Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 264: Tộc Nghị Điện Của Tử Trúc Lĩnh

Đăng: 07/08/2026 17:03 3,926 từ 1 lượt đọc
Mùi sáp ong cháy khét lẹt quyện lẫn trong hương trầm nặng nề của mật thất dưới lòng đất. Đại trưởng lão Lâm Tông sắc mặt trắng bệch, mười ngón tay không ngừng biến ảo pháp quyết, ép từng luồng linh lực hệ mộc tràn vào trung tâm trận pháp. Cuộn da thú nằm trên mặt bàn đá đang vặn vẹo như một sinh vật sống, lớp sáp bên ngoài sủi bọt đỏ sẫm, liên tục chống trả lại luồng linh khí thanh tẩy.

"Gia chủ, cấm chế trên vật này quá độc, lại được thiết lập tự hủy nếu dùng thần thức cưỡng ép phá giải." Lâm Tông khẽ ho húng hắng, ánh mắt xót xa nhìn trận bàn bằng gỗ tùng trước mặt.

Trải qua nửa canh giờ giằng co, bề mặt pháp khí trấn phái cấp hai này đã nứt ra ba đạo tơ máu. Linh thạch khảm nạm ở chín ô trận vị cũng lần lượt hóa thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền gạch. Để bóc tách được lớp sáp ong, linh mạch dưới chân Tàng Kinh Các đã bị rút đi một thành linh khí bản nguyên. Cái giá này tương đương với việc sản lượng linh dược của chi cả trong ba tháng tới sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Lâm Tông là người đứng đầu chi cả, trong lòng tự nhiên sinh ra vài phần chần chừ, muốn thu tay lại để bảo toàn tài nguyên cho con cháu.

Lâm Mặc chắp tay đứng trong góc khuất, hờ hững thu hết những biến hóa cảm xúc của vị trưởng bối vào mắt. Hắn biết rõ giới hạn chịu đựng của đối phương, liền khẽ nâng tay áo, ném ra một bình ngọc nhỏ.

"Bồi Nguyên Đan thượng phẩm, đủ để bù đắp nguyên khí hao tổn đêm nay của ngài. Khoản thâm hụt của linh điền chi cả, ngày mai ta sẽ đích thân dùng quyền hạn gia chủ, ký lệnh trích xuất hai mươi cân linh sa từ kho chung để đắp vào."

Nghe thấy lời bảo chứng cụ thể, nếp nhăn trên trán Lâm Tông hơi giãn ra. Lão hít sâu một hơi, cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thẳng mặt trận bàn. Ánh sáng xanh bùng lên dữ dội, triệt để xé toạc lớp sáp ong, làm lộ ra một hàng phù văn nhỏ xíu khắc chìm trên mặt da thú.

"Là tọa độ của phường thị Hắc Thạch, kèm theo một đoạn ám hiệu giao ca." Đại trưởng lão vuốt râu, giọng điệu mang theo ba phần kiêng kỵ. "Nếu chúng ta đem vật này trực tiếp bẩm báo lên Tông môn, có lẽ sẽ mượn đao giết người được. Tội gì Lâm gia phải tự mình gánh vác rủi ro đối đầu với tà tu?"

Đó là lối mòn tư duy của thế hệ cũ, luôn muốn né tránh xung đột trực diện. Nhưng Lâm Mặc chỉ cười lạnh, bởi hắn đã tính toán bước đi này từ khi cố tình để hở một góc phòng ngự ở mỏm Tây Lĩnh.

"Báo cho Tông môn, thứ chúng ta nhận được nhiều nhất là vài bình đan dược ban thưởng rác rưởi. Hơn nữa, phường thị Hắc Thạch sẽ bị phong tỏa, cắt đứt hoàn toàn tuyến đường tiêu thụ linh dược ngầm mà gia tộc vừa vất vả xây dựng." Lâm Mặc gõ từng nhịp lên mặt bàn đá, âm thanh khô khốc vang vọng trong mật thất. "Bọn chúng đang chờ tên trung gian mang tràng hạt xương thú gửi tín hiệu an toàn về. Kẻ địch đã giăng lưới, chúng ta liền tương kế tựu kế, dùng chính mạng lưới của chúng để siết cổ chúng."

Hắn quay sang Tam trưởng lão Lâm Đình đang đứng cẩn mật canh giữ bên ngoài cửa đá.

