Chương 261: Lệnh Không Được Ham Chiến
Đăng: 07/08/2026 17:03
3,944 từ
1 lượt đọc
Đạo linh quang từ lệnh bài xé toạc màn đêm đặc quánh của Tử Trúc Lĩnh, mang theo ý chí tuyệt đối của gia chủ cắm thẳng vào trận nhãn phong tỏa. Âm thanh ong ong của Phong Trận số Ba dần hạ xuống, kéo theo từng luồng linh khí xung quanh cạn kiệt đến mức khô khốc. Bụi cỏ gai dưới chân Lâm Mặc héo rũ chỉ trong vài nhịp thở vì bị trận pháp cưỡng chế rút cạn mộc khí. Hắn đứng chắp tay trước vách đá, đầu ngón tay khẽ miết lên bề mặt lạnh lẽo của Huyết Ngọc Giản. Đây chính là vật chứng hạch tâm ghi lại toàn bộ giao dịch ngầm của chi thứ hai, thứ mà hắn vừa phải đốt hơn hai ngàn viên linh thạch hạ phẩm để đoạt lấy.
Từ trong bóng tối phía sau rặng trúc tàn tạ, một thân ảnh mặc hắc y bước nhanh tới, nghiêm nghị cúi đầu hành lễ. Đó là Lâm Đình, chấp sự tuần tra của Chấp Pháp Đường, người nổi tiếng với tính cách cứng nhắc nhưng vô cùng mẫn cán.
Bẩm gia chủ, toàn bộ ba cửa hàng đan dược và năm mẫu linh điền của chi thứ hai đã bị niêm phong bằng cấm chế sương mù.
Lâm Đình lên tiếng, thanh âm mang theo chút xót xa khó giấu. Lão nhân gia giữ kho vừa gửi truyền âm hỏa tốc báo động, linh thạch dự trữ đã chạm đáy. Sáng mai việc cắt giảm một nửa khẩu phần linh nhục chắc chắn sẽ gây ra không ít oán thán trong thế hệ trẻ. Bọn chúng đang tuổi bồi đắp căn cơ, thiếu hụt huyết khí sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ tu luyện tháng này.
Lâm Mặc không quay đầu lại, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhìn về phía sườn núi Tây Bắc đang chìm trong sương mù. Hắn hiểu rõ cái giá phải trả cho đêm nay không chỉ nằm ở tài nguyên vật chất, mà còn là sự bất mãn ngấm ngầm của các chi thứ khác khi thấy gia quy đột ngột siết chặt.
Oán thán là chuyện tốt, càng ồn ào càng che mắt được kẻ cần che.
Lâm Mặc nhàn nhạt cất lời, tay trái lấy ra một lệnh tiễn bằng ngọc trắng ném về phía viên chấp sự. Ngươi cầm vật này đến Tàng Bảo Các, đánh thức Trưởng lão giữ kho, yêu cầu xuất ra Khứu Linh Trận Bàn. Ghi rõ vào sổ công huân, hao tổn linh thạch kích hoạt bảo vật này và mức phí bảo lãnh sẽ tính thành nợ cấp giáp ghi dưới tên cá nhân ta.
Lâm Đình giật mình đón lấy lệnh tiễn ngọc trắng, vẻ mặt lộ ra sự khó hiểu xen lẫn chần chừ.
Bố trí Phong Trận số Ba đã khóa chặt mọi ngả đường, chi thứ hai hiện tại như cá nằm trên thớt, cớ sao gia chủ còn muốn động dụng đến pháp khí truy vết cấp bậc Trúc Cơ? Mỗi lần khởi động Khứu Linh Trận Bàn phải tốn thêm năm mươi khối linh thạch, kho tộc thật sự không gánh nổi thêm bất kỳ khoản thâm hụt nào nữa.
Bọn chúng là cá, nhưng lưỡi câu của ta không chỉ nhắm vào một con cá nhỏ.
Lâm Mặc xoay người lại, áp Huyết Ngọc Giản vào lòng bàn tay, vận chuyển pháp lực ép ra một tia huyết khí đỏ sẫm. Lâm Hạc không phải kẻ ngu, khi thấy sản nghiệp bị phong ấn và khẩu phần đan dược bị cắt, hắn sẽ hiểu tội trạng buôn lậu đã bại lộ. Kẻ dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ tìm cách đưa tin cầu cứu thế lực chống lưng phía sau.
Viên chấp sự nhíu mày, dường như lờ mờ nắm bắt được mưu đồ thực sự của người đứng đầu gia tộc.
Lệnh cho đội tuần tra lập tức rút toàn bộ trạm canh gác ở khe nứt Tây Bắc, lấy cớ trận pháp hao tổn quá độ nên thiếu hụt nhân thủ.
Lâm Mặc gằn từng chữ, đem tia huyết khí vừa rút ra phong ấn vào một tấm phù lục trống, đưa cho Lâm Đình. Cầm lấy tia khí tức này dung nhập vào Khứu Linh Trận Bàn. Kẻ mang thư cầu cứu đi qua khe nứt chắc chắn sẽ dính phải khí tức đồng nguyên. Nhớ kỹ, nhiệm vụ của ngươi không phải là bắt giữ, mà là dùng trận bàn âm thầm theo dõi xem bức thư đó được đưa đến tay kẻ nào ở phường thị.
Lâm Đình hít sâu một hơi, sống lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh. Gia chủ không hề muốn bóp chết chi thứ hai ngay lập tức, mà đang dùng chính sự hoảng loạn của Lâm Hạc làm mồi nhử. Bằng cách cố tình tạo ra lỗ hổng tuần tra hợp lý dưới vỏ bọc cạn kiệt tài nguyên, Lâm Hạc sẽ tự tin cho rằng mình đã tìm được đường sống. Kẻ nhận được bức thư cầu cứu kia mới thực sự là hắc thủ giật dây phía sau mà Lâm Mặc muốn đào lên.
Thuộc hạ đã rõ, tuyệt đối không đả thảo kinh xà, chỉ bám theo khí tức.
Lâm Đình cẩn thận cất tấm phù lục chứa huyết khí vào hộp ngọc cách linh, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang kính sợ tuyệt đối. Hắn thầm nghĩ, quyết định hy sinh hai ngàn linh thạch ban đầu hóa ra chỉ là tấm bình phong che đậy cho một ván cờ lớn hơn rất nhiều.
