Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 257: Phù Lục Bốc Cháy

Đăng: 06/08/2026 12:58 4,197 từ 3 lượt đọc
màn sương đêm đặc quánh. Gió lạnh từ đỉnh núi tràn xuống, mang theo luồng linh khí hỗn loạn vờn quanh vạt áo hắn. Lâm Mặc siết chặt ngón tay lướt qua lớp vải thô của túi trữ vật, nơi cuốn sổ cháy sém vẫn còn vương chút nhiệt độ tàn dư của hỏa diễm. Hắn không vội vã ngự khí mà chọn cách đi bộ dọc theo thềm đá xanh, mượn nhịp bước chân để bình ổn lại thần thức vừa tiêu hao sau khi cưỡng ép khởi động cấm chế kho đan.

Mới đi được chừng nửa nén nhang, sương mù phía trước bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Ba gốc Tử Trúc cổ thụ hai bên lối đi đột ngột uốn cong, lá trúc cọ xát vào nhau phát ra những tiếng rít chói tai tựa như quỷ khóc. Một tầng linh quang nhạt màu thổ hoàng âm thầm lan tỏa từ dưới lòng đất, hóa thành một bức tường áp lực chặn đứng lối lên đỉnh núi. Nút linh mạch số bảy của trận pháp hộ sơn đã bị kẻ nào đó lén lút kích hoạt, cố tình phong tỏa con đường duy nhất dẫn đến Tộc Nghị Điện.

Từ trong màn sương, một bóng người mặc áo bào xám tro chậm rãi bước ra. Lâm Uyên, đội trưởng đội tuần tra sườn núi phía Đông, tay trái nắm chặt một khối trận bàn bằng đồng thau đang xoay chuyển liên tục. Ánh mắt gã đảo nhanh qua hông Lâm Mặc, nơi cất giữ túi trữ vật, giấu nhẹm đi tia tham lam và sự chột dạ. Gã biết rõ bản thân chỉ là tu sĩ Luyện Khí tầng sáu, nhưng dựa vào trận bàn khống chế địa mạch, gã tự tin có thể vây khốn đối phương ít nhất nửa canh giờ.

"Đêm khuya sương độc dâng cao, theo lệnh của Nhị trưởng lão, toàn bộ lối lên Tộc Nghị Điện phải phong tỏa để kiểm tra độ hao mòn của trận văn."

Lâm Uyên cất giọng đều đều, nhưng ngón tay lại âm thầm gõ ba nhịp lên mặt trận bàn.

"Mời Dược Viên Trưởng lão giao xuất ngọc giản tùy thân và các vật phẩm thu thập được đêm nay để thuộc hạ ghi chép vào sổ tuần tra, tránh làm trái quy củ gia tộc."

Lâm Mặc híp mắt nhìn luồng linh lực đang rỉ ra từ dưới chân gã. Hắn thừa hiểu luật lệ của Lâm gia, đội tuần tra tuyệt đối không có quyền tra xét trưởng lão trừ khi có lệnh bài tử kim của gia chủ. Hành động này của Lâm Uyên rõ ràng là muốn mượn cớ kéo dài thời gian, hoặc táo tợn hơn là mưu toan phá hủy cuốn sổ cháy sém hòng dọn đường lui cho chủ tử phía sau.

Không nói nửa lời, Lâm Mặc lật tay, Thanh Mộc Kiếm hóa thành một tia sáng xanh lao vút tới, mang theo sát khí sắc lạnh nhắm thẳng yết hầu đối phương. Lâm Uyên nhếch mép cười nhạt, lập tức xoay mạnh khối đồng thau trong tay, điều động linh mạch thổ hệ dưới chân tạo thành một lớp giáp đá dày cộm chắn ngang. Gã vốn chỉ đợi Lâm Mặc ra tay trước để lấy cớ phản kích danh chính ngôn thuận, vu cho hắn tội danh tấn công đội tuần tra.

Nào ngờ, thanh kiếm gỗ chỉ là đòn nhử, vung lên giữa không trung rồi đột ngột đổi hướng, cắm phập xuống một khe nứt trên bậc thềm đá cách đó ba trượng. Đoạn thần thức Lâm Mặc bám trên thân kiếm nháy mắt kích nổ một tấm Phá Cấm Phù bậc một hạ phẩm được dán ngầm từ trước. Tiếng nổ trầm đục vang lên, không nhằm vào Lâm Uyên mà đánh thẳng vào điểm yếu nhất của nút linh mạch số bảy.

