Chương 195: Lại Một Nửa
Đăng: 29/07/2026 09:38
3,900 từ
3 lượt đọc
Kẻ địch từ xa đã tính toán vạn toàn. Chúng muốn mượn dòng thủy mạch ngầm này để gieo rắc tử khí thẳng vào hệ thống rễ chính của cội Tử Trúc.
Lâm Mặc cắn chặt răng. Hắn không màng đến con mắt trái đang rủ xuống mờ mịt vì trúng độc trước đó, lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Một dải lụa màu lục sẫm bay vút ra. Nó uốn lượn trong không trung rồi hóa thành một bàn tay khổng lồ tóm chặt lấy vật tà ám đang cắm dưới bùn.
Đây là Thanh Đằng Khổn Tiên Tác. Kiện pháp khí trung phẩm này chuyên dùng để phong tỏa uế vật, do hắn tốn không ít công sức mượn từ kho tộc.
Bàn tay lụa vừa chạm vào bề mặt kim loại rỉ sét. Những phù văn hình đầu lâu bỗng nhiên há miệng gào thét vô thanh, tạo ra hàng loạt gợn sóng nhạt nhòa trong không khí.
Chỉ trong một nhịp thở, tia huyết tuyến đang cắm dưới nước đột ngột phình to. Nó vặn vẹo như một con đỉa khổng lồ hút no máu tươi.
Dị vật mượn lực đẩy ngược từ mạch ngầm, dội thẳng một cỗ thi khí âm hàn lên Thanh Đằng Khổn Tiên Tác.
Lớp lụa lục sẫm xèo xèo bốc khói xám. Linh quang cấp tốc ảm đạm rồi đứt phăng thành từng khúc vụn rớt lả tả xuống vũng lầy đen ngòm.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Bước chân hắn lùi lại nửa nhịp, mượn thế né tránh tàn dư của luồng thi khí đang phát tán.
Hắn sớm đoán được pháp khí trung phẩm không thể dễ dàng áp chế một trận nhãn mang theo dao động truyền tống tinh vi đến vậy.
Sợi dây lụa kia vốn chỉ là mồi nhử. Mục đích thực sự của hắn là dò xét quy luật lưu chuyển linh lực quanh vùng nước trũng.
Thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ lập tức tràn ra. Luồng vô hình chi lực cẩn thận lướt dọc theo tia huyết tuyến đỏ rực.
Lâm Mặc cau mày phát hiện điểm mấu chốt. Ám khí kia không tự sinh ra lực lượng, mà đang không ngừng trộm lấy linh khí thủy thuộc tính.
Nước dưới hố càng đục, không gian xung quanh vật thể càng vặn vẹo dữ dội. Trận văn ma đạo bắt đầu thành hình.
Một góc hư ảnh của tòa tế đàn bằng xương trắng lờ mờ hiện ra. Khí tức tử vong bao trùm ngay phía trên lớp bùn lầy lội.
Nếu để hư ảnh này ngưng thực, hậu quả sẽ cực kỳ tồi tệ. Một tu sĩ ma đạo cường đại có thể trực tiếp bước qua không gian, giáng lâm cấm địa.
Không thể chần chừ thêm nửa cái chớp mắt. Nam tử vung tay trái lên, ném ra ba lá bùa màu vàng đất mang theo họa tiết mai rùa sần sùi.
Ba tấm Hậu Thổ Trấn Lưu Phù nhanh chóng tản ra. Chúng dán chặt vào ba góc vách đá xung quanh hố sâu, hình thành một tam giác phong tỏa địa mạch.
Hắn phi tốc bấm niệm pháp quyết. Pháp lực mộc thuộc tính điên cuồng rót vào trung tâm của tam giác trận, kích phát uy năng phù lục.
Thay vì tấn công trực diện vào lớp không gian bảo vệ, hắn chọn cách bạo liệt hơn. Đó là cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp năng lượng.
Mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Lớp đất sét nghìn năm dưới đáy hố ầm ầm trồi lên, mang theo hơi thở nặng nề của đại địa.
Khối bùn đất nhanh chóng đan xen vào nhau. Chúng hóa thành một bức tường kiên cố chắn ngang dòng chảy của mạch nước ngầm.
Dòng nước tinh khiết bị chặn đứng. Tia huyết tuyến mất đi môi trường khuếch tán liền co rút lại như con rắn bị giẫm trúng đuôi.
Thế nhưng, phù văn đầu lâu dường như có linh trí. Trận nhãn lập tức thay đổi phương thức vận hành để sinh tồn.
Chúng không cố gắng hút nước nữa. Đám đầu lâu chuyển sang cắn nuốt không khí, tạo ra một vòng xoáy hấp lực đen ngòm.
Mục tiêu mới của vòng xoáy chính là dải thần thức của Lâm Mặc đang lơ lửng gần đó. Một lực kéo xé kinh hoàng ập đến.
Cỗ lực lượng này dường như muốn lôi cả một phần linh hồn của hắn vào trong thông đạo truyền tống, làm vật tế cờ cho tế đàn xương.
Lâm Mặc quyết đoán cắn nát đầu ngón tay trỏ. Hắn vẽ nhanh một đạo huyết phù lên mi tâm để tạm thời trấn định tâm thần.
Cùng lúc đó, hắn nghiến răng thi triển bí thuật. Nam tử chủ động chém đứt một luồng thần hồn to bằng ngón tay vừa bị hút sâu vào vòng xoáy.
Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Thính giác của hắn lập tức mất đi, hai tai chảy ra dòng máu đen đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng u u vô tận.
Luồng thần hồn bị cắt đứt mang theo mộc linh tinh thuần. Vừa lọt vào trung tâm vòng xoáy, nó liền bị hắn hung hăng kích nổ từ xa.
Sự xung đột giữa mộc linh khí bạo loạn và cấu trúc âm tà tạo ra chấn động lớn. Dư ba triệt để xé rách thông đạo của trận pháp không gian.
Hư ảnh tế đàn xương trắng chớp lóe vài cái. Sau đó, nó vỡ vụn thành vô số điểm sáng tàn lụi rồi tan biến vào hư vô.
Vật tà ám mất đi lực lượng duy trì. Nó rơi tõm xuống nền đất sét khô cằn, phát ra một tiếng va chạm âm vang.
