Chương 255: Tử Kim Bình Vào Sát Ngực
Đăng: 06/08/2026 12:58
3,968 từ
3 lượt đọc
Vệt sáng đỏ của tấm truyền âm phù vừa khuất sau rặng linh tùng, không gian tại Đông Dược Viên lại chìm vào tĩnh lặng đến gai người. Lâm Mặc đứng chắp tay trước chín ô trận vị, ánh mắt lạnh lẽo ghim chặt vào mảnh ngọc bội đầu lâu đang găm sâu giữa tâm trận. Vật chứng này không hề nằm yên chịu trói như một món pháp khí vô chủ. Từ hốc mắt trống hoác của hình khắc đầu lâu, những sợi tà khí màu đen đặc kịt bắt đầu rỉ ra, len lỏi dọc theo các đường rãnh trận văn mạ vàng. Tiếng xèo xèo vang lên khe khẽ, lớp linh thổ thượng phẩm xung quanh ngọc bội dần sủi bọt, bốc mùi tanh hôi tưởi.
Lâm Ngôn, gã đội phó tuần tra vừa được cất nhắc, ôm khư khư cuốn sổ da thú đứng cách đó mười trượng, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau. Hắn rụt rè lùi thêm nửa bước, sợ hãi nhìn vệt đen đang lan rộng trên mặt đất. Trong lòng gã thầm kêu khổ, bản thân chỉ muốn lập chút công lao để kiếm thêm vài viên Tụ Khí Đan, không ngờ lại vướng vào cuộc thanh trừng đẫm máu của tầng lớp thượng tầng. Tà khí kia tàn độc vô cùng, chỉ cần dính một chút cũng đủ khiến tu sĩ Luyện Khí kỳ như gã đứt đoạn kinh mạch, phế bỏ tu vi vĩnh viễn.
Lùi ra ngoài rào chắn linh mộc, phong tỏa bán kính năm mươi trượng. Kẻ nào bước vào, giết không tha.
Lâm Mặc cất giọng trầm đục, không buồn quay đầu lại. Hắn vung tay áo, một luồng pháp lực hệ mộc thuần khiết hóa thành tấm lụa xanh mỏng manh, cẩn thận bao phủ lấy khu vực trung tâm trận pháp. Đây là một đòn thăm dò, dùng mộc khí ôn hòa để thử phản ứng của tàn hồn bên trong ngọc bội. Tấm lụa xanh vừa chạm vào rìa tà khí, mảnh ngọc bội lập tức rung lên bần bật, phát ra một tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào thần thức của vị gia chủ trẻ tuổi.
Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ vào hư không, lập tức chuyển đổi thủ pháp. Hắn không dùng mộc khí để trấn áp trực diện nữa, mà đột ngột rút cạn linh lực tại ba ô trận vị vòng ngoài, tạo ra một vùng chân không linh khí giả tạo. Đây là thế nhử mồi, ép luồng tà khí kia phải trồi lên cao để tìm kiếm nguồn bổ sung sinh cơ, từ đó tách rời khỏi mặt đất. Quả nhiên, những sợi hắc khí vội vã vươn lên, định bám lấy thần thức của hắn để cắn nuốt.
Nhưng ấn ký của Huyết Sát Tông lưu lại trên vật chứng này xảo quyệt hơn hắn tưởng. Ngay khi vươn lên được một nửa, luồng tà khí dường như nhận ra sự trống rỗng bất thường của ba ô trận vị xung quanh. Thay vì tiếp tục cắn câu lao vào lưới thần thức, hắc khí đột ngột co rút lại, hóa thành một mũi khoan đen ngòm đâm thẳng xuống lòng đất. Mục tiêu của nó không phải là Lâm Mặc, mà là mạch khoáng linh khí cấp hai đang nuôi dưỡng toàn bộ cấm địa Đông Dược Viên.
Sắc mặt Lâm Mặc biến đổi, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc Mộc Dục Trận Bàn chế tác từ gỗ tử đàn bay vút ra, xoay tít trên không trung. Hắn không ngần ngại vung tay, ném thẳng chiếc trận bàn vào giữa đường bay của mũi khoan tà khí. Đồng thời, chân phải đạp mạnh xuống đất, mượn quyền hạn gia chủ khống chế ngọc ấn, cưỡng ép cắt đứt sự liên kết của linh mạch ngầm với chín ô trận vị.
Mũi khoan hắc khí mất đi mục tiêu chính, lập tức đâm sầm vào Mộc Dục Trận Bàn vừa được bơm đầy mộc linh lực. Chiếc trận bàn đóng vai trò như một mồi nhử hoàn hảo, hút trọn mảnh ngọc bội đầu lâu vào trong lõi gỗ. Chỉ nghe một tiếng rắc khô khốc, bề mặt trận bàn nứt nẻ chân chim, nhưng phù văn phong ấn đã kịp thời khép lại, giam cầm hoàn toàn vật chứng nguy hiểm.
Lâm Mặc phất tay thu hồi chiếc trận bàn nứt nẻ, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền qua lòng bàn tay. Giao tranh ngắn ngủi nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc cưỡng ép ngắt kết nối linh mạch đã khiến trận pháp bảo vệ chịu tổn thương căn cơ. Xung quanh hố sâu, một mảng linh thổ rộng chừng mười trượng đã hoàn toàn biến thành màu tro xám, rạn nứt từng mảng lớn và mất đi toàn bộ sinh cơ.
Hơn năm mươi gốc Thanh Lộ Thảo sắp đến kỳ thu hoạch trồng trên mảnh đất này đồng loạt héo rũ, lá úa vàng rồi hóa thành bụi phấn bay lả tả trong gió đêm. Lâm Ngôn đứng đằng xa nhìn cảnh tượng này, nuốt nước bọt cái ực, tay ôm cuốn sổ càng thêm siết chặt. Năm mươi gốc Thanh Lộ Thảo, tương đương với sản lượng đan dược cung cấp cho thế hệ chữ Tự của cả gia tộc trong ba tháng, cứ thế bốc hơi chỉ trong một cái chớp mắt.
Mở Sổ Công Huân ra, ghi thêm một khoản.
Lâm Mặc xoay người, ném chiếc trận bàn phong ấn mảnh ngọc bội vào túi càn khôn, giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp màn đêm.