Đi đi, trước khi trời sáng phải xác định được điểm đến của bức thư, sau đó lập tức quay về Tộc Nghị Điện báo cáo.
Lâm Mặc phẩy tay, nhìn theo bóng dáng viên chấp sự thoắt cái đã hòa vào màn đêm sương giá. Hắn chậm rãi cất Huyết Ngọc Giản đã cạn một phần linh tính vào túi trữ vật. Nước cờ này nếu thành công, không chỉ danh chính ngôn thuận trừ khử mầm mống phản loạn, mà còn nắm được nhược điểm chí mạng của kẻ thù giấu mặt. Gia tộc lúc này đang đứng trên bờ vực, mọi quyết sách đều phải tính toán đến ba bước lùi, dùng chính mạng lưới luật lệ và điểm yếu tâm lý để ép đối phương tự nguyện bước vào tử cục.
...cớ sao gia chủ lại phải gánh khoản nợ cấp giáp để động đến trọng bảo trấn khố? Lâm Đình cắn răng hỏi hết câu, bàn tay siết chặt lệnh tiễn ngọc trắng. Lão thừa hiểu Khứu Linh Trận Bàn mỗi lần khởi động đều tiêu hao ba viên linh thạch trung phẩm, tương đương ba trăm viên hạ phẩm, đủ để đệ tử ngoại môn tu luyện ròng rã cả năm.
Lâm Mặc xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Ánh mắt hắn lướt qua Huyết Ngọc Giản đang tỏa ra sương mù mỏng manh trong lòng bàn tay.
Ngươi cho rằng Lâm Hạc có đủ bản lĩnh để qua mặt Tộc Nghị, lén lút tuồn mười vạn cân Tử Trúc Nê ra khỏi Nam Cương sao? Giọng Lâm Mặc trầm xuống, mang theo áp lực vô hình khiến viên chấp sự phải lùi lại nửa bước. Hai tháng trước, khi ta tra xét sổ sách của Tàng Kinh Các, phát hiện ba cuốn ngọc giản ghi chép về trận văn che giấu khí tức đã bị mượn mười lần nhưng không có tên người trả. Lâm Hạc chỉ là kẻ hám lợi, tu vi Luyện Khí tầng sáu, căn bản không đủ thần thức để đọc hiểu những ngọc giản phức tạp đó.
Lâm Đình sững sờ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán khi lờ mờ nhận ra thế cục. Lâm Mặc thong thả cất vật chứng vào tay áo, tiếp tục vạch trần từng lớp mưu kế.
Đêm nay ta cố tình làm lớn chuyện, phong tỏa chi thứ hai, lại cắt giảm khẩu phần linh nhục khiến nội bộ ầm ĩ. Kẻ đứng sau màn giật dây chắc chắn sẽ cho rằng ta đã cắn câu, dồn toàn bộ sự chú ý vào Lâm Hạc. Lợi dụng lúc canh gác lơi lỏng nhất, hắn tất nhiên sẽ tìm cách xóa bỏ dấu vết còn sót lại tại điểm giao dịch thực sự, tránh để tàn dư khí tức lưu lại trên trận pháp.
Điểm giao dịch thực sự không nằm ở Đông Dược Viên? Lâm Đình kinh ngạc thốt lên, thái độ cứng nhắc thường ngày đã bị đánh vỡ.
Lâm Mặc gật đầu, ngón tay trỏ hướng thẳng về phía ngọn núi đá vôi tĩnh lặng ở mạn Bắc.
Là Phế Quặng Linh Thạch. Nơi đó linh khí hỗn loạn, cấm chế lỏng lẻo, lại giáp ranh giới tuyến với Tôn gia. Ngươi mang Khứu Linh Trận Bàn đến đó, không cần đánh rắn động cỏ, chỉ cần ghi lại dao động thần thức của kẻ xuất hiện. Nhớ kỹ, trận bàn này rất mẫn cảm, ngươi phải tự rạch lòng bàn tay, dùng máu vẽ bùa Ẩn Nặc lên mặt đồng để che đậy ba động linh khí.
Viên chấp sự hít sâu một hơi, hiểu rõ nhiệm vụ này hung hiểm đến mức nào. Lão cúi gập người, trầm giọng báo cáo sự lo ngại trong lòng.
Thuộc hạ đã rõ. Nhưng Tam trưởng lão trấn thủ Tàng Bảo Các tính tình vô cùng cổ hủ, sợ rằng thấy lệnh tiễn cũng chưa chắc chịu xuất bảo vật nếu không có Tộc Nghị thông qua.
Lâm Mặc rút từ bên hông ra một khối ngọc bài màu tím nhạt, ném thẳng vào tay Lâm Đình.
Giao thêm lệnh bài gia chủ của ta cho ông ta cầm cố. Nói với ông ta, nếu đêm nay không bắt được dị động ở Phế Quặng, ngày mai ta tự nguyện giao nộp ba phần linh điền của chi chính để đền bù tổn thất cho kho tộc.
Lâm Đình không dám nhiều lời, lập tức cắn nát đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết lên lệnh tiễn ngọc trắng để xác nhận nhận lệnh, sau đó hóa thành một đạo tàn ảnh lao vụt vào bóng đêm. Lâm Mặc đứng lại một mình giữa trận phong tỏa khô cằn, thần thức khẽ lan tỏa. Việc hy sinh ba phần linh điền của chi chính là một ván cược cực lớn, đủ để khiến các trưởng lão phe trung lập phải nhảy dựng lên đòi phế truất hắn vào sáng mai nếu kết quả sai lệch.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, từ hướng mạn Bắc truyền đến một chấn động cực nhỏ, chỉ những tu sĩ có thần thức nhạy bén mới bắt được. Trong ngực áo Lâm Mặc, một mảnh trận bàn phụ bằng ngọc bích bỗng nhiên sáng lên ánh sáng đỏ rực. Mặt ngọc nứt ra một đường chân tóc, hiển thị rõ ràng một vệt linh lực thuộc về công pháp thủy hệ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Kẻ này không tu luyện mộc hệ truyền thống của Lâm gia, chứng tỏ nội gián đã cắm rễ sâu hơn hắn tưởng. Nụ cười trên môi vị gia chủ trẻ tuổi càng thêm lạnh lẽo, con cá lớn thực sự đã đạp vỡ trận văn bảo vệ, mang theo toàn bộ sơ hở bước vào ván cờ.