Lớp giáp đá trước mặt Lâm Uyên chưa kịp ngưng kết hoàn toàn đã lập tức sụp đổ thành đống bùn nhão. Linh khí từ địa mạch cắn trả ngược lại, khiến mặt trận bàn bằng đồng thau trong tay gã nứt toác một đường dài, linh thạch khảm nạm bên trên vỡ vụn thành bột mịn. Lâm Uyên lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt khi nhận ra quyền khống chế trận pháp khu vực này đã bị tước đoạt hoàn toàn. Kế hoạch dùng trận thế vây hãm mài mòn thể lực đối phương của gã đã bị bẻ gãy chỉ trong một nhịp thở.

Mắt trận phụ bị phá hủy đồng nghĩa với việc gia tộc sẽ phải tiêu tốn ít nhất năm mươi khối linh thạch hạ phẩm để tu bổ, làm chậm tiến độ bồi dưỡng linh điền ở sườn Đông mất nửa tháng. Nhưng Lâm Mặc không để tâm đến tổn thất cục bộ ấy, hắn bước tới, mũi giày giẫm lên mảnh trận bàn vừa rơi xuống đất. Sự im lặng của hắn tạo ra một cỗ uy áp vô hình đè nặng lên tâm trí viên đội trưởng tuần tra.

"Ghi chép vào Sổ Chấp Pháp, Lâm Uyên tự ý điều động trận pháp hộ sơn ngăn cản trưởng lão, lập tức tước bỏ chức vụ đội trưởng."

Lâm Mặc vung tay thu hồi phi kiếm, ném thẳng một miếng thẻ tre ghi nợ vào mặt gã.

"Năm mươi khối linh thạch tu bổ nút linh mạch, trừ thẳng vào bổng lộc mười năm tới của chi thứ hai. Chuyển giao ngay quyền quản lý tuyến đường này cho đội cận vệ gia chủ."

Lâm Mặc lạnh lùng bước qua thân ảnh đang run rẩy quỳ rạp dưới đất của Lâm Uyên. Cuốn sổ cháy sém trong túi trữ vật vẫn nằm im lìm, nhưng vật chứng mới là chiếc thẻ tre ghi nợ đã chính thức khóa chặt tội danh lạm quyền của chi thứ hai. Hắn ngước nhìn lên cao, bước chân không hề dừng lại, mang theo những bằng chứng đanh thép nhất tiến thẳng về phía ánh đèn leo lét đang hắt ra từ cánh cửa gỗ lim của Tộc Nghị Điện.

t tới, đâm sầm vào lớp giáp đá phòng ngự vừa ngưng tụ trước ngực Lâm Uyên. Tiếng kim loại sắc bén ma sát với nham thạch vang lên chát chúa, từng tia lửa văng tung tóe xé toạc màn sương đêm lạnh lẽo. Thanh Mộc Kiếm dường như không chịu nổi áp lực đè nén từ linh mạch thổ hệ phản chấn, thân kiếm khẽ run rẩy, ánh sáng xanh ảm đạm dần rồi bật ngược trở lại trong tay chủ nhân.

Thấy đòn tấn công thăm dò của vị Trưởng lão Luyện Khí tầng tám bị bẻ gãy một cách dễ dàng, khóe môi Lâm Uyên nhếch lên một nụ cười đắc ý. Gã vốn chỉ nhận lệnh cản bước, lôi thôi kéo dài thời gian chờ đội ám vệ của Nhị trưởng lão chạy tới tiếp ứng. Thế nhưng lúc này, dã tâm trong lòng viên đội trưởng bỗng chốc phình to. Nếu gã có thể danh chính ngôn thuận mượn cớ phòng vệ để đánh trọng thương Lâm Mặc, tiện tay đoạt luôn cuốn sổ da thú cháy sém kia, phần thưởng nhận được dư sức giúp gã đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan trong kho tộc.

