Chương 202: Lệnh Bài Của Ta Dưới Núi
Đăng: 30/07/2026 10:15
4,150 từ
2 lượt đọc
kẻ mang lệnh bài cấp cao của gia tộc.
Lâm Mặc bóp nát lớp cấm chế tạm thời trên tay, dùng một tấm Liệt Dương Phù dán chặt lấy nắp chiếc hộp gỗ Ô Đào. Hơi lạnh âm u từ đồ án Huyết Ngô Công vừa bị ép ngược vào trong, lập tức phát ra một tiếng xèo xèo cắn nuốt linh khí. Hắn hất tay áo, sải bước tiến thẳng về phía Nghị Sự Đường nằm trên sườn núi. Dọc theo con đường mòn lát đá xanh, từng luồng linh khí ngũ hành bắt đầu bốc lên ngùn ngụt từ các trận nhãn. Ngũ Hành Trận toàn diện đã được kích hoạt, rút cạn năm ngàn khối linh thạch hạ phẩm từ quỹ dự phòng chỉ trong một nén nhang.
Ánh sáng năm màu hóa thành một cái bát úp khổng lồ bao phủ toàn bộ Tử Trúc Lĩnh. Tuy nhiên, ở hướng Tây Nam nơi vách đá sạt lở, màng sáng trận pháp lại mỏng dính và liên tục chớp giật. Đó chính là hệ quả của việc hỏa mạch bị tổn thương tàn khốc từ vụ nổ tà vật trước đó. Lâm Mặc nhíu mày, thần thức lướt qua ngọc giản khống chế trận bàn bên hông. Hắn nhận ra lượng linh thạch tiêu hao ở góc Tây Nam đang gấp ba lần bình thường để duy trì sự cân bằng, ép linh mạch mộc thuộc tính phải gánh vác phần khuyết thiếu.
Cửa lớn Nghị Sự Đường mở toang, bên trong đã tụ tập sáu vị Trưởng lão và hơn mười Chấp sự cốt cán của Lâm gia. Bầu không khí ngột ngạt đến mức một tiếng hít thở mạnh cũng trở nên chói tai. Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt ngồi ở ghế phải, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào cuốn sổ thu chi bằng da thú trên bàn. Lão phụ trách mảng thương đội và tài nguyên ngoại vi, việc phong tỏa toàn bộ núi đồng nghĩa với ba chuyến hàng linh dược sắp giao cho phường thị Đông Hải phải đình trệ. Khoản tiền bồi thường vi phạm huyết khế thương mại đủ để làm cạn kiệt phân nửa quỹ lưu động hiện tại của gia tộc.
Thấy Lâm Mặc bước vào, Lâm Vạn Đạt lập tức đứng phắt dậy, vỗ mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim.
Gia chủ hạ lệnh đóng núi kích hoạt đại trận, lão phu không dám can ngăn.
Nhưng ba lô hàng Tĩnh Tâm Thảo đã đóng gói xong, ngày mai là hạn chót giao cho Bách Bảo Các.
Nếu không xuất phát đêm nay, tiền bồi thường vi phạm khế ước lên tới tám ngàn linh thạch, ngài định lấy từ kho nào ra đền?
Lâm Mặc không vội đáp lời, lướt ánh mắt lạnh lẽo qua từng khuôn mặt đang mang đủ loại biểu cảm trong sảnh. Hắn vung tay, ném thẳng chiếc hộp gỗ bị dán kín bưng lên mặt bàn. Tấm Liệt Dương Phù vừa chạm mặt gỗ lim lập tức bốc cháy rụi, để lộ ra nửa đồ án tà dị đang tỏa ra hàn khí thấu xương. Lớp sương giá nhanh chóng lan rộng, đóng băng luôn cả viền mép cuốn sổ thu chi của Nhị Trưởng lão.
Các người vẫn còn tâm trí lo chuyện linh thạch bồi thường sao?
Lâm Mặc gõ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm trầm đục mang theo uy áp Trúc Cơ đè nặng cả căn phòng.
Thứ này được giấu ngay dưới mạch nước ngầm của linh điền cấp hai.
Đồ án này là Tọa Độ Huyết Chú, một khi nửa đồ án còn lại kích hoạt, kẻ địch có thể trực tiếp định vị và xé rách Ngũ Hành Trận từ bên trong lõi núi.
Cả sảnh đường lập tức ồ lên kinh hãi, ánh mắt Lâm Vạn Đạt từ phẫn nộ chuyển sang trắng bệch. Lão lùi lại nửa bước, vô thức rút tay khỏi mặt bàn đang bị lớp băng giá ăn mòn. Nếu trận pháp bị phá từ bên trong, đừng nói là thương đội, ngay cả mạng sống của toàn tộc cũng không giữ nổi. Lâm Mặc thu hồi chiếc hộp, ánh mắt sắc bén đảo qua mười mấy vị Chấp sự đang đứng khép nép phía dưới.
Từ giờ phút này, đình chỉ toàn bộ giao dịch bên ngoài, chấp nhận nộp phạt vi phạm huyết khế.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố lệnh mới, không cho bất kỳ ai cơ hội phản bác.
Nhị Trưởng lão, ngài lập tức trích xuất tám ngàn linh thạch từ quỹ dự phòng bí mật của Tàng Bảo Các để đền bù.
Đồng thời, thu hồi Lệnh bài Xuất Nhập của tất cả những người đang có mặt trong sảnh đường này, giao cho Đại Trưởng lão tự mình niêm phong.
Một tiếng xôn xao xen lẫn bất mãn nổ ra, nhưng không ai dám bước lên kháng nghị. Lão chấp sự quản lý linh điền run rẩy tháo lệnh bài bên hông xuống, trán lấm tấm mồ hôi hột. Việc thu hồi vật chứng thông hành đồng nghĩa với việc gia chủ đang nghi ngờ có nội ứng tuồn nửa đồ án kia vào núi. Chiếc hộp gỗ chứa tà vật này vốn dĩ phải đi qua ba vòng kiểm tra của đội tuần tra mới lọt được xuống mạch nước ngầm. Trừ phi, kẻ mang nó vào có quyền hạn mở cấm chế trận pháp phòng ngự mà không lưu lại chút dao động linh lực nào.
hoạt Ngũ Hành Trận là ý gì?"
Lâm Mặc không đáp. Hắn vung tay, đập mạnh hộp gỗ Ô Đào lên giữa mặt bàn.
Lớp sương lạnh buốt lập tức lan tỏa. Cuốn sổ thu chi bằng da thú trước mặt Nhị Trưởng lão đóng băng trong nháy mắt. Hàn khí âm u ép ngược linh lực của những người ngồi gần. Vài vị chấp sự sắc mặt trắng bệch, vội vã lùi lại phía sau.
Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên ngọc giản bên hông. Hắn rót một luồng thần thức sắc bén đánh thẳng vào lớp bùa chú phong ấn trên nắp vật chứa.
Tiếng lách cách vang lên. Phù văn Liệt Dương vỡ vụn, để lộ trọn vẹn đồ án con rết máu đang cuộn tròn bên trong. Tà khí xộc lên, cắn nuốt linh khí trong sảnh đường.
"Tám ngàn linh thạch bồi thường quả thực là cái giá cắt cổ." Giọng Lâm Mặc trầm thấp. Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong bùng nổ, đè nặng lên toàn sảnh. "Nhưng thà mất mười năm tích lũy, còn hơn toàn tộc chôn thây dưới tà hỏa."
Hắn chỉ ngón tay vào trung tâm đồ án đỏ thẫm. Thứ kia đang phập phồng như nhịp tim, tản ra huyết quang quỷ dị.
"Các vị nhìn kỹ xem. Thứ này không tự nhiên mọc chân đi qua cấm chế." Lâm Mặc lạnh lùng nói. "Mép trận văn Huyết Ngô Công có dấu vết ăn mòn của Thanh Mộc Khí. Điều này chứng tỏ nó đã được bọc trong ngọc bài thông hành cấp cao để che giấu."
Sắc mặt Lâm Vạn Đạt biến đổi liên tục. Nếp nhăn trên trán lão giật nảy.
Lão vội thu hồi ánh mắt khỏi trận bàn tà dị, lôi quy tắc gia tộc ra làm khiên chắn: "Ý của ngài là trong sáu người ngồi đây có kẻ thông đồng ngoại nhân?"
Lão vuốt râu, ánh mắt lóe lên sự tính toán. "Lệnh bài cấp Trưởng lão đều có định vị huyết mạch. Nếu thất lạc, Chấp sự Đường đã rung chuông Cảnh Tỉnh từ lâu."
Vạn Đạt kéo dài giọng: "Trừ phi kẻ mang vật này vào không biết bên trong chứa sát cơ. Hắn chỉ nhận bọc hàng từ một mối làm ăn quen thuộc."
Lâm Mặc hừ lạnh. Ngón tay hắn hội tụ linh khí mộc thuộc tính, điểm một đạo thanh quang vào tâm đồ án.
Con rết máu lập tức giãy giụa. Nó há miệng, phun ra một làn sương mờ ảo. Trong sương hiện lên hình ảnh cửa Tây Nam của Tử Trúc Lĩnh.
"Nhị bá nói không sai. Có kẻ vì tham chút linh thạch phí thông quan mà rước họa vào nhà."
Ánh mắt Lâm Mặc đột ngột chuyển hướng. Hắn ghim chặt cái nhìn vào gã trung niên đang đứng co rúm ở góc sảnh.
"Vạn Toàn chấp sự." Lâm Mặc gằn từng chữ. "Ba ngày trước, ngươi dùng quyền hạn đội trưởng tuần tra dẫn một đội Tán tu vào khu vực mỏ phế khí. Ngươi giải thích sao về luồng tà khí đang bám rễ ở vị trí ngươi canh gác?"
Lâm Vạn Toàn mềm nhũn hai gối, quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. Gã run rẩy dập đầu. Mồ hôi túa ra ướt đẫm vạt áo đạo bào.
"Gia chủ minh xét! Toán người đó cầm ngọc bài bảo lãnh của chi thứ ba. Chúng nộp đủ năm mươi khối linh thạch lệ phí, chỉ nói muốn thu mua quặng xỉ." Vạn Toàn mếu máo. "Tiểu nhân tuyệt đối không biết chúng lén chôn giấu tà vật!"
Lời xảo biện vừa dứt, toàn bộ ánh mắt trong sảnh đổ dồn về phía Nhị Trưởng lão. Chi thứ ba chính là thế lực do lão trực tiếp quản lý.
Lâm Vạn Đạt siết chặt tay vịn ghế gỗ lim. Lão nhận ra bản thân đã sập bẫy tâm lý của người thanh niên này.
Ban đầu, lão định mượn cớ bồi thường thương mại để ép Lâm Mặc mở núi. Không ngờ đối phương dùng chính tà vật để chặt đứt đường lui của nhánh phụ.
Lão cắn răng, dứt khoát vứt bỏ con tốt thí: "Ngu xuẩn! Gia quy điều thứ tư, tự ý đưa kẻ không rõ lai lịch vào bãi quặng phạt trượng hình. Tước đoạt bổng lộc mười năm!"
Vạn Đạt vung tay áo: "Người đâu! Lôi Vạn Toàn xuống giam vào Hắc Thạch Động, chờ điều tra rõ ràng."
"Khoan đã." Lâm Mặc giơ tay ngăn cản hai gã hộ pháp.
Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài màu đồng xỉn, ném thẳng xuống mặt đất trước mặt kẻ đang quỳ.
"Bắt giam lúc này chỉ là trị ngọn. Đồ án tà môn kia đã kết nối với địa mạch. Muốn cắt đứt liên kết thì phải dùng tinh huyết của kẻ mở đường để tế trận."
Lâm Mặc quay sang nhìn thẳng vào vị Trưởng lão quản lý thương đội.
"Khoản nợ tám ngàn linh thạch vi phạm khế ước, chi thứ ba sẽ phải gánh vác ba phần. Bảy phần còn lại rút từ kho đan dược dự phòng mang đi thế chấp cho Bách Bảo Các."
Hắn tung ra quyết định cuối cùng: "Từ giờ phút này, đình chỉ mọi hoạt động giao thương. Mở kho hạch toán lại toàn bộ lệnh bài thông hành."
Dưới áp lực của Trúc Cơ kỳ, Vạn Toàn không dám phản kháng. Gã cắn nát đầu ngón tay, ép ra ba giọt tâm huyết. Tinh huyết đỏ tươi mang theo sinh cơ nhỏ thẳng lên bề mặt vật chứng bằng gỗ.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Huyết Ngô Công đột ngột sống lại. Đồ án vặn vẹo, tà khí ngưng tụ hóa thành một cái bóng rết khổng lồ lao thẳng về phía Lâm Mặc để phản phệ.
Lâm Mặc không hề hoảng loạn, ngón tay nhanh chóng kết ấn. Trận bàn bên hông lóe sáng, mượn lực từ linh mạch mộc thuộc tính dưới lòng đất tạo thành một tấm thuẫn lá chắn màu xanh lục.
"Phá!" Lâm Mặc quát lớn, thần thức hóa thành lưỡi dao chém thẳng vào tà ảnh.
