Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 211: Lệnh Phong Tỏa Toàn Bộ Sườn Tây

Đăng: 02/08/2026 08:44 3,807 từ 1 lượt đọc
Sáng ngày mai tại Tộc nghị ta sẽ đích thân giải trình việc này.


Lâm Mặc lạnh nhạt bồi thêm một câu, cắt đứt chút do dự cuối cùng của Lâm Cảnh.


Gã chấp sự vội vã gật đầu như giã tỏi, bàn tay run rẩy bóp nát một tấm Thần Hành Phù. Phù quang màu phong thanh lóe lên, bóng dáng Lâm Cảnh nhạt dần rồi khuất hẳn sau màn sương đêm lạnh buốt của Dược Sơn, mang theo khối ngọc giản nóng bỏng hướng thẳng về đỉnh núi chính.


Chỉ còn lại một mình giữa mật thất hoang tàn, Lâm Mặc không vội vã rời đi. Hắn xoay người, ánh mắt sắc lạnh ghim chặt vào tảng đá đỏ rực đang lọt thỏm giữa đống đổ nát của vách núi.


Nơi đó vốn là mắt trận phụ của Tụ Linh Trận, nay lại bốc lên từng sợi khói đen mang theo mùi lưu huỳnh gay gắt. Nhiệt độ xung quanh đột ngột tăng vọt, sấy khô lớp sương mù vừa tràn vào từ cửa động, làm lộ ra những vết nứt chằng chịt đang lan rộng trên mặt vách đá.


Một tiếng xèo xèo vang lên bần bật. Từ trong khe nứt sâu nhất, một ngọn lửa màu đỏ sậm hình tàn kiếm đột ngột phóng ra, găm thẳng về phía mạch nước ngầm đang thoi thóp dưới lòng đất.


Kẻ địch căn bản không chỉ để lại Xích Diệm Lệnh làm vật thị uy. Tên chấp sự Liệt Hỏa Tông kia còn âm hiểm gài lại một đạo Hỏa Độc Kiếm Khí, chờ lúc người của Lâm gia lơi lỏng sẽ cắn nát căn cơ thủy mạch bảo vệ cấm địa.


Lâm Mặc hừ lạnh, tay phải vung lên, ném ra ba tấm Băng Tường Phù chắn ngang đường tiến của ngọn lửa. Băng gạch vừa ngưng tụ đã bị cắn nuốt sạch sẽ, lửa đỏ không hề suy giảm mà còn mượn linh lực thủy thuộc tính bốc lên dữ dội hơn.


Nhận ra phù lục cấp thấp không thể dập tắt hỏa diễm mang hơi hướm Trúc Cơ kỳ, hắn lập tức đổi thế. Bàn tay kết ấn, thần thức hóa thành từng sợi tơ vô hình cắm phập vào chín ô trận vị xung quanh mật thất, cưỡng ép khởi động tàn trận phòng ngự.


Hỏa Độc Kiếm Khí dường như có linh tính. Cảm nhận được trận pháp đang khép vòng phong tỏa, nó lập tức phân liệt thành hai đạo, bỏ qua thủy mạch chính mà quặt hướng lao thẳng vào rễ phụ của một gốc Tử Trúc ngàn năm nằm kề đó.


Đó là tử huyệt của Lâm Mặc, nơi cất giấu giọt Mộc Bản Nguyên. Hắn cắn răng, không chút do dự vỗ túi trữ vật, triệu hoán Thanh Mộc Trận Bàn ném thẳng vào giữa không trung.


Trận bàn xanh biếc vừa hiện ra đã điên cuồng xoay tít, rút cạn toàn bộ mộc linh khí còn sót lại trong vòng trăm trượng tạo thành một lồng giam bện bằng rễ cây hư ảo. Hai đạo hỏa kiếm đâm sầm vào lồng giam, phát ra tiếng nổ trầm đục rung chuyển cả vách động.


Mặt đồng của Thanh Mộc Trận Bàn nứt toác làm ba mảnh, linh quang vụt tắt, rơi loảng xoảng xuống nền đá. Bù lại, ngọn lửa tà dị đã bị ép lại, ngưng kết thành một viên hạt châu màu đỏ rực, nằm lăn lóc giữa tàn tích.