"Trưởng lão vô cớ động thủ tập kích đội tuần tra, thuộc hạ đành phải đắc tội để duy trì gia quy!" Lâm Uyên gầm lên một tiếng, tay trái điên cuồng rót linh lực vào khối trận bàn bằng đồng thau.

Gã lập tức thay đổi chiến thuật, không phòng ngự thụ động mà chủ động mượn thế ép người. Ba luồng hoàng thổ khí từ nút linh mạch số bảy cuồn cuộn trồi lên, hóa thành ba sợi xiềng xích bằng bùn đặc quánh, mang theo uy áp nặng nề quất thẳng về phía hai chân Lâm Mặc nhằm khóa chặt thân pháp của đối thủ.

Nhưng Lâm Uyên hoàn toàn không ngờ, cú bật ngược của Thanh Mộc Kiếm ban nãy chỉ là một mồi nhử tinh vi để kéo giãn khoảng cách an toàn. Lâm Mặc lạnh nhạt thu hồi kiếm quyết, tay phải giấu trong tay áo khẽ bấm niệm pháp ấn. Một tấm Mộc Linh Tỏa Trận Phù lấp lánh ánh sáng lục nhạt đã được kẹp sẵn giữa hai ngón tay từ lúc nào.

Hắn không ném phù lục về phía kẻ địch, mà dứt khoát cắm phập nó xuống khe nứt của bậc thềm đá xanh ngay dưới chân mình.

Mộc khắc Thổ, đạo lý ngũ hành tương sinh tương khắc trong giới tu tiên chưa bao giờ sai lệch. Linh lực hệ mộc nương theo phù văn lập tức len lỏi vào đường rễ của ba gốc Tử Trúc cổ thụ trồng dọc lối đi. Rễ trúc ngửi thấy mộc khí liền điên cuồng sinh trưởng, trực tiếp đâm xuyên qua tầng linh quang thổ hoàng, đánh thẳng vào điểm mù yếu nhất của trận pháp hộ sơn. Sự liên kết mỏng manh giữa khối trận bàn và nút linh mạch nháy mắt bị cắt đứt.

Ba sợi xiềng xích bùn đất đang lao đến giữa không trung bỗng mất đi nguồn cung cấp linh khí, lập tức vỡ vụn thành những đống cát vụn lả tả rơi xuống nền đá.

Sự phản phệ từ việc trận pháp bị cưỡng ép ngắt kết nối khiến khối trận bàn bằng đồng thau trong tay Lâm Uyên nứt toác một đường dài vắt ngang bề mặt. Bản thân gã cũng bị linh lực cắn trả làm cho lảo đảo, lùi liền ba bước dài, thần thức đau đớn kịch liệt, sắc mặt trắng bệch đi nhưng tuyệt nhiên không có giọt máu nào tuôn ra.

Cái giá phải trả cho việc phá trận này hoàn toàn không hề rẻ. Ba gốc Tử Trúc cổ thụ vì bị Lâm Mặc rút cạn sinh cơ để kích phát phù lục nên lá úa vàng rụng tơi tả, cành khô héo quắt lại. Gia tộc sẽ mất ít nhất năm năm bồi đắp linh dịch mới có thể khôi phục lại sản lượng linh diệp tại khúc đường này, đồng nghĩa với việc kho dược liệu tháng sau sẽ hao hụt một khoản đáng kể.

Chớp lấy thời cơ trận nhãn đang rơi vào trạng thái hỗn loạn, Lâm Mặc vận dụng tàn ảnh bước tới, vung tay đoạt lấy khối trận bàn nứt nẻ trước khi Lâm Uyên kịp ngưng tụ lại thần thức. Hắn lật xem mặt sau của vật chứng, ngón tay miết nhẹ lên ký hiệu hình đầu cọp được khắc chìm, ánh mắt càng thêm âm trầm.

"Trận bàn khống chế nút linh mạch số bảy vốn thuộc quyền quản lý tuyệt đối của Chấp Pháp Đường, từ khi nào lại rơi vào tay một đội trưởng tuần tra sườn Đông?"

Lâm Uyên hoảng loạn lùi lại sát mép vực, hai tay run rẩy, hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn ban nãy. Gã lắp bắp không thành tiếng, biết rõ vật chứng chí mạng đã rơi vào tay người khác.