"Giao dịch đêm nay của Lâm Hạc ở Đông Dược Viên chỉ là mồi nhử." Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang sự chần chừ của viên chấp sự. "Dựa vào Huyết Ngọc Giản ta vừa giải mã, điểm giao hàng thực sự của kẻ chủ mưu được đặt tại Phế Quặng Linh Thạch ở mặt bắc Tử Trúc Lĩnh. Bọn chúng đang chờ Lâm Hạc thu hút sự chú ý để âm thầm chuyển đi lô Huyết Linh Sa. Ngươi mang Khứu Linh Trận Bàn đến đó, tuyệt đối không được động thủ, chỉ cần mượn trận quang ghi lại khí tức tà tu làm chứng cứ rồi lập tức rút lui."
Lâm Đình nắm chặt lệnh tiễn ngọc trắng đang tỏa ra vầng sáng tím nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm mảng lưng áo. Hắn chợt hiểu ra sự thâm độc trong thế cờ của vị gia chủ trẻ tuổi. Cố tình kích hoạt Phong Trận số Ba làm tiêu hao lượng lớn linh thạch, gióng trống mở cờ bủa vây chi thứ hai chính là một lớp bình phong khổng lồ. Nước cờ này ép kẻ đứng sau lầm tưởng Lâm gia đã hoàn toàn sập bẫy, từ đó yên tâm tiến hành giao dịch thực sự.
"Thuộc hạ bái lĩnh pháp chỉ." Lâm Đình trầm giọng đáp lời, mũi chân điểm nhẹ lên phiến đá, cả người hóa thành một đạo hắc ảnh lao vút vào màn đêm, hướng thẳng đến ngọn núi đặt Tàng Bảo Các.
Trước cánh cửa đồng xanh loang lổ rêu phong của Tàng Bảo Các, Tam trưởng lão Lâm Bách đang ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn tết từ cỏ linh tranh. Lão nhân mở bừng đôi mắt đục ngầu, thần thức cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ đảo qua người Lâm Đình như một thanh đao vô hình. Khi nhìn thấy lệnh tiễn ngọc trắng yêu cầu xuất Khứu Linh Trận Bàn, sắc mặt lão lập tức trầm xuống, nếp nhăn trên trán xô lại vào nhau.
"Vật trấn các bậc hai, không có ba vị trưởng lão đồng ký tên, tuyệt đối không được mang ra khỏi cửa." Tam trưởng lão gõ mạnh quải trượng xuống đất. "Gia chủ bằng lòng thế chấp công huân cũng không thể tùy tiện phá vỡ thiết luật. Lỡ pháp khí hư hại, cái danh giữ kho này của ta làm sao gánh vác nổi?"
Lão nhân vung tay áo, một đạo linh lực màu xám tro đánh thức hai con thạch sư tử chầu trước cửa, tạo thành Tỏa Linh Trận ép sát lấy viên chấp sự. Lão không muốn gánh trách nhiệm nếu món pháp khí dò xét đắt giá nhất gia tộc bị hao tổn, nhất là trong thời điểm nội bộ đang lục đục. Lâm Đình cắn răng chịu đựng uy áp làm kinh mạch hai cánh tay đau nhức, giơ cao lệnh tiễn cất cao giọng.
"Gia chủ đã dùng đặc quyền phong cấm chi thứ hai, hiện tại toàn tộc bước vào trạng thái thời chiến. Theo Thiết Luật số Bảy, người đứng đầu được quyền cưỡng chế xuất kho một kiện pháp khí dưới bậc ba, ghi nợ gấp đôi công huân cấn trừ vào bổng lộc mười năm tới."
Biết không thể dùng uy áp cản trở thiết luật, Tam trưởng lão hừ lạnh một tiếng, lật tay lấy ra một chiếc la bàn bằng gỗ đào ném tới. Nhưng đúng khoảnh khắc la bàn vừa rời khỏi tay áo, lão cố tình kích hoạt một tia Truy Tung Phù Văn giấu sẵn bên dưới mặt gỗ. Lão muốn âm thầm theo dõi hướng đi của Lâm Đình, đề phòng rủi ro mất mát pháp khí để còn có đường báo cáo lại với Hội đồng trưởng lão.
Ngay khi trận bàn bay đến gần, Lâm Đình nhạy bén nhận ra một luồng linh ba bất thường bám trên mặt gỗ. Hắn quả quyết cắn nát đầu ngón tay trái, mượn tinh huyết nóng hổi vẽ nhanh một đạo Ẩn Nặc Phù lên lòng bàn tay phải, sau đó vỗ mạnh vào mặt Khứu Linh Trận Bàn để tiếp lấy.
Một tiếng xèo chói tai vang lên, huyết khí bốc hơi mịt mù, trực tiếp ăn mòn và xóa sạch tia phù văn theo dõi của vị trưởng lão. Sắc mặt Lâm Đình lập tức tái đi trông thấy vì mất đi một giọt tâm huyết, linh lực trong đan điền nháy mắt hao hụt mất ba phần. Hắn không nói thêm một lời, cẩn thận cất pháp khí vào túi trữ vật rồi xoay người lao xuống triền núi.
Tam trưởng lão sững sờ nhìn theo bóng lưng viên chấp sự, bàn tay già nua khẽ run rẩy. Lão chậm rãi lấy Sổ Nhật Trình ra, dùng bút chu sa ghi lại một dòng chữ đỏ chót. Đêm ngày bảy, chấp sự Lâm Đình cưỡng ép xuất Khứu Linh Trận Bàn, tự thiêu đốt tinh huyết che giấu hành tung, nghi ngờ gia chủ đang mưu tính một ván cược lớn che giấu toàn tộc.
Cùng lúc đó, tại khu vực Phế Quặng Linh Thạch cách xa mười dặm, một bóng đen trùm áo choàng khẽ nhíu mày. Gã vừa dùng bí thuật cảm nhận được trận pháp phong tỏa ở Đông Dược Viên bùng lên dữ dội, lại thấy khí tức của Tỏa Linh Trận lóe lên rồi vụt tắt tại Tàng Bảo Các. Gã vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt. Lâm gia quả nhiên dồn toàn lực vây bắt mồi nhử, đến mức nội bộ lục đục tranh giành pháp khí dò xét. Đường lui ở mặt bắc lúc này đã hoàn toàn trống trải, vừa vặn để gã thong dong rời đi.