Những phù văn đầu lâu trên thân kim loại mờ đi hẳn. Lớp rỉ sét bong tróc, để lộ ra một ký hiệu gia huy khắc chìm ở phần đuôi.
Đó là hình ảnh một đóa hoa sen chín cánh. Ký hiệu này tuyệt đối không thuộc về Tôn gia, kẻ địch vốn đang giao chiến ở tiền tuyến.
Nó là tiêu chí của một thế lực thần bí. Kẻ thù này từng xuất hiện trong ghi chép cổ của Lâm gia từ mấy trăm năm trước.
Lâm Mặc ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đóa hoa sen, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Mối nguy truyền tống đã được giải trừ, nhưng hậu quả để lại vô cùng nghiêm trọng. Mạch nước ngầm đã bị bức tường đất sét phong tỏa vĩnh viễn.
Điều này đồng nghĩa với việc rễ chính của cội Tử Trúc tạm thời mất đi nguồn tưới tiêu quan trọng nhất.
Những chiếc lá trúc xung quanh bắt đầu xuất hiện vệt úa vàng. Gia tộc chính thức bị đẩy vào một nguy cơ khô héo tài nguyên hoàn toàn mới.
Ba đạo hoàng quang từ linh phù bùng lên, đan xen vào nhau tạo thành một bức tường đất dày đặc đè ép thẳng xuống vũng lầy. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai khi linh lực thổ thuộc tính va chạm kịch liệt với luồng thi khí đang bảo vệ hư ảnh tế đàn xương trắng. Lớp bùn nhão dưới chân Lâm Mặc nứt nẻ, hơi nước bốc lên ngùn ngụt mang theo mùi hôi thối nồng nặc. Bức tường đất do phù lục ngưng kết thành công phong tỏa tia huyết tuyến, triệt để cắt đứt nguồn cung cấp thủy linh khí từ mạch ngầm.
Hư ảnh tế đàn khẽ chấn động, những bóng ma đầu lâu mờ dần đi. Nhưng kẻ địch ở đầu bên kia không gian tuyệt đối không phải hạng hời hợt. Thông qua sự gián đoạn của trận pháp, một luồng thần thức lạnh lẽo mang theo sát ý ngút trời đột ngột quét ngược trở lại. Trong bóng tối, âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên rắc rắc. Kẻ địch bên kia quả quyết từ bỏ việc ngưng thực toàn bộ tế đàn, chủ động hiến tế hai góc đài xương trắng.
Lượng uế khí khổng lồ bị nén lại, hóa thành một chiếc gai nhọn màu xám xịt to bằng ngón tay. Chiếc gai tà ác này không lao về phía Lâm Mặc mà đâm thẳng vào điểm giao thoa của ba đạo hoàng quang, chính là mắt trận của Tam Giác Hậu Thổ. Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Bức tường đất kiên cố nháy mắt xuất hiện hàng loạt vết nứt mạng nhện, linh quang ảm đạm đi trông thấy. Lực phản chấn truyền dọc theo thần thức khiến Lâm Mặc lảo đảo, linh khí trong cơ thể nháy mắt đình trệ.
Nếu để gai nhọn kia phá vỡ trận nhãn phù lục, tà vật sẽ mượn khe hở không gian đâm thẳng vào trung tâm linh mạch của gia tộc. Lâm Mặc khẽ cắn chót lưỡi để duy trì sự tỉnh táo, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn không rót thêm pháp lực vào phù lục đang rạn nứt, mà lập tức chuyển hướng, ấn mạnh bàn tay phải lên vách đất lạnh lẽo phía sau lưng. Nơi đó có một đoạn rễ phụ của cội Tử Trúc đã khô héo từ trăm năm trước. Hắn vận chuyển mộc linh lực, trực tiếp kích động giọt Mộc Bản Nguyên đang nằm im lìm trong đan điền.
Một tia sinh cơ tinh thuần màu xanh ngọc bích bị cưỡng ép rút ra, truyền dọc theo cánh tay phải tràn vào đoạn rễ khô. Cái giá phải trả lập tức ập đến. Làn da trên bàn tay phải của Lâm Mặc nhanh chóng nhăn nheo, sần sùi rồi bong tróc từng mảng như vỏ cây khô hạn. Thọ nguyên của hắn trong nháy mắt bốc hơi ròng rã năm năm, đổi lấy một nhịp hồi sinh ngắn ngủi cho nhánh rễ cạn kiệt.
Đoạn rễ Tử Trúc bỗng nhiên bừng lên lục quang chói lọi, vươn dài ra như một con mộc long xé gió lao tới. Nó không tấn công chiếc gai nhọn, mà đâm phập vào chính giữa khe nứt của bức tường đất, hoàn mỹ thay thế mắt trận Hậu Thổ đang vỡ nát. Mộc sinh thổ, linh lực hệ mộc nương theo rễ cây dồn dập tẩm bổ cho trận văn phù lục. Bức tường đất đang trên đà sụp đổ bất ngờ ngưng tụ lại, vững vàng kẹp chặt chiếc gai xám xịt ở giữa không trung.
Sự giằng co giữa sinh cơ của cội trúc và thi độc tử khí tạo ra một luồng vòng xoáy linh lực dữ dội quét sạch lớp bùn nhầy nhụa bên dưới. Chiếc đinh sắt rỉ sét mất đi lớp ngụy trang, để lộ ra một mặt bùa bằng đồng thau nhỏ xíu được hàn kín ở phần đuôi. Trên mặt đồng thau khắc rõ ràng ký hiệu chữ Huyết vặn vẹo của Huyết Cốt Môn, một tông môn ma đạo khét tiếng ở biên giới Nam Cương.
Huyết Cốt Môn cớ sao lại biết được tọa độ thủy mạch ngầm của Lâm gia?
Lâm Mặc thầm giật mình, trong đầu xẹt qua vô vàn suy tính. Hắn híp chặt con mắt còn lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Bức tường đất được rễ trúc gia cố tuy tạm thời chặn đứng chiếc gai tà ác, nhưng mặt bùa bằng đồng thau kia lại bắt đầu tự động bốc cháy. Từng ngọn lửa màu lục thẫm không nhiệt độ lan ra theo dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn bò ngược lên phía hệ thống rễ chính của cội Tử Trúc.
linh lực trầm ổn của Hậu Thổ Trấn Mạch Phù.