Lâm Mặc thở hắt ra một hơi khô khốc, xoa bóp thái dương đang giật liên hồi do thần thức tiêu hao quá độ, tuyệt nhiên không để một giọt máu nào trào ra khỏi khóe môi. Cái giá thật sự không nằm ở thân thể hắn, mà nằm ở trên mặt đất.


Mất đi pháp khí trấn mạch làm lõi điều phối, toàn bộ Tụ Linh Trận tại sườn nam Dược Sơn phát ra một tiếng rên rỉ rồi chính thức đình trệ. Linh khí xung quanh tản mát với tốc độ có thể cảm nhận bằng mắt thường. Sản lượng của năm mẫu Huyết Sâm sắp thu hoạch bên trên chắc chắn sẽ sụt giảm quá nửa trong tháng tới, một đòn giáng mạnh vào ngân khố vốn đã eo hẹp của gia tộc.


Hắn bước tới, dùng một chiếc kẹp ngọc cẩn thận gắp viên hạt châu tỏa nhiệt bỏ vào hộp gỗ tử đàn, nhanh tay dán lên ba tấm Phong Linh Phù. Đây chính là Hỏa Độc Châu, vật chứng thứ hai sắc bén và hung hiểm hơn cả miếng ngọc giản ban nãy.


Lâm Mặc lấy thân phận Trưởng lão Dược Viên, truyền âm vào lệnh bài chấp sự bên hông.


Truyền lệnh cho đội tuần tra ngoại vi, lập tức phong tỏa toàn bộ sườn nam Dược Sơn, liệt khu vực này vào danh sách cấm địa tạm thời. Cấm tuyệt đối mọi tộc nhân bước vào bán kính ba dặm quanh mật thất, kẻ nào vi phạm tước bỏ thân phận, đày ra hầm mỏ. Khoản thất thu của năm mẫu Huyết Sâm hôm nay, ngày mai ta sẽ tự mình xin Tộc vụ điện giáng phạt, trừ thẳng vào bổng lộc Trưởng lão ba năm tới.


bộ linh lực bên trong mười hai viên linh thạch khảm trên mặt bàn, hóa thành một tấm mộc thuẫn khổng lồ giăng kín lối đi. Hai đạo Hỏa Độc Kiếm Khí va chạm mạnh vào lớp khiên xanh biếc, phát ra tiếng rít chói tai như kim loại ma sát. Lửa đỏ không thể xuyên thủng phòng ngự nhưng lại bám chặt lấy bề mặt pháp khí, điên cuồng cắn nuốt mộc linh khí để sinh sôi. Kẻ điều khiển luồng tà hỏa này phía xa dường như nhận ra sự ngoan cố của Lâm Mặc, liền thay đổi chiến thuật. Những tia lửa đang tản mạn đột ngột ngưng tụ lại thành một mũi khoan rực đỏ, từ bỏ việc tấn công rễ trúc mà xoáy thẳng vào trung tâm Thanh Mộc Trận Bàn.


Mục đích của tên chấp sự Liệt Hỏa Tông vô cùng nham hiểm, hắn muốn mượn đường dẫn từ pháp khí đang liên kết để đánh ngược tà hỏa vào thần thức người cầm trận. Cảm nhận được uy áp nóng rực truyền dọc theo sợi tơ tâm trí, Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, quyết định tương kế tựu kế. Bàn tay hắn đột ngột thu hồi ba phần linh lực, làm cho mộc thuẫn mỏng đi trông thấy, tạo ảo giác trận bàn sắp vỡ nát vì kiệt sức. Quả nhiên mũi khoan lửa đỏ chớp lấy thời cơ, hung hăng đâm xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh, lao thẳng về phía lồng ngực vị trưởng lão trẻ tuổi.


Ngay tại khoảnh khắc hỏa diễm chỉ còn cách ba thước, Lâm Mặc dậm mạnh chân phải xuống một ô gạch đá xám ngoét dưới nền đất. Đây chính là trận nhãn phụ của Thổ Nguyên Trận được gia tộc chôn giấu từ ba đời trước, chuyên dùng để áp chế hỏa linh khí bạo động trong hầm lò. Một cột sáng màu nâu đất mọc lên từ dưới chân, tạo thành gông cùm khóa chặt mũi khoan lửa ngay giữa không trung. Lợi dụng một nhịp thở ngắn ngủi này, hắn bấm quyết cắt đứt liên hệ thần thức, chủ động kích nổ Thanh Mộc Trận Bàn.