Tam trưởng lão nhìn chằm chằm vào lệnh tiễn ngọc trắng trong tay Lâm Đình, nếp nhăn trên trán giật giật liên hồi. Lão khẽ thở dài một tiếng, vung tay áo hất tung lớp cấm chế màu vàng đất bao phủ cánh cửa lim ngàn năm tuổi.
Gia chủ đã dám lấy mười năm bổng lộc ra thế chấp, lão phu cũng không thể cản trở Thiết Luật thời chiến.
Lão xoay người bước vào trong, một lát sau mang ra một chiếc khay ngọc phủ lụa đỏ. Phía trên đặt một khối la bàn bằng đồng thau chạm trổ chín ô trận vị, chính giữa khảm một viên đá trong suốt. Đây chính là Khứu Linh Trận Bàn, pháp khí bậc hai trung phẩm hiếm hoi của gia tộc, chuyên dùng để truy vết tàn dư linh lực.
Ghi vào Sổ Công Huân, từ giờ phút này, toàn bộ định mức đan dược và linh thạch của gia chủ bị phong bế cho đến khi trả đủ khoản nợ. Cầm lấy, cẩn thận đừng làm hỏng trận nhãn.
Tam trưởng lão lạnh lùng hạ bút ghi chép, đóng mạnh con dấu bọc đồng lên mặt giấy. Kho tàng Lâm gia vốn đã cạn kiệt, nay lại gánh thêm nguy cơ hỏng hóc pháp khí trấn phái, trách nhiệm này không ai dám lơ là. Lâm Đình cẩn trọng thu lấy vật phẩm, không nói thêm nửa lời, lập tức dán một tấm Ẩn Tức Phù lên ngực.
Thân ảnh hắn dung nhập vào màn đêm, men theo đường mòn cấm địa lao thẳng về phía Phế Quặng mặt bắc. Hắn hiểu rõ dụng ý của gia chủ. Cố tình bày Phong Trận số Ba ồn ào ở Đông Dược Viên chính là một lớp bình phong khổng lồ. Màn kịch này ép đám chuột nhắt phải tưởng rằng gia tộc đã mắc mưu, từ đó tự tin dời điểm giao dịch Huyết Linh Sa đến nơi hoang vắng nhất.
Gió lạnh rít gào qua những hầm mỏ bỏ hoang, mang theo mùi chướng khí thối rữa xộc thẳng vào mũi. Lâm Đình nấp sau một tảng đá đen kịt, cắn chót lưỡi ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng vào viên đá giữa Khứu Linh Trận Bàn. Chín ô trận vị lập tức xoay tròn không tiếng động, tỏa ra một luồng sáng nhạt chỉ thẳng về phía hẻm núi sâu nhất.
Dưới đáy hẻm, một gã tu sĩ mặc áo choàng đỏ quạch đang ném một chiếc túi trữ vật đẫm máu cho một cái bóng đen. Lâm Đình nheo mắt nhìn kỹ, đồng tử chợt co rút mãnh liệt. Kẻ nhận hàng hoàn toàn không phải người của chi thứ hai. Trên cổ tay gã lộ ra một chuỗi tràng hạt bằng xương thú, thứ tín vật rành rành của thế lực ngoại lai.
Mưu kế của gia chủ đã đúng. Chi thứ hai chỉ là kẻ bù nhìn bị đẩy ra chịu tội, kẻ thực sự bán đứng bản đồ linh mạch Tử Trúc Lĩnh là một thế lực khác đang ẩn nấp ngay trong hàng ngũ tuần tra. Lâm Đình lập tức truyền linh lực vào trận bàn, thu thập khí tức tà tu để làm bằng chứng định tội.
Đúng lúc này, gã áo đỏ đột ngột quay phắt đầu lại, thần thức nhạy bén quét ngang qua tảng đá đen.
Có kẻ dò xét, trận văn dao động. Hủy hàng, rút lui ngay.
Gã không thèm quan tâm đến bóng đen kia, há miệng phun ra một thanh Huyết Cốt Tiêu xé gió lao thẳng về phía chỗ ẩn nấp của Lâm Đình. Tốc độ của pháp khí tà môn quá nhanh, mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ ép cho không gian xung quanh vặn vẹo. Đối thủ đã nhận ra mưu kế bám đuôi, quyết đoán đổi chiến thuật từ giao dịch sang diệt khẩu để xóa dấu vết.
Lâm Đình nhớ kỹ lệnh không được ham chiến. Hắn vung tay ném ra một tấm Huyễn Ảnh Phù, tạo ra một phân thân bằng linh khí lao về hướng ngược lại. Cùng lúc đó, hắn dồn toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng chín vào Khứu Linh Trận Bàn, cưỡng ép viên đá trong suốt hút lấy tàn dư khí tức của tràng hạt xương thú.
Huyết Cốt Tiêu đâm xuyên qua ảo ảnh, cắm phập vào vách đá tạo ra một vụ nổ máu tanh tưởi. Mảnh vỡ đá văng trúng bả vai Lâm Đình, xé rách pháp y và đánh nứt một đoạn kinh mạch tay phải. Hắn mượn lực đẩy này lộn vòng xuống một thông đạo ngầm ngập tràn chướng khí để tẩu thoát. Trước khi hắn chìm vào bóng tối, viên đá trên trận bàn đã kịp lóe lên ánh đỏ, phong ấn hoàn toàn bằng chứng.
Đánh đổi lại, mặt đồng thau của Khứu Linh Trận Bàn nứt toác một đường dài, chín ô trận vị mờ xỉn. Cái giá để tu bổ pháp khí này ít nhất phải tốn năm trăm linh thạch hạ phẩm. Cộng thêm khoản nợ mười năm bổng lộc của gia chủ vừa ghi vào sổ, tài nguyên gia tộc xem như đã cạn kiệt đến mức báo động đỏ.
Nhưng Lâm Đình gượng đau mỉm cười, giấu chặt vật chứng vào ngực áo. Khí tức đã được định hình, chuỗi lệnh bài điều tra sáng mai sẽ không còn nhắm vào chi thứ hai nữa.