Ba lá bùa cấp hai bùng nổ giữa không trung, hóa thành ba khối cự thạch hư ảnh nện mạnh xuống vũng lầy. Thổ khắc Thủy, mảng đất bùn nhão nhoét tức thì khô cứng lại như sắt nguội. Mạch nước ngầm lộ thiên bị trọng lực đè ép, hung hăng đứt đoạn. Không còn nguồn cung cấp linh khí thủy thuộc tính, hư ảnh tế đàn xương trắng trên mặt vũng bùn lập tức chấn động kịch liệt. Biên giới không gian bắt đầu vặn vẹo rạn nứt, dấu hiệu truyền tống bị đình trệ hoàn toàn.
Lâm Mặc chưa kịp thở phào, một luồng thần thức lạnh lẽo từ đầu kia khe nứt đã quét tới. Kẻ địch giấu mặt cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra mưu đồ mượn địa mạch cắt đứt nguồn lực của hắn. Đối phương dứt khoát từ bỏ việc truyền tống bản thể, cấp tốc thay đổi chiến thuật. Tế đàn xương trắng bên kia không gian ầm ầm sụp đổ. Toàn bộ lực lượng hiến tế hội tụ lại thành một chiếc gai nhọn đen ngòm, mang theo uế khí đặc sệt đâm thẳng qua vách ngăn hư không.
Mục tiêu của chiếc gai không phải nhục thân Lâm Mặc, mà là hệ thống rễ chính của cội Tử Trúc đang ẩn sâu dưới lớp đất cứng. Kẻ địch muốn hủy diệt triệt để căn cơ linh mạch của Lâm gia.
Nam tử cắn chặt răng, tay phải vươn ra bấm niệm pháp quyết. Hắn cưỡng ép kết nối thần hồn với giọt Mộc Bản Nguyên, điều động một nhánh rễ cái to bằng bắp đùi người lớn trồi lên cản địa. Sinh cơ dồi dào của rễ Tử Trúc đan xen thành một tấm mộc thuẫn màu xanh ngọc bích. Tấm mộc thuẫn bừng sáng, hung hăng va chạm với chiếc gai nhọn tử khí.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, sương mù xám xịt bốc lên nghi ngút che khuất cả tầm nhìn. Lực lượng ăn mòn khổng lồ từ gai nhọn men theo rễ trúc, trào ngược thẳng vào nhục thân của Lâm Mặc thông qua khế ước bổn mạng. Nhịp độ giao phong không có chỗ cho sự lùi bước.
Cái giá phải trả hiện rõ ngay tức khắc trên cơ thể người tu sĩ. Toàn bộ huyết nhục trên cánh tay phải của hắn nhanh chóng rút đi. Lớp da dẻ vốn dĩ bình thường nay biến thành khô héo, sần sùi hệt như vỏ cây mục nát. Căn cơ thọ nguyên bốc hơi ròng rã năm năm chỉ trong một nhịp thở, nhưng hắn vẫn gắt gao trụ vững tại vũng lầy.
Bên kia khe nứt, đối thủ nhận ra gai nhọn bị chặn đứng liền tiếp tục biến chiêu. Chiếc gai nhọn đột ngột nổ tung, hóa thành hàng ngàn sợi tơ đen li ti quấn chặt lấy rễ cái Tử Trúc. Chúng không tấn công đả thương nữa mà sinh ra lực kéo không gian cực mạnh. Kẻ địch muốn lôi cả cội trúc ngàn năm cùng mắt trận linh khí vào trong dòng chảy đục ngầu của hư không toái liệt.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc nứt toác, toàn bộ ngọn núi khẽ rung chuyển. Nếu rễ cái bị nhổ bật, linh mạch cấp hai của gia tộc sẽ vĩnh viễn rớt phẩm. Thế cục ép hắn phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn.
"Cắt đuôi giữ mạng, trận văn nghịch chuyển!"
Lâm Mặc khẽ quát một tiếng trầm đục, bàn tay trái vỗ mạnh vào bên hông lôi ra một khối ngọc ấn vuông vức. Đây là Trấn Tộc Ấn, tín vật khống chế toàn bộ trận pháp bảo vệ Tử Trúc Lĩnh. Nam tử dồn chút linh lực thuần tịnh cuối cùng vào ngọc ấn, dứt khoát kích hoạt Sát Trận của cấm địa. Hắn lựa chọn hy sinh lớp đất linh điền phía trên để giữ lấy cội rễ bên dưới.
Một đạo sát quang hình bán nguyệt từ sâu trong lòng núi chém ngược lên, chuẩn xác trúng vào điểm giao thoa giữa rễ trúc và khe nứt không gian. Không gian bóp méo phát ra tiếng vỡ vụn giòn tan. Khe nứt bị sát quang chém đứt, triệt tiêu hoàn toàn lực kéo của hàng ngàn sợi tơ đen.
Hậu quả để lại cho gia tộc vô cùng nặng nề. Dư âm của Sát Trận cày nát toàn bộ lớp linh thổ thượng phẩm của Dược Viên số một. Hàng trăm gốc linh thảo đang độ thu hoạch tức thì héo úa, biến thành tro bụi dưới sức ép của trận văn. Đất đai cằn cỗi, linh khí tản mát, Lâm gia đã đánh mất một nửa nguồn thu nhập trong vòng mười năm tới.
Khe nứt không gian khép lại hoàn toàn, để lại một khoảng lặng chết chóc dưới đáy hố. Giữa đống đất đá ngổn ngang, một vật thể bằng kim loại rơi cạch xuống nền đá cứng. Đó là một nửa chiếc vòng tay bằng đồng điếu, trên mặt khắc rõ phù hiệu hình đầu lâu đang rỉ ra từng giọt chất lỏng màu tím sẫm. Vật chứng này hoàn toàn không có khí tức của Tôn gia, mà mang đậm đặc trưng công pháp tà môn của Huyết Cốt Tông lân cận.