Đất linh tổn hại, năm mươi gốc linh thảo hóa mùn, tổn hao một chiếc Mộc Dục Trận Bàn cấp hai. Toàn bộ tổn thất này quy thành nợ công huân, trừ thẳng vào phần bổng lộc mười năm tới của chi thứ hai. Sáng mai tại Tộc Nghị Điện, đích thân ta sẽ dùng vật chứng này hỏi tội Lâm Đạo Tế, xem hắn lấy cái gì để đền bù cho linh mạch của Lâm gia.
Lâm Mặc đột ngột rút cạn linh khí trong phạm vi ba trượng, tạo ra một vùng chân không linh lực tuyệt đối. Hắn định dùng cách bế khí này để vây nhốt tàn hồn, ép nó bộc lộ sơ hở. Thế nhưng ngay khi mộc khí ôn hòa vừa rút lui, dị biến lập tức nổi lên. Thay vì tiếp tục cắn nuốt luồng thần thức nhử mồi như dự tính ban đầu, dải sương đen từ ngọc bội không hề hành động theo lẽ thường.
Ấn ký Huyết Sát Tông ẩn giấu bên trong dường như đã sinh ra một tia linh trí xảo quyệt. Nhận ra cạm bẫy không gian đang siết chặt, luồng tà khí sền sệt lập tức co rút dữ dội. Tiếng vỡ vụn vang lên liên hồi khi chín ô trận vị bằng ngọc thạch xung quanh không chịu nổi áp lực mà nứt toác. Sương mù áp súc đến cực điểm, hóa thành một mũi nhọn tà ác sắc lẹm, đen ngòm như mực đặc.
Thứ tà vật này dứt khoát bỏ qua lớp phòng ngự của tu sĩ. Nó mượn lực đẩy từ việc tự đốt cháy một phần tàn hồn bên trong, cắm phập xuống lớp linh thổ thượng phẩm. Tốc độ cực nhanh, xé rách cả tầng khí lưu mỏng manh tạo thành một tiếng rít rợn người. Mục tiêu của luồng sát khí hình nón không phải là phản kích gia chủ họ Lâm, mà là đâm thẳng vào mắt trận dẫn khí của linh mạch cấp hai đang róc rách chảy bên dưới Đông Dược Viên.
Đối phương đã quyết đoán chuyển đổi chiến thuật từ phòng ngự bị động sang thế tàn phá ngọc đá cùng vỡ. Nếu để nó chạm vào mạch khoáng, toàn bộ linh thảo nơi này sẽ hóa thành tro bụi, rễ căn cơ cũng sẽ bị ô nhiễm hắc ám vĩnh viễn. Sắc mặt Lâm Mặc trầm như nước, năm ngón tay trái nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, đánh ra ba tấm Khôn Thổ Phù vàng rực.
Phù lục hóa thành những luồng ánh sáng hoàng sắc, dung nhập vào nền gạch, tạo thành ba lớp khiên đất ngầm cố gắng làm chậm lại tốc độ của đòn tấn công hắc ám. Cùng lúc đó, mũi chân phải của hắn mang theo chân nguyên hệ mộc tinh thuần, hung hăng giậm mạnh xuống nền đất. "Khởi!" Một tiếng quát khẽ vang lên. Sát chiêu ngầm đã được cẩn thận bố trí từ trước lập tức kích hoạt.
Một tiếng ầm vang lên trầm đục dưới sâu ba mươi trượng, làm chấn động cả một góc vườn thuốc. Bụi mù bốc lên, xen lẫn những tia sáng xanh biếc từ lòng đất hắt ra. Bảy mươi hai rễ phụ của gốc Tử Trúc ngàn năm vốn được chôn ngầm bảo vệ mạch ngầm nay đồng loạt bừng tỉnh. Dưới sự điều động của trận văn, những đoạn rễ to bằng cánh tay trẻ con vươn dài, đan chéo vào nhau với tốc độ kinh hồn.
Chúng dệt thành một tầng lưới mộc linh kiên cố, tỏa ra sinh cơ bừng bừng, che chắn vững chắc phía trên mắt trận. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi nhọn xuyên thấu hung hãn va chạm với lớp lưới phòng ngự. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có âm thanh xèo xèo rợn người như mỡ nóng đổ vào chảo lửa. Uế khí điên cuồng ăn mòn sinh cơ, trong khi mộc linh bích lục lại không ngừng tái tạo, gột rửa dơ bẩn.
Hai luồng sức mạnh đối nghịch giằng co kịch liệt tạo ra một đợt phản phệ vô hình dội ngược lên trên. Lâm Mặc là người cầm trịch trận đồ, trực tiếp gánh chịu luồng dư chấn tà ác này. Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào. Không phải tổn thương kinh mạch hay đan điền vỡ nát, mà là một cái giá quỷ dị do việc cưỡng ép mộc linh cường đại chống lại sát khí.
Đồng tử mắt trái của hắn đột ngột co rút, thị lực nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Một giọt huyết lệ màu đen ngòm rỉ ra từ khóe mắt, mang theo mùi hủ bại nồng nặc. Đáng sợ hơn, ba ngón tay trên bàn tay trái đang bắt quyết nhanh chóng mất đi huyết sắc. Da thịt khô xẹp lại, cứng đơ và chuyển sang màu nâu xám như vỏ cây khô héo. Đây là hiện tượng Mộc Hóa Phản Phệ, sinh cơ huyết nhục bị tà pháp tước đoạt tạm thời.
Dù phải chịu cơn đau thấu xương, con mắt còn lại của vị gia chủ vẫn kiên định không chút lay động. Thần thức điên cuồng trút vào trung tâm trận vị, duy trì độ bền vững cho võng rễ Tử Trúc. Tấm lưới xanh biếc dưới lòng đất bắt đầu xuất hiện những vết cháy sém xám xịt, nhưng tàn dư tà ác cũng đang bị mài mòn sức lực. Từng tia sương độc bị sinh cơ của trúc ngàn năm thanh tẩy, hóa thành những làn khói nhạt tan biến.
Lớp linh thổ xung quanh ngọc bội đầu lâu hiện tại đã lõm xuống thành một hố sâu hoắm. Đất đai cháy đen thui, tỏa ra nhiệt lượng âm hàn buốt giá. Mảnh ngọc sau khi phóng thích đòn chí mạng đã xuất hiện chằng chịt vết nứt như mạng nhện. Nó rung lên vài nhịp yếu ớt rồi vỡ vụn thành bảy tám mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đáy hố. Nguy cơ tàn phá căn cơ tu luyện của gia tộc cuối cùng cũng được dập tắt hoàn toàn.
Tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất Đông Dược Viên, kéo theo từng đợt chấn động làm rung chuyển cả rào chắn linh mộc. Luồng tà khí hắc ám không mắc bẫy trồi lên mà đột ngột quay đầu, hóa thành một mũi khoan đen ngòm đâm sầm vào màng lưới rễ Tử Trúc đang bao bọc linh mạch cấp hai. Hai luồng sức mạnh va chạm tạo ra tiếng xèo xèo rợn người, tựa như nước sôi đổ vào chảo dầu nóng. Thanh quang sinh cơ từ rễ trúc liên tục tuôn ra, đan chéo thành một bức tường ánh sáng ngọc bích để chống đỡ. Thế nhưng, tàn hồn Huyết Sát Tông vô cùng xảo quyệt, nó quyết đoán tự bạo một phần linh thể, mượn lực xung kích ép luồng ô uế cắn xé thủng lớp phòng ngự đầu tiên.
Chín ô trận vị trên mặt đất đồng loạt nứt toác, âm thanh vỡ vụn vang lên rõ mồn một trong đêm tối. Lâm Mặc biến sắc khi nhận ra ý đồ thật sự của thứ tà vật này, nó muốn ngọc đá cùng vỡ, triệt để làm ô nhiễm đầu nguồn linh mạch của gia tộc. Nếu để hắc khí ăn sâu vào mạch ngầm, toàn bộ linh thảo tại Đông Dược Viên sẽ thối rữa trong vòng ba ngày, Lâm gia sẽ mất đi ba thành thu nhập cốt lõi. Hắn không chần chừ, lập tức vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc Khốn Linh Trận Bàn chế tác từ ngọc tủy nhạt màu. Thần thức điên cuồng tràn ra, dẫn động linh lực hệ mộc rót thẳng vào món pháp khí này.
Thay vì ném trận bàn xuống hố sâu để phong tỏa trực diện, Lâm Mặc lại phóng nó cắm phập vào gốc linh tùng héo úa cách đó năm trượng. Đây là một đòn hoán đổi càn khôn mượn lực địa hình, hắn chủ động từ bỏ việc bảo vệ trung tâm, mở toang một lỗ hổng ở ô trận vị số ba. Luồng tà khí dưới lòng đất đang bị rễ Tử Trúc vây ép, chợt cảm nhận được một kẽ hở tràn ngập linh khí mộc thuộc tính liền điên cuồng lao tới cắn nuốt. Nó lầm tưởng đó là đường lui để thoát khỏi cấm chế, vội vã rút toàn bộ xúc tu đen ngòm khỏi rễ chính Tử Trúc, cuồn cuộn tràn về phía gốc linh tùng.
Ngay khi phần cốt lõi của tà khí chạm vào rễ linh tùng, tàn hồn bên trong bỗng chốc nhận ra sự bất thường. Nguồn sinh cơ này hoàn toàn là bẫy rập, bên dưới lớp vỏ linh khí mộc là một tầng cấm chế không gian bế tắc. Kẻ địch vô hình lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm cắn nuốt nữa mà ngưng tụ toàn bộ hắc khí thành một giọt Huyết Chú đỏ thẫm. Nó định dùng tốc độ cực hạn bắn ngược lên mặt đất, nhắm thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc để đoạt xá, bỏ mặc tàn thể đang bị giam giữ. Một tiếng rít xé gió vang lên, giọt máu mang theo uy áp điên cuồng lao vút khỏi kẽ nứt.
Lâm Mặc ánh mắt lạnh lẽo không chút hoảng loạn, hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng quát khẽ một tiếng bạo. Chiếc Khốn Linh Trận Bàn cắm trên gốc linh tùng lập tức nổ tung, hóa thành hàng vạn mảnh ngọc vụn mang theo phù văn giam cầm. Cùng lúc đó, hắn nghiến răng, cưỡng ép cắt đứt mối liên kết thần thức với ba đoạn rễ phụ của Tử Trúc dưới lòng đất. Ba đoạn rễ ngàn năm tuổi mất đi khống chế, nháy mắt héo rũ, nhưng lại hóa thành ba sợi lụa vàng chết chóc quấn chặt lấy giọt Huyết Chú giữa không trung. Mảnh vỡ trận bàn kết hợp cùng tinh hoa rễ trúc tạo thành một cái lồng giam tuyệt đối, ép giọt máu độc rơi bộp xuống mặt đất, không thể nhúc nhích.
Xung đột qua đi, trận chiến ngắn ngủi kết thúc nhưng để lại một cái giá vô cùng đắt đỏ được ghi thẳng vào sổ sách gia tộc. Khu vực bán kính ba trượng quanh ô trận vị số ba đã hóa thành một vùng đất chết, linh thổ thượng phẩm kết tinh thành những khối xỉ than đen kịt, hoàn toàn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược. Việc tự bạo Khốn Linh Trận Bàn khiến kho tộc mất trắng một món pháp khí phòng ngự cấp hai, trị giá không dưới tám trăm khối linh thạch. Trầm trọng hơn, ba đoạn rễ phụ Tử Trúc bị hiến tế đồng nghĩa với việc sản lượng Tử Trúc Linh Dịch trong ba năm tới sẽ sụt giảm một nửa, ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch phân bổ đan dược Trúc Cơ của thế hệ chữ Đạo.
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, vung tay thu lấy giọt Huyết Chú nay đã bị phong ấn chặt chẽ trong một chiếc hộp ngọc dán đầy Băng Khí Phù. Hắn quay đầu nhìn về phía Lâm Ngôn đang lùi rúm ró sau rào chắn, cất giọng uy nghiêm vang vọng cả màn đêm.
Ghi chép vào Sổ Tông Vụ, Đông Dược Viên phong tỏa ba mẫu linh điền khu giáp ranh, đình chỉ việc cấp phát linh dịch cho chi thứ tư. Ngươi đem chiếc hộp ngọc này giao tận tay Đại trưởng lão, yêu cầu mở khố phòng lấy ba vạn cân Tịnh Thủy Cát đến rải khắp vùng đất chết này ngay trong đêm.