Tại Tộc Nghị Điện, Lâm Mặc nhận được một tia thần thức truyền âm đứt quãng báo cáo kết quả. Hắn chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào ngọn nến đang tàn. Khứu Linh Trận Bàn nứt vỡ mang theo bằng chứng cốt lõi đã nằm trong tay người của hắn. Bí mật về kẻ trung gian thực sự mang tràng hạt xương thú đã bị lột trần. Từ ngày mai, toàn bộ luật tuần tra mặt bắc bắt buộc phải thay đổi, quyền kiểm soát mỏ quặng sẽ bị thu hồi, và Tộc Nghị sẽ chứng kiến một màn thanh trừng tàn nhẫn nhất nhằm vào những kẻ đang đắc ý tưởng chừng mình đã thoát tội.
Từ trong bóng tối phía sau rặng trúc tàn tạ, một thân ảnh mặc hắc y bước nhanh tới, nghiêm nghị cúi đầu hành lễ. Đó là Lâm Đình, chấp sự tuần tra của Chấp Pháp Đường, người nổi tiếng với tính cách cứng nhắc nhưng vô cùng mẫn cán.
Bẩm gia chủ, toàn bộ ba cửa hàng đan dược và năm mẫu linh điền của chi thứ hai đã bị niêm phong bằng cấm chế sương mù.
Lâm Đình lên tiếng, thanh âm mang theo chút xót xa khó giấu. Lão nhân gia giữ kho vừa gửi truyền âm hỏa tốc báo động, linh thạch dự trữ đã chạm đáy. Sáng mai việc cắt giảm một nửa khẩu phần linh nhục chắc chắn sẽ gây ra không ít oán thán trong thế hệ trẻ. Bọn chúng đang tuổi bồi đắp căn cơ, thiếu hụt huyết khí sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ tu luyện tháng này.
Lâm Mặc không quay đầu lại, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhìn về phía sườn núi Tây Bắc đang chìm trong sương mù. Hắn hiểu rõ cái giá phải trả cho đêm nay không chỉ nằm ở tài nguyên vật chất, mà còn là sự bất mãn ngấm ngầm của các chi thứ khác khi thấy gia quy đột ngột siết chặt.
Oán thán là chuyện tốt, càng ồn ào càng che mắt được kẻ cần che.
Lâm Mặc nhàn nhạt cất lời, tay trái lấy ra một lệnh tiễn bằng ngọc trắng ném về phía viên chấp sự. Ngươi cầm vật này đến Tàng Bảo Các, đánh thức Trưởng lão giữ kho, yêu cầu xuất ra Khứu Linh Trận Bàn. Ghi rõ vào sổ công huân, hao tổn linh thạch kích hoạt bảo vật này và mức phí bảo lãnh sẽ tính thành nợ cấp giáp ghi dưới tên cá nhân ta.
Lâm Đình giật mình đón lấy lệnh tiễn ngọc trắng, vẻ mặt lộ ra sự khó hiểu xen lẫn chần chừ.
Bố trí Phong Trận số Ba đã khóa chặt mọi ngả đường, chi thứ hai hiện tại như cá nằm trên thớt, cớ sao gia chủ còn muốn động dụng đến pháp khí truy vết cấp bậc Trúc Cơ? Mỗi lần khởi động Khứu Linh Trận Bàn phải tốn thêm năm mươi khối linh thạch, kho tộc thật sự không gánh nổi thêm bất kỳ khoản thâm hụt nào nữa.
Bọn chúng là cá, nhưng lưỡi câu của ta không chỉ nhắm vào một con cá nhỏ.
Lâm Mặc xoay người lại, áp Huyết Ngọc Giản vào lòng bàn tay, vận chuyển pháp lực ép ra một tia huyết khí đỏ sẫm. Lâm Hạc không phải kẻ ngu, khi thấy sản nghiệp bị phong ấn và khẩu phần đan dược bị cắt, hắn sẽ hiểu tội trạng buôn lậu đã bại lộ. Kẻ dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ tìm cách đưa tin cầu cứu thế lực chống lưng phía sau.
Viên chấp sự nhíu mày, dường như lờ mờ nắm bắt được mưu đồ thực sự của người đứng đầu gia tộc.
Lệnh cho đội tuần tra lập tức rút toàn bộ trạm canh gác ở khe nứt Tây Bắc, lấy cớ trận pháp hao tổn quá độ nên thiếu hụt nhân thủ.
Lâm Mặc gằn từng chữ, đem tia huyết khí vừa rút ra phong ấn vào một tấm phù lục trống, đưa cho Lâm Đình. Cầm lấy tia khí tức này dung nhập vào Khứu Linh Trận Bàn. Kẻ mang thư cầu cứu đi qua khe nứt chắc chắn sẽ dính phải khí tức đồng nguyên. Nhớ kỹ, nhiệm vụ của ngươi không phải là bắt giữ, mà là dùng trận bàn âm thầm theo dõi xem bức thư đó được đưa đến tay kẻ nào ở phường thị.
Lâm Đình hít sâu một hơi, sống lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh. Gia chủ không hề muốn bóp chết chi thứ hai ngay lập tức, mà đang dùng chính sự hoảng loạn của Lâm Hạc làm mồi nhử. Bằng cách cố tình tạo ra lỗ hổng tuần tra hợp lý dưới vỏ bọc cạn kiệt tài nguyên, Lâm Hạc sẽ tự tin cho rằng mình đã tìm được đường sống. Kẻ nhận được bức thư cầu cứu kia mới thực sự là hắc thủ giật dây phía sau mà Lâm Mặc muốn đào lên.
Thuộc hạ đã rõ, tuyệt đối không đả thảo kinh xà, chỉ bám theo khí tức.
Lâm Đình cẩn thận cất tấm phù lục chứa huyết khí vào hộp ngọc cách linh, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang kính sợ tuyệt đối. Hắn thầm nghĩ, quyết định hy sinh hai ngàn linh thạch ban đầu hóa ra chỉ là tấm bình phong che đậy cho một ván cờ lớn hơn rất nhiều.
Đi đi, trước khi trời sáng phải xác định được điểm đến của bức thư, sau đó lập tức quay về Tộc Nghị Điện báo cáo.
Lâm Mặc phẩy tay, nhìn theo bóng dáng viên chấp sự thoắt cái đã hòa vào màn đêm sương giá. Hắn chậm rãi cất Huyết Ngọc Giản đã cạn một phần linh tính vào túi trữ vật. Nước cờ này nếu thành công, không chỉ danh chính ngôn thuận trừ khử mầm mống phản loạn, mà còn nắm được nhược điểm chí mạng của kẻ thù giấu mặt. Gia tộc lúc này đang đứng trên bờ vực, mọi quyết sách đều phải tính toán đến ba bước lùi, dùng chính mạng lưới luật lệ và điểm yếu tâm lý để ép đối phương tự nguyện bước vào tử cục.