...khí tức trầm ổn của đại địa. Ba tấm Hậu Thổ Trấn Mạch Phù bùng lên giữa không trung, hóa thành ba cột sáng màu nâu sẫm mang theo ký hiệu hình bát quái cắm phập xuống xung quanh vũng bùn. Lâm Mặc không chọn công kích trực diện vào chiếc đinh sắt đang điên cuồng hút lấy linh khí. Hắn mượn uy năng của phù lục diện rộng để thiết lập một lồng giam bằng đất, phong tỏa hoàn toàn mạch nước ngầm lộ thiên dưới đáy hố.
Linh lực thổ thuộc tính cuồn cuộn tràn ra, mang theo sức nặng ngàn cân ép xuống mặt đất. Bùn lầy nhão nhoét dưới tác động của trận văn vây khốn liền xèo xèo bốc hơi nước. Chúng nhanh chóng đông cứng lại thành một khối đá cuội kiên cố, bề mặt nhẵn bóng không một khe hở. Trận văn ma đạo khắc trên đinh sắt lóe lên tia sáng đỏ chống cự, nhưng lập tức bị lớp đá nâu sẫm đè bẹp. Nguồn cung cấp thủy linh lực cho dị vật tà ám bị triệt để cắt đứt.
Hư ảnh tế đàn xương trắng lơ lửng trên không trung mất đi năng lượng duy trì liền lập tức mờ đi trông thấy, những tiếng gào thét của oan hồn cũng nhỏ dần. Kẻ địch giấu mặt ở đầu bên kia không gian nhanh chóng nhận ra sự thay đổi đột ngột của dòng chảy địa mạch. Một tiếng hừ lạnh lẽo văng vẳng truyền qua khe hở không gian. Âm thanh ấy mang theo sự tức giận tột độ, xen lẫn kinh ngạc trước phản ứng quá mức nhạy bén của vị tu sĩ Trúc Cơ này.
Đối phương quyết đoán thay đổi chiến thuật, không thèm dây dưa thêm. Kẻ đó từ bỏ việc ngưng thực tế đàn truyền tống để giáng lâm bản thể, lập tức đảo ngược toàn bộ trận văn ma đạo đang vận hành. Lực lượng không gian vốn đang mở rộng thông đạo bỗng nhiên co rút lại đến cực hạn. Một cỗ chấn động vặn vẹo xé rách không khí, tạo ra vô số tia lửa điện màu đen cùng âm thanh ma sát rợn người.
Toàn bộ hư ảnh xương trắng nổ tung, hóa thành hàng ngàn sợi tơ đen kịt mang theo lực lượng cắn nuốt không gian. Đám tơ này uốn éo như bầy rắn độc, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lâm Mặc mà phóng vút đi. Chúng đan xen vào nhau, quấn chặt lấy phần rễ cái khổng lồ của cội Tử Trúc. Lực kéo khổng lồ từ hư không bùng phát, chực chờ nhổ bật cả ngọn núi chứa đựng căn cơ của Lâm gia mang đi.
Toàn bộ cấm địa rung bần bật như vừa trải qua một trận động đất kinh hoàng. Từng mảng đá lớn trên vách động ầm ầm đổ sụp xuống mặt đất, tạo thành những hố sâu hoắm đầy bụi mù. Không khí tràn ngập mùi đất đá vỡ vụn và sát khí lạnh lẽo. Rễ cái Tử Trúc phát ra tiếng nứt gãy chói tai. Hàng loạt chiếc lá trúc màu tím trên cành cao đột ngột úa vàng, lả tả rơi rụng xuống mặt đất như một cơn mưa thu buồn bã.
Linh quang màu ngọc bích của mộc linh mạch mờ nhạt dần dưới sự ăn mòn tàn khốc của tơ đen. Những vết nứt trên bộ rễ cổ thụ rỉ ra thứ nhựa trong suốt mang theo mùi thơm ngát đặc trưng. Thế nhưng, thứ tinh hoa này rất nhanh bị hắc khí đồng hóa thành màu xám xịt đầy tử khí. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng sinh cơ của linh mạch gia tộc đang tuôn trào ra ngoài như vỡ đê, chuẩn bị bị tước đoạt hoàn toàn.
Nằm mơ! Hắn gầm lên một tiếng trong yết hầu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn quyết tuyệt, không màng đến sống chết của bản thân. Cánh tay phải vốn đã khô héo như vỏ cây mục sau khi thi triển bí thuật thấu chi thọ nguyên trước đó, lại một lần nữa bị hắn cưỡng ép nâng lên. Từng khớp xương khô khốc vang lên tiếng rắc rắc rợn người, tựa hồ có thể vỡ vụn thành bột mịn bất cứ lúc nào nếu cử động quá mạnh.
Lâm Mặc không dùng pháp thuật tấn công thực thể, mà trực tiếp đặt Cửu Cung Trấn Mạch Bàn lên lòng bàn tay phải. Hắn điên cuồng rót toàn bộ thần thức vào tâm la bàn, kích hoạt hình thái tự hủy của trận bảo. Cái giá phải trả đến ngay lập tức và vô cùng khốc liệt. Thức hải của hắn kịch liệt chấn động, sinh ra những vết nứt vô hình. Con mắt phải vốn đang sáng ngời đột nhiên kết tinh lại thành một khối ngọc thạch vô hồn.
Thị lực một bên vĩnh viễn mất đi, thế giới trong mắt hắn chỉ còn lại một nửa. Kèm theo đó, hàng loạt vết nứt nhỏ xuất hiện trên xương cánh tay phải. Tủy xương màu vàng nhạt rỉ ra qua lỗ chân lông, thấm đẫm tay áo đạo bào. Dù chịu đựng thống khổ tột cùng tàn phá cơ thể, sắc mặt Lâm Mặc vẫn lạnh như băng. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm trận bàn đang tỏa ra ánh sáng chói lọi của sự hủy diệt.
Món pháp khí trận đạo thượng phẩm tốn bao công sức tích cóp của cả gia tộc nháy mắt rạn nứt. Bề mặt la bàn xuất hiện những đường vân mạng nhện chằng chịt, tỏa ra nhiệt lượng kinh hồn. Kim gài định vị xoay tít điên cuồng rồi gãy nát thành bột phấn. Một luồng linh lực cuồng bạo mang theo sát khí sắc bén của kim thuộc tính bùng nổ từ tâm la bàn, hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm vô hình chém thẳng vào đám tơ đen đang quấn lấy rễ trúc.