Âm thanh vỡ vụn vang lên khô khốc, mười hai viên linh thạch đồng loạt nổ tung tạo ra luồng xung kích hất văng mọi thứ xung quanh. Pháp khí phòng ngự thượng phẩm cứ thế hóa thành bột mịn, đổi lấy việc bóp nghẹt hoàn toàn uy năng của Hỏa Độc Kiếm Khí. Cột sáng nâu đất thu hẹp lại, ép tàn hỏa đang giãy giụa vào bên trong một chiếc bình ngọc bọc đầy bùa chú hàn băng mà Lâm Mặc vừa rút ra từ túi trữ vật. Nắp bình đóng sập lại, dán thêm ba tấm Phong Linh Phù, triệt để nhốt chặt thứ tà vật mang hơi hướm Trúc Cơ kỳ.


Lâm Mặc vươn tay bắt lấy chiếc bình ngọc lạnh toát, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào đốm lửa đỏ tía đang yếu ớt đập vào thành bình. Lửa của Liệt Hỏa Tông vốn mang tính cuồng bạo thuần túy, nhưng luồng tà hỏa này lại thoang thoảng mùi đầm lầy mục nát. Sự pha trộn quỷ dị này chỉ có thể xuất phát từ công pháp Hủ Mộc Quyết của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp đang nhăm nhe nuốt chửng linh mạch Tử Trúc Lĩnh. Tôn gia đã âm thầm cấu kết với chấp sự ngoại môn của đại tông phái, dùng quyền lợi khai thác để đổi lấy sự chống lưng diệt môn Lâm gia.


Hắn cất kỹ vật chứng mới thu hoạch được vào sát ngực, quay sang kiểm tra tình trạng của rễ Tử Trúc ngàn năm. Dù đã ngăn được đòn tấn công trực diện, nhưng luồng nhiệt độc từ vụ nổ pháp khí vẫn nướng chín một mảng linh thổ giai đoạn hai xung quanh. Ba đoạn rễ phụ màu tím nhạt rủ xuống nay đã chuyển sang đen xém, hoàn toàn đứt đoạn liên kết với thủy mạch dưới lòng đất. Tổn thất này đồng nghĩa với việc sản lượng Tử Trúc Linh Dịch trong ba năm tới sẽ bị ép giảm đi một phần tư. Đối với một gia tộc đang thắt lưng buộc bụng dồn tài nguyên cho thế hệ trẻ, đây là cái giá cắt da cắt thịt.


Từ ngoài cửa vòm nứt nẻ, một lão giả mặc áo bào tro rụt rè bước vào, tay ôm khư khư cuốn sổ bìa da thú. Đó là Lâm Bách, trưởng lão quản lý kho tài nguyên của nhánh phụ, người chịu trách nhiệm kiểm kê thiệt hại sau mỗi lần cấm địa có biến đổi. Nhìn thấy mảnh vụn của Thanh Mộc Trận Bàn vương vãi khắp nơi cùng luồng tà khí còn lẩn khuất, nét mặt lão nhăn rúm lại vì xót xa.


Ghi chép lại hiện trạng mật thất phòng ngự số ba. Lâm Mặc phủi lớp tàn tro bám trên ống tay áo, giọng nói không mang theo chút phập phồng của người vừa trải qua sinh tử. Thanh Mộc Trận Bàn đã bạo liệt để bảo vệ rễ chính, liệt kê vào danh sách pháp khí hao tổn chiến đấu. Khoản thâm hụt này tạm thời treo ở quỹ dự phòng của Dược Viên.


Thưa trưởng lão, Thanh Mộc Trận Bàn là vật trấn phái do đích thân Lão gia chủ luyện chế, nay vỡ nát e rằng nhánh Luyện Khí sẽ không chịu để yên. Lâm Bách lật vội sổ sách, ngón tay run rẩy lướt qua những con số đỏ chót. Hơn nữa, linh thổ quanh rễ trúc bị tà hỏa xâm thực, cần ít nhất năm mươi cân Tịnh Thủy Sa để thanh tẩy, kho tộc hiện tại không đào đâu ra số lượng lớn như vậy.