Tên đội phó tuần tra nuốt nước bọt cái ực, run rẩy vươn tay nhận lấy vật chứng lạnh toát, trong lòng thầm kinh hãi trước thủ đoạn quyết đoán của gia chủ. Tội trạng của Nhị trưởng lão nay đã có thêm giọt Huyết Chú làm chứng cứ tà tu rành rành. Sáng mai khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, mọi ân oán phản nghịch cùng số linh thạch thất thoát sẽ phải đối chất rõ ràng, triệt để thanh trừng.
Chiếc Khốn Linh Trận Bàn giấu trong tay áo Lâm Mặc nháy mắt nổ tung, hóa thành một vòng xoáy linh khí cuồng bạo xé rách màng chắn không gian. Giọt Huyết Chú đỏ sậm mang theo tàn hồn Huyết Sát Tông lao đến sát mi tâm hắn, định mượn lực nổ để đẩy nhanh tốc độ đoạt xá. Thế nhưng, đây chính là cái bẫy trí mạng vị gia chủ trẻ tuổi đã giương sẵn. Thay vì lùi lại phòng thủ, hắn chủ động bước tới một bước, đạp mạnh lên mắt trận trung tâm vừa nứt toác. Trận văn vỡ vụn sinh ra một luồng phản lực cực lớn, đẩy ngược thân ảnh hắn xê dịch sang trái nửa tấc, vừa vặn né tránh mũi nhọn của tà khí.
Tàn hồn Huyết Sát Tông lập tức nhận ra điểm bất thường, cảm nhận được mộc khí dưới lòng đất đang bị cưỡng ép đảo ngược. Nó rít lên một tiếng ma quái vang vọng trực tiếp trong thức hải, quả quyết bẻ gãy một nửa tia tà niệm để đổi hướng quỹ đạo. Thay vì cố chấp lao vào mi tâm, giọt Huyết Chú phân tách thành ba tia máu nhỏ, nhắm thẳng vào ba đại huyệt trước ngực Lâm Mặc nhằm phế bỏ tu vi của hắn. Sự biến chiêu chớp nhoáng này mang theo uy áp vặn vẹo cả không gian xung quanh, chứng tỏ tà tu kia dù chỉ còn tàn hồn vẫn giữ được bản năng chiến đấu tàn độc.
Lâm Mặc sắc mặt vẫn lạnh như băng, không màng đến nguy hiểm cận kề. Bàn tay trái của hắn nắm chặt Tấm Lệnh Bài Gia Chủ đẽo từ gốc Tử Trúc ngàn năm, hung hăng cắm phập xuống nền linh thổ nứt nẻ. Lệnh bài phát ra một tiếng ngân vang, cưỡng chế kết nối với tâm của nhánh linh mạch cấp hai bên dưới Đông Dược Viên. Một đạo mộc linh quang mang theo sinh cơ bừng bừng trỗi dậy, đan xen thành một chiếc lồng giam bằng rễ trúc hư ảo, quấn chặt lấy ba tia máu vừa lao tới.
Tàn hồn giãy giụa điên cuồng, tà khí ăn mòn rễ trúc phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra làn khói xám xịt độc hại. Để duy trì thế giằng co và không cho tà khí lọt ra ngoài, Lâm Mặc buộc phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Hắn trực tiếp đảo ngược trận pháp tụ linh, rút đi hai phần ba bản nguyên mộc linh của chính khu vườn này để dồn vào chiếc lồng giam. Hậu quả lập tức hiện rõ, hơn ba trăm gốc Bồi Nguyên Thảo và Tử Diệp Hoa xung quanh nháy mắt héo úa, rụng lả tả thành đống tro bụi khô khốc.
Mất đi nguồn cung cấp tà khí từ mảnh ngọc bội đầu lâu, lại bị mộc linh tinh thuần áp chế, ba tia máu dần suy yếu rồi hợp nhất trở lại. Cuối cùng, tàn hồn bị ép hóa thành một viên hạt châu màu đỏ thẫm lớn bằng ngón tay, ngoan ngoãn nằm gọn giữa vòng vây rễ trúc. Lâm Mặc vung tay áo, một chiếc Tử Kim Bình khắc đầy phù văn phong ấn bay ra, chuẩn xác hút viên huyết châu vào trong. Hắn bấm quyết, dán đè thêm ba tấm Phong Linh Phù lên miệng bình, triệt để cắt đứt liên hệ của vật chứng này với thế giới bên ngoài.
Không gian chiến đấu tại Đông Dược Viên dần lắng xuống, tàn tích ngọc bội dưới đất cũng vỡ vụn thành bột mịn, chỉ còn lại mùi khét lẹt của linh dược cháy rụi. Phía ngoài rào chắn, gã đội phó Lâm Ngôn chứng kiến toàn bộ cục diện, hai chân nhũn ra quỳ rạp xuống đất. Gã hiểu rõ bản thân vừa tận mắt nhìn thấy một cuộc thanh trừng nội bộ kinh thiên động địa, nếu không tỏ rõ lòng trung thành ngay lúc này, cái mạng nhỏ chắc chắn khó giữ.
Lâm Mặc xoay người, cất chiếc Tử Kim Bình vào sát ngực, cảm nhận hơi lạnh thấu xương vẫn còn rỉ ra từ lớp vỏ kim loại. Hắn nhìn lướt qua cánh đồng linh dược tàn tạ, trong lòng thầm tính toán thiệt hại. Tổn thất linh mạch tại đây khiến sản lượng dược liệu của chi thứ hai năm nay giảm sút ít nhất năm thành, gia tộc sẽ phải xuất kho bù đắp một khoản linh thạch khổng lồ. Nhưng đổi lại, vật chứng sống trong tay hắn lúc này đủ sức lật đổ hoàn toàn thế lực của những kẻ muốn phản loạn.
Ánh mắt gia chủ bỗng trở nên vô cùng sắc bén, ném thẳng một khối lệnh tiễn bằng đồng đen về phía Lâm Ngôn đang run rẩy dưới đất.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, phong cấm toàn bộ Đông Dược Viên từ khắc này, bất kỳ ai tự ý bước vào lập tức coi là phản tộc.
Lâm Mặc vẫy tay thu hồi cờ trận, gằn từng chữ rành rọt giữa không gian tĩnh mịch.