Lâm Mặc cắn chặt răng. Hắn không màng đến con mắt trái đang rủ xuống mờ mịt vì trúng độc trước đó, lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Một dải lụa màu lục sẫm bay vút ra. Nó uốn lượn trong không trung rồi hóa thành một bàn tay khổng lồ tóm chặt lấy vật tà ám đang cắm dưới bùn.
Đây là Thanh Đằng Khổn Tiên Tác. Kiện pháp khí trung phẩm này chuyên dùng để phong tỏa uế vật, do hắn tốn không ít công sức mượn từ kho tộc.
Bàn tay lụa vừa chạm vào bề mặt kim loại rỉ sét. Những phù văn hình đầu lâu bỗng nhiên há miệng gào thét vô thanh, tạo ra hàng loạt gợn sóng nhạt nhòa trong không khí.
Chỉ trong một nhịp thở, tia huyết tuyến đang cắm dưới nước đột ngột phình to. Nó vặn vẹo như một con đỉa khổng lồ hút no máu tươi.
Dị vật mượn lực đẩy ngược từ mạch ngầm, dội thẳng một cỗ thi khí âm hàn lên Thanh Đằng Khổn Tiên Tác.
Lớp lụa lục sẫm xèo xèo bốc khói xám. Linh quang cấp tốc ảm đạm rồi đứt phăng thành từng khúc vụn rớt lả tả xuống vũng lầy đen ngòm.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Bước chân hắn lùi lại nửa nhịp, mượn thế né tránh tàn dư của luồng thi khí đang phát tán.
Hắn sớm đoán được pháp khí trung phẩm không thể dễ dàng áp chế một trận nhãn mang theo dao động truyền tống tinh vi đến vậy.
Sợi dây lụa kia vốn chỉ là mồi nhử. Mục đích thực sự của hắn là dò xét quy luật lưu chuyển linh lực quanh vùng nước trũng.
Thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ lập tức tràn ra. Luồng vô hình chi lực cẩn thận lướt dọc theo tia huyết tuyến đỏ rực.
Lâm Mặc cau mày phát hiện điểm mấu chốt. Ám khí kia không tự sinh ra lực lượng, mà đang không ngừng trộm lấy linh khí thủy thuộc tính.
Nước dưới hố càng đục, không gian xung quanh vật thể càng vặn vẹo dữ dội. Trận văn ma đạo bắt đầu thành hình.
Một góc hư ảnh của tòa tế đàn bằng xương trắng lờ mờ hiện ra. Khí tức tử vong bao trùm ngay phía trên lớp bùn lầy lội.
Nếu để hư ảnh này ngưng thực, hậu quả sẽ cực kỳ tồi tệ. Một tu sĩ ma đạo cường đại có thể trực tiếp bước qua không gian, giáng lâm cấm địa.
Không thể chần chừ thêm nửa cái chớp mắt. Nam tử vung tay trái lên, ném ra ba lá bùa màu vàng đất mang theo họa tiết mai rùa sần sùi.
Ba tấm Hậu Thổ Trấn Lưu Phù nhanh chóng tản ra. Chúng dán chặt vào ba góc vách đá xung quanh hố sâu, hình thành một tam giác phong tỏa địa mạch.
Hắn phi tốc bấm niệm pháp quyết. Pháp lực mộc thuộc tính điên cuồng rót vào trung tâm của tam giác trận, kích phát uy năng phù lục.
Thay vì tấn công trực diện vào lớp không gian bảo vệ, hắn chọn cách bạo liệt hơn. Đó là cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp năng lượng.
Mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Lớp đất sét nghìn năm dưới đáy hố ầm ầm trồi lên, mang theo hơi thở nặng nề của đại địa.
Khối bùn đất nhanh chóng đan xen vào nhau. Chúng hóa thành một bức tường kiên cố chắn ngang dòng chảy của mạch nước ngầm.
Dòng nước tinh khiết bị chặn đứng. Tia huyết tuyến mất đi môi trường khuếch tán liền co rút lại như con rắn bị giẫm trúng đuôi.
Thế nhưng, phù văn đầu lâu dường như có linh trí. Trận nhãn lập tức thay đổi phương thức vận hành để sinh tồn.
Chúng không cố gắng hút nước nữa. Đám đầu lâu chuyển sang cắn nuốt không khí, tạo ra một vòng xoáy hấp lực đen ngòm.
Mục tiêu mới của vòng xoáy chính là dải thần thức của Lâm Mặc đang lơ lửng gần đó. Một lực kéo xé kinh hoàng ập đến.
Cỗ lực lượng này dường như muốn lôi cả một phần linh hồn của hắn vào trong thông đạo truyền tống, làm vật tế cờ cho tế đàn xương.
Lâm Mặc quyết đoán cắn nát đầu ngón tay trỏ. Hắn vẽ nhanh một đạo huyết phù lên mi tâm để tạm thời trấn định tâm thần.
Cùng lúc đó, hắn nghiến răng thi triển bí thuật. Nam tử chủ động chém đứt một luồng thần hồn to bằng ngón tay vừa bị hút sâu vào vòng xoáy.
Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Thính giác của hắn lập tức mất đi, hai tai chảy ra dòng máu đen đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng u u vô tận.
Luồng thần hồn bị cắt đứt mang theo mộc linh tinh thuần. Vừa lọt vào trung tâm vòng xoáy, nó liền bị hắn hung hăng kích nổ từ xa.
Sự xung đột giữa mộc linh khí bạo loạn và cấu trúc âm tà tạo ra chấn động lớn. Dư ba triệt để xé rách thông đạo của trận pháp không gian.
Hư ảnh tế đàn xương trắng chớp lóe vài cái. Sau đó, nó vỡ vụn thành vô số điểm sáng tàn lụi rồi tan biến vào hư vô.
Vật tà ám mất đi lực lượng duy trì. Nó rơi tõm xuống nền đất sét khô cằn, phát ra một tiếng va chạm âm vang.
Những phù văn đầu lâu trên thân kim loại mờ đi hẳn. Lớp rỉ sét bong tróc, để lộ ra một ký hiệu gia huy khắc chìm ở phần đuôi.