Bóng rết va chạm với thanh mộc thuẫn tạo thành một vụ nổ linh lực trầm đục. Tà khí bị tâm huyết khắc chế, nháy mắt tan biến. Đồ án trên hộp gỗ vỡ nát hoàn toàn thành bột mịn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không nhỏ. Trận nhãn Ngũ Hành dưới chân sảnh đường nứt ra một khe hở. Linh khí trong không khí rối loạn, hao hụt đi một phần ba.
Lâm Mặc lùi lại nửa bước. Dư chấn tà hỏa xuyên thấu qua thuẫn phòng ngự, xông thẳng vào kinh mạch cánh tay phải khiến hắn nhói buốt. Một ngụm máu tanh trào lên cổ họng nhưng bị hắn hung hăng nuốt xuống, khóe môi rỉ ra một vệt đỏ thẫm.
Dù kinh mạch cánh tay đang co giật, ánh mắt hắn lại lóe lên tia sáng sắc bén. Từ trong đống tro tàn của tà vật vừa nổ tung, một nửa mảnh ngọc bài vỡ nát văng ra, mang theo ký hiệu của một kẻ mà không ai ngờ tới.
"Gia chủ hạ lệnh đóng núi kích hoạt đại trận, có biết tổn thất..." Lời của Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt chưa dứt, một vệt đen xé gió bay vút qua mặt lão, mang theo luồng khí lạnh buốt cắt da cắt thịt.
Lâm Mặc vung tay áo, ném thẳng chiếc hộp gỗ Ô Đào xuống mặt sàn đá cẩm thạch ngay chính giữa Nghị Sự Đường. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, kéo theo một đợt chấn động mờ ảo làm rung rinh mấy ngọn chong chóng lưu ly thắp sáng quanh phòng. Lá Liệt Dương Phù dán trên nắp hộp bỗng nhiên bốc cháy phừng phừng.
Từng ngọn lửa màu vàng cam ngưng tụ thành hình kim ô, ra sức xé rách một mảng tà khí màu máu đang điên cuồng trào ra ngoài. Hàn khí âm u lập tức tỏa ra, mang theo mùi tanh tưởi của hàng vạn xác chết ứ đọng.
Một dải sương trắng đục ngầu nhanh chóng lan rộng, đóng băng dọc theo những đường vân gạch xám. Nơi sương mù đi qua, linh khí mộc thuộc tính dồi dào trong sảnh đường bị ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo gay gắt như mỡ nóng đổ vào chảo lửa.
Nắp hộp bật tung. Ảo ảnh một con Huyết Ngô Công khổng lồ dài cả trượng lao vọt lên. Hàng trăm cái chân sắc nhọn của nó cào xé không khí, nhắm thẳng vào vòm mái Nghị Sự Đường định tẩu thoát.
"Làm càn!" Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Hắn lập tức bấm pháp quyết, thần thức mạnh mẽ của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ tuôn ra cuồn cuộn. Tinh thần lực hóa thành hàng trăm sợi tơ vô hình đan chéo thành một tấm võng lớn, bủa vây lấy tà vật từ bốn phương tám hướng.
Cùng lúc đó, ngọc giản khống chế trận bàn bên hông hắn lóe lên hào quang chói lọi. Bốn cây cột trụ chạm trổ thanh long trong đại sảnh lập tức cộng hưởng với lệnh bài. Chúng phóng ra bốn đạo xiềng xích linh lực mộc - hỏa đan xen, ghim chặt lấy ảo ảnh con rết máu giữa không trung.
Tà vật gào rít thảm thiết, thân hình vặn vẹo phun ra một đám khói xám xịt mang tính tà sát cực mạnh. Đám khói xẹt qua mép lưới thần thức của Lâm Mặc, trực tiếp nhắm vào mi tâm.
Hắn khẽ nhăn mặt, bước chân hơi lảo đảo. Linh hồn lập tức truyền đến một cơn đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm chọc. Thị giác bên mắt trái thoáng chốc tối sầm lại, hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận màu sắc và ánh sáng.
Cái giá của việc áp chế tà hồn dị biến là một phần thần hồn bị tà độc tiêm nhiễm. Hắn sẽ phải chịu cảnh mù lòa một bên mắt ít nhất nửa tháng, ngày đêm dùng linh hỏa nung nướng thức hải mới mong xua tan được mầm mống dị chủng này.
Dù vậy, xiềng xích linh lực đã thành công kéo rịt Huyết Ngô Công trở lại đáy hộp. Lâm Mặc điểm nhẹ ngón tay, một tấm Trấn Tà Phù cấp hai lấp lánh chu sa dán đè lên nắp, triệt để phong ấn đồ vật hung hiểm.
Cả đại sảnh im phăng phắc. Sắc mặt Lâm Vạn Đạt trắng bệch, nửa câu oán trách lúc nãy nuốt ngược vào bụng. Lão nhận ra, nếu thứ tà môn này phát nổ trong tộc địa, tổn thất không chỉ là vài chuyến hàng linh dược cỏn con.
Lâm Mặc không thèm nhìn vị Nhị Trưởng lão lấy một cái. Hắn sải bước tiến lên nửa bước, uy áp tu vi không hề nương tay mà bùng nổ. Linh áp ngưng tụ như thực chất, mang theo luồng sát khí lạnh lẽo, hóa thành một gánh nặng ngàn cân đè thẳng xuống vị trí của đội trưởng tuần tra.
Lâm Vạn Toàn đang đứng nép sát góc tường bỗng bủn rủn hai chân. Hắn biết sự việc đã bại lộ, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng như dã thú cùng đường. Gã cắn nát chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, kích phát tấm Huyết Độn Phù giấu sẵn trong tay áo.
Lớp huyết quang bao bọc lấy cơ thể gã, ý đồ lợi dụng khoảnh khắc trận pháp đang bị dồn ép để phá vỡ bức tường đá hoa cương bỏ trốn.
"Dưới mí mắt ta mà còn muốn giở trò phản nghịch?"
Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông. Một thanh phi kiếm màu thanh trúc bay vút ra, kéo theo dải tàn ảnh màu xanh biếc rực rỡ. Kiếm quang sắc lẹm chia làm ba đạo, chuẩn xác ghim thẳng vào hai khớp vai và bắp đùi phải của Lâm Vạn Toàn.
Lực đạo mạnh mẽ đinh gã dính chặt vào bức tường rào phía sau. Huyết quang của lá bùa trốn chạy lập tức vỡ vụn như bọt nước xà phòng. Lâm Vạn Toàn quỳ sụp xuống đất đánh rầm một tiếng. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lớp áo trong, xen lẫn với vệt đỏ tươi chảy dọc theo thân kiếm. Gã run rẩy kịch liệt, hàm răng đánh bò cạp vào nhau không dám phát ra tiếng rên la.
