Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 236: Trận Pháp Phòng Ngự Đã Vỡ Nát

Đăng: 04/08/2026 08:22 3,779 từ 1 lượt đọc
Huyết Khế Ngọc Phù không phải là khế ước bán mạng thông thường, mà là một mảnh trận nhãn di động cắm thẳng vào linh mạch Tử Trúc. Ý nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu Lâm Mặc, viên Hắc Hồn Châu trong lòng bàn tay hắn đột ngột rung lên bần bật. Bề mặt nhẵn bóng của hạt châu nứt ra vô số đường vân đỏ ngòm, tỏa ra mùi bùn lầy hôi thối. Kẻ đứng sau gã chấp sự đã gài sẵn một đạo cấm chế tự hủy ngay khi tàn hồn bị cưỡng ép sưu tra.


Cỗ tà khí không lao về phía ngực Lâm Mặc mà đột ngột bẻ lái, hóa thành một mũi khoan đen ngòm cắm phập xuống nền đá thanh thạch. Đòn nhử này cực kỳ tàn độc, mục tiêu của nó chính là mượn đường truyền dẫn của trận pháp trung tâm để tản chất kịch độc vào mạch nước ngầm dưới lòng núi. Lâm Mặc biến sắc, lập tức thay đổi thủ ấn từ vây khốn sang phong tỏa không gian. Hắn cắn răng vỗ mạnh vào túi trữ vật, rút ra một tấm Thanh Mộc Tỏa Cầm Phù phẩm giai bậc hai.


Phù lục vừa xuất hiện liền bốc cháy rừng rực, hóa thành một cái lồng giam bằng rễ cây hư ảo úp sấp xuống mặt sàn. Mũi khoan tà khí đâm sầm vào lớp rễ cây, phát ra tiếng xèo xèo chói tai như mỡ nóng đổ vào chảo lửa. Đối phương dường như nhận ra không thể phá vỡ lồng giam mộc thuộc tính, luồng hắc khí liền phân tách thành hàng trăm sợi tơ mỏng, luồn lách qua khe hở của phù văn nhằm tìm đường tẩu thoát. Lâm Mặc hừ lạnh, dậm mạnh gót chân lên mắt trận Càn vị dưới sàn.


Toàn bộ linh lực từ sáu trụ đồng trong nghị sự điện bị rút cạn trong một cái chớp mắt, dồn ép lại thành một luồng thanh quang nặng nề nghiền nát đám tơ đen. Âm thanh vỡ vụn vang lên, viên châu tà ác triệt để vỡ nát thành một nhúm tro tàn. Cái giá phải trả không hề nhỏ, sáu trụ đồng chống đỡ đại điện đồng loạt xuất hiện vết rạn nứt chân chim, trận pháp phòng ngự vòng trong coi như phế bỏ một nửa. Mức độ hao tổn này ít nhất phải tốn ba ngàn khối hạ phẩm linh thạch cùng hai tháng ròng rã tu bổ mới mong khôi phục.


Thanh âm chấn động vừa dứt, cánh cửa gỗ lim của đại điện hé mở một khe hở. Giọng nói rụt rè của Lâm Uyên, đệ tử thế hệ chữ Tự đang canh gác bên ngoài vọng vào mang theo vài phần hoảng hốt.


"Tộc trưởng, bên trong có biến cố gì sao, đệ tử vừa thấy trận quang bên ngoài ảm đạm đi vài phần."


Cậu thiếu niên thò nửa đầu qua khung cửa, ánh mắt đảo qua nền đá cháy đen với vẻ xót xa không giấu giếm. Trong lòng Lâm Uyên thầm tính toán, hư hại cấp độ này chắc chắn sẽ làm thâm hụt quỹ tu sửa của Chấp Sự Đường tháng sau, phần bổng lộc đan dược của đám tiểu bối bọn họ e rằng cũng bị thu hẹp lại.


Lâm Mặc thu hồi ánh mắt khỏi nhúm tro tàn, cẩn thận dùng một chiếc Trấn Hồn Mộc Hạp gom gọn tàn tích hắc ám lại. Hắn phẩy tay ném chiếc hộp gỗ phong ấn về phía đệ tử canh gác.