Đó là hình ảnh một đóa hoa sen chín cánh. Ký hiệu này tuyệt đối không thuộc về Tôn gia, kẻ địch vốn đang giao chiến ở tiền tuyến.
Nó là tiêu chí của một thế lực thần bí. Kẻ thù này từng xuất hiện trong ghi chép cổ của Lâm gia từ mấy trăm năm trước.
Lâm Mặc ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đóa hoa sen, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Mối nguy truyền tống đã được giải trừ, nhưng hậu quả để lại vô cùng nghiêm trọng. Mạch nước ngầm đã bị bức tường đất sét phong tỏa vĩnh viễn.
Điều này đồng nghĩa với việc rễ chính của cội Tử Trúc tạm thời mất đi nguồn tưới tiêu quan trọng nhất.
Những chiếc lá trúc xung quanh bắt đầu xuất hiện vệt úa vàng. Gia tộc chính thức bị đẩy vào một nguy cơ khô héo tài nguyên hoàn toàn mới.
Ba đạo hoàng quang từ linh phù bùng lên, đan xen vào nhau tạo thành một bức tường đất dày đặc đè ép thẳng xuống vũng lầy. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai khi linh lực thổ thuộc tính va chạm kịch liệt với luồng thi khí đang bảo vệ hư ảnh tế đàn xương trắng. Lớp bùn nhão dưới chân Lâm Mặc nứt nẻ, hơi nước bốc lên ngùn ngụt mang theo mùi hôi thối nồng nặc. Bức tường đất do phù lục ngưng kết thành công phong tỏa tia huyết tuyến, triệt để cắt đứt nguồn cung cấp thủy linh khí từ mạch ngầm.
Hư ảnh tế đàn khẽ chấn động, những bóng ma đầu lâu mờ dần đi. Nhưng kẻ địch ở đầu bên kia không gian tuyệt đối không phải hạng hời hợt. Thông qua sự gián đoạn của trận pháp, một luồng thần thức lạnh lẽo mang theo sát ý ngút trời đột ngột quét ngược trở lại. Trong bóng tối, âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên rắc rắc. Kẻ địch bên kia quả quyết từ bỏ việc ngưng thực toàn bộ tế đàn, chủ động hiến tế hai góc đài xương trắng.
Lượng uế khí khổng lồ bị nén lại, hóa thành một chiếc gai nhọn màu xám xịt to bằng ngón tay. Chiếc gai tà ác này không lao về phía Lâm Mặc mà đâm thẳng vào điểm giao thoa của ba đạo hoàng quang, chính là mắt trận của Tam Giác Hậu Thổ. Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Bức tường đất kiên cố nháy mắt xuất hiện hàng loạt vết nứt mạng nhện, linh quang ảm đạm đi trông thấy. Lực phản chấn truyền dọc theo thần thức khiến Lâm Mặc lảo đảo, linh khí trong cơ thể nháy mắt đình trệ.
Nếu để gai nhọn kia phá vỡ trận nhãn phù lục, tà vật sẽ mượn khe hở không gian đâm thẳng vào trung tâm linh mạch của gia tộc. Lâm Mặc khẽ cắn chót lưỡi để duy trì sự tỉnh táo, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn không rót thêm pháp lực vào phù lục đang rạn nứt, mà lập tức chuyển hướng, ấn mạnh bàn tay phải lên vách đất lạnh lẽo phía sau lưng. Nơi đó có một đoạn rễ phụ của cội Tử Trúc đã khô héo từ trăm năm trước. Hắn vận chuyển mộc linh lực, trực tiếp kích động giọt Mộc Bản Nguyên đang nằm im lìm trong đan điền.
Một tia sinh cơ tinh thuần màu xanh ngọc bích bị cưỡng ép rút ra, truyền dọc theo cánh tay phải tràn vào đoạn rễ khô. Cái giá phải trả lập tức ập đến. Làn da trên bàn tay phải của Lâm Mặc nhanh chóng nhăn nheo, sần sùi rồi bong tróc từng mảng như vỏ cây khô hạn. Thọ nguyên của hắn trong nháy mắt bốc hơi ròng rã năm năm, đổi lấy một nhịp hồi sinh ngắn ngủi cho nhánh rễ cạn kiệt.
Đoạn rễ Tử Trúc bỗng nhiên bừng lên lục quang chói lọi, vươn dài ra như một con mộc long xé gió lao tới. Nó không tấn công chiếc gai nhọn, mà đâm phập vào chính giữa khe nứt của bức tường đất, hoàn mỹ thay thế mắt trận Hậu Thổ đang vỡ nát. Mộc sinh thổ, linh lực hệ mộc nương theo rễ cây dồn dập tẩm bổ cho trận văn phù lục. Bức tường đất đang trên đà sụp đổ bất ngờ ngưng tụ lại, vững vàng kẹp chặt chiếc gai xám xịt ở giữa không trung.
Sự giằng co giữa sinh cơ của cội trúc và thi độc tử khí tạo ra một luồng vòng xoáy linh lực dữ dội quét sạch lớp bùn nhầy nhụa bên dưới. Chiếc đinh sắt rỉ sét mất đi lớp ngụy trang, để lộ ra một mặt bùa bằng đồng thau nhỏ xíu được hàn kín ở phần đuôi. Trên mặt đồng thau khắc rõ ràng ký hiệu chữ Huyết vặn vẹo của Huyết Cốt Môn, một tông môn ma đạo khét tiếng ở biên giới Nam Cương.
Huyết Cốt Môn cớ sao lại biết được tọa độ thủy mạch ngầm của Lâm gia?
Lâm Mặc thầm giật mình, trong đầu xẹt qua vô vàn suy tính. Hắn híp chặt con mắt còn lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Bức tường đất được rễ trúc gia cố tuy tạm thời chặn đứng chiếc gai tà ác, nhưng mặt bùa bằng đồng thau kia lại bắt đầu tự động bốc cháy. Từng ngọn lửa màu lục thẫm không nhiệt độ lan ra theo dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn bò ngược lên phía hệ thống rễ chính của cội Tử Trúc.
linh lực trầm ổn của Hậu Thổ Trấn Mạch Phù.