"Ta... thuộc hạ chỉ mượn tạm để kiểm tra..."

"Ghi vào Sổ Công Huân, Lâm Uyên tự ý lạm dụng pháp khí trấn mạch, cấu kết mưu đồ phản nghịch." Lâm Mặc gằn giọng, dứt khoát thu khối trận bàn nứt nẻ vào túi trữ vật. "Tước bỏ thân phận đội trưởng tuần tra, gạch tên khỏi danh sách nhận bổng lộc, phong tỏa toàn bộ linh điền của chi thứ sáu để đền bù tổn thất cho ba gốc Tử Trúc. Sáng mai gõ ba hồi chuông mở Tộc Nghị Điện, ta muốn xem Nhị trưởng lão giải thích thế nào về việc tự tiện giao vật này cho kẻ ngoại biên."

Luồng linh lực thổ hoàng vừa nứt vỡ liền hóa thành từng đạo kình phong cắn trả ngược lại chủ nhân. Lâm Uyên lảo đảo lùi về sau, lồng ngực co thắt dữ dội khi hứng chịu toàn bộ áp lực từ xiềng xích trận pháp vỡ vụn. Ánh mắt gã mở to, kinh hãi nhìn chằm chằm vào những sợi rễ Tử Trúc đang điên cuồng phá nát chín ô trận vị dưới chân. Gã rốt cuộc cũng nhận ra, thanh phi kiếm ban nãy chỉ là mồi nhử để Lâm Mặc mượn mộc khí dưới lòng đất bẻ gãy nền tảng khống chế của trận bàn. Chưa kịp thu hồi thần thức, một đạo kiếm khí màu lục nhạt đã mang theo hàn ý lạnh buốt, xuyên thủng màn sương đâm thẳng tới yết hầu gã.

Lâm Uyên cắn chặt răng, biết rõ không thể tiếp tục dùng trận bàn đồng thau để phòng ngự. Gã quả quyết cắt đứt liên kết thần thức, ném thẳng món pháp khí đang rạn nứt về phía mũi kiếm đang lao tới. Đồng thời, bàn tay gã vỗ mạnh vào ngực áo, không tiếc thiêu đốt ba giọt tinh huyết để cưỡng ép kích hoạt một tấm Liễm Tức Phù giai đoạn trung phẩm. Tiếng kim loại nổ tung vang lên chát chúa, mảnh đồng thau văng tung tóe găm sâu vào thân trúc tạo ra một màn chắn linh khí hỗn loạn. Thân ảnh Lâm Uyên nháy mắt mờ đi, gã dung nhập vào sương mù định tháo chạy về hướng ngọn đồi phía Tây.

Chỉ cần kéo dài thêm mười nhịp thở, đội ám vệ do Nhị trưởng lão bồi dưỡng đang hạ trại bên kia sườn đồi chắc chắn sẽ phát giác dị thường. Thần thức Lâm Mặc khẽ động, quả nhiên đã cảm nhận được ba đạo sát khí Luyện Khí tầng tám đang xé gió lao tới từ phía Tây. Thời gian không còn nhiều, nếu để Lâm Uyên mang theo tin tức chạy thoát, toàn bộ kế hoạch thanh trừng đêm nay sẽ đổ sông đổ bể. Hắn vội vàng thu hồi Thanh Mộc Kiếm đang bị dư chấn làm cho rung lên bần bật, linh lực trong kinh mạch lập tức chuyển hướng vận chuyển.

Thay vì ngự khí đuổi theo, Lâm Mặc vung tay ném ra ba lá trận kỳ màu đen cắm phập vào ba vị trí tử huyệt của nút linh mạch số bảy. Ngón tay hắn liên tục kết ấn, dồn thẳng ba thành linh lực cuối cùng vào trận kỳ để cướp quyền khống chế địa mạch. Lớp sương mù vốn đang che giấu Lâm Uyên đột ngột ngưng trệ, hóa thành một cái lồng giam bằng mộc linh khí ép chặt lấy không gian xung quanh. Địa mạch dưới chân gã phản ứng dữ dội, hình thành một vòng xoáy linh khí hút cạn năng lượng từ tấm Liễm Tức Phù.

