Chương 241: Lệnh Bài Hạch Tâm
Hắn không vội vã vận công chống đỡ trực diện. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự lạnh lẽo, chủ động nới lỏng thần thức phòng ngự, để mặc cho luồng hỏa độc kia ngưng tụ thành hình mũi khoan đâm sâu vào trận nhãn trung tâm của Hậu Thổ Kỳ. Đây là một ván cược. Ngay khoảnh khắc tàn hồn của tên trận sư Tôn gia tưởng chừng đã cắn nuốt được cốt lõi pháp khí trấn mạch, tay trái Lâm Mặc đột ngột bấm quyết. Một lá Thủy Mộc Thanh Tâm Phù được dán tắp lự lên mặt cờ, mượn tương sinh tương khắc ép ngược luồng hỏa độc bạo phát ngay tại chỗ hổng của trận văn.
Phía xa, bên kia sườn núi, âm thanh rên rỉ nghẹn ngào lại một lần nữa vang lên, kéo theo từng luồng linh khí hỗn loạn tản ra từ doanh trại Tôn gia. Tên trận sư bên kia nhận ra cạm bẫy, biết bản thân đã tham lam cắn nhầm mồi nhử. Hắn lập tức vận dụng cấm thuật, muốn tự bạo một tia thần thức để chặt đứt liên kết, trốn tránh lực lượng cắn trả. Nhưng đã muộn. Lâm Mặc vung tay đánh xuống một chưởng, mượn lực phản chấn của địa mạch ép đoạn tàn hồn vừa kẹt trong đống tro tàn ngưng tụ lại. Lực lượng áp súc khiến không gian vặn vẹo trong chớp mắt.
Một viên tinh thể màu đỏ sậm bằng đốt ngón tay, tỏa ra mùi khét lẹt của linh hồn bị thiêu đốt, lạch cạch rơi xuống nền đá vỡ.
Gia chủ. Thanh âm hoảng loạn của Lâm Đạo Tín từ phía sau truyền đến.
Lão giả quản lý linh điền lảo đảo chạy tới, khóe mắt muốn nứt ra khi nhìn về phía Đông Lĩnh đỏ rực. Tám mươi mẫu Huyết Sâm là tâm huyết ba đời của chi thứ tư, giờ hóa thành xỉ than độc hại. Trách nhiệm này đổ xuống đầu lão đủ để bị phế truất khỏi chức vụ Trưởng lão, thậm chí tước đoạt cả tài nguyên bồi dưỡng cho tử tôn. Lão dán mắt vào cây cờ xám xịt đang rỉ ra bùn lầy tanh tưởi, bờ môi run rẩy không thốt nên lời. Trong đầu lão không ngừng tính toán xem làm cách nào để đổ vấy một phần trách nhiệm cho đội tuần tra Tây Sơn.
Lâm Mặc không quay đầu lại, mũi giày khẽ gạt viên tinh thể đỏ sậm về phía Lâm Đạo Tín.
Nhặt Huyết Hồn Tinh này lên, cất vào hộp ngọc phong âm. Đây là vật chứng chứa đựng khí tức bản nguyên của trận sư Tôn gia, ngày sau phá trận pháp hộ tộc của chúng, vật này chính là chìa khóa định vị.
Giọng hắn đều đều, không hỉ nộ, nhưng từng chữ rơi xuống nện thẳng vào màng nhĩ lão giả. Lâm Đạo Tín vội vã quỳ rạp xuống, run rẩy thu hồi viên tinh thể. Bàn tay lão chạm vào hơi nóng tà dị của vật chứng, trong lòng vừa xót xa vừa len lỏi một tia may mắn vì chưa lập tức bị tước đoạt quyền lực.
Tám mươi mẫu linh điền hủy diệt, lỗi không hoàn toàn do chi thứ tư, nhưng phòng ngự lơi lỏng, báo cáo sai lệch tình hình địa mạch vẫn là trọng tội. Lâm Mặc xoay người lại, ánh mắt sắc như đao khóa chặt lấy vị trưởng lão. Ghi nợ chi thứ tư ba vạn điểm công huân, phong tỏa toàn bộ phúc lợi Trúc Cơ Đan của mạch nhánh các ngươi trong mười năm tới.