"Đồ vật này được lén đưa vào qua cửa Tây Nam trong đúng ca trực của ngươi." Lâm Mặc chắp tay sau lưng, thanh âm không lớn nhưng nện thẳng vào màng nhĩ từng người có mặt trong sảnh, mang theo âm ba chấn nhiếp tâm can.
Hắn bước tới, mũi giày giẫm lên mảnh ngọc bội hộ thân đã vỡ nát rơi rớt bên cạnh gã tội đồ. "Trận bàn kiểm soát sương mù ở góc đó đã bị ai âm thầm động tay chân. Ngươi cố tình rút ba thanh Tụ Linh Cờ ra khỏi vị trí Khảm Thủy, khiến linh khí ngũ hành mất cân bằng."
Giọng nói của người thanh niên lạnh lẽo như băng vạn năm. "Việc này tạo ra một lỗ hổng mười trượng trong vòng nửa nén nhang, đủ để tà tu bên ngoài nhét thứ này vào. Tự giác khai ra kẻ đứng sau, hay đợi ta tự mình dùng Sưu Hồn Thuật?"
Chiếc hộp gỗ Ô Đào nện xuống mặt bàn lim, phát ra một tiếng va chạm khô khốc. Lớp bùa chú Liệt Dương Phù dán trên nắp hộp xèo xèo bốc khói, để lộ ra đồ án Huyết Ngô Công nham nhở tà khí. Khí lạnh âm u lập tức tràn ra, ngưng kết hơi nước trong Nghị Sự Đường thành những hạt sương đen kịt. Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt. Lời chất vấn về tám ngàn linh thạch bồi thường vừa rồi hoàn toàn kẹt lại trong cổ họng lão. Ánh mắt lão hoảng sợ nhìn chằm chằm vào hốc mắt trái của Lâm Mặc. Nơi đó không còn tròng đen, chỉ sót lại một mảng mây mờ vẩn đục màu lam xám, tản mát ra dư vị thần hồn bị tà độc cắn nuốt đến mức mù lòa tạm thời.
Đồ vật này được đào lên từ lõi hỏa mạch góc Tây Nam. Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, thanh âm khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ.
Kẻ địch không thèm nhắm vào mấy lô Tĩnh Tâm Thảo cỏn con của Nhị bá. Thứ chúng muốn, là dùng trận văn nguyền rủa này để đánh dấu vĩnh viễn tọa độ địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Chỉ cần nửa đồ án còn lại được kích hoạt, một đài truyền tống ngầm sẽ mọc lên ngay giữa lòng cấm địa gia tộc.
Cả sảnh đường rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Hơn mười vị Chấp sự hít vào một ngụm khí lạnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo đạo bào. Chấp sự quản lý tuần tra Lâm Thủ Kính khẽ rùng mình, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lấy viên ngọc giản ghi chép danh sách gác đêm. Gã biết rõ điệt nhi của mình đã lén bỏ vị trí ở góc Tây Nam để đi uống rượu vào canh ba hôm trước. Sự sơ suất mang tính cá nhân này không ngờ lại mở ra một lỗ hổng chí mạng cho tà tu xâm nhập.
Truyền lệnh của ta, mở Tàng Bảo Các tầng hai. Lâm Mặc không để cho bọn họ có thời gian tiêu hóa sự sợ hãi, quyết đoán ban bố mệnh lệnh.
Rút toàn bộ ba viên Tẩy Tủy Đan và mười bình Hồi Linh Tán giao cho đội Chấp Pháp. Bắt đầu từ canh ba đêm nay, đình chỉ toàn bộ chức vụ quản lý linh điền của Tam chi. Toàn bộ nam đinh trên mười lăm tuổi của nhánh này phải sung quân, chuyển xuống canh gác chín cửa hầm mỏ phế khí.
Gia chủ, Tam chi chịu trách nhiệm chính về sản lượng linh dược, ngài làm vậy là cắt đứt mạch máu kinh tế của gia tộc! Lâm Thủ Kính nhịn không được bước ra can ngăn, giọng nói mang theo vài phần run rẩy vì chột dạ.
Linh điền quan trọng hay mạng sống toàn tộc quan trọng? Lâm Mặc quét ánh mắt độc nhãn lạnh lẽo về phía kẻ vừa lên tiếng, sát ý mỏng manh khóa chặt lấy khí cơ của đối phương.
Kẻ nào để lọt tà vật vào hỏa mạch, nhánh đó phải lấy công chuộc tội. Ghi sổ công huân, Tam chi nợ tộc khố năm ngàn điểm đóng góp, trừ dần vào bổng lộc hàng tháng trong mười năm tới. Bất cứ ai dám kháng lệnh, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả.
Hắn tháo lệnh bài Trưởng lão bằng ngọc bích bên hông, ném thẳng vào tay Lâm Vạn Đạt. Vật chứng mang tính biểu tượng này chạm vào lòng bàn tay Nhị Trưởng lão, lạnh buốt và nặng trĩu áp lực sinh tử.
Nhị bá, ngài cầm lệnh bài của ta, đích thân dẫn đội hộ vệ tới phường thị. Không phải để giao hàng, mà là mang ba lô Tĩnh Tâm Thảo kia đi cầm cố cho Bách Bảo Các. Đổi toàn bộ lấy Xích Hỏa Phù, Trận bàn phòng ngự hệ Thổ và hai mươi cân Tinh Thiết mang về đây.
Lâm Vạn Đạt nắm chặt miếng ngọc bài, khớp ngón tay trắng bệch. Lão sụp mắt cúi đầu thọ mệnh, trong lòng dâng lên một cỗ cay đắng. Lão hiểu rõ hành động giao ra ngọc bài này đồng nghĩa với việc quyền lực thương mại ngoại vi của lão đã chính thức bị tước đoạt, chuyển giao toàn bộ tài nguyên sang phục vụ chiến tranh.
Đúng lúc này, chiếc hộp gỗ Ô Đào trên bàn bỗng rung lên bần bật. Lớp bùa chú Liệt Dương Phù rách toạc một đường tà dị. Từ trong khe hở xém đen, một sợi tơ máu mỏng dính lao vút ra. Nó không tấn công trực diện mà bắn thẳng lên bức hoành phi cổ kính treo giữa sảnh đường, ngưng tụ thành một chữ Hán viết bằng máu tươi tản mát sát khí ngút trời.
Chữ Tam.
Chữ máu này không ngừng hấp thụ linh khí mộc thuộc tính trong không khí để duy trì sự tồn tại, báo hiệu thời gian đài truyền tống bên kia bắt đầu cưỡng chế khởi động. Lâm Mặc che lấy con mắt trái đang rỉ ra một tia máu đen, nghiến răng cảm nhận sự chấn động truyền đến từ ngọc giản khống chế đại trận. Gia tộc chỉ còn đúng ba ngày để đào ra trận nhãn thứ hai đang bị chôn vùi ở đâu đó trong lòng núi, nếu không, toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ hóa thành lò mổ của tà tu.