"Lâm Uyên, ngươi cầm vật chứng này đến thẳng Khảo Công Các. Truyền lệnh của ta, trừ đi hai ngàn điểm công huân của phòng ngự đường vì tội lơ là kiểm tra vật phẩm mang vào đại điện. Từ nay về sau, bất kỳ tu sĩ nào bước vào đây đều phải đi qua Tịnh Thủy Kính đối chiếu tà khí."


Thiếu niên luống cuống chụp lấy chiếc hộp gỗ, sắc mặt tái mét khi nghe đến mức phạt khổng lồ. Hai ngàn điểm công huân đủ để tước đi cơ hội hối đoái Trúc Cơ Đan của ít nhất ba vị trưởng lão mạch nhánh. Lâm Uyên biết rõ quyết định này sẽ tạo ra một cơn sóng gió lớn trong tộc nghị ngày mai, nhưng quy củ gia tộc là thứ không thể nhân nhượng. Cậu vội vã cúi đầu lĩnh mệnh, cẩn thận cất Trấn Hồn Mộc Hạp vào túi vải bên hông rồi lùi nhanh ra ngoài, không dám chậm trễ nửa nhịp.


Lâm Mặc không bận tâm đến sự kinh hãi của tiểu bối, hắn bước qua ngưỡng cửa, ngước nhìn sương mù đang dày đặc trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Hắn phải đích thân đến cấm địa kiểm tra gốc trúc ngàn năm ngay trong đêm nay. Đoạn ký ức đứt gãy vừa rồi cho thấy kẻ thù không chỉ đánh cắp linh toản, mà chúng đã lén chôn một thanh Táng Mạch Đinh vào rễ cây từ ba ngày trước. Nếu không kịp thời nhổ bỏ pháp khí tà ác này, toàn bộ linh mạch cấp hai của Lâm gia sẽ bị ô nhiễm hoàn toàn trước lúc bình minh.


Lâm Mặc thu hồi ánh mắt sắc lạnh, phẩy tay vung ra một đạo linh lực xua tan mùi hôi thối trong điện. Hắn bước lùi lại nửa bước, cẩn thận tránh dẫm lên đám tro tàn.


"Vào đây, đóng chặt cửa điện lại." Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng mang theo uy áp không thể chối từ.


Lâm Uyên giật mình, vội vàng rụt cổ bước qua ngạch cửa. Cậu thiếu niên Luyện Khí tầng bốn dùng hai tay khép kín cánh cửa gỗ lim nặng nề. Nhìn thấy sáu cây trụ đồng nứt nẻ, sắc mặt vãn bối này lập tức trắng bệch.


Lâm Mặc không bận tâm đến sự sợ hãi của người tới. Hắn lật tay lấy ra một chiếc la bàn bằng ngọc thạch. Đây là Định Mạch Bàn, pháp khí bậc hai chuyên thăm dò tình trạng mạch nước ngầm tại Tử Trúc Lĩnh.


Ngón tay hắn điểm nhẹ lên mặt ngọc, rót vào một luồng linh lực tinh thuần. Mặt la bàn lập tức sáng lên chín điểm mờ ảo, tượng trưng cho chín mắt trận phụ xung quanh ngọn núi chính. Đột nhiên, điểm sáng ở góc Đông Nam nhấp nháy liên tục, chuyển từ xanh lục sang đỏ sậm.


Cỗ tà khí ban nãy không hề bị tiêu diệt hoàn toàn. Nó đã dùng một tia huyết mạch Lâm gia ẩn chứa trong Huyết Khế Ngọc Phù để ngụy trang. Khí tức độc hại này đang thuận theo dòng linh khí hồi lưu, lặng lẽ bám rễ vào nhánh Đông Nam.


Đòn nhử ở đại điện chỉ là vỏ bọc. Mục đích thực sự của kẻ địch là mượn thế càn quét của Lâm Mặc để đẩy chất độc trôi nhanh hơn về phía ngoại vi.


Lâm Mặc nhíu mày, lập tức nhận ra mưu đồ thâm độc này. Nếu hắn tiếp tục dùng thần thức cưỡng ép đánh nát luồng khí, chất độc sẽ mượn lực phản chấn phát tán thẳng vào nguồn nước tưới tiêu. Hắn quyết định đổi thế, chuyển sang thủ pháp bóc tách.