"Lấy lệnh bài gia chủ của ta, lập tức đến Tàng Bảo Các xuất kho tấm Ảo Âm Phù bậc hai. Trích ba trăm điểm công huân từ quỹ dự phòng của Tộc Nghị để thế chấp cho vật này."

Lâm Đình giật mình, vội vàng chắp tay nhận lệnh. Tấm bùa chú kia là vật bảo mệnh lưu truyền từ đời trước, chuyên dùng để mô phỏng lại sóng âm và thần thức của một tu sĩ trong thời gian ngắn, cực kỳ quý giá. Không ngờ gia chủ lại quyết đoán mang ra sử dụng chỉ để làm một lớp bình phong đánh lừa thị giác.

"Giao Ảo Âm Phù cho đội Ám Vệ số Hai." Giọng Lâm Mặc trầm xuống, sát ý vô hình ngưng tụ thành thực chất. "Đúng giờ Tý đêm nay, kích hoạt nó tại điểm giao dịch cũ, phát đi tín hiệu an toàn giả mạo. Phải làm cho Huyết Sát Tông tin rằng, tên trung gian vẫn đang hoạt động bình thường, ép kẻ cầm đầu tuyến đường này phải đích thân lộ diện mang theo linh thạch tới thu hàng."

Cuộn da thú rốt cuộc không chịu nổi áp lực, cháy rụi thành tro, chỉ để lại một mảnh ngọc giản truyền tin bé bằng móng tay nằm chỏng chơ trên mặt bàn nứt nẻ. Vật chứng này đã chính thức đổi chủ, trở thành mồi câu sắc bén nhất trong tay Lâm gia. Kế hoạch giăng bẫy đã định, nhưng cái giá phải trả lập tức được ghi vào hệ thống vận hành gia tộc. Kể từ khắc này, toàn bộ quyền tiếp cận Tàng Bảo Các của các trưởng lão bị đình chỉ tạm thời, dồn toàn lực tài nguyên để duy trì sát trận phục kích sắp tới.

tiếp. Lâm Mặc khẽ lắc đầu, bước tới gõ ngón tay lên mặt bàn đá lạnh lẽo.

Giao nộp cho Tông môn, Lâm gia cao lắm chỉ nhận được vài viên Tụ Khí Đan ban thưởng cùng một lời khen suông, nhưng lại phải gánh chịu sự trả thù ngấm ngầm của tà tu. Hắn cầm lấy tấm bản đồ vừa được bóc tách khỏi lớp sáp ong, ánh mắt lóe lên tia tính toán sắc bén. Tài nguyên khổng lồ từ tuyến đường Hắc Thạch này, há có thể chắp tay dâng cho kẻ khác làm áo cưới.

Đại trưởng lão nhíu mày, mười ngón tay vẫn còn run rẩy vì tiêu hao quá độ. Lão thở dài một hơi, giọng điệu đè nén sự e ngại.

"Nhưng thực lực chúng ta hiện tại ăn không trôi miếng mồi này. Kẻ trung gian mang tràng hạt xương thú kia tu vi ít nhất cũng là Trúc Cơ sơ kỳ. Nếu hắn phát hiện ra biến cố đêm nay, Tử Trúc Lĩnh sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ toàn diện."

"Ta đâu định phái người đi liều mạng với hắn." Lâm Mặc cười nhạt, xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái. "Huyết Sát Tông làm việc đa nghi, kẻ trung gian kia tuyệt đối không biết diện mạo thật của người giao ca đêm nay, chúng chỉ nhận ám hiệu và tín vật. Đây chính là điểm mù mà chúng ta có thể khoét vào."

Vị gia chủ trẻ tuổi rút từ trong tay áo ra một tấm ngọc giản truyền âm, dứt khoát hạ lệnh.

"Truyền chỉ dụ của ta tới Tàng Binh Các. Phá niêm phong hòm chữ Thiên, lấy ra Huyễn Ảnh Áo Choàng. Khoản tiêu hao ba trăm điểm công huân này cứ ghi nợ trực tiếp vào danh tự của ta, đồng thời gọi Lâm Đình đến đây nhận việc."

Lâm Tông nghe đến món pháp khí kia liền biến sắc, vội vã tiến lên một bước cản lại.