Lâm Mặc bóp nát lớp cấm chế tạm thời trên tay, dùng một tấm Liệt Dương Phù dán chặt lấy nắp chiếc hộp gỗ Ô Đào. Hơi lạnh âm u từ đồ án Huyết Ngô Công vừa bị ép ngược vào trong, lập tức phát ra một tiếng xèo xèo cắn nuốt linh khí. Hắn hất tay áo, sải bước tiến thẳng về phía Nghị Sự Đường nằm trên sườn núi. Dọc theo con đường mòn lát đá xanh, từng luồng linh khí ngũ hành bắt đầu bốc lên ngùn ngụt từ các trận nhãn. Ngũ Hành Trận toàn diện đã được kích hoạt, rút cạn năm ngàn khối linh thạch hạ phẩm từ quỹ dự phòng chỉ trong một nén nhang.
Ánh sáng năm màu hóa thành một cái bát úp khổng lồ bao phủ toàn bộ Tử Trúc Lĩnh. Tuy nhiên, ở hướng Tây Nam nơi vách đá sạt lở, màng sáng trận pháp lại mỏng dính và liên tục chớp giật. Đó chính là hệ quả của việc hỏa mạch bị tổn thương tàn khốc từ vụ nổ tà vật trước đó. Lâm Mặc nhíu mày, thần thức lướt qua ngọc giản khống chế trận bàn bên hông. Hắn nhận ra lượng linh thạch tiêu hao ở góc Tây Nam đang gấp ba lần bình thường để duy trì sự cân bằng, ép linh mạch mộc thuộc tính phải gánh vác phần khuyết thiếu.
Cửa lớn Nghị Sự Đường mở toang, bên trong đã tụ tập sáu vị Trưởng lão và hơn mười Chấp sự cốt cán của Lâm gia. Bầu không khí ngột ngạt đến mức một tiếng hít thở mạnh cũng trở nên chói tai. Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt ngồi ở ghế phải, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào cuốn sổ thu chi bằng da thú trên bàn. Lão phụ trách mảng thương đội và tài nguyên ngoại vi, việc phong tỏa toàn bộ núi đồng nghĩa với ba chuyến hàng linh dược sắp giao cho phường thị Đông Hải phải đình trệ. Khoản tiền bồi thường vi phạm huyết khế thương mại đủ để làm cạn kiệt phân nửa quỹ lưu động hiện tại của gia tộc.
Thấy Lâm Mặc bước vào, Lâm Vạn Đạt lập tức đứng phắt dậy, vỗ mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim.
Gia chủ hạ lệnh đóng núi kích hoạt đại trận, lão phu không dám can ngăn.
Nhưng ba lô hàng Tĩnh Tâm Thảo đã đóng gói xong, ngày mai là hạn chót giao cho Bách Bảo Các.
Nếu không xuất phát đêm nay, tiền bồi thường vi phạm khế ước lên tới tám ngàn linh thạch, ngài định lấy từ kho nào ra đền?
Lâm Mặc không vội đáp lời, lướt ánh mắt lạnh lẽo qua từng khuôn mặt đang mang đủ loại biểu cảm trong sảnh. Hắn vung tay, ném thẳng chiếc hộp gỗ bị dán kín bưng lên mặt bàn. Tấm Liệt Dương Phù vừa chạm mặt gỗ lim lập tức bốc cháy rụi, để lộ ra nửa đồ án tà dị đang tỏa ra hàn khí thấu xương. Lớp sương giá nhanh chóng lan rộng, đóng băng luôn cả viền mép cuốn sổ thu chi của Nhị Trưởng lão.
Các người vẫn còn tâm trí lo chuyện linh thạch bồi thường sao?
Lâm Mặc gõ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm trầm đục mang theo uy áp Trúc Cơ đè nặng cả căn phòng.
Thứ này được giấu ngay dưới mạch nước ngầm của linh điền cấp hai.
Đồ án này là Tọa Độ Huyết Chú, một khi nửa đồ án còn lại kích hoạt, kẻ địch có thể trực tiếp định vị và xé rách Ngũ Hành Trận từ bên trong lõi núi.
Cả sảnh đường lập tức ồ lên kinh hãi, ánh mắt Lâm Vạn Đạt từ phẫn nộ chuyển sang trắng bệch. Lão lùi lại nửa bước, vô thức rút tay khỏi mặt bàn đang bị lớp băng giá ăn mòn. Nếu trận pháp bị phá từ bên trong, đừng nói là thương đội, ngay cả mạng sống của toàn tộc cũng không giữ nổi. Lâm Mặc thu hồi chiếc hộp, ánh mắt sắc bén đảo qua mười mấy vị Chấp sự đang đứng khép nép phía dưới.
Từ giờ phút này, đình chỉ toàn bộ giao dịch bên ngoài, chấp nhận nộp phạt vi phạm huyết khế.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố lệnh mới, không cho bất kỳ ai cơ hội phản bác.
Nhị Trưởng lão, ngài lập tức trích xuất tám ngàn linh thạch từ quỹ dự phòng bí mật của Tàng Bảo Các để đền bù.
Đồng thời, thu hồi Lệnh bài Xuất Nhập của tất cả những người đang có mặt trong sảnh đường này, giao cho Đại Trưởng lão tự mình niêm phong.
Một tiếng xôn xao xen lẫn bất mãn nổ ra, nhưng không ai dám bước lên kháng nghị. Lão chấp sự quản lý linh điền run rẩy tháo lệnh bài bên hông xuống, trán lấm tấm mồ hôi hột. Việc thu hồi vật chứng thông hành đồng nghĩa với việc gia chủ đang nghi ngờ có nội ứng tuồn nửa đồ án kia vào núi. Chiếc hộp gỗ chứa tà vật này vốn dĩ phải đi qua ba vòng kiểm tra của đội tuần tra mới lọt được xuống mạch nước ngầm. Trừ phi, kẻ mang nó vào có quyền hạn mở cấm chế trận pháp phòng ngự mà không lưu lại chút dao động linh lực nào.
hoạt Ngũ Hành Trận là ý gì?"
Lâm Mặc không đáp. Hắn vung tay, đập mạnh hộp gỗ Ô Đào lên giữa mặt bàn.
Lớp sương lạnh buốt lập tức lan tỏa. Cuốn sổ thu chi bằng da thú trước mặt Nhị Trưởng lão đóng băng trong nháy mắt. Hàn khí âm u ép ngược linh lực của những người ngồi gần. Vài vị chấp sự sắc mặt trắng bệch, vội vã lùi lại phía sau.
Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên ngọc giản bên hông. Hắn rót một luồng thần thức sắc bén đánh thẳng vào lớp bùa chú phong ấn trên nắp vật chứa.