"Lâm Uyên, lấy danh nghĩa Tộc trưởng truyền âm cho Tam trưởng lão Lâm Thượng Khách. Lệnh cho ông ta lập tức đóng đập chứa nước ở Lộc Giác Điền." Lâm Mặc gắt gao nhìn chằm chằm mặt ngọc, mười ngón tay liên tục biến ảo kết ấn.


Một đạo phù văn cấm chế hình bát giác từ lòng bàn tay hắn đánh thẳng vào Định Mạch Bàn. Đại trận trung tâm bị ép khởi động ngược. Cái giá phải trả lập tức ập tới, thị giác bên mắt trái của Lâm Mặc đột ngột tối sầm. Tơ máu trong võng mạc vỡ vụn khiến tầm nhìn nhuốm một màu đỏ quạch. Hắn đã tự làm tổn thương thị giác khi cưỡng ép cắt đứt liên kết thần hồn với một phần trận pháp.


Chỉ nửa nén hương sau, Tam trưởng lão Lâm Thượng Khách đã mang theo hơi thở dốc đẩy cửa bước vào. Lão thân mặc đạo bào dính đầy bùn đất, sắc mặt nôn nóng đến mức vã mồ hôi hột.


"Tộc trưởng, Lộc Giác Điền đang vào kỳ ngưng kết linh khí cho lứa Xích Huyết Sâm. Nếu phong tỏa mạch nước ngầm lúc này, ba mươi mẫu linh dược sẽ héo úa mất sạch." Lâm Thượng Khách cắn răng chắp tay, ánh mắt lộ rõ vẻ đau xót.


Lão quản lý khu vực này đã mười năm. Toàn bộ điểm công huân tích lũy của chi thứ ba đều dồn cả vào vụ thu hoạch sắp tới. Việc phong tỏa rào chắn chẳng khác nào tước đi miếng cơm manh áo của cả một mạch nhánh.


"Không cắt đứt thì toàn bộ nguồn nước của Tử Trúc Lĩnh sẽ biến thành đầm lầy độc dược." Lâm Mặc lạnh lùng ngắt lời, ngón tay dính máu điểm mạnh xuống điểm đỏ trên mặt ngọc.


Một tiếng nổ nghẹt vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo chấn động làm rung chuyển cả nghị sự điện. Trên mặt la bàn, điểm sáng góc Đông Nam vỡ vụn, nhổ bật ra một khối khí đen đặc quánh.


Khối khí đen không chịu khuất phục, nó lập tức huyễn hóa thành hàng ngàn chiếc gai nhọn, cắn ngược vào luồng thần thức đang dò xét của Lâm Mặc nhằm đồng hóa hắn. Sự ứng biến của cấm chế tà ác vượt ngoài dự liệu thông thường.


Lâm Mặc hừ lạnh, ngọn lửa thanh sắc từ mi tâm bùng lên thiêu rụi đám gai nhọn. Hắn dùng linh lực ngưng tụ thành bàn tay lớn, chộp lấy dị vật từ hư không, ép chặt lại thành một viên đá xù xì tỏa ra mùi tanh tưởi.


Đây chính là Hủ Mộc Trận Cơ, vật dẫn mà kẻ địch đã lén chôn xuống Lộc Giác Điền từ nhiều tháng trước. Nhìn thấy vật chứng tà môn này xuất hiện ngay trong địa bàn của mình, Lâm Thượng Khách lảo đảo lùi lại.


Lão biết mình đã phạm tội thất sát nghiêm trọng, không còn dám mở miệng đòi hỏi quyền lợi. Mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo, vị trưởng lão run rẩy quỳ rạp xuống nền đá, chờ đợi cơn thịnh nộ của gia chủ.


Lâm Mặc ném viên đá tà ác vào một chiếc hộp chì, gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ. "Truyền lệnh xuống, phế bỏ hoàn toàn mắt trận Đông Nam. Mở kho tộc, trích ra năm ngàn điểm công huân đền bù tổn thất hạt giống cho chi thứ ba."


"Tuy nhiên, tiền bổng lộc tháng này của toàn bộ chấp sự Lộc Giác Điền bị trừ sạch." Quyết định phân minh rõ ràng khiến Lâm Thượng Khách thở phào một hơi. Lão vội vàng dập đầu tạ ơn rồi lui ra ngoài thi hành mệnh lệnh.