...cớ sao gia chủ lại phải gánh khoản nợ cấp giáp để động đến trọng bảo trấn khố? Lâm Đình cắn răng hỏi hết câu, bàn tay siết chặt lệnh tiễn ngọc trắng. Lão thừa hiểu Khứu Linh Trận Bàn mỗi lần khởi động đều tiêu hao ba viên linh thạch trung phẩm, tương đương ba trăm viên hạ phẩm, đủ để đệ tử ngoại môn tu luyện ròng rã cả năm.
Lâm Mặc xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Ánh mắt hắn lướt qua Huyết Ngọc Giản đang tỏa ra sương mù mỏng manh trong lòng bàn tay.
Ngươi cho rằng Lâm Hạc có đủ bản lĩnh để qua mặt Tộc Nghị, lén lút tuồn mười vạn cân Tử Trúc Nê ra khỏi Nam Cương sao? Giọng Lâm Mặc trầm xuống, mang theo áp lực vô hình khiến viên chấp sự phải lùi lại nửa bước. Hai tháng trước, khi ta tra xét sổ sách của Tàng Kinh Các, phát hiện ba cuốn ngọc giản ghi chép về trận văn che giấu khí tức đã bị mượn mười lần nhưng không có tên người trả. Lâm Hạc chỉ là kẻ hám lợi, tu vi Luyện Khí tầng sáu, căn bản không đủ thần thức để đọc hiểu những ngọc giản phức tạp đó.
Lâm Đình sững sờ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán khi lờ mờ nhận ra thế cục. Lâm Mặc thong thả cất vật chứng vào tay áo, tiếp tục vạch trần từng lớp mưu kế.
Đêm nay ta cố tình làm lớn chuyện, phong tỏa chi thứ hai, lại cắt giảm khẩu phần linh nhục khiến nội bộ ầm ĩ. Kẻ đứng sau màn giật dây chắc chắn sẽ cho rằng ta đã cắn câu, dồn toàn bộ sự chú ý vào Lâm Hạc. Lợi dụng lúc canh gác lơi lỏng nhất, hắn tất nhiên sẽ tìm cách xóa bỏ dấu vết còn sót lại tại điểm giao dịch thực sự, tránh để tàn dư khí tức lưu lại trên trận pháp.
Điểm giao dịch thực sự không nằm ở Đông Dược Viên? Lâm Đình kinh ngạc thốt lên, thái độ cứng nhắc thường ngày đã bị đánh vỡ.
Lâm Mặc gật đầu, ngón tay trỏ hướng thẳng về phía ngọn núi đá vôi tĩnh lặng ở mạn Bắc.
Là Phế Quặng Linh Thạch. Nơi đó linh khí hỗn loạn, cấm chế lỏng lẻo, lại giáp ranh giới tuyến với Tôn gia. Ngươi mang Khứu Linh Trận Bàn đến đó, không cần đánh rắn động cỏ, chỉ cần ghi lại dao động thần thức của kẻ xuất hiện. Nhớ kỹ, trận bàn này rất mẫn cảm, ngươi phải tự rạch lòng bàn tay, dùng máu vẽ bùa Ẩn Nặc lên mặt đồng để che đậy ba động linh khí.
Viên chấp sự hít sâu một hơi, hiểu rõ nhiệm vụ này hung hiểm đến mức nào. Lão cúi gập người, trầm giọng báo cáo sự lo ngại trong lòng.
Thuộc hạ đã rõ. Nhưng Tam trưởng lão trấn thủ Tàng Bảo Các tính tình vô cùng cổ hủ, sợ rằng thấy lệnh tiễn cũng chưa chắc chịu xuất bảo vật nếu không có Tộc Nghị thông qua.
Lâm Mặc rút từ bên hông ra một khối ngọc bài màu tím nhạt, ném thẳng vào tay Lâm Đình.
Giao thêm lệnh bài gia chủ của ta cho ông ta cầm cố. Nói với ông ta, nếu đêm nay không bắt được dị động ở Phế Quặng, ngày mai ta tự nguyện giao nộp ba phần linh điền của chi chính để đền bù tổn thất cho kho tộc.
Lâm Đình không dám nhiều lời, lập tức cắn nát đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết lên lệnh tiễn ngọc trắng để xác nhận nhận lệnh, sau đó hóa thành một đạo tàn ảnh lao vụt vào bóng đêm. Lâm Mặc đứng lại một mình giữa trận phong tỏa khô cằn, thần thức khẽ lan tỏa. Việc hy sinh ba phần linh điền của chi chính là một ván cược cực lớn, đủ để khiến các trưởng lão phe trung lập phải nhảy dựng lên đòi phế truất hắn vào sáng mai nếu kết quả sai lệch.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, từ hướng mạn Bắc truyền đến một chấn động cực nhỏ, chỉ những tu sĩ có thần thức nhạy bén mới bắt được. Trong ngực áo Lâm Mặc, một mảnh trận bàn phụ bằng ngọc bích bỗng nhiên sáng lên ánh sáng đỏ rực. Mặt ngọc nứt ra một đường chân tóc, hiển thị rõ ràng một vệt linh lực thuộc về công pháp thủy hệ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Kẻ này không tu luyện mộc hệ truyền thống của Lâm gia, chứng tỏ nội gián đã cắm rễ sâu hơn hắn tưởng. Nụ cười trên môi vị gia chủ trẻ tuổi càng thêm lạnh lẽo, con cá lớn thực sự đã đạp vỡ trận văn bảo vệ, mang theo toàn bộ sơ hở bước vào ván cờ.
"Giao dịch đêm nay của Lâm Hạc ở Đông Dược Viên chỉ là mồi nhử." Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang sự chần chừ của viên chấp sự. "Dựa vào Huyết Ngọc Giản ta vừa giải mã, điểm giao hàng thực sự của kẻ chủ mưu được đặt tại Phế Quặng Linh Thạch ở mặt bắc Tử Trúc Lĩnh. Bọn chúng đang chờ Lâm Hạc thu hút sự chú ý để âm thầm chuyển đi lô Huyết Linh Sa. Ngươi mang Khứu Linh Trận Bàn đến đó, tuyệt đối không được động thủ, chỉ cần mượn trận quang ghi lại khí tức tà tu làm chứng cứ rồi lập tức rút lui."