"Gia chủ, cái giá này có phải quá lớn? Huyễn Ảnh Áo Choàng là vật báu trấn đáy hòm, mỗi lần kích hoạt phải thiêu đốt một viên linh thạch trung phẩm. Quan trọng hơn, người mặc nó sẽ bị âm khí tà môn ăn mòn kinh mạch, sau ba canh giờ không cởi bỏ sẽ tổn thương căn cơ vĩnh viễn. Lâm Đình là hạt giống tốt của Tộc Hình Đường, tương lai có hy vọng Trúc Cơ..."

"Muốn lừa được thần thức của tu sĩ Trúc Cơ, không thể dùng đồ rẻ tiền." Lâm Mặc lạnh lùng ngắt lời, chỉ tay vào đoạn ám hiệu trên mặt da thú. "Nhiệm vụ của Lâm Đình không phải là giết địch hay cướp hàng. Hắn chỉ cần khoác món đồ ngụy trang này, mang theo tấm lệnh bài của chi thứ hai, đến đúng tọa độ phường thị Hắc Thạch đọc mật khẩu."

Hắn ngừng một nhịp, ánh mắt như đao quét qua vách tường đá chật hẹp, vạch ra từng bước trong một ván cờ lớn.

"Sau khi tiếp xúc, Lâm Đình phải cố tình để lộ sơ hở về công pháp hệ hỏa, ném lại tín vật rồi lập tức bỏ chạy về hướng mỏ quặng linh thạch của Tôn gia. Bọn Tôn gia vốn dĩ đang tranh chấp mạch mỏ với chúng ta, tu luyện Xích Viêm Quyết rực dương vô cùng đặc trưng."

Lâm Tông ngẩn người, ngay sau đó sống lưng ứa ra một tầng mồ hôi lạnh. Lão đã nhìn thấu bố cục tàn nhẫn của gia chủ. Kẻ trung gian đang chờ đầu mối từ chi thứ hai đến giao dịch. Nếu Lâm Đình dùng thân phận giả xuất hiện, để lộ hỏa linh lực rồi chạy trốn về phía kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia, đối phương chắc chắn sẽ đinh ninh rằng Tôn gia đã diệt khẩu đối tác để phỗng tay trên.

Một chiêu mượn đao giết người vô hình vô ảnh, dùng chính sự đa nghi của tà tu để đẩy tai họa sang cho gia tộc đối địch.

Lâm Mặc lấy ra một lá phù lục màu xám nhạt, bề mặt vẽ những nét chu sa ngoằn ngoèo như giun dế, cẩn thận đặt cạnh mảnh ngọc vỡ có đồ án đầu lâu.

"Đây là Tẫn Diệt Phù, chuyên dùng để xóa bỏ mọi tàn dư khí tức. Khi Lâm Đình rút lui, bắt buộc phải dán lá bùa này lên tấm lệnh bài. Tà tu am hiểu truy tung bằng huyết thuật, nếu không làm sạch dấu vết, ngọn lửa tức giận của chúng sẽ cháy ngược về Tử Trúc Lĩnh."

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa mật thất, cắt ngang luồng suy nghĩ của Đại trưởng lão. Lâm Đình trong trang phục dạ hành đã có mặt, sắc mặt nghiêm nghị, trên tay bưng một chiếc khay gỗ phủ lụa đen. Bên dưới lớp vải, khí tức lạnh lẽo của pháp khí ngụy trang đang liên tục tỏa ra, khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh đến mức kết sương.

"Bẩm gia chủ, vật đã xuất kho. Quản sự Tàng Binh Các yêu cầu ngài đóng dấu thần thức vào sổ công huân để xác nhận quy trách nhiệm."

Giọng Lâm Đình trầm ổn, không hề có nửa điểm sợ hãi dù biết rõ món đồ trên khay có thể hủy hoại đạo đồ của mình. Lâm Mặc vung tay, một đạo linh quang bay thẳng vào ngọc giản ghi chép. Quyết định thế chấp tài nguyên cá nhân đã được hệ thống gia tộc ghi nhận. Hắn nhấc tấm áo choàng xám xịt lên, giao tận tay cho tên chấp sự trung thành, chính thức đẩy một quân cờ mang theo rủi ro phế bỏ căn cơ lên bàn cờ Nam Cương. Không khí trong Tàng Kinh Các triệt để chuyển sang trạng thái giương cung bạt kiếm, chờ đợi phản ứng từ kẻ trung gian bí ẩn kia.