Rút lại đặc quyền tuần tra ban đêm của chi thứ ba, chuyển giao quyền kiểm soát cho đội cận vệ gia chủ. Sáng mai gõ ba hồi chuông mở Tộc Nghị Điện, đích thân ta sẽ dùng chiếc Tử Kim Bình này để hỏi tội Nhị trưởng lão. Nội trong đêm nay, ngươi cầm lệnh tiễn dẫn người bao vây kín kho đan dược dự trữ, tuyệt đối không để lọt bất kỳ một cuốn sổ sách xuất nhập nào ra ngoài.
Lâm Ngôn, gã đội phó tuần tra vừa được cất nhắc, ôm khư khư cuốn sổ da thú đứng cách đó mười trượng, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau. Hắn rụt rè lùi thêm nửa bước, sợ hãi nhìn vệt đen đang lan rộng trên mặt đất. Trong lòng gã thầm kêu khổ, bản thân chỉ muốn lập chút công lao để kiếm thêm vài viên Tụ Khí Đan, không ngờ lại vướng vào cuộc thanh trừng đẫm máu của tầng lớp thượng tầng. Tà khí kia tàn độc vô cùng, chỉ cần dính một chút cũng đủ khiến tu sĩ Luyện Khí kỳ như gã đứt đoạn kinh mạch, phế bỏ tu vi vĩnh viễn.
Lùi ra ngoài rào chắn linh mộc, phong tỏa bán kính năm mươi trượng. Kẻ nào bước vào, giết không tha.
Lâm Mặc cất giọng trầm đục, không buồn quay đầu lại. Hắn vung tay áo, một luồng pháp lực hệ mộc thuần khiết hóa thành tấm lụa xanh mỏng manh, cẩn thận bao phủ lấy khu vực trung tâm trận pháp. Đây là một đòn thăm dò, dùng mộc khí ôn hòa để thử phản ứng của tàn hồn bên trong ngọc bội. Tấm lụa xanh vừa chạm vào rìa tà khí, mảnh ngọc bội lập tức rung lên bần bật, phát ra một tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào thần thức của vị gia chủ trẻ tuổi.
Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ vào hư không, lập tức chuyển đổi thủ pháp. Hắn không dùng mộc khí để trấn áp trực diện nữa, mà đột ngột rút cạn linh lực tại ba ô trận vị vòng ngoài, tạo ra một vùng chân không linh khí giả tạo. Đây là thế nhử mồi, ép luồng tà khí kia phải trồi lên cao để tìm kiếm nguồn bổ sung sinh cơ, từ đó tách rời khỏi mặt đất. Quả nhiên, những sợi hắc khí vội vã vươn lên, định bám lấy thần thức của hắn để cắn nuốt.
Nhưng ấn ký của Huyết Sát Tông lưu lại trên vật chứng này xảo quyệt hơn hắn tưởng. Ngay khi vươn lên được một nửa, luồng tà khí dường như nhận ra sự trống rỗng bất thường của ba ô trận vị xung quanh. Thay vì tiếp tục cắn câu lao vào lưới thần thức, hắc khí đột ngột co rút lại, hóa thành một mũi khoan đen ngòm đâm thẳng xuống lòng đất. Mục tiêu của nó không phải là Lâm Mặc, mà là mạch khoáng linh khí cấp hai đang nuôi dưỡng toàn bộ cấm địa Đông Dược Viên.
Sắc mặt Lâm Mặc biến đổi, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc Mộc Dục Trận Bàn chế tác từ gỗ tử đàn bay vút ra, xoay tít trên không trung. Hắn không ngần ngại vung tay, ném thẳng chiếc trận bàn vào giữa đường bay của mũi khoan tà khí. Đồng thời, chân phải đạp mạnh xuống đất, mượn quyền hạn gia chủ khống chế ngọc ấn, cưỡng ép cắt đứt sự liên kết của linh mạch ngầm với chín ô trận vị.
Mũi khoan hắc khí mất đi mục tiêu chính, lập tức đâm sầm vào Mộc Dục Trận Bàn vừa được bơm đầy mộc linh lực. Chiếc trận bàn đóng vai trò như một mồi nhử hoàn hảo, hút trọn mảnh ngọc bội đầu lâu vào trong lõi gỗ. Chỉ nghe một tiếng rắc khô khốc, bề mặt trận bàn nứt nẻ chân chim, nhưng phù văn phong ấn đã kịp thời khép lại, giam cầm hoàn toàn vật chứng nguy hiểm.
Lâm Mặc phất tay thu hồi chiếc trận bàn nứt nẻ, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền qua lòng bàn tay. Giao tranh ngắn ngủi nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc cưỡng ép ngắt kết nối linh mạch đã khiến trận pháp bảo vệ chịu tổn thương căn cơ. Xung quanh hố sâu, một mảng linh thổ rộng chừng mười trượng đã hoàn toàn biến thành màu tro xám, rạn nứt từng mảng lớn và mất đi toàn bộ sinh cơ.
Hơn năm mươi gốc Thanh Lộ Thảo sắp đến kỳ thu hoạch trồng trên mảnh đất này đồng loạt héo rũ, lá úa vàng rồi hóa thành bụi phấn bay lả tả trong gió đêm. Lâm Ngôn đứng đằng xa nhìn cảnh tượng này, nuốt nước bọt cái ực, tay ôm cuốn sổ càng thêm siết chặt. Năm mươi gốc Thanh Lộ Thảo, tương đương với sản lượng đan dược cung cấp cho thế hệ chữ Tự của cả gia tộc trong ba tháng, cứ thế bốc hơi chỉ trong một cái chớp mắt.
Mở Sổ Công Huân ra, ghi thêm một khoản.
Lâm Mặc xoay người, ném chiếc trận bàn phong ấn mảnh ngọc bội vào túi càn khôn, giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp màn đêm.
Đất linh tổn hại, năm mươi gốc linh thảo hóa mùn, tổn hao một chiếc Mộc Dục Trận Bàn cấp hai. Toàn bộ tổn thất này quy thành nợ công huân, trừ thẳng vào phần bổng lộc mười năm tới của chi thứ hai. Sáng mai tại Tộc Nghị Điện, đích thân ta sẽ dùng vật chứng này hỏi tội Lâm Đạo Tế, xem hắn lấy cái gì để đền bù cho linh mạch của Lâm gia.