Ba lá bùa cấp hai bùng nổ giữa không trung, hóa thành ba khối cự thạch hư ảnh nện mạnh xuống vũng lầy. Thổ khắc Thủy, mảng đất bùn nhão nhoét tức thì khô cứng lại như sắt nguội. Mạch nước ngầm lộ thiên bị trọng lực đè ép, hung hăng đứt đoạn. Không còn nguồn cung cấp linh khí thủy thuộc tính, hư ảnh tế đàn xương trắng trên mặt vũng bùn lập tức chấn động kịch liệt. Biên giới không gian bắt đầu vặn vẹo rạn nứt, dấu hiệu truyền tống bị đình trệ hoàn toàn.
Lâm Mặc chưa kịp thở phào, một luồng thần thức lạnh lẽo từ đầu kia khe nứt đã quét tới. Kẻ địch giấu mặt cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra mưu đồ mượn địa mạch cắt đứt nguồn lực của hắn. Đối phương dứt khoát từ bỏ việc truyền tống bản thể, cấp tốc thay đổi chiến thuật. Tế đàn xương trắng bên kia không gian ầm ầm sụp đổ. Toàn bộ lực lượng hiến tế hội tụ lại thành một chiếc gai nhọn đen ngòm, mang theo uế khí đặc sệt đâm thẳng qua vách ngăn hư không.
Mục tiêu của chiếc gai không phải nhục thân Lâm Mặc, mà là hệ thống rễ chính của cội Tử Trúc đang ẩn sâu dưới lớp đất cứng. Kẻ địch muốn hủy diệt triệt để căn cơ linh mạch của Lâm gia.
Nam tử cắn chặt răng, tay phải vươn ra bấm niệm pháp quyết. Hắn cưỡng ép kết nối thần hồn với giọt Mộc Bản Nguyên, điều động một nhánh rễ cái to bằng bắp đùi người lớn trồi lên cản địa. Sinh cơ dồi dào của rễ Tử Trúc đan xen thành một tấm mộc thuẫn màu xanh ngọc bích. Tấm mộc thuẫn bừng sáng, hung hăng va chạm với chiếc gai nhọn tử khí.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, sương mù xám xịt bốc lên nghi ngút che khuất cả tầm nhìn. Lực lượng ăn mòn khổng lồ từ gai nhọn men theo rễ trúc, trào ngược thẳng vào nhục thân của Lâm Mặc thông qua khế ước bổn mạng. Nhịp độ giao phong không có chỗ cho sự lùi bước.
Cái giá phải trả hiện rõ ngay tức khắc trên cơ thể người tu sĩ. Toàn bộ huyết nhục trên cánh tay phải của hắn nhanh chóng rút đi. Lớp da dẻ vốn dĩ bình thường nay biến thành khô héo, sần sùi hệt như vỏ cây mục nát. Căn cơ thọ nguyên bốc hơi ròng rã năm năm chỉ trong một nhịp thở, nhưng hắn vẫn gắt gao trụ vững tại vũng lầy.
Bên kia khe nứt, đối thủ nhận ra gai nhọn bị chặn đứng liền tiếp tục biến chiêu. Chiếc gai nhọn đột ngột nổ tung, hóa thành hàng ngàn sợi tơ đen li ti quấn chặt lấy rễ cái Tử Trúc. Chúng không tấn công đả thương nữa mà sinh ra lực kéo không gian cực mạnh. Kẻ địch muốn lôi cả cội trúc ngàn năm cùng mắt trận linh khí vào trong dòng chảy đục ngầu của hư không toái liệt.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc nứt toác, toàn bộ ngọn núi khẽ rung chuyển. Nếu rễ cái bị nhổ bật, linh mạch cấp hai của gia tộc sẽ vĩnh viễn rớt phẩm. Thế cục ép hắn phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn.
"Cắt đuôi giữ mạng, trận văn nghịch chuyển!"
Lâm Mặc khẽ quát một tiếng trầm đục, bàn tay trái vỗ mạnh vào bên hông lôi ra một khối ngọc ấn vuông vức. Đây là Trấn Tộc Ấn, tín vật khống chế toàn bộ trận pháp bảo vệ Tử Trúc Lĩnh. Nam tử dồn chút linh lực thuần tịnh cuối cùng vào ngọc ấn, dứt khoát kích hoạt Sát Trận của cấm địa. Hắn lựa chọn hy sinh lớp đất linh điền phía trên để giữ lấy cội rễ bên dưới.
Một đạo sát quang hình bán nguyệt từ sâu trong lòng núi chém ngược lên, chuẩn xác trúng vào điểm giao thoa giữa rễ trúc và khe nứt không gian. Không gian bóp méo phát ra tiếng vỡ vụn giòn tan. Khe nứt bị sát quang chém đứt, triệt tiêu hoàn toàn lực kéo của hàng ngàn sợi tơ đen.
Hậu quả để lại cho gia tộc vô cùng nặng nề. Dư âm của Sát Trận cày nát toàn bộ lớp linh thổ thượng phẩm của Dược Viên số một. Hàng trăm gốc linh thảo đang độ thu hoạch tức thì héo úa, biến thành tro bụi dưới sức ép của trận văn. Đất đai cằn cỗi, linh khí tản mát, Lâm gia đã đánh mất một nửa nguồn thu nhập trong vòng mười năm tới.
Khe nứt không gian khép lại hoàn toàn, để lại một khoảng lặng chết chóc dưới đáy hố. Giữa đống đất đá ngổn ngang, một vật thể bằng kim loại rơi cạch xuống nền đá cứng. Đó là một nửa chiếc vòng tay bằng đồng điếu, trên mặt khắc rõ phù hiệu hình đầu lâu đang rỉ ra từng giọt chất lỏng màu tím sẫm. Vật chứng này hoàn toàn không có khí tức của Tôn gia, mà mang đậm đặc trưng công pháp tà môn của Huyết Cốt Tông lân cận.