Cửa đá ầm ầm dịch chuyển, mang theo luồng gió lạnh buốt từ hàn băng trận dưới nền đất thổi thốc lên. Lâm Đình bước vào, quỳ một chân xuống nền gạch nứt nẻ, hai tay cung kính giơ cao ngang mày. Lâm Mặc không nói một lời, chỉ vung tay áo, một tấm áo choàng dệt từ tơ xám xịt bay thẳng về phía người thanh niên. Món pháp khí ngụy trang này vừa chạm vào da thịt, lập tức tỏa ra từng luồng hắc khí cắn nuốt linh lực trong đan điền, ép sắc mặt Lâm Đình nháy mắt chuyển sang màu tro tàn.

Thời gian của ngươi chỉ có đúng ba canh giờ trước khi hắc khí phế bỏ hoàn toàn đạo cơ. Giọng Lâm Mặc bình thản, ngón tay đẩy một miếng ngọc bích sứt mẻ mang biểu tượng mây tía lên mặt bàn. Bọn tà tu luôn đa nghi, kẻ trung gian chắc chắn sẽ không lập tức nhận hàng mà dùng thần thức dò xét. Đừng nấp kỹ quá, hãy để lộ một nhịp hô hấp rối loạn do pháp khí phản phệ.

Lâm Mặc chậm rãi rót một chén linh trà, ánh mắt thâm thúy nhìn thấu từng bước cờ. Hắn dặn dò kỹ lưỡng rằng một khi đối phương sinh nghi và ra tay ép góc, Lâm Đình tuyệt đối không được phòng thủ. Phải dùng bạo lực phá vỡ một ô trận nhãn xung quanh, mượn lực phản chấn để thoát thân, đồng thời vứt bỏ tín vật ngụy trang lại hiện trường. Lời dặn dò mang theo sự tàn nhẫn của người cầm kỳ, tính toán chuẩn xác tâm lý kẻ địch sẽ chỉ tin vào những thứ chúng tự tay cướp được.

Hai canh giờ sau, tại khu rừng rậm phía tây phường thị Hắc Thạch. Sương mù chướng khí bị một luồng thần thức cường hãn cảnh giới Trúc Cơ xé toạc. Kẻ trung gian của Huyết Sát Tông xuất hiện, tay xoay chuyển một chuỗi tràng hạt bằng xương thú. Đúng như dự đoán, gã không dùng ám hiệu tiếp ứng mà dừng lại ở biên giới Khứu Linh Trận, ném ra một lá phù thám thính dò xét.

Khí tức mộc hệ quá yếu ớt, lại có pha lẫn dị hỏa, không giống kẻ thường ngày. Tên tà tu nhíu mày, sát cơ lóe lên trong mắt. Gã lập tức thay đổi chiến thuật, bóp nát một viên châu màu máu thay vì bước vào trận pháp, tạo ra hàng ngàn sợi huyết tơ phong tỏa toàn bộ không gian phía trước.

Ẩn mình sau gốc cổ thụ, Lâm Đình cảm nhận được lồng ngực đau nhói, mộc linh căn bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt do khí độc xâm nhập. Áp lực từ tu sĩ Trúc Cơ khiến hắn suýt nghẹt thở, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng mệnh lệnh của gia chủ. Hắn tung đòn nhử, kích hoạt một tấm Độn Thổ Phù cấp một, cố tình đâm sầm vào hướng Đông Nam của trận pháp, làm nhiễu loạn từ trường tại đây.

Huyết tơ nháy mắt lao tới, găm ngập vào thân cây, ăn mòn lớp vỏ gỗ tạo thành những tiếng xèo xèo chói tai. Lâm Đình mượn đúng nhịp linh khí bạo loạn từ trận vị nứt vỡ, cởi phăng lớp áo choàng tà môn ném thẳng vào trung tâm lưới máu. Cùng lúc đó, miếng ngọc bích mang theo tàn dư Xích Viêm Quyết đã được gia chủ chuẩn bị từ trước bị hắn dùng xảo kình bắn văng về phía vách đá.

Định kim thiền thoát xác? Tên trung gian hừ lạnh, tay áo cuộn lên một luồng cuồng phong tóm gọn lấy tấm áo choàng đang bốc cháy.