Ánh mắt Lâm Mặc lúc này mới dừng lại trên chiếc hộp chì đóng kín. Kẻ thù đã tính toán sâu đến mức chôn sẵn trận cơ ở vòng ngoài. Điều này chứng tỏ bản đồ bố phòng của gia tộc đã lọt vào tay kẻ khác. Người nắm giữ bí mật này ngoài hắn ra, chỉ còn lại ba vị trưởng lão hạch tâm.


…ánh mắt chạm phải khuôn mặt đang rỉ máu của Tộc trưởng. Lâm Bá Thu từ phía sau xô mạnh cửa xông vào, gạt phắt cậu thiếu niên sang một bên. Vị Tam trưởng lão này vốn đang dẫn đội tuần tra vòng trong, cảm nhận được linh khí chấn động kịch liệt liền tức tốc chạy tới. Lão vừa bước qua ngạch cửa, bước chân bỗng khựng lại, hít vào một ngụm khí lạnh. Trái mắt của Lâm Mặc lúc này rủ xuống một dòng huyết lệ đỏ thẫm, con ngươi đục ngầu mất đi tiêu cự do thần thức bị phản phệ quá mạnh từ sát trận.


Tộc trưởng, mắt trái của ngài làm sao vậy! Lâm Bá Thu luống cuống lấy ra một bình Ngọc Lộ Đan từ trong ngực áo, nhưng lập tức bị cái phẩy tay lạnh lùng của đối phương cản lại.


Không chết được, chỉ là hao tổn một luồng linh nhãn thần thức. Lâm Mặc nghiến răng, ngón tay điểm nhẹ lên huyệt thái dương để phong bế cảm giác đau nhức. Hắn cúi gằm mặt nhìn đám tro tàn dưới đất, giọng nói trầm hẳn xuống mang theo sát khí lạnh lẽo. Ta đã trúng kế, đòn tự hủy vừa rồi chỉ là mồi nhử. Thứ thực sự mà kẻ địch muốn giấu là một luồng Thi Độc Huyết Sát đã nương theo khe nứt của trụ đồng tẩu thoát, chúng mượn huyết mạch Lâm gia ngụy trang tà khí để cắm thẳng vào mạch nước ngầm nhánh Đông Nam.


Đông Nam, đó là nguồn tưới tiêu duy nhất cho ba mươi mẫu Xích Huyết Sâm đang độ chín! Sắc mặt Tam trưởng lão nháy mắt trắng bệch, đôi bàn tay già nua run rẩy kịch liệt. Xích Huyết Sâm là tài nguyên cốt lõi để luyện chế Trúc Cơ Đan dự bị, toàn tộc đã dồn biết bao tâm huyết chăm bón suốt mười năm nay. Nếu bây giờ đóng sập van xả của Bát Cung Trận để chặn độc, linh dược sẽ khô héo rụng lá trong vòng ba canh giờ. Nhưng nếu mở van, tà khí sẽ mượn dòng nước ăn mòn toàn bộ rễ sâm, thậm chí lan ngược về hồ linh tuyền trung tâm phá hủy căn cơ gia tộc.


Ngay lúc này, mặt sàn đại điện khẽ rung lên bần bật. Kẻ địch ở một nơi bí mật dường như nhận ra luồng tà khí đã xâm nhập thành công, lập tức kích hoạt chú ngữ thi triển từ xa nhằm tăng tốc độ lây lan. Dưới nền đá cẩm thạch, những đường vân trận pháp vốn màu xanh ngọc bỗng chốc chuyển sang màu đen kịt, vươn dài với tốc độ chóng mặt hướng về phía cửa Đông. Chúng không tấn công trực diện mà dùng chiến thuật thủy khuất xà hành, nương theo dòng chảy linh mạch để lẩn tránh sự phong tỏa của thần thức Lâm Mặc.