Lâm Đạo Tín dập đầu sát đất, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Thuộc hạ bái tạ gia chủ ân điển, nguyện dốc sức bù đắp tổn thất.
Lâm Mặc thu hồi ánh mắt, nhìn xuống Hậu Thổ Kỳ trong tay. Pháp khí trấn mạch đã tổn hại căn cơ, linh tính xói mòn, trực tiếp rớt xuống hạ phẩm, uy lực trận pháp phòng ngự của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh theo đó giảm đi ba thành. Cái giá này quá đắt, nhưng đổi lại một nhịp thở để gia tộc xoay chuyển thế cờ là hoàn toàn xứng đáng.
Truyền lệnh xuống. Lâm Mặc ném thẳng cán cờ rạn nứt cho tên chấp sự đứng canh gần đó. Đóng cửa khố phòng Dược Đường. Toàn bộ linh thạch thu nhập tháng này chuyển thẳng sang Luyện Khí Các. Yêu cầu Tam trưởng lão trong vòng ba ngày phải luyện hóa lại mặt cờ, đắp vá chín ô trận vị.
Hắn bước lên một bước, đứng sát mép vách đá nhìn về phía sương mù đang cuộn trào nơi chân núi. Dấu ấn tà thuật từ Tôn gia đã bị bẻ gãy, nhưng một mối nguy mới lại lặng lẽ dâng lên từ dưới lòng đất, nơi những mạch nước ngầm bắt đầu sủi bọt đen ngòm mang theo khí tức bạo loạn của địa mạch.
Lão dán mắt vào cây cờ xám xịt đang rỉ ra bùn lầy tanh tưởi, bờ môi run rẩy bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Gia chủ, trận pháp phòng ngự do đường khẩu đệ nhất chi bố trí rõ ràng xuất hiện lỗ hổng, mới khiến hỏa độc của Tôn gia lọt vào cắn nuốt Huyết Sâm. Chuyện này chi thứ tư chúng ta chỉ là nạn nhân, xin gia chủ minh xét.
Câm miệng.
Thanh âm của Lâm Mặc không lớn nhưng mang theo hàn ý thấu xương, lập tức cắt ngang lời giảo biện thảm hại. Hắn vung tay áo, viên Huyết Hồn Tinh màu đỏ sậm mang theo nhiệt độ tàn dư ném thẳng xuống chân Lâm Đạo Tín. Tiếng va chạm lạch cạch gõ vào không gian tĩnh mịch, tản ra một cỗ oán khí vặn vẹo.
Ngươi tự mở to mắt chó ra mà nhìn xem đây là cái gì. Đừng tưởng ta không biết chi thứ tư các ngươi vì tham lam linh thạch mà lén lút thu nhận tán tu vào nhổ cỏ linh điền.
Lâm Đạo Tín run rẩy nhặt viên tinh thể lên, thần thức vừa chạm vào liền kinh hãi rụt tay lại như bị rắn cắn. Bên trong lớp vỏ kết tinh là một tia tàn hồn đang điên cuồng giãy giụa, mang đậm hơi thở hỏa diễm bá đạo của Tôn gia Lục Hợp Phần Thiên Quyết. Lão tái mặt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Đây hoàn toàn không phải là hỏa độc tràn vào từ bên ngoài, mà là có kẻ đã âm thầm chôn trận bàn định vị ngay dưới lòng đất linh điền từ nhiều tháng trước, mượn tay tạp dịch để qua mặt cấm chế.