Ngay khi thần thức của gã chạm vào tàn tích pháp khí, một đạo trận văn tự hủy giấu kín bên dưới lớp tơ lập tức bùng nổ. Sóng xung kích không đủ sức làm tên tà tu bị thương nặng, nhưng thành công xé rách màng lưới thần thức, giúp Lâm Đình mượn lực lộn vòng xuống dòng suối ngầm tẩu thoát. Trong đống tro tàn vương vãi, ánh sáng mờ nhạt từ vật chứng bằng ngọc thu hút toàn bộ sự chú ý của kẻ ở lại.

Tên Trúc Cơ vung tay hút lấy vật kia, cảm nhận rõ ràng hỏa linh lực cuồng bạo đặc trưng đang lưu chuyển bên trong vết nứt. Sắc mặt gã trở nên âm trầm, bàn tay siết chặt đến mức xương cốt kêu răng rắc. Vật chứng này cộng thêm khí tức dị hỏa ban nãy đã hoàn thiện mảnh ghép cuối cùng trong suy luận của gã, hướng mọi mũi nhọn thù hận về phía Tôn gia ở Thanh Thạch Lĩnh.

Ở cách đó mười dặm, Lâm Đình lảo đảo ngã gục bên bờ suối, hắc khí đã bám rễ sâu vào cốt tủy làm tắt lịm một nửa linh mạch. Cái giá để hoàn thành thế cục này là ba năm tới hắn không thể vận dụng linh lực quá mức Luyện Khí tầng năm. Một đội ám vệ Lâm gia lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng tối, thuần thục dùng phù lục phong ấn thương thế rồi khiêng hắn lên cáng trận pháp. Mọi tổn thất về căn cơ của hắn đêm nay lập tức được ghi chép thành ba ngàn điểm công huân, đóng dấu mộc son chuyển thẳng về sổ lưu trữ của Tàng Bảo Các chờ ngày bồi hoàn.

Tầm mắt Lâm Đình nhòe đi khi luồng hắc khí lạnh lẽo điên cuồng cắn nuốt từng tấc huyết nhục trên cánh tay phải. Sự bạo loạn từ trận pháp vừa tự hủy tạo ra một lằn ranh năng lượng cực kỳ hỗn loạn, ngăn cách hắn và tử thần trong chớp mắt. Không hề do dự, vị ám vệ trẻ tuổi quyết đoán bẻ gập cổ tay trái của mình, dùng lực đạo từ cơn đau thấu xương ném mạnh miếng ngọc bích mây tía về phía sau. Quỹ đạo bay của vật chứng được tính toán vô cùng hiểm hóc, lao thẳng vào trung tâm vòng xoáy linh lực đang chực chờ nổ tung.

Gã tà tu Trúc Cơ kỳ khẽ rít lên một tiếng chói tai, bàn tay khô khốc như quỷ trảo vội vàng vươn ra tóm lấy luồng sáng mờ ảo. Ban đầu, gã tưởng rằng tên tu sĩ Luyện Khí đang liều mạng tung ra sát chiêu cuối cùng, liền lập tức thu hẹp phạm vi của Huyết Sát Trận, chuyển toàn bộ sát khí sang thế phòng ngự bảo vệ tâm mạch. Sự thay đổi chiến thuật này vô tình mở ra một lỗ hổng bằng nửa thân người ở hướng đông nam. Lâm Đình cắn nát đầu lưỡi, đốt cháy ba giọt tinh huyết, hóa thành một đạo huyết quang lao vút qua kẽ hở đó, triệt để thoát khỏi sự phong tỏa sinh tử.

Khi những ngón tay gầy guộc chạm vào bề mặt lạnh lẽo của khối ngọc bích, nụ cười tàn nhẫn trên môi gã tà tu bỗng nhiên đông cứng. Thần thức vừa quét qua, gã lập tức bỏ mặc mục tiêu đang tẩu thoát, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đồ án tia chớp ẩn sâu trong lõi vật chứng.

"Khí tức lôi đình tinh thuần thế này, tuyệt đối là thủ bút của đệ tử hạch tâm Tử Điện Tông."

Gã lẩm bẩm, sự kiêng kỵ hiện rõ trong đáy mắt. Tử Điện Tông là bá chủ một phương, bóp chết nhánh nhỏ của Huyết Sát Tông dễ như trở bàn tay.