Khốn kiếp, chúng muốn ép ta tự tay hủy đi tâm huyết của gia tộc. Lâm Mặc hừ lạnh, độc nhãn còn lại lóe lên tia sáng quyết tuyệt. Hắn vung tay ném ra một khối trận bàn hình lục giác bằng ngọc bích, chính là Tụ Thủy Bàn vốn dùng để điều hòa thủy mạch của cấm địa. Thay vì dùng linh lực đóng cổng trận như lẽ thường, hắn dứt khoát đảo ngược càn khôn trên chín ô trận vị. Ngón tay nhuốm máu của Tộc trưởng vạch thẳng một đường rạch nát phù văn chữ Thủy, cưỡng ép chuyển đổi thuộc tính của linh mạch khu vực Đông Nam từ Thủy sinh Mộc sang Hỏa khắc Mộc.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng núi Tử Trúc. Nhiệt độ tại nhánh Đông Nam đột ngột tăng vọt, nước ngầm nháy mắt bị bốc hơi thành những đám sương mù dày đặc mang theo mùi tanh hôi của tà độc. Bị ngọn lửa địa mạch nướng chín bất ngờ, luồng Thi Độc Huyết Sát mất đi môi trường dung dưỡng, phát ra tiếng rít gào thê thảm rồi tan biến thành từng vệt khói xám. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho quyết định mượn hỏa diệt thủy này vô cùng tàn khốc.


Tụ Thủy Bàn trong tay Lâm Mặc vỡ nát thành sáu mảnh, linh tính mất sạch, triệt để biến thành phế vật. Quan trọng hơn, linh thổ tại ba mươi mẫu Dược Viên Đông Nam đã bị hỏa độc nung chảy, kết thành những mảng đất hoang cằn cỗi. Hơn hai vạn gốc Xích Huyết Sâm dù không bị tà khí ăn mòn, nhưng rễ chính đã cháy sém, dược hiệu sụt giảm chỉ còn chưa tới một nửa. Chúng hoàn toàn mất đi tư cách làm chủ dược, đồng nghĩa với việc bóp nát hy vọng mở lò luyện Trúc Cơ Đan của gia tộc trong mười năm tới.


Nhìn những mảnh ngọc vỡ vụn trên tay Tộc trưởng, Tam trưởng lão đau xót đến mức lảo đảo lùi lại, khóe miệng rỉ ra một tia máu tươi vì phẫn uất xót của. Lâm Mặc không để tâm đến sự suy sụp của lão, tay áo vung lên thu lấy một sợi khói xám vừa ngưng kết từ tà khí đã chết khô, phong ấn chặt vào một cái bình ngọc lưu ly. Hắn lạnh lùng ra lệnh, sát cơ ngập tràn trong không gian chật hẹp, triệt để gạt bỏ đi sự nhân nhượng cuối cùng.


Truyền lệnh xuống Dược Đường, lập tức hạ phẩm cấp của toàn bộ Xích Huyết Sâm khu Đông Nam xuống hàng dược liệu bán sỉ, niêm phong sổ sách kiểm kê thiệt hại. Đồng thời, tước bỏ hoàn toàn quyền chưởng quản thủy mạch của nhị phòng. Lâm Mặc ném chiếc bình ngọc chứa vật chứng tà khí cho Lâm Bá Thu. Tam trưởng lão cầm lấy thứ này, mang theo đội chấp pháp đi rà soát lại toàn bộ đường ống dẫn nước nhánh Đông. Kẻ nào tối nay rời khỏi cương vị để trận nhãn bị hở, bất kể là trưởng bối hay đệ tử hạch tâm, lập tức phế bỏ tu vi đày vào Hắc Hỏa Động!


Thay vì đóng chết van linh tuyền hay để mặc tà độc lan tràn, Lâm Mặc quyết định lật ngược Càn vị và Khôn vị trên sa bàn điều khiển. Tụ Thủy Bàn vừa cắm xuống nền ngọc thạch liền bạo phát một luồng hấp lực điên cuồng, trực tiếp rút cạn chút linh khí cuối cùng của sáu trụ đồng đang rạn nứt. Hắn không chọn cách phòng thủ thụ động mà chủ động mở toang toàn bộ cửa xả của mương dẫn nước Đông Nam, ép toàn bộ luồng hắc thủy mang độc tính trút thẳng vào khu vực trồng Xích Huyết Sâm.