Tiếng lách cách vang lên. Phù văn Liệt Dương vỡ vụn, để lộ trọn vẹn đồ án con rết máu đang cuộn tròn bên trong. Tà khí xộc lên, cắn nuốt linh khí trong sảnh đường.
"Tám ngàn linh thạch bồi thường quả thực là cái giá cắt cổ." Giọng Lâm Mặc trầm thấp. Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong bùng nổ, đè nặng lên toàn sảnh. "Nhưng thà mất mười năm tích lũy, còn hơn toàn tộc chôn thây dưới tà hỏa."
Hắn chỉ ngón tay vào trung tâm đồ án đỏ thẫm. Thứ kia đang phập phồng như nhịp tim, tản ra huyết quang quỷ dị.
"Các vị nhìn kỹ xem. Thứ này không tự nhiên mọc chân đi qua cấm chế." Lâm Mặc lạnh lùng nói. "Mép trận văn Huyết Ngô Công có dấu vết ăn mòn của Thanh Mộc Khí. Điều này chứng tỏ nó đã được bọc trong ngọc bài thông hành cấp cao để che giấu."
Sắc mặt Lâm Vạn Đạt biến đổi liên tục. Nếp nhăn trên trán lão giật nảy.
Lão vội thu hồi ánh mắt khỏi trận bàn tà dị, lôi quy tắc gia tộc ra làm khiên chắn: "Ý của ngài là trong sáu người ngồi đây có kẻ thông đồng ngoại nhân?"
Lão vuốt râu, ánh mắt lóe lên sự tính toán. "Lệnh bài cấp Trưởng lão đều có định vị huyết mạch. Nếu thất lạc, Chấp sự Đường đã rung chuông Cảnh Tỉnh từ lâu."
Vạn Đạt kéo dài giọng: "Trừ phi kẻ mang vật này vào không biết bên trong chứa sát cơ. Hắn chỉ nhận bọc hàng từ một mối làm ăn quen thuộc."
Lâm Mặc hừ lạnh. Ngón tay hắn hội tụ linh khí mộc thuộc tính, điểm một đạo thanh quang vào tâm đồ án.
Con rết máu lập tức giãy giụa. Nó há miệng, phun ra một làn sương mờ ảo. Trong sương hiện lên hình ảnh cửa Tây Nam của Tử Trúc Lĩnh.
"Nhị bá nói không sai. Có kẻ vì tham chút linh thạch phí thông quan mà rước họa vào nhà."
Ánh mắt Lâm Mặc đột ngột chuyển hướng. Hắn ghim chặt cái nhìn vào gã trung niên đang đứng co rúm ở góc sảnh.
"Vạn Toàn chấp sự." Lâm Mặc gằn từng chữ. "Ba ngày trước, ngươi dùng quyền hạn đội trưởng tuần tra dẫn một đội Tán tu vào khu vực mỏ phế khí. Ngươi giải thích sao về luồng tà khí đang bám rễ ở vị trí ngươi canh gác?"
Lâm Vạn Toàn mềm nhũn hai gối, quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. Gã run rẩy dập đầu. Mồ hôi túa ra ướt đẫm vạt áo đạo bào.
"Gia chủ minh xét! Toán người đó cầm ngọc bài bảo lãnh của chi thứ ba. Chúng nộp đủ năm mươi khối linh thạch lệ phí, chỉ nói muốn thu mua quặng xỉ." Vạn Toàn mếu máo. "Tiểu nhân tuyệt đối không biết chúng lén chôn giấu tà vật!"
Lời xảo biện vừa dứt, toàn bộ ánh mắt trong sảnh đổ dồn về phía Nhị Trưởng lão. Chi thứ ba chính là thế lực do lão trực tiếp quản lý.
Lâm Vạn Đạt siết chặt tay vịn ghế gỗ lim. Lão nhận ra bản thân đã sập bẫy tâm lý của người thanh niên này.
Ban đầu, lão định mượn cớ bồi thường thương mại để ép Lâm Mặc mở núi. Không ngờ đối phương dùng chính tà vật để chặt đứt đường lui của nhánh phụ.
Lão cắn răng, dứt khoát vứt bỏ con tốt thí: "Ngu xuẩn! Gia quy điều thứ tư, tự ý đưa kẻ không rõ lai lịch vào bãi quặng phạt trượng hình. Tước đoạt bổng lộc mười năm!"
Vạn Đạt vung tay áo: "Người đâu! Lôi Vạn Toàn xuống giam vào Hắc Thạch Động, chờ điều tra rõ ràng."
"Khoan đã." Lâm Mặc giơ tay ngăn cản hai gã hộ pháp.
Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài màu đồng xỉn, ném thẳng xuống mặt đất trước mặt kẻ đang quỳ.
"Bắt giam lúc này chỉ là trị ngọn. Đồ án tà môn kia đã kết nối với địa mạch. Muốn cắt đứt liên kết thì phải dùng tinh huyết của kẻ mở đường để tế trận."
Lâm Mặc quay sang nhìn thẳng vào vị Trưởng lão quản lý thương đội.
"Khoản nợ tám ngàn linh thạch vi phạm khế ước, chi thứ ba sẽ phải gánh vác ba phần. Bảy phần còn lại rút từ kho đan dược dự phòng mang đi thế chấp cho Bách Bảo Các."
Hắn tung ra quyết định cuối cùng: "Từ giờ phút này, đình chỉ mọi hoạt động giao thương. Mở kho hạch toán lại toàn bộ lệnh bài thông hành."
Dưới áp lực của Trúc Cơ kỳ, Vạn Toàn không dám phản kháng. Gã cắn nát đầu ngón tay, ép ra ba giọt tâm huyết. Tinh huyết đỏ tươi mang theo sinh cơ nhỏ thẳng lên bề mặt vật chứng bằng gỗ.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Huyết Ngô Công đột ngột sống lại. Đồ án vặn vẹo, tà khí ngưng tụ hóa thành một cái bóng rết khổng lồ lao thẳng về phía Lâm Mặc để phản phệ.
Lâm Mặc không hề hoảng loạn, ngón tay nhanh chóng kết ấn. Trận bàn bên hông lóe sáng, mượn lực từ linh mạch mộc thuộc tính dưới lòng đất tạo thành một tấm thuẫn lá chắn màu xanh lục.
"Phá!" Lâm Mặc quát lớn, thần thức hóa thành lưỡi dao chém thẳng vào tà ảnh.
Bóng rết va chạm với thanh mộc thuẫn tạo thành một vụ nổ linh lực trầm đục. Tà khí bị tâm huyết khắc chế, nháy mắt tan biến. Đồ án trên hộp gỗ vỡ nát hoàn toàn thành bột mịn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không nhỏ. Trận nhãn Ngũ Hành dưới chân sảnh đường nứt ra một khe hở. Linh khí trong không khí rối loạn, hao hụt đi một phần ba.