Ngay khoảnh khắc bí mật bị vạch trần, tia tàn hồn trong viên tinh thể đột ngột phình to, tỏa ra ánh sáng chói lóa. Tên trận sư Tôn gia ở xa hiển nhiên thông qua bí pháp cảm nhận được vật chứng đã rơi vào tay Lâm gia. Hắn vô cùng quyết đoán, lập tức kích hoạt chú ấn tự hủy hòng phi tang chứng cứ, đồng thời muốn kéo theo vị trưởng lão quản lý linh điền chết chùm. Bề mặt Huyết Hồn Tinh nứt ra những khe nứt tơ nhện, một cỗ năng lượng bạo liệt cấp tốc sưng phồng, khóa chặt lấy thần thức đang hoảng loạn của Lâm Đạo Tín.
Cảm nhận được sát cơ ập tới, Lâm Đạo Tín sợ hãi lùi lại nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống mặt đất bởi uy áp thần thức.
Lâm Mặc hừ lạnh, lật tay rút ra một tấm Băng Phách Trấn Hồn Phù dán phập lên viên tinh thể. Bùa chú cấp hai va chạm kịch liệt với hỏa ấn, phát ra tiếng xèo xèo như nước đổ vào chảo dầu. Kẻ địch bên kia nhận ra bùa chú thủy thuộc tính khắc chế, lập tức đổi chiến thuật. Hắn từ bỏ việc tự bạo, ngược lại mượn đường liên kết của lá bùa để phóng xuất một luồng thần thức mang tính ăn mòn, định dò xét ngược lại vị trí hạch tâm trận pháp của Lâm gia.
Sự giảo hoạt của đối thủ buộc Lâm Mặc phải ra tay tàn nhẫn hơn. Hắn không dùng linh lực bản thân để đối kháng, mà trực tiếp giậm chân kích hoạt mắt trận số bảy của Tụ Linh Trận dưới lòng đất. Một đạo linh khí địa mạch lạnh buốt trào lên, hóa thành xiềng xích quấn chặt lấy Huyết Hồn Tinh, cưỡng ép cắt đứt triệt để mọi liên hệ thần thức từ bên ngoài.
Cái giá phải trả lập tức xuất hiện, mắt trận số bảy vỡ nát thành bột mịn, khiến nồng độ linh khí tại sườn đông sụt giảm ba thành. Khu vực này ít nhất trong ba tháng tới không thể khởi động bất kỳ huyễn trận nào để che mắt kẻ thù.
Ánh sáng bùng lên rồi vụt tắt, viên tinh thể khôi phục lại vẻ ảm đạm ban đầu, nằm trơ trọi trên nền đá nứt nẻ. Tổn thất một mắt trận quan trọng chỉ để giữ lại một vật chứng, nhưng ánh mắt Lâm Mặc lại lóe lên tia sáng tính toán cực kỳ sắc bén. Có vật này trong tay, Tôn gia đừng hòng chối cãi chuyện phái tu sĩ thâm nhập phá hoại linh mạch. Hắn nhặt lấy Huyết Hồn Tinh, bọc kín trong một hộp ngọc dán thêm ba lớp cấm chế.
Lâm Đạo Tín, chi thứ tư các ngươi quản lý linh điền lỏng lẻo, rước trộm vào nhà, tội không thể tha.
Lời nói của Lâm Mặc vang lên như búa tạ nện xuống giữa đêm đen.
Phạt chi thứ tư mười lăm vạn điểm công huân, phong tỏa toàn bộ bổng lộc đan dược của ba vị trưởng lão trong năm năm. Từ ngày mai, toàn bộ đệ tử chi thứ tư bị tước quyền tiến vào Tàng Kinh Các, phải luân phiên xuống mỏ quặng Hắc Thạch làm tạp dịch khổ sai cho đến khi bù đắp đủ tổn thất.
Lâm Đạo Tín xụi lơ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch như giấy nhưng không dám thốt lên nửa lời oán thán, chỉ biết run rẩy dập đầu lĩnh mạng. Lâm Mặc cất gọn hộp ngọc chứa Huyết Hồn Tinh vào túi trữ vật, quay sang nhìn về phía bóng tối sau lưng, nơi vài đạo thân ảnh của Chấp Pháp Đường vừa vội vã chạy tới. Áp lực từ Tôn gia đã được cản lại một nhịp, nhưng thứ khiến hắn bận tâm lúc này lại là danh sách những kẻ đã tiếp tay đưa trận bàn vào núi.