Thân ảnh gã họ Lâm lập tức hiện nguyên hình, bước chân nặng nề như bị núi đá đè lên vai. Gã hoảng loạn phát hiện linh lực trong cơ thể đang bị chính nút linh mạch này bòn rút để tự động bù đắp cho những mảng trận văn vừa hỏng.

Dược Viên Trưởng lão, ngươi dám lạm dụng tư hình cướp đoạt linh mạch.

Luật của Lâm gia, không dành cho kẻ mang trận bàn đi phong tỏa Tộc Nghị Điện.

Lâm Mặc lạnh nhạt ngắt lời, lướt tới như một bóng ma trong đêm. Hai ngón tay hắn chập lại thành kiếm chỉ, điểm mạnh một đạo pháp quyết phong bế sáu huyệt đạo lớn trên người kẻ phản ngụy, triệt để đánh tan ý định ngưng tụ linh lực phản kháng của đối phương.

Lâm Uyên gục ngã xuống nền đá xanh lạnh lẽo, tu vi Luyện Khí tầng sáu nháy mắt tụt xuống chỉ còn tầng ba do hệ quả của việc bị địa mạch cưỡng ép rút cạn linh lực căn cơ. Lâm Mặc lạnh lùng cúi xuống, gỡ lấy khối bạch ngọc bài truyền tin đang nhấp nháy ánh đỏ bên hông gã. Trên mặt ngọc thình lình hiện lên ký hiệu đầu sói của đội ám vệ, chứng minh rõ ràng sự liên thủ giữa viên đội trưởng tuần tra và thế lực ngầm phía Tây. Luồng thần thức của Nhị trưởng lão lưu lại trên ngọc bài vẫn còn tản mát ra uy áp nhè nhẹ, như một lời khiêu khích vô hình.

Hắn lập tức rút ra Sổ Chấp Pháp, dùng máu mũi bút ghi nhanh một dòng phán quyết lạnh lùng. Tước bỏ chức vụ đội trưởng tuần tra của Lâm Uyên, tịch thu toàn bộ tài nguyên bổng lộc viện cớ tự ý phá hoại trận pháp hộ sơn. Giao kẻ này cho Chấp Pháp Đường giam giữ tại Hắc Thủy Lao, cấm tuyệt đối bất kỳ ai thăm viếng cho đến khi Tộc Nghị Điện mở cửa. Trận chiến kết thúc chóng vánh nhưng cái giá Lâm Mặc phải trả để đổi lấy cục diện này không hề nhỏ. Việc cưỡng ép đảo ngược nút linh mạch số bảy khiến mười hai mẫu linh điền bậc một ở sườn Đông sẽ mất đi nguồn tưới tiêu linh khí trong ít nhất nửa năm tới.

Thanh âm gào thét của Lâm Uyên nghẹn bùng trong cổ họng. Một tia kiếm quang màu lục sẫm, mang theo sát ý ngưng thực, lạnh lùng xé toạc màn sương đêm.

Lâm Mặc không hề nương tay. Hắn dốc cạn ba thành linh lực cuối cùng trong đan điền, điên cuồng rót vào thân Thanh Mộc Kiếm. Trận văn dưới chân khẽ chớp lóe. Hắn mượn sức ép từ nút mạch số bảy, ghim thẳng mũi kiếm xuyên qua yết hầu kẻ phản ngụy.

Máu tươi chưa kịp phún trào khỏi vết thương đã bị trận pháp dưới mặt đất thô bạo cuốn lấy. Khí huyết nóng hổi bốc hơi xèo xèo, hóa thành những vệt sương đỏ sậm lẩn khuất trong không khí.

Thi thể viên đội trưởng cứng đờ rồi đổ gục xuống thềm đá xanh. Khối trận bàn bằng đồng thau rơi khỏi lòng bàn tay gã, lăn lông lốc vài vòng, phát ra tiếng va đập khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.

Lâm Mặc phất nhẹ ống tay áo. Linh lực cuốn lấy vật chứng mang theo hơi ấm tàn dư này, cẩn thận thu gọn vào đai lưng. Ánh mắt hắn sắc như dao, lập tức ghim chặt về phía rừng cây rậm rạp hướng Tây.

Đúng lúc này, ba đạo sát khí lạnh lẽo xé gió