Lâm Đình nắm chặt lệnh tiễn ngọc trắng đang tỏa ra vầng sáng tím nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm mảng lưng áo. Hắn chợt hiểu ra sự thâm độc trong thế cờ của vị gia chủ trẻ tuổi. Cố tình kích hoạt Phong Trận số Ba làm tiêu hao lượng lớn linh thạch, gióng trống mở cờ bủa vây chi thứ hai chính là một lớp bình phong khổng lồ. Nước cờ này ép kẻ đứng sau lầm tưởng Lâm gia đã hoàn toàn sập bẫy, từ đó yên tâm tiến hành giao dịch thực sự.
"Thuộc hạ bái lĩnh pháp chỉ." Lâm Đình trầm giọng đáp lời, mũi chân điểm nhẹ lên phiến đá, cả người hóa thành một đạo hắc ảnh lao vút vào màn đêm, hướng thẳng đến ngọn núi đặt Tàng Bảo Các.
Trước cánh cửa đồng xanh loang lổ rêu phong của Tàng Bảo Các, Tam trưởng lão Lâm Bách đang ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn tết từ cỏ linh tranh. Lão nhân mở bừng đôi mắt đục ngầu, thần thức cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ đảo qua người Lâm Đình như một thanh đao vô hình. Khi nhìn thấy lệnh tiễn ngọc trắng yêu cầu xuất Khứu Linh Trận Bàn, sắc mặt lão lập tức trầm xuống, nếp nhăn trên trán xô lại vào nhau.
"Vật trấn các bậc hai, không có ba vị trưởng lão đồng ký tên, tuyệt đối không được mang ra khỏi cửa." Tam trưởng lão gõ mạnh quải trượng xuống đất. "Gia chủ bằng lòng thế chấp công huân cũng không thể tùy tiện phá vỡ thiết luật. Lỡ pháp khí hư hại, cái danh giữ kho này của ta làm sao gánh vác nổi?"
Lão nhân vung tay áo, một đạo linh lực màu xám tro đánh thức hai con thạch sư tử chầu trước cửa, tạo thành Tỏa Linh Trận ép sát lấy viên chấp sự. Lão không muốn gánh trách nhiệm nếu món pháp khí dò xét đắt giá nhất gia tộc bị hao tổn, nhất là trong thời điểm nội bộ đang lục đục. Lâm Đình cắn răng chịu đựng uy áp làm kinh mạch hai cánh tay đau nhức, giơ cao lệnh tiễn cất cao giọng.
"Gia chủ đã dùng đặc quyền phong cấm chi thứ hai, hiện tại toàn tộc bước vào trạng thái thời chiến. Theo Thiết Luật số Bảy, người đứng đầu được quyền cưỡng chế xuất kho một kiện pháp khí dưới bậc ba, ghi nợ gấp đôi công huân cấn trừ vào bổng lộc mười năm tới."
Biết không thể dùng uy áp cản trở thiết luật, Tam trưởng lão hừ lạnh một tiếng, lật tay lấy ra một chiếc la bàn bằng gỗ đào ném tới. Nhưng đúng khoảnh khắc la bàn vừa rời khỏi tay áo, lão cố tình kích hoạt một tia Truy Tung Phù Văn giấu sẵn bên dưới mặt gỗ. Lão muốn âm thầm theo dõi hướng đi của Lâm Đình, đề phòng rủi ro mất mát pháp khí để còn có đường báo cáo lại với Hội đồng trưởng lão.
Ngay khi trận bàn bay đến gần, Lâm Đình nhạy bén nhận ra một luồng linh ba bất thường bám trên mặt gỗ. Hắn quả quyết cắn nát đầu ngón tay trái, mượn tinh huyết nóng hổi vẽ nhanh một đạo Ẩn Nặc Phù lên lòng bàn tay phải, sau đó vỗ mạnh vào mặt Khứu Linh Trận Bàn để tiếp lấy.
Một tiếng xèo chói tai vang lên, huyết khí bốc hơi mịt mù, trực tiếp ăn mòn và xóa sạch tia phù văn theo dõi của vị trưởng lão. Sắc mặt Lâm Đình lập tức tái đi trông thấy vì mất đi một giọt tâm huyết, linh lực trong đan điền nháy mắt hao hụt mất ba phần. Hắn không nói thêm một lời, cẩn thận cất pháp khí vào túi trữ vật rồi xoay người lao xuống triền núi.
Tam trưởng lão sững sờ nhìn theo bóng lưng viên chấp sự, bàn tay già nua khẽ run rẩy. Lão chậm rãi lấy Sổ Nhật Trình ra, dùng bút chu sa ghi lại một dòng chữ đỏ chót. Đêm ngày bảy, chấp sự Lâm Đình cưỡng ép xuất Khứu Linh Trận Bàn, tự thiêu đốt tinh huyết che giấu hành tung, nghi ngờ gia chủ đang mưu tính một ván cược lớn che giấu toàn tộc.
Cùng lúc đó, tại khu vực Phế Quặng Linh Thạch cách xa mười dặm, một bóng đen trùm áo choàng khẽ nhíu mày. Gã vừa dùng bí thuật cảm nhận được trận pháp phong tỏa ở Đông Dược Viên bùng lên dữ dội, lại thấy khí tức của Tỏa Linh Trận lóe lên rồi vụt tắt tại Tàng Bảo Các. Gã vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt. Lâm gia quả nhiên dồn toàn lực vây bắt mồi nhử, đến mức nội bộ lục đục tranh giành pháp khí dò xét. Đường lui ở mặt bắc lúc này đã hoàn toàn trống trải, vừa vặn để gã thong dong rời đi.
Tam trưởng lão nhìn chằm chằm vào lệnh tiễn ngọc trắng trong tay Lâm Đình, nếp nhăn trên trán giật giật liên hồi. Lão khẽ thở dài một tiếng, vung tay áo hất tung lớp cấm chế màu vàng đất bao phủ cánh cửa lim ngàn năm tuổi.
Gia chủ đã dám lấy mười năm bổng lộc ra thế chấp, lão phu cũng không thể cản trở Thiết Luật thời chiến.