Lấy lệnh bài của ta, trích xuất ba trăm khối linh thạch hạ phẩm từ doanh thu bán linh thảo tháng trước, phái người xuống phường thị Vạn Dược thu mua Tịnh Thủy Sa ngay trong đêm. Lâm Mặc ném ra một tấm thẻ đồng khắc chữ Dược, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào lão quản kho. Tuyệt đối phong tỏa tin tức về luồng tà khí lai tạp của Tôn gia. Chiếc bình ngọc chứa Hỏa Độc Kiếm Chủng này và Xích Diệm Lệnh đang nằm trong tay Tộc trưởng, sẽ là hai mũi dao nhọn nhất ta chuẩn bị cho buổi Tộc nghị sáng mai.


Lớp sương lạnh buốt tản đi, để lại trong lòng bàn tay Lâm Mặc một chiếc bình ngọc dán kín ba đạo cấm chế. Ngọn lửa đỏ sậm bên trong dường như đã bị khuất phục, nhưng luồng thần thức cường đại của hắn lại bắt được một tia dị thường. Tà hỏa này bốc lên mùi hôi thối của đầm lầy cạn, hoàn toàn trái ngược với hỏa linh lực cuồng bạo thuần túy của Liệt Hỏa Tông. Chút manh mối mỏng manh này lập tức kết nối với một bộ công pháp tà môn mà hắn từng đọc trong Tàng Kinh các.


Hủ Mộc Thi Quyết.


Hắn vừa tụ lại một tia thần thức hóa thành châm nhọn đâm xuyên qua lớp phong ấn để bóc tách luồng khí tức kia, dị biến liền nảy sinh. Kẻ thi triển tà thuật cách xa ngàn dặm dường như đã nhận ra luồng thần thức xoi mói của Lâm Mặc đang lần theo dấu vết. Từ bên trong bình ngọc, ngọn lửa đỏ sậm đột ngột lột xác, rũ bỏ lớp ngụy trang rực rỡ để lộ ra bản thể là một đoàn lục hỏa nhớp nháp. Đối phương quyết đoán từ bỏ ý định tiếp tục phá hoại cấm địa, lập tức chuyển hướng sang tự bạo luồng thần thức tàn dư nhằm phế bỏ nguyên thần của kẻ đang cản đường, đồng thời xóa sạch vật chứng.


Một tiếng răng rắc chói tai vang lên, bề mặt bình ngọc xuất hiện vô số vết nứt chân chim. Lục hỏa mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ hóa thành một cái đầu lâu độc khí, cắn nát phù văn phong ấn, hung hăng lao thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của tà hỏa nhanh đến mức không khí xung quanh bị ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo. Thế nhưng, khóe môi vị trưởng lão trẻ tuổi lại nhếch lên một tia lạnh lẽo. Hắn vốn dĩ không định dùng một cái bình ngọc cấp thấp để giam giữ thứ đồ vật mang cấp bậc Trúc Cơ này. Đây ngay từ đầu chỉ là mồi nhử để ép kẻ ẩn nấp phía sau phải bộc lộ bản nguyên công pháp.


Bàn tay trái của Lâm Mặc đã giấu sẵn trong tay áo từ lâu đột ngột đập mạnh xuống nền đá vỡ nát. Chín ô trận vị của Tụ Linh Trận vốn đang đình trệ bỗng nhiên sáng rực lên thứ ánh sáng màu thổ hoàng. Hắn không dùng linh lực để đối kháng trực diện với tà hỏa, mà mượn quyền hạn của Trưởng lão Dược Viên, cưỡng ép đảo ngược chiều vận hành của trận pháp. Thay vì hút linh khí vào trong cấm địa, mắt trận dưới chân hắn tạo ra một luồng tuyền qua không gian, trực tiếp khóa chặt cái đầu lâu lục hỏa rồi ném thẳng vào nhánh phụ của mạch nước ngầm.