Lâm Mặc lùi lại nửa bước. Dư chấn tà hỏa xuyên thấu qua thuẫn phòng ngự, xông thẳng vào kinh mạch cánh tay phải khiến hắn nhói buốt. Một ngụm máu tanh trào lên cổ họng nhưng bị hắn hung hăng nuốt xuống, khóe môi rỉ ra một vệt đỏ thẫm.
Dù kinh mạch cánh tay đang co giật, ánh mắt hắn lại lóe lên tia sáng sắc bén. Từ trong đống tro tàn của tà vật vừa nổ tung, một nửa mảnh ngọc bài vỡ nát văng ra, mang theo ký hiệu của một kẻ mà không ai ngờ tới.
"Gia chủ hạ lệnh đóng núi kích hoạt đại trận, có biết tổn thất..." Lời của Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt chưa dứt, một vệt đen xé gió bay vút qua mặt lão, mang theo luồng khí lạnh buốt cắt da cắt thịt.
Lâm Mặc vung tay áo, ném thẳng chiếc hộp gỗ Ô Đào xuống mặt sàn đá cẩm thạch ngay chính giữa Nghị Sự Đường. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, kéo theo một đợt chấn động mờ ảo làm rung rinh mấy ngọn chong chóng lưu ly thắp sáng quanh phòng. Lá Liệt Dương Phù dán trên nắp hộp bỗng nhiên bốc cháy phừng phừng.
Từng ngọn lửa màu vàng cam ngưng tụ thành hình kim ô, ra sức xé rách một mảng tà khí màu máu đang điên cuồng trào ra ngoài. Hàn khí âm u lập tức tỏa ra, mang theo mùi tanh tưởi của hàng vạn xác chết ứ đọng.
Một dải sương trắng đục ngầu nhanh chóng lan rộng, đóng băng dọc theo những đường vân gạch xám. Nơi sương mù đi qua, linh khí mộc thuộc tính dồi dào trong sảnh đường bị ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo gay gắt như mỡ nóng đổ vào chảo lửa.
Nắp hộp bật tung. Ảo ảnh một con Huyết Ngô Công khổng lồ dài cả trượng lao vọt lên. Hàng trăm cái chân sắc nhọn của nó cào xé không khí, nhắm thẳng vào vòm mái Nghị Sự Đường định tẩu thoát.
"Làm càn!" Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Hắn lập tức bấm pháp quyết, thần thức mạnh mẽ của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ tuôn ra cuồn cuộn. Tinh thần lực hóa thành hàng trăm sợi tơ vô hình đan chéo thành một tấm võng lớn, bủa vây lấy tà vật từ bốn phương tám hướng.
Cùng lúc đó, ngọc giản khống chế trận bàn bên hông hắn lóe lên hào quang chói lọi. Bốn cây cột trụ chạm trổ thanh long trong đại sảnh lập tức cộng hưởng với lệnh bài. Chúng phóng ra bốn đạo xiềng xích linh lực mộc - hỏa đan xen, ghim chặt lấy ảo ảnh con rết máu giữa không trung.
Tà vật gào rít thảm thiết, thân hình vặn vẹo phun ra một đám khói xám xịt mang tính tà sát cực mạnh. Đám khói xẹt qua mép lưới thần thức của Lâm Mặc, trực tiếp nhắm vào mi tâm.
Hắn khẽ nhăn mặt, bước chân hơi lảo đảo. Linh hồn lập tức truyền đến một cơn đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm chọc. Thị giác bên mắt trái thoáng chốc tối sầm lại, hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận màu sắc và ánh sáng.
Cái giá của việc áp chế tà hồn dị biến là một phần thần hồn bị tà độc tiêm nhiễm. Hắn sẽ phải chịu cảnh mù lòa một bên mắt ít nhất nửa tháng, ngày đêm dùng linh hỏa nung nướng thức hải mới mong xua tan được mầm mống dị chủng này.
Dù vậy, xiềng xích linh lực đã thành công kéo rịt Huyết Ngô Công trở lại đáy hộp. Lâm Mặc điểm nhẹ ngón tay, một tấm Trấn Tà Phù cấp hai lấp lánh chu sa dán đè lên nắp, triệt để phong ấn đồ vật hung hiểm.
Cả đại sảnh im phăng phắc. Sắc mặt Lâm Vạn Đạt trắng bệch, nửa câu oán trách lúc nãy nuốt ngược vào bụng. Lão nhận ra, nếu thứ tà môn này phát nổ trong tộc địa, tổn thất không chỉ là vài chuyến hàng linh dược cỏn con.
Lâm Mặc không thèm nhìn vị Nhị Trưởng lão lấy một cái. Hắn sải bước tiến lên nửa bước, uy áp tu vi không hề nương tay mà bùng nổ. Linh áp ngưng tụ như thực chất, mang theo luồng sát khí lạnh lẽo, hóa thành một gánh nặng ngàn cân đè thẳng xuống vị trí của đội trưởng tuần tra.
Lâm Vạn Toàn đang đứng nép sát góc tường bỗng bủn rủn hai chân. Hắn biết sự việc đã bại lộ, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng như dã thú cùng đường. Gã cắn nát chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, kích phát tấm Huyết Độn Phù giấu sẵn trong tay áo.
Lớp huyết quang bao bọc lấy cơ thể gã, ý đồ lợi dụng khoảnh khắc trận pháp đang bị dồn ép để phá vỡ bức tường đá hoa cương bỏ trốn.
"Dưới mí mắt ta mà còn muốn giở trò phản nghịch?"
Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông. Một thanh phi kiếm màu thanh trúc bay vút ra, kéo theo dải tàn ảnh màu xanh biếc rực rỡ. Kiếm quang sắc lẹm chia làm ba đạo, chuẩn xác ghim thẳng vào hai khớp vai và bắp đùi phải của Lâm Vạn Toàn.
Lực đạo mạnh mẽ đinh gã dính chặt vào bức tường rào phía sau. Huyết quang của lá bùa trốn chạy lập tức vỡ vụn như bọt nước xà phòng. Lâm Vạn Toàn quỳ sụp xuống đất đánh rầm một tiếng. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lớp áo trong, xen lẫn với vệt đỏ tươi chảy dọc theo thân kiếm. Gã run rẩy kịch liệt, hàm răng đánh bò cạp vào nhau không dám phát ra tiếng rên la.
"Đồ vật này được lén đưa vào qua cửa Tây Nam trong đúng ca trực của ngươi." Lâm Mặc chắp tay sau lưng, thanh âm không lớn nhưng nện thẳng vào màng nhĩ từng người có mặt trong sảnh, mang theo âm ba chấn nhiếp tâm can.