Lão xoay người bước vào trong, một lát sau mang ra một chiếc khay ngọc phủ lụa đỏ. Phía trên đặt một khối la bàn bằng đồng thau chạm trổ chín ô trận vị, chính giữa khảm một viên đá trong suốt. Đây chính là Khứu Linh Trận Bàn, pháp khí bậc hai trung phẩm hiếm hoi của gia tộc, chuyên dùng để truy vết tàn dư linh lực.
Ghi vào Sổ Công Huân, từ giờ phút này, toàn bộ định mức đan dược và linh thạch của gia chủ bị phong bế cho đến khi trả đủ khoản nợ. Cầm lấy, cẩn thận đừng làm hỏng trận nhãn.
Tam trưởng lão lạnh lùng hạ bút ghi chép, đóng mạnh con dấu bọc đồng lên mặt giấy. Kho tàng Lâm gia vốn đã cạn kiệt, nay lại gánh thêm nguy cơ hỏng hóc pháp khí trấn phái, trách nhiệm này không ai dám lơ là. Lâm Đình cẩn trọng thu lấy vật phẩm, không nói thêm nửa lời, lập tức dán một tấm Ẩn Tức Phù lên ngực.
Thân ảnh hắn dung nhập vào màn đêm, men theo đường mòn cấm địa lao thẳng về phía Phế Quặng mặt bắc. Hắn hiểu rõ dụng ý của gia chủ. Cố tình bày Phong Trận số Ba ồn ào ở Đông Dược Viên chính là một lớp bình phong khổng lồ. Màn kịch này ép đám chuột nhắt phải tưởng rằng gia tộc đã mắc mưu, từ đó tự tin dời điểm giao dịch Huyết Linh Sa đến nơi hoang vắng nhất.
Gió lạnh rít gào qua những hầm mỏ bỏ hoang, mang theo mùi chướng khí thối rữa xộc thẳng vào mũi. Lâm Đình nấp sau một tảng đá đen kịt, cắn chót lưỡi ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng vào viên đá giữa Khứu Linh Trận Bàn. Chín ô trận vị lập tức xoay tròn không tiếng động, tỏa ra một luồng sáng nhạt chỉ thẳng về phía hẻm núi sâu nhất.
Dưới đáy hẻm, một gã tu sĩ mặc áo choàng đỏ quạch đang ném một chiếc túi trữ vật đẫm máu cho một cái bóng đen. Lâm Đình nheo mắt nhìn kỹ, đồng tử chợt co rút mãnh liệt. Kẻ nhận hàng hoàn toàn không phải người của chi thứ hai. Trên cổ tay gã lộ ra một chuỗi tràng hạt bằng xương thú, thứ tín vật rành rành của thế lực ngoại lai.
Mưu kế của gia chủ đã đúng. Chi thứ hai chỉ là kẻ bù nhìn bị đẩy ra chịu tội, kẻ thực sự bán đứng bản đồ linh mạch Tử Trúc Lĩnh là một thế lực khác đang ẩn nấp ngay trong hàng ngũ tuần tra. Lâm Đình lập tức truyền linh lực vào trận bàn, thu thập khí tức tà tu để làm bằng chứng định tội.
Đúng lúc này, gã áo đỏ đột ngột quay phắt đầu lại, thần thức nhạy bén quét ngang qua tảng đá đen.
Có kẻ dò xét, trận văn dao động. Hủy hàng, rút lui ngay.
Gã không thèm quan tâm đến bóng đen kia, há miệng phun ra một thanh Huyết Cốt Tiêu xé gió lao thẳng về phía chỗ ẩn nấp của Lâm Đình. Tốc độ của pháp khí tà môn quá nhanh, mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ ép cho không gian xung quanh vặn vẹo. Đối thủ đã nhận ra mưu kế bám đuôi, quyết đoán đổi chiến thuật từ giao dịch sang diệt khẩu để xóa dấu vết.
Lâm Đình nhớ kỹ lệnh không được ham chiến. Hắn vung tay ném ra một tấm Huyễn Ảnh Phù, tạo ra một phân thân bằng linh khí lao về hướng ngược lại. Cùng lúc đó, hắn dồn toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng chín vào Khứu Linh Trận Bàn, cưỡng ép viên đá trong suốt hút lấy tàn dư khí tức của tràng hạt xương thú.
Huyết Cốt Tiêu đâm xuyên qua ảo ảnh, cắm phập vào vách đá tạo ra một vụ nổ máu tanh tưởi. Mảnh vỡ đá văng trúng bả vai Lâm Đình, xé rách pháp y và đánh nứt một đoạn kinh mạch tay phải. Hắn mượn lực đẩy này lộn vòng xuống một thông đạo ngầm ngập tràn chướng khí để tẩu thoát. Trước khi hắn chìm vào bóng tối, viên đá trên trận bàn đã kịp lóe lên ánh đỏ, phong ấn hoàn toàn bằng chứng.
Đánh đổi lại, mặt đồng thau của Khứu Linh Trận Bàn nứt toác một đường dài, chín ô trận vị mờ xỉn. Cái giá để tu bổ pháp khí này ít nhất phải tốn năm trăm linh thạch hạ phẩm. Cộng thêm khoản nợ mười năm bổng lộc của gia chủ vừa ghi vào sổ, tài nguyên gia tộc xem như đã cạn kiệt đến mức báo động đỏ.
Nhưng Lâm Đình gượng đau mỉm cười, giấu chặt vật chứng vào ngực áo. Khí tức đã được định hình, chuỗi lệnh bài điều tra sáng mai sẽ không còn nhắm vào chi thứ hai nữa.
Tại Tộc Nghị Điện, Lâm Mặc nhận được một tia thần thức truyền âm đứt quãng báo cáo kết quả. Hắn chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào ngọn nến đang tàn. Khứu Linh Trận Bàn nứt vỡ mang theo bằng chứng cốt lõi đã nằm trong tay người của hắn. Bí mật về kẻ trung gian thực sự mang tràng hạt xương thú đã bị lột trần. Từ ngày mai, toàn bộ luật tuần tra mặt bắc bắt buộc phải thay đổi, quyền kiểm soát mỏ quặng sẽ bị thu hồi, và Tộc Nghị sẽ chứng kiến một màn thanh trừng tàn nhẫn nhất nhằm vào những kẻ đang đắc ý tưởng chừng mình đã thoát tội.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.