Lâm Mặc đột ngột rút cạn linh khí trong phạm vi ba trượng, tạo ra một vùng chân không linh lực tuyệt đối. Hắn định dùng cách bế khí này để vây nhốt tàn hồn, ép nó bộc lộ sơ hở. Thế nhưng ngay khi mộc khí ôn hòa vừa rút lui, dị biến lập tức nổi lên. Thay vì tiếp tục cắn nuốt luồng thần thức nhử mồi như dự tính ban đầu, dải sương đen từ ngọc bội không hề hành động theo lẽ thường.
Ấn ký Huyết Sát Tông ẩn giấu bên trong dường như đã sinh ra một tia linh trí xảo quyệt. Nhận ra cạm bẫy không gian đang siết chặt, luồng tà khí sền sệt lập tức co rút dữ dội. Tiếng vỡ vụn vang lên liên hồi khi chín ô trận vị bằng ngọc thạch xung quanh không chịu nổi áp lực mà nứt toác. Sương mù áp súc đến cực điểm, hóa thành một mũi nhọn tà ác sắc lẹm, đen ngòm như mực đặc.
Thứ tà vật này dứt khoát bỏ qua lớp phòng ngự của tu sĩ. Nó mượn lực đẩy từ việc tự đốt cháy một phần tàn hồn bên trong, cắm phập xuống lớp linh thổ thượng phẩm. Tốc độ cực nhanh, xé rách cả tầng khí lưu mỏng manh tạo thành một tiếng rít rợn người. Mục tiêu của luồng sát khí hình nón không phải là phản kích gia chủ họ Lâm, mà là đâm thẳng vào mắt trận dẫn khí của linh mạch cấp hai đang róc rách chảy bên dưới Đông Dược Viên.
Đối phương đã quyết đoán chuyển đổi chiến thuật từ phòng ngự bị động sang thế tàn phá ngọc đá cùng vỡ. Nếu để nó chạm vào mạch khoáng, toàn bộ linh thảo nơi này sẽ hóa thành tro bụi, rễ căn cơ cũng sẽ bị ô nhiễm hắc ám vĩnh viễn. Sắc mặt Lâm Mặc trầm như nước, năm ngón tay trái nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, đánh ra ba tấm Khôn Thổ Phù vàng rực.
Phù lục hóa thành những luồng ánh sáng hoàng sắc, dung nhập vào nền gạch, tạo thành ba lớp khiên đất ngầm cố gắng làm chậm lại tốc độ của đòn tấn công hắc ám. Cùng lúc đó, mũi chân phải của hắn mang theo chân nguyên hệ mộc tinh thuần, hung hăng giậm mạnh xuống nền đất. "Khởi!" Một tiếng quát khẽ vang lên. Sát chiêu ngầm đã được cẩn thận bố trí từ trước lập tức kích hoạt.
Một tiếng ầm vang lên trầm đục dưới sâu ba mươi trượng, làm chấn động cả một góc vườn thuốc. Bụi mù bốc lên, xen lẫn những tia sáng xanh biếc từ lòng đất hắt ra. Bảy mươi hai rễ phụ của gốc Tử Trúc ngàn năm vốn được chôn ngầm bảo vệ mạch ngầm nay đồng loạt bừng tỉnh. Dưới sự điều động của trận văn, những đoạn rễ to bằng cánh tay trẻ con vươn dài, đan chéo vào nhau với tốc độ kinh hồn.
Chúng dệt thành một tầng lưới mộc linh kiên cố, tỏa ra sinh cơ bừng bừng, che chắn vững chắc phía trên mắt trận. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi nhọn xuyên thấu hung hãn va chạm với lớp lưới phòng ngự. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có âm thanh xèo xèo rợn người như mỡ nóng đổ vào chảo lửa. Uế khí điên cuồng ăn mòn sinh cơ, trong khi mộc linh bích lục lại không ngừng tái tạo, gột rửa dơ bẩn.
Hai luồng sức mạnh đối nghịch giằng co kịch liệt tạo ra một đợt phản phệ vô hình dội ngược lên trên. Lâm Mặc là người cầm trịch trận đồ, trực tiếp gánh chịu luồng dư chấn tà ác này. Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào. Không phải tổn thương kinh mạch hay đan điền vỡ nát, mà là một cái giá quỷ dị do việc cưỡng ép mộc linh cường đại chống lại sát khí.
Đồng tử mắt trái của hắn đột ngột co rút, thị lực nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Một giọt huyết lệ màu đen ngòm rỉ ra từ khóe mắt, mang theo mùi hủ bại nồng nặc. Đáng sợ hơn, ba ngón tay trên bàn tay trái đang bắt quyết nhanh chóng mất đi huyết sắc. Da thịt khô xẹp lại, cứng đơ và chuyển sang màu nâu xám như vỏ cây khô héo. Đây là hiện tượng Mộc Hóa Phản Phệ, sinh cơ huyết nhục bị tà pháp tước đoạt tạm thời.
Dù phải chịu cơn đau thấu xương, con mắt còn lại của vị gia chủ vẫn kiên định không chút lay động. Thần thức điên cuồng trút vào trung tâm trận vị, duy trì độ bền vững cho võng rễ Tử Trúc. Tấm lưới xanh biếc dưới lòng đất bắt đầu xuất hiện những vết cháy sém xám xịt, nhưng tàn dư tà ác cũng đang bị mài mòn sức lực. Từng tia sương độc bị sinh cơ của trúc ngàn năm thanh tẩy, hóa thành những làn khói nhạt tan biến.
Lớp linh thổ xung quanh ngọc bội đầu lâu hiện tại đã lõm xuống thành một hố sâu hoắm. Đất đai cháy đen thui, tỏa ra nhiệt lượng âm hàn buốt giá. Mảnh ngọc sau khi phóng thích đòn chí mạng đã xuất hiện chằng chịt vết nứt như mạng nhện. Nó rung lên vài nhịp yếu ớt rồi vỡ vụn thành bảy tám mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đáy hố. Nguy cơ tàn phá căn cơ tu luyện của gia tộc cuối cùng cũng được dập tắt hoàn toàn.
Tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất Đông Dược Viên, kéo theo từng đợt chấn động làm rung chuyển cả rào chắn linh mộc. Luồng tà khí hắc ám không mắc bẫy trồi lên mà đột ngột quay đầu, hóa thành một mũi khoan đen ngòm đâm sầm vào màng lưới rễ Tử Trúc đang bao bọc linh mạch cấp hai. Hai luồng sức mạnh va chạm tạo ra tiếng xèo xèo rợn người, tựa như nước sôi đổ vào chảo dầu nóng. Thanh quang sinh cơ từ rễ trúc liên tục tuôn ra, đan chéo thành một bức tường ánh sáng ngọc bích để chống đỡ. Thế nhưng, tàn hồn Huyết Sát Tông vô cùng xảo quyệt, nó quyết đoán tự bạo một phần linh thể, mượn lực xung kích ép luồng ô uế cắn xé thủng lớp phòng ngự đầu tiên.
Chín ô trận vị trên mặt đất đồng loạt nứt toác, âm thanh vỡ vụn vang lên rõ mồn một trong đêm tối. Lâm Mặc biến sắc khi nhận ra ý đồ thật sự của thứ tà vật này, nó muốn ngọc đá cùng vỡ, triệt để làm ô nhiễm đầu nguồn linh mạch của gia tộc. Nếu để hắc khí ăn sâu vào mạch ngầm, toàn bộ linh thảo tại Đông Dược Viên sẽ thối rữa trong vòng ba ngày, Lâm gia sẽ mất đi ba thành thu nhập cốt lõi. Hắn không chần chừ, lập tức vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc Khốn Linh Trận Bàn chế tác từ ngọc tủy nhạt màu. Thần thức điên cuồng tràn ra, dẫn động linh lực hệ mộc rót thẳng vào món pháp khí này.
Thay vì ném trận bàn xuống hố sâu để phong tỏa trực diện, Lâm Mặc lại phóng nó cắm phập vào gốc linh tùng héo úa cách đó năm trượng. Đây là một đòn hoán đổi càn khôn mượn lực địa hình, hắn chủ động từ bỏ việc bảo vệ trung tâm, mở toang một lỗ hổng ở ô trận vị số ba. Luồng tà khí dưới lòng đất đang bị rễ Tử Trúc vây ép, chợt cảm nhận được một kẽ hở tràn ngập linh khí mộc thuộc tính liền điên cuồng lao tới cắn nuốt. Nó lầm tưởng đó là đường lui để thoát khỏi cấm chế, vội vã rút toàn bộ xúc tu đen ngòm khỏi rễ chính Tử Trúc, cuồn cuộn tràn về phía gốc linh tùng.
Ngay khi phần cốt lõi của tà khí chạm vào rễ linh tùng, tàn hồn bên trong bỗng chốc nhận ra sự bất thường. Nguồn sinh cơ này hoàn toàn là bẫy rập, bên dưới lớp vỏ linh khí mộc là một tầng cấm chế không gian bế tắc. Kẻ địch vô hình lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm cắn nuốt nữa mà ngưng tụ toàn bộ hắc khí thành một giọt Huyết Chú đỏ thẫm. Nó định dùng tốc độ cực hạn bắn ngược lên mặt đất, nhắm thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc để đoạt xá, bỏ mặc tàn thể đang bị giam giữ. Một tiếng rít xé gió vang lên, giọt máu mang theo uy áp điên cuồng lao vút khỏi kẽ nứt.
Lâm Mặc ánh mắt lạnh lẽo không chút hoảng loạn, hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng quát khẽ một tiếng bạo. Chiếc Khốn Linh Trận Bàn cắm trên gốc linh tùng lập tức nổ tung, hóa thành hàng vạn mảnh ngọc vụn mang theo phù văn giam cầm. Cùng lúc đó, hắn nghiến răng, cưỡng ép cắt đứt mối liên kết thần thức với ba đoạn rễ phụ của Tử Trúc dưới lòng đất. Ba đoạn rễ ngàn năm tuổi mất đi khống chế, nháy mắt héo rũ, nhưng lại hóa thành ba sợi lụa vàng chết chóc quấn chặt lấy giọt Huyết Chú giữa không trung. Mảnh vỡ trận bàn kết hợp cùng tinh hoa rễ trúc tạo thành một cái lồng giam tuyệt đối, ép giọt máu độc rơi bộp xuống mặt đất, không thể nhúc nhích.
Xung đột qua đi, trận chiến ngắn ngủi kết thúc nhưng để lại một cái giá vô cùng đắt đỏ được ghi thẳng vào sổ sách gia tộc. Khu vực bán kính ba trượng quanh ô trận vị số ba đã hóa thành một vùng đất chết, linh thổ thượng phẩm kết tinh thành những khối xỉ than đen kịt, hoàn toàn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược. Việc tự bạo Khốn Linh Trận Bàn khiến kho tộc mất trắng một món pháp khí phòng ngự cấp hai, trị giá không dưới tám trăm khối linh thạch. Trầm trọng hơn, ba đoạn rễ phụ Tử Trúc bị hiến tế đồng nghĩa với việc sản lượng Tử Trúc Linh Dịch trong ba năm tới sẽ sụt giảm một nửa, ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch phân bổ đan dược Trúc Cơ của thế hệ chữ Đạo.
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, vung tay thu lấy giọt Huyết Chú nay đã bị phong ấn chặt chẽ trong một chiếc hộp ngọc dán đầy Băng Khí Phù. Hắn quay đầu nhìn về phía Lâm Ngôn đang lùi rúm ró sau rào chắn, cất giọng uy nghiêm vang vọng cả màn đêm.
Ghi chép vào Sổ Tông Vụ, Đông Dược Viên phong tỏa ba mẫu linh điền khu giáp ranh, đình chỉ việc cấp phát linh dịch cho chi thứ tư. Ngươi đem chiếc hộp ngọc này giao tận tay Đại trưởng lão, yêu cầu mở khố phòng lấy ba vạn cân Tịnh Thủy Cát đến rải khắp vùng đất chết này ngay trong đêm.
Tên đội phó tuần tra nuốt nước bọt cái ực, run rẩy vươn tay nhận lấy vật chứng lạnh toát, trong lòng thầm kinh hãi trước thủ đoạn quyết đoán của gia chủ. Tội trạng của Nhị trưởng lão nay đã có thêm giọt Huyết Chú làm chứng cứ tà tu rành rành. Sáng mai khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, mọi ân oán phản nghịch cùng số linh thạch thất thoát sẽ phải đối chất rõ ràng, triệt để thanh trừng.