Hắn bước tới, mũi giày giẫm lên mảnh ngọc bội hộ thân đã vỡ nát rơi rớt bên cạnh gã tội đồ. "Trận bàn kiểm soát sương mù ở góc đó đã bị ai âm thầm động tay chân. Ngươi cố tình rút ba thanh Tụ Linh Cờ ra khỏi vị trí Khảm Thủy, khiến linh khí ngũ hành mất cân bằng."
Giọng nói của người thanh niên lạnh lẽo như băng vạn năm. "Việc này tạo ra một lỗ hổng mười trượng trong vòng nửa nén nhang, đủ để tà tu bên ngoài nhét thứ này vào. Tự giác khai ra kẻ đứng sau, hay đợi ta tự mình dùng Sưu Hồn Thuật?"
Chiếc hộp gỗ Ô Đào nện xuống mặt bàn lim, phát ra một tiếng va chạm khô khốc. Lớp bùa chú Liệt Dương Phù dán trên nắp hộp xèo xèo bốc khói, để lộ ra đồ án Huyết Ngô Công nham nhở tà khí. Khí lạnh âm u lập tức tràn ra, ngưng kết hơi nước trong Nghị Sự Đường thành những hạt sương đen kịt. Nhị Trưởng lão Lâm Vạn Đạt lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt. Lời chất vấn về tám ngàn linh thạch bồi thường vừa rồi hoàn toàn kẹt lại trong cổ họng lão. Ánh mắt lão hoảng sợ nhìn chằm chằm vào hốc mắt trái của Lâm Mặc. Nơi đó không còn tròng đen, chỉ sót lại một mảng mây mờ vẩn đục màu lam xám, tản mát ra dư vị thần hồn bị tà độc cắn nuốt đến mức mù lòa tạm thời.
Đồ vật này được đào lên từ lõi hỏa mạch góc Tây Nam. Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, thanh âm khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ.
Kẻ địch không thèm nhắm vào mấy lô Tĩnh Tâm Thảo cỏn con của Nhị bá. Thứ chúng muốn, là dùng trận văn nguyền rủa này để đánh dấu vĩnh viễn tọa độ địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Chỉ cần nửa đồ án còn lại được kích hoạt, một đài truyền tống ngầm sẽ mọc lên ngay giữa lòng cấm địa gia tộc.
Cả sảnh đường rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Hơn mười vị Chấp sự hít vào một ngụm khí lạnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo đạo bào. Chấp sự quản lý tuần tra Lâm Thủ Kính khẽ rùng mình, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lấy viên ngọc giản ghi chép danh sách gác đêm. Gã biết rõ điệt nhi của mình đã lén bỏ vị trí ở góc Tây Nam để đi uống rượu vào canh ba hôm trước. Sự sơ suất mang tính cá nhân này không ngờ lại mở ra một lỗ hổng chí mạng cho tà tu xâm nhập.
Truyền lệnh của ta, mở Tàng Bảo Các tầng hai. Lâm Mặc không để cho bọn họ có thời gian tiêu hóa sự sợ hãi, quyết đoán ban bố mệnh lệnh.
Rút toàn bộ ba viên Tẩy Tủy Đan và mười bình Hồi Linh Tán giao cho đội Chấp Pháp. Bắt đầu từ canh ba đêm nay, đình chỉ toàn bộ chức vụ quản lý linh điền của Tam chi. Toàn bộ nam đinh trên mười lăm tuổi của nhánh này phải sung quân, chuyển xuống canh gác chín cửa hầm mỏ phế khí.
Gia chủ, Tam chi chịu trách nhiệm chính về sản lượng linh dược, ngài làm vậy là cắt đứt mạch máu kinh tế của gia tộc! Lâm Thủ Kính nhịn không được bước ra can ngăn, giọng nói mang theo vài phần run rẩy vì chột dạ.
Linh điền quan trọng hay mạng sống toàn tộc quan trọng? Lâm Mặc quét ánh mắt độc nhãn lạnh lẽo về phía kẻ vừa lên tiếng, sát ý mỏng manh khóa chặt lấy khí cơ của đối phương.
Kẻ nào để lọt tà vật vào hỏa mạch, nhánh đó phải lấy công chuộc tội. Ghi sổ công huân, Tam chi nợ tộc khố năm ngàn điểm đóng góp, trừ dần vào bổng lộc hàng tháng trong mười năm tới. Bất cứ ai dám kháng lệnh, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả.
Hắn tháo lệnh bài Trưởng lão bằng ngọc bích bên hông, ném thẳng vào tay Lâm Vạn Đạt. Vật chứng mang tính biểu tượng này chạm vào lòng bàn tay Nhị Trưởng lão, lạnh buốt và nặng trĩu áp lực sinh tử.
Nhị bá, ngài cầm lệnh bài của ta, đích thân dẫn đội hộ vệ tới phường thị. Không phải để giao hàng, mà là mang ba lô Tĩnh Tâm Thảo kia đi cầm cố cho Bách Bảo Các. Đổi toàn bộ lấy Xích Hỏa Phù, Trận bàn phòng ngự hệ Thổ và hai mươi cân Tinh Thiết mang về đây.
Lâm Vạn Đạt nắm chặt miếng ngọc bài, khớp ngón tay trắng bệch. Lão sụp mắt cúi đầu thọ mệnh, trong lòng dâng lên một cỗ cay đắng. Lão hiểu rõ hành động giao ra ngọc bài này đồng nghĩa với việc quyền lực thương mại ngoại vi của lão đã chính thức bị tước đoạt, chuyển giao toàn bộ tài nguyên sang phục vụ chiến tranh.
Đúng lúc này, chiếc hộp gỗ Ô Đào trên bàn bỗng rung lên bần bật. Lớp bùa chú Liệt Dương Phù rách toạc một đường tà dị. Từ trong khe hở xém đen, một sợi tơ máu mỏng dính lao vút ra. Nó không tấn công trực diện mà bắn thẳng lên bức hoành phi cổ kính treo giữa sảnh đường, ngưng tụ thành một chữ Hán viết bằng máu tươi tản mát sát khí ngút trời.
Chữ Tam.
Chữ máu này không ngừng hấp thụ linh khí mộc thuộc tính trong không khí để duy trì sự tồn tại, báo hiệu thời gian đài truyền tống bên kia bắt đầu cưỡng chế khởi động. Lâm Mặc che lấy con mắt trái đang rỉ ra một tia máu đen, nghiến răng cảm nhận sự chấn động truyền đến từ ngọc giản khống chế đại trận. Gia tộc chỉ còn đúng ba ngày để đào ra trận nhãn thứ hai đang bị chôn vùi ở đâu đó trong lòng núi, nếu không, toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ hóa thành lò mổ của tà tu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.