Luồng độc khí đầm lầy mất đi mục tiêu, lại bị sức hút của trận văn cưỡng ép kéo tuột xuống lòng đất. Điểm đến của nhánh thủy mạch này không phải là gốc Tử Trúc, mà là bãi linh điền Hắc Thổ trồng linh thảo cấp thấp ở sườn Tây. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo cơn địa chấn nhẹ làm rung chuyển cả khu vực hầm lò. Mười mẫu linh điền Hắc Thổ sườn Tây trong khoảnh khắc bị độc khí xâm nhập, toàn bộ mầm linh thảo héo rũ rồi hóa thành vũng bùn lầy đen ngòm, bốc mùi hôi thối nồng nặc.


Đánh đổi lại sự an toàn cho bản thân và Mộc Bản Nguyên, trận nhãn dưới chân Lâm Mặc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, luồng linh lực phản chấn đẩy lùi hắn ba bước. Thần thức bị dư âm tự bạo xẹt qua khiến huyệt thái dương nhói lên đau đớn, hao tổn mất một phần ba giới hạn chịu đựng. Cái giá phải trả cho việc dùng địa mạch dẫn độc này không hề nhỏ. Mười mẫu linh điền Hắc Thổ coi như phế bỏ hoàn toàn, ít nhất mười năm tới không thể gieo trồng, làm thâm hụt nghiêm trọng nguồn cung cấp đan dược luyện khí kỳ của Tộc học.


Nhưng ánh mắt Lâm Mặc lại sáng rực khi nhìn xuống đống cặn bã còn sót lại của bình ngọc trên mặt đất. Lẫn trong lớp bột đá trắng toát là một viên tinh thể màu xanh sẫm cỡ bằng móng tay, đang không ngừng tỏa ra hàn khí âm lãnh đặc trưng của vùng đầm lầy chướng khí.


Hủ Mộc Độc Tinh.


Kẻ ném ra Xích Diệm Lệnh vu oan cho Liệt Hỏa Tông căn bản không gạt được ai, bởi quanh dải Nam Cương này, gia tộc duy nhất nắm giữ bí thuật ngưng tụ độc tinh hệ mộc pha trộn đầm lầy chỉ có Tôn gia ở Lạc Nhật Cốc.


Lâm Mặc cẩn thận dùng một tấm Băng Phong Phù bọc lấy viên độc tinh, cất gọn vào hộp gỗ tử đàn. Hắn móc từ hông ra tấm lệnh bài Trưởng lão, truyền thần thức vào bên trong để ghi lại một đạo mệnh lệnh khẩn cấp gởi cho Tộc vụ điện. Tổn thất của mười mẫu linh điền Hắc Thổ sườn Tây hôm nay, tạm thời niêm phong khu vực, cấm tuyệt đối đệ tử đời chữ Tự bén mảng tới. Khoản nợ công huân ba ngàn điểm do tự ý hủy hoại tài nguyên gia tộc, cứ ghi thẳng vào danh tự của hắn. Có được viên Hủ Mộc Độc Tinh này làm bằng chứng thép, ngày mai tại Tộc nghị, hắn không những có thể lật tẩy âm mưu mượn đao giết người của Tôn gia, mà còn đủ tư cách yêu cầu mở kho vũ khí cấp hai của gia tộc để chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng.


bộ mộc linh khí trong không gian chật hẹp, ngưng tụ thành một bức tường gai góc chắn ngang tầm mắt. Hai đạo Hỏa Độc Kiếm Khí va chạm mạnh vào mặt trận bàn, thế nhưng không hề phát ra tiếng nổ bạo liệt của hỏa hệ pháp thuật. Thay vào đó là một âm thanh xèo xèo quỷ dị, tàn lửa đỏ sậm vừa chạm vào mộc thuẫn liền bóc trần lớp vỏ ngụy trang, để lộ ra luồng hắc khí tanh tưởi cắn nuốt sinh cơ. Lâm Mặc biến sắc, thần thức nhạy bén lập tức nhận ra điểm mấu chốt. Kẻ địch căn bản không tu luyện công pháp hệ hỏa, thứ ngọn lửa ban nãy chỉ là mượn uy năng của Xích Diệm Lệnh để che giấu tà thuật Hủ Mộc Thi Quyết nhằm hủy hoại gốc rễ linh mộc.