Đây chính là kết cục mà Lâm Mặc đã cẩn thận bày biện từ ba ngày trước. Hắn không bao giờ chọn cách để tộc nhân liều mạng giao chiến trực diện với kẻ địch cảnh giới cao hơn. Khối ngọc bích mang lôi tính kia vốn là chiến lợi phẩm thu được từ một cái xác vô danh trong cấm địa năm xưa, nay được dùng làm mồi nhử hoàn hảo. Gã tà tu với bản tính đa nghi sẽ không bao giờ tin một gia tộc nhỏ bé như Lâm gia lại sở hữu kỳ trân bậc này. Lớp bình phong tâm lý đã được thiết lập thành công, buộc kẻ địch tự động suy diễn rằng mỏ quặng Hắc Thạch đang bị một tông môn khổng lồ can thiệp, từ đó sinh ra sự chùn bước và điều hướng điều tra sai lệch.

Cách hiện trường mười dặm, Lâm Đình ngã nhào xuống một khe suối cạn, cả người co giật liên hồi. Hắc khí đã triệt để bám rễ vào kinh mạch, khiến mộc linh căn của hắn xuất hiện vô số vết rạn nứt chằng chịt. Tu vi từ Luyện Khí tầng tám tuột dốc không phanh, chỉ trong mười nhịp thở đã rơi rớt xuống tầng sáu. Hắn run rẩy lấy từ trong ngực áo ra một tấm Thanh Mộc Hộ Tâm Phù, bóp nát để mượn chút linh lực cuối cùng phong ấn tâm mạch. Cái giá phải trả cho việc đưa vật chứng vào tay kẻ địch là ba năm khổ tu hóa thành bọt nước, căn cơ kiếp này xem như tổn hại nặng nề. Dù vậy, trong mắt vị ám vệ không hề có sự oán hận, chỉ có sự bình thản của kẻ đã hoàn thành nhiệm vụ gia tộc giao phó.

Cùng lúc đó, tại Tộc Nghị Điện của Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến hồn đăng mang tên Lâm Đình bỗng nhiên chớp nháy dữ dội rồi mờ đi quá nửa. Lâm Mặc đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn khẽ dừng lại. Hắn vươn tay, dùng một ngọn lửa nhỏ thiêu rụi tờ mật báo vừa nhận được từ trạm gác vòng ngoài. Kế hoạch mượn dao giết người đã hoàn thành bước quan trọng nhất, quân cờ mang theo thông tin giả đã an tọa trong tay kẻ địch đúng như dự tính.

"Truyền lệnh xuống Tàng Bảo Các, lập tức đánh thức Nhị trưởng lão."

Giọng nói lạnh nhạt của gia chủ vang lên trong không gian tĩnh lặng, truyền thẳng vào ngọc giản liên lạc của chấp sự trực ban. Dù biết việc phá vỡ quy củ mở kho giữa đêm sẽ khiến các trưởng lão bảo thủ sinh lòng bất mãn, sợ hãi trách nhiệm hao hụt tài nguyên, nhưng cái giá Lâm Đình bỏ ra hoàn toàn xứng đáng với ngoại lệ này.

"Mở kho đan dược cấp hai, xuất ra một viên Tục Mạch Đan và năm trăm linh thạch hạ phẩm, ghi thẳng vào sổ công huân của Lâm Đình. Từ giờ khắc này, xóa tên hắn khỏi danh sách tuần tra Hắc Thạch, điều chuyển về nội viện làm giáo tập hướng dẫn tân đệ tử."

Lâm Mặc chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía chân trời đen kịt của Nam Cương. Tín vật ngọc bích đã đổi chủ, Huyết Sát Tông vì e ngại Tử Điện Tông chắc chắn sẽ rút bớt nhân thủ tại các điểm giao dịch ngầm để tăng cường phòng ngự. Khoảng trống quyền lực sinh ra từ sự hiểu lầm này chính là thời cơ duy nhất để Lâm gia vươn vòi bạch tuộc. Tộc nghị sáng ngày mai sẽ không còn bàn về việc tử thủ, mà là quyết định phong cấm toàn bộ linh nhãn số bốn, rút cạn linh khí để chuẩn bị kích hoạt Tỏa Yêu Trận. Mục tiêu tiếp theo của gia tộc không phải là đối đầu, mà là nuốt trọn toàn bộ tuyến đường vận chuyển tài nguyên đang bị bỏ ngỏ của kẻ địch.
0