiếm và lây nhiễm Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong cấm địa gia tộc. Hắn siết chặt chiếc hộp gỗ chứa Tà Mộc Châu, cảm nhận cái lạnh thấu xương vẫn đang cố gắng xuyên qua lớp bùa chú. Sáng ngày mai tại Tộc nghị, hắn buộc phải dùng vật chứng này để ép Đại trưởng lão mở cửa kho vũ khí cấp ba. Nếu hội đồng trưởng lão vẫn tiếp tục tiếc rẻ tài nguyên, không chịu xuất ra ba kiện pháp khí Trấn Tộc, trận chiến phòng ngự đêm mai toàn bộ Lâm gia sẽ vạn kiếp bất phục.
0