Chiếc Khốn Linh Trận Bàn giấu trong tay áo Lâm Mặc nháy mắt nổ tung, hóa thành một vòng xoáy linh khí cuồng bạo xé rách màng chắn không gian. Giọt Huyết Chú đỏ sậm mang theo tàn hồn Huyết Sát Tông lao đến sát mi tâm hắn, định mượn lực nổ để đẩy nhanh tốc độ đoạt xá. Thế nhưng, đây chính là cái bẫy trí mạng vị gia chủ trẻ tuổi đã giương sẵn. Thay vì lùi lại phòng thủ, hắn chủ động bước tới một bước, đạp mạnh lên mắt trận trung tâm vừa nứt toác. Trận văn vỡ vụn sinh ra một luồng phản lực cực lớn, đẩy ngược thân ảnh hắn xê dịch sang trái nửa tấc, vừa vặn né tránh mũi nhọn của tà khí.
Tàn hồn Huyết Sát Tông lập tức nhận ra điểm bất thường, cảm nhận được mộc khí dưới lòng đất đang bị cưỡng ép đảo ngược. Nó rít lên một tiếng ma quái vang vọng trực tiếp trong thức hải, quả quyết bẻ gãy một nửa tia tà niệm để đổi hướng quỹ đạo. Thay vì cố chấp lao vào mi tâm, giọt Huyết Chú phân tách thành ba tia máu nhỏ, nhắm thẳng vào ba đại huyệt trước ngực Lâm Mặc nhằm phế bỏ tu vi của hắn. Sự biến chiêu chớp nhoáng này mang theo uy áp vặn vẹo cả không gian xung quanh, chứng tỏ tà tu kia dù chỉ còn tàn hồn vẫn giữ được bản năng chiến đấu tàn độc.
Lâm Mặc sắc mặt vẫn lạnh như băng, không màng đến nguy hiểm cận kề. Bàn tay trái của hắn nắm chặt Tấm Lệnh Bài Gia Chủ đẽo từ gốc Tử Trúc ngàn năm, hung hăng cắm phập xuống nền linh thổ nứt nẻ. Lệnh bài phát ra một tiếng ngân vang, cưỡng chế kết nối với tâm của nhánh linh mạch cấp hai bên dưới Đông Dược Viên. Một đạo mộc linh quang mang theo sinh cơ bừng bừng trỗi dậy, đan xen thành một chiếc lồng giam bằng rễ trúc hư ảo, quấn chặt lấy ba tia máu vừa lao tới.
Tàn hồn giãy giụa điên cuồng, tà khí ăn mòn rễ trúc phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, tỏa ra làn khói xám xịt độc hại. Để duy trì thế giằng co và không cho tà khí lọt ra ngoài, Lâm Mặc buộc phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Hắn trực tiếp đảo ngược trận pháp tụ linh, rút đi hai phần ba bản nguyên mộc linh của chính khu vườn này để dồn vào chiếc lồng giam. Hậu quả lập tức hiện rõ, hơn ba trăm gốc Bồi Nguyên Thảo và Tử Diệp Hoa xung quanh nháy mắt héo úa, rụng lả tả thành đống tro bụi khô khốc.
Mất đi nguồn cung cấp tà khí từ mảnh ngọc bội đầu lâu, lại bị mộc linh tinh thuần áp chế, ba tia máu dần suy yếu rồi hợp nhất trở lại. Cuối cùng, tàn hồn bị ép hóa thành một viên hạt châu màu đỏ thẫm lớn bằng ngón tay, ngoan ngoãn nằm gọn giữa vòng vây rễ trúc. Lâm Mặc vung tay áo, một chiếc Tử Kim Bình khắc đầy phù văn phong ấn bay ra, chuẩn xác hút viên huyết châu vào trong. Hắn bấm quyết, dán đè thêm ba tấm Phong Linh Phù lên miệng bình, triệt để cắt đứt liên hệ của vật chứng này với thế giới bên ngoài.
Không gian chiến đấu tại Đông Dược Viên dần lắng xuống, tàn tích ngọc bội dưới đất cũng vỡ vụn thành bột mịn, chỉ còn lại mùi khét lẹt của linh dược cháy rụi. Phía ngoài rào chắn, gã đội phó Lâm Ngôn chứng kiến toàn bộ cục diện, hai chân nhũn ra quỳ rạp xuống đất. Gã hiểu rõ bản thân vừa tận mắt nhìn thấy một cuộc thanh trừng nội bộ kinh thiên động địa, nếu không tỏ rõ lòng trung thành ngay lúc này, cái mạng nhỏ chắc chắn khó giữ.
Lâm Mặc xoay người, cất chiếc Tử Kim Bình vào sát ngực, cảm nhận hơi lạnh thấu xương vẫn còn rỉ ra từ lớp vỏ kim loại. Hắn nhìn lướt qua cánh đồng linh dược tàn tạ, trong lòng thầm tính toán thiệt hại. Tổn thất linh mạch tại đây khiến sản lượng dược liệu của chi thứ hai năm nay giảm sút ít nhất năm thành, gia tộc sẽ phải xuất kho bù đắp một khoản linh thạch khổng lồ. Nhưng đổi lại, vật chứng sống trong tay hắn lúc này đủ sức lật đổ hoàn toàn thế lực của những kẻ muốn phản loạn.
Ánh mắt gia chủ bỗng trở nên vô cùng sắc bén, ném thẳng một khối lệnh tiễn bằng đồng đen về phía Lâm Ngôn đang run rẩy dưới đất.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, phong cấm toàn bộ Đông Dược Viên từ khắc này, bất kỳ ai tự ý bước vào lập tức coi là phản tộc.
Lâm Mặc vẫy tay thu hồi cờ trận, gằn từng chữ rành rọt giữa không gian tĩnh mịch.
Rút lại đặc quyền tuần tra ban đêm của chi thứ ba, chuyển giao quyền kiểm soát cho đội cận vệ gia chủ. Sáng mai gõ ba hồi chuông mở Tộc Nghị Điện, đích thân ta sẽ dùng chiếc Tử Kim Bình này để hỏi tội Nhị trưởng lão. Nội trong đêm nay, ngươi cầm lệnh tiễn dẫn người bao vây kín kho đan dược dự trữ, tuyệt đối không để lọt bất kỳ một cuốn sổ sách xuất nhập nào ra ngoài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.