...khí tức trầm ổn của đại địa. Ba tấm Hậu Thổ Trấn Mạch Phù bùng lên giữa không trung, hóa thành ba cột sáng màu nâu sẫm mang theo ký hiệu hình bát quái cắm phập xuống xung quanh vũng bùn. Lâm Mặc không chọn công kích trực diện vào chiếc đinh sắt đang điên cuồng hút lấy linh khí. Hắn mượn uy năng của phù lục diện rộng để thiết lập một lồng giam bằng đất, phong tỏa hoàn toàn mạch nước ngầm lộ thiên dưới đáy hố.
Linh lực thổ thuộc tính cuồn cuộn tràn ra, mang theo sức nặng ngàn cân ép xuống mặt đất. Bùn lầy nhão nhoét dưới tác động của trận văn vây khốn liền xèo xèo bốc hơi nước. Chúng nhanh chóng đông cứng lại thành một khối đá cuội kiên cố, bề mặt nhẵn bóng không một khe hở. Trận văn ma đạo khắc trên đinh sắt lóe lên tia sáng đỏ chống cự, nhưng lập tức bị lớp đá nâu sẫm đè bẹp. Nguồn cung cấp thủy linh lực cho dị vật tà ám bị triệt để cắt đứt.
Hư ảnh tế đàn xương trắng lơ lửng trên không trung mất đi năng lượng duy trì liền lập tức mờ đi trông thấy, những tiếng gào thét của oan hồn cũng nhỏ dần. Kẻ địch giấu mặt ở đầu bên kia không gian nhanh chóng nhận ra sự thay đổi đột ngột của dòng chảy địa mạch. Một tiếng hừ lạnh lẽo văng vẳng truyền qua khe hở không gian. Âm thanh ấy mang theo sự tức giận tột độ, xen lẫn kinh ngạc trước phản ứng quá mức nhạy bén của vị tu sĩ Trúc Cơ này.
Đối phương quyết đoán thay đổi chiến thuật, không thèm dây dưa thêm. Kẻ đó từ bỏ việc ngưng thực tế đàn truyền tống để giáng lâm bản thể, lập tức đảo ngược toàn bộ trận văn ma đạo đang vận hành. Lực lượng không gian vốn đang mở rộng thông đạo bỗng nhiên co rút lại đến cực hạn. Một cỗ chấn động vặn vẹo xé rách không khí, tạo ra vô số tia lửa điện màu đen cùng âm thanh ma sát rợn người.
Toàn bộ hư ảnh xương trắng nổ tung, hóa thành hàng ngàn sợi tơ đen kịt mang theo lực lượng cắn nuốt không gian. Đám tơ này uốn éo như bầy rắn độc, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lâm Mặc mà phóng vút đi. Chúng đan xen vào nhau, quấn chặt lấy phần rễ cái khổng lồ của cội Tử Trúc. Lực kéo khổng lồ từ hư không bùng phát, chực chờ nhổ bật cả ngọn núi chứa đựng căn cơ của Lâm gia mang đi.
Toàn bộ cấm địa rung bần bật như vừa trải qua một trận động đất kinh hoàng. Từng mảng đá lớn trên vách động ầm ầm đổ sụp xuống mặt đất, tạo thành những hố sâu hoắm đầy bụi mù. Không khí tràn ngập mùi đất đá vỡ vụn và sát khí lạnh lẽo. Rễ cái Tử Trúc phát ra tiếng nứt gãy chói tai. Hàng loạt chiếc lá trúc màu tím trên cành cao đột ngột úa vàng, lả tả rơi rụng xuống mặt đất như một cơn mưa thu buồn bã.
Linh quang màu ngọc bích của mộc linh mạch mờ nhạt dần dưới sự ăn mòn tàn khốc của tơ đen. Những vết nứt trên bộ rễ cổ thụ rỉ ra thứ nhựa trong suốt mang theo mùi thơm ngát đặc trưng. Thế nhưng, thứ tinh hoa này rất nhanh bị hắc khí đồng hóa thành màu xám xịt đầy tử khí. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng sinh cơ của linh mạch gia tộc đang tuôn trào ra ngoài như vỡ đê, chuẩn bị bị tước đoạt hoàn toàn.
Nằm mơ! Hắn gầm lên một tiếng trong yết hầu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn quyết tuyệt, không màng đến sống chết của bản thân. Cánh tay phải vốn đã khô héo như vỏ cây mục sau khi thi triển bí thuật thấu chi thọ nguyên trước đó, lại một lần nữa bị hắn cưỡng ép nâng lên. Từng khớp xương khô khốc vang lên tiếng rắc rắc rợn người, tựa hồ có thể vỡ vụn thành bột mịn bất cứ lúc nào nếu cử động quá mạnh.
Lâm Mặc không dùng pháp thuật tấn công thực thể, mà trực tiếp đặt Cửu Cung Trấn Mạch Bàn lên lòng bàn tay phải. Hắn điên cuồng rót toàn bộ thần thức vào tâm la bàn, kích hoạt hình thái tự hủy của trận bảo. Cái giá phải trả đến ngay lập tức và vô cùng khốc liệt. Thức hải của hắn kịch liệt chấn động, sinh ra những vết nứt vô hình. Con mắt phải vốn đang sáng ngời đột nhiên kết tinh lại thành một khối ngọc thạch vô hồn.
Thị lực một bên vĩnh viễn mất đi, thế giới trong mắt hắn chỉ còn lại một nửa. Kèm theo đó, hàng loạt vết nứt nhỏ xuất hiện trên xương cánh tay phải. Tủy xương màu vàng nhạt rỉ ra qua lỗ chân lông, thấm đẫm tay áo đạo bào. Dù chịu đựng thống khổ tột cùng tàn phá cơ thể, sắc mặt Lâm Mặc vẫn lạnh như băng. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm trận bàn đang tỏa ra ánh sáng chói lọi của sự hủy diệt.
Món pháp khí trận đạo thượng phẩm tốn bao công sức tích cóp của cả gia tộc nháy mắt rạn nứt. Bề mặt la bàn xuất hiện những đường vân mạng nhện chằng chịt, tỏa ra nhiệt lượng kinh hồn. Kim gài định vị xoay tít điên cuồng rồi gãy nát thành bột phấn. Một luồng linh lực cuồng bạo mang theo sát khí sắc bén của kim thuộc tính bùng nổ từ tâm la bàn, hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm vô hình chém thẳng vào đám tơ đen đang quấn lấy rễ trúc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.