Thanh Mộc Trận Bàn trong tay hắn phát ra tiếng nứt vỡ giòn giã, ba đường rạn nứt sâu hoắm kéo dài trên bề mặt gỗ tùng. Pháp khí phòng ngự cấp hai cứ thế phế bỏ, nhưng cũng kịp thời đổi lấy một nhịp thở quý giá để Lâm Mặc bẻ ngoặt hướng đi của dư ba tà khí. Hắn hung hăng cắn chót lưỡi, cưỡng ép trích xuất một giọt tinh huyết điểm lên trận nhãn trung tâm, mượn sức mạnh của hộ sơn đại trận hất văng luồng thi độc trệch khỏi cấm địa. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất khiến toàn bộ đỉnh Tử Trúc rung chuyển dữ dội. Dư chấn ép Lâm Mặc lùi lại ba bước, lồng ngực quặn thắt, luồng tà khí bị ép dội ngược qua mạch nước ngầm xé toạc lớp đất đá, hướng thẳng về bãi linh điền Hắc Thổ bên sườn Tây.


Không màng đến thương thế do linh lực cắn trả, hắn tung người lao vút ra khỏi vách đá, mượn gió đêm hướng thẳng về phía khu vực trồng trọt cốt lõi của gia tộc. Ngay khi mũi chân vừa chạm xuống bờ ruộng bậc thang, cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử Lâm Mặc co rút. Hơn hai mẫu Tử Diệp Thảo đang kỳ trưởng thành đã ngả sang màu đen kịt, cành lá rũ rượi tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của xác ướp. Từ xa, một toán tu sĩ tuần tra hớt hải chạy tới, dẫn đầu là Lâm Viễn, quản sự phụ trách khu vực sườn Tây. Lão nhìn bãi linh điền tâm huyết bốc khói đen, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, ánh mắt đảo liên hồi tìm lý do thoái thác trách nhiệm.


Trưởng lão minh xét, đêm nay đội tuần tra hoàn toàn làm đúng quy định, là do địa chấn bất ngờ làm đứt gãy linh mạch, tuyệt đối không phải lỗi do bề tôi lơ là.


Lâm Viễn run rẩy biện minh, bàn tay vô thức giấu nhẹm cuốn sổ phân công lịch trực ra sau lưng. Lâm Mặc lạnh lùng liếc nhìn quyển sổ, không buồn vạch trần chút tiểu tâm tư hèn mọn của vị đường thúc đang muốn trốn tránh việc bồi thường. Hắn bước tới giữa ruộng, vung tay chém đứt một gốc linh thảo đã thối rữa, dùng linh lực phong bế một giọt nhựa đen ngòm đang rỉ ra từ vết cắt. Giọt nhựa nhanh chóng đông đặc lại dưới khí lạnh, hóa thành một viên Hắc Thi Tinh to bằng hạt đậu, tản mát hàn ý thấu xương.


Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ sườn Tây, kích hoạt Viêm Hỏa Trận đốt sạch hai mẫu linh điền Hắc Thổ ngay trong đêm nay để ngăn thi độc lan rộng.


Lâm Mặc nâng viên tinh thể màu đen lên trước mặt, giọng nói mang theo uy áp không thể chối cãi.


Hủy bỏ tư cách nhận linh thạch tháng này của toàn bộ đội tuần tra sườn Tây, ghi nợ ba ngàn công huân vào danh tự của quản sự Lâm Viễn vì tội chậm trễ ứng cứu. Mọi tổn thất về linh thảo sẽ do ta tự mình gánh vác trước Tộc vụ điện.


Lâm Viễn dập đầu như giã tỏi, trong lòng xót xa vì khoản nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống nhưng không dám thốt lên nửa lời oán thán. Lâm Mặc cất kỹ Hắc Thi Tinh vào hộp ngọc dán bùa phong ấn, quay đầu nhìn về phía đỉnh núi chính đang rực sáng ánh đèn. Thứ vật chứng mới thu thập được này chính là quân bài lật tẩy hoàn hảo nhất, chứng minh kẻ thù không phải Liệt Hỏa Tông mà là một gã tà tu Trúc Cơ đang lẩn khuất ngay trong bóng tối của Nam Cương. Sáng ngày mai tại Tộc nghị, hắn buộc phải yêu cầu mở phong ấn kho lưu trữ bí mật của gia tộc, rà soát lại toàn bộ danh sách khách khanh từng tiếp xúc với trận pháp bảo vệ nguồn nước trong mười năm qua để moi ra kẻ nội ứng.

0