Truyền lệnh xuống, phong tỏa toàn bộ Tán Tu Phường Thị ở chân núi, lập tức niêm phong Sổ Chấm Công của Dược Viên mang đến Trực Sự Các cho ta.
bờ môi mấp máy không thốt nên lời. Lâm Mặc không buồn liếc nhìn bộ dạng thê thảm của Tứ trưởng lão, tay phải vung lên, một cỗ linh lực cuốn lấy viên Huyết Hồn Tinh đỏ sậm vừa rơi xuống. Hạt tinh thể này chưa kịp nằm yên đã đột ngột rung lên bần bật, tỏa ra từng luồng gợn sóng thần thức mang theo sát ý điên cuồng.
Tên trận sư Tôn gia ở đầu dây bên kia quả nhiên không phải hạng phàm tục. Phát hiện một tia tàn hồn bị vây nhốt, gã không màng tổn hao thọ nguyên mà lập tức đảo ngược chú ấn, biến mảnh hồn tàn thành một đạo dẫn đường. Một luồng thần thức khổng lồ mượn theo đường nối của trận bàn chôn dưới đất, hóa thành mũi giáo vô hình đâm thẳng về phía hạch tâm cấm địa Tử Trúc Lĩnh.
Nếu để luồng thần thức này quét qua, toàn bộ bố phòng của Lâm gia sẽ phơi bày không sót một góc. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, tuyệt nhiên không dồn thần thức của bản thân ra nghênh chiến để tránh kinh mạch chịu phản chấn. Hắn đột ngột buông lỏng tay, ném thẳng viên Huyết Hồn Tinh vào lại mặt cờ Hậu Thổ Kỳ đang rạn nứt, đồng thời dậm mạnh gót giày lên vị trí Khảm Thủy của trận đồ.
Trận vị vừa đổi, liên kết địa mạch lập tức bẻ ngoặt sang hướng khác. Mũi giáo thần thức của Tôn gia vốn nhắm thẳng vào đỉnh núi, nay lại bị lực lượng tương sinh tương khắc của Hậu Thổ Kỳ dẫn dụ, lao ầm ầm vào chính khu vực xỉ than độc hại của tám mươi mẫu linh điền vừa bạo liệt. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên giữa không trung, hỏa độc tích tụ trong đất lập tức bám lấy luồng thần thức ngoại lai như giòi trong xương.
Phía xa, âm thanh rên rỉ lúc nãy nháy mắt hóa thành tiếng rú thảm thiết như ác quỷ khóc đêm. Tên trận sư Tôn gia nhận ra cục diện đã thay đổi, biết bản thân bị dụ đánh nhầm vào vùng tử địa liền cuống cuồng muốn chặt đứt liên kết. Nhưng luồng dòm ngó vừa phóng ra đã bị hỏa độc cắn nuốt chặt chẽ, kéo theo một phần căn cơ tu vi của gã tan biến vào hư vô.
Liên kết bùa chú triệt để đứt đoạn, nhưng tàn dư của luồng thần thức kia cũng đã kịp găm chặt vào lớp xỉ than. Toàn bộ sườn Đông Lĩnh giờ đây biến thành một mảnh tử địa, tản mác sương mù đỏ quạch mang theo khí tức nguyền rủa tà ác. Lâm Đạo Tín trừng lớn hai mắt nhìn màn sương độc đang lan tràn, trong lòng xẹt qua một tia tính toán vớt vát.
Vùng đất này bị tu sĩ ngoại tộc nguyền rủa, tội lỗi làm mất linh điền của chi thứ tư coi như có thể đẩy một phần sang lý do ngoại địch xâm lăng, giảm bớt nguy cơ bị phế truất. Lão cắn răng, vội vã tháo xuống chiếc Tụ Linh Bát bên hông, hai tay run rẩy dâng lên trước mặt gia chủ.