Kẻ điều khiển tà thuật ở đầu bên kia dường như cảm nhận được dòng chảy bị bẻ lái, lập tức vặn xoắn tà khí hòng kích nổ khối độc tố ngay giữa đường ống ngầm. Địch nhân thay đổi chiến thuật cực kỳ tàn nhẫn, nhưng tốc độ kết ấn của Tộc trưởng Lâm gia còn nhanh hơn một nhịp thở. Ngón tay hắn miết mạnh qua bề mặt pháp khí, không tiếc thiêu đốt một giọt tinh huyết để hóa thần thức thành đao, băm nát liên kết giữa mạch ngầm và hồ linh tuyền trung tâm.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu dưới lòng đất, kéo theo chấn động dữ dội làm rung rẩy cả nửa ngọn núi phía Đông Nam. Mặt đồng của Tụ Thủy Bàn trên mặt đất lập tức nứt toác làm ba mảnh, rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt mùi hôi thối, triệt để trở thành phế phẩm. Cái giá phải trả hiện rõ ngay trong nhận thức của vị Tộc trưởng, ba mươi mẫu linh điền bồi dục nhân sâm trong chớp mắt biến thành vùng đất chết. Thổ nhưỡng ngấm đầy tà sát vĩnh viễn mất đi sinh cơ, sản lượng dược liệu quý giá nhất của gia tộc năm nay coi như tan thành mây khói.


Lâm Uyên đứng ngoài bậu cửa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Phụ thân của y hiện đang giữ chức quản sự tại chính khu dược viên vừa bị hủy diệt, nếu chỗ đó xảy ra chuyện, cả chi thứ ba chắc chắn sẽ phải gánh món nợ công huân khổng lồ. Y cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, hai tay bấu vào khung cửa gỗ lim, trong lòng dâng lên một cỗ kích động muốn lao ngay xuống núi để cứu vớt chút tài nguyên còn sót lại.


Thế nhưng, uy áp lạnh lẽo tỏa ra từ bóng lưng người đàn ông độc nhãn khiến đôi chân thiếu niên như bị đóng đinh tại chỗ. Sự giằng xé và nỗi sợ hãi trong ánh mắt tiểu bối hoàn toàn lọt vào tầm nhìn của Lâm Mặc khi hắn từ từ xoay người lại. Hắn phẩy tay áo, dùng linh lực bọc lấy mảnh vỡ cốt lõi của mặt đồng nứt nẻ đang tỏa khói đen ném thẳng về phía ngoài điện. Vật chứng lạnh ngắt rơi gọn vào vòng tay đang run rẩy của cậu thiếu niên.


Ngươi cầm lấy trận nhãn phế phẩm này đến thẳng Chấp Pháp Đường tìm Nhị trưởng lão, truyền lệnh của ta ban bố lệnh phong cấm cấp cao nhất đối với toàn bộ khu vực Đông Nam.


Giọng nói của Lâm Mặc vang lên đều đều, âm sắc không mang theo nửa điểm xót xa dù vừa tự tay cắt bỏ nguồn thu nhập cốt lõi. Bổ sung thêm vào quy tắc tuần tra, bất cứ kẻ nào trong chi thứ ba dám tự ý bước vào vùng đất chết để vớt vát dược liệu, không cần thẩm vấn, lập tức phế bỏ tu vi và trục xuất khỏi gia phả.


Thiếu niên vội vã ôm chặt lấy khối kim loại tàn tạ, dập đầu một cái thật sâu xuống nền đá rồi cắm cổ chạy vụt vào màn đêm đen đặc. Trong không gian nghị sự điện rộng lớn lúc này chỉ còn lại sự hoang tàn cùng mùi bùn lầy tanh tưởi quẩn quanh không chịu tan đi.


Lâm Mặc chậm rãi bước tới vị trí trung tâm của trận pháp phòng ngự đã vỡ nát, cúi xuống nhặt lên một mẩu sáp đỏ bằng đầu ngón tay vừa bị lực lượng tự hủy đẩy văng ra. Ánh mắt hắn trầm xuống khi nhận ra mẩu sáp này hoàn toàn không mang khí tức của Yêu Cốc, mà lại ẩn chứa linh lực hỏa thuộc tính đặc trưng từ bùa chú nhà họ Tôn. Khoản nợ tổn thất ba vạn linh thạch từ mảnh linh điền phế bỏ cùng sự phản bội của gã chấp sự, rốt cuộc cũng tìm được một đáp án cụ thể để gia tộc bắt đầu cuộc thanh trừng máu lửa vào sáng ngày mai.

0