"Gia chủ, độc khí lan tràn sẽ phá hỏng linh mạch hộ sơn, lão hủ nguyện giao nộp pháp khí bản mệnh để làm vật trấn áp phong ấn!"
Lâm Đạo Tín khom lưng thật sâu, giọng nói mang theo sự quyết tuyệt nhưng ánh mắt lại lén lút quan sát sắc mặt của người thanh niên trước mặt. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt sắc lạnh, vươn tay nhận lấy chiếc bát đồng đang tỏa ra linh quang nhàn nhạt.
"Tụ Linh Bát này sẽ ném vào mắt trận để khóa cứng sương độc, nhưng chi thứ tư các ngươi không thoát được tội lơi lỏng tuần tra khiến tạp dịch chôn trận bàn."
Hắn gõ ngón tay lên mặt bát, thanh âm lạnh lẽo vang vọng giữa đêm đen, đập tan mọi huyễn tưởng trốn tránh trách nhiệm của vị Tứ trưởng lão. Chiếc bát đồng lập tức bị tước đoạt thần thức liên kết, khiến sắc mặt lão giả tái nhợt đi vài phần vì phản phệ nhẹ nơi đan điền.
"Ghi nợ chi thứ tư ba vạn điểm công huân, rút toàn bộ nhân thủ khỏi Đông Lĩnh. Từ giờ phút này, sườn Đông bị liệt vào cấm địa cấp hai, đổi luật tuần tra sang phong tỏa vòng ngoài, không có lệnh bài hạch tâm tuyệt đối không được bước vào."
Lâm Mặc vung tay, chiếc Tụ Linh Bát hóa thành một luồng thanh quang cắm phập xuống nền đất nứt nẻ, tỏa ra một màn sáng hình bán cầu nhốt chặt luồng sương đỏ vào bên trong. Vật chứng phong ấn đã lập, nhưng cái giá phải trả là Lâm gia vĩnh viễn mất đi một tuyến đường phòng ngự trọng yếu, để lại một khoảng trống nguy hiểm ngay sát rìa trận pháp bảo vệ tộc địa.
Sương độc đỏ quạch từ Đông Lĩnh mượn theo gió đêm tràn xuống, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy nung chảy. Lâm Đạo Tín quỳ rạp trên nền đá vụn, hai tay run rẩy dâng lên chiếc Tụ Linh Bát xỉn màu. Lão không dám ngẩng đầu, chỉ liên tục lẩm bẩm về việc Tôn gia hèn hạ cắn trộm, hòng mượn cớ ngoại địch để lấp liếm đi sự yếu kém trong khâu phòng ngự của chi thứ tư. Tám mươi mẫu Huyết Sâm hóa thành tử địa là một cái tội quá lớn, lão chỉ còn cách bám víu vào sự tàn nhẫn của kẻ thù để mong thoát khỏi án phạt từ gia quy.
Lâm Mặc không đáp lời ngay, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua lớp men rạn nứt trên miệng bát. Hắn vươn tay, không chạm vào pháp khí mà chỉ điểm nhẹ một ngón mang theo linh lực hệ Mộc lên bề mặt Tụ Linh Bát. Một tiếng xèo xèo chói tai vang lên, lớp sương mù che đậy bên ngoài lập tức tan biến, lộ ra ba đạo trận văn Tụ Hỏa trận được khắc lén lút dưới đáy bát. Linh khí mộc thuộc tính vừa chạm vào liền bị thiêu đốt thành một vệt khói đen ngòm, minh chứng rõ ràng cho việc pháp khí đã bị động tay chân.
Ngươi nói Tôn gia cắn trộm, vậy ba đạo Tụ Hỏa trận hút kiệt thủy mạch để thúc ép Huyết Sâm chín sớm này cũng là do Tôn gia khắc vào sao?
Lời nói cất lên không lớn nhưng tựa như búa tạ nện thẳng vào ngực Lâm Đạo Tín. Lão giả cứng họng, mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng cả lớp đạo bào. Việc lén lút sửa đổi pháp khí trấn mạch để tăng sản lượng linh điền, bỏ túi riêng một phần tài nguyên vốn là bí mật bấy lâu nay của chi thứ tư. Lão không ngờ trong hoàn cảnh hỗn loạn nhường này, gia chủ vẫn liếc mắt một cái đã nhìn thấu căn nguyên khiến trận pháp phòng ngự sụp đổ nhanh chóng, tạo lỗ hổng cho hỏa độc của Tôn gia xâm nhập.
Ghi nợ chi thứ tư năm vạn điểm công huân, phong ấn toàn bộ linh điền tại sườn Nam để bù đắp tổn thất.
Lâm Mặc hất tay, một cỗ linh lực cường hãn trực tiếp đánh bay Lâm Đạo Tín ra xa mười trượng, đồng thời thu lấy Tụ Linh Bát ném thẳng vào túi trữ vật. Thanh âm của hắn vang lên trong đêm đen mang theo sát khí không dung tình, chặt đứt mọi hy vọng vớt vát của lão giả. Từ giờ khắc này, tước bỏ quyền quản lý Dược Viên của Lâm Đạo Tín, giam bế quan tại Khổ Trúc Động mười năm. Toàn bộ đệ tử chi thứ tư bị sung vào đội tuần tra tiền tuyến, không có lệnh bài hạch tâm, tự ý lui về phía sau nửa bước liền phế tu vi.
Xử lý xong kẻ rắp tâm trục lợi, Lâm Mặc mới chậm rãi lật tay phải lên. Viên tinh thể màu đỏ sậm ngưng tụ từ tàn hồn tên trận sư Tôn gia vẫn còn tỏa ra nhiệt độ bỏng rát, không ngừng giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa. Hắn lấy ra một tấm Phong Hồn Phù bằng da thú cấp hai, cẩn thận bọc kín viên tinh thể lại để ngăn chặn hỏa độc tiếp tục ăn mòn thần thức bản thân. Vật chứng này không chỉ là chiến lợi phẩm, mà còn lưu giữ khí tức bản nguyên của kẻ địch, là chìa khóa để lật ngược thế cờ trong những ngày tới.
Sương độc tại Đông Lĩnh không thể dập tắt bằng nước thường, càng để lâu sẽ càng ăn mòn linh mạch ngầm của Tử Trúc Phong. Ánh mắt Lâm Mặc nhíu lại, nhìn về phía vùng đất chết đang sủi bọt đỏ ối. Đã Tôn gia muốn dùng hỏa độc phá hủy căn cơ linh điền, hắn sẽ mượn chính lượng hỏa độc dồi dào này để thiết lập một cái bẫy sát cục mới. Mảnh đất tám mươi mẫu này tạm thời không thể trồng trọt, nhưng lại là chất xúc tác hoàn hảo cho một loại trận pháp mang tính hủy diệt.
Truyền lệnh xuống Chấp Pháp Đường, từ canh ba đêm nay, đổi luật tuần tra phía Đông sang trận đồ Tứ Tượng Tỏa Âm.
Lâm Mặc ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng đen găm phập xuống phiến đá trước mặt một chấp sự đang nấp ở góc tối. Nhị trưởng lão lập tức mang lệnh bài này đến Tử Trúc Bí Khố, yêu cầu mở tầng thứ ba lấy ra quyển trận đồ Địa Hỏa Sát Trận giao cho ta. Bất cứ ai không có phận sự dám bước vào phạm vi mười dặm quanh Đông Lĩnh, lập tức tru sát không cần bẩm báo. Sáng mai tại Tộc nghị, ta muốn toàn bộ sổ sách xuất nhập kho của chi thứ tư trong mười năm qua phải được đặt trên bàn, thiếu một trang, tự mình mang đầu tới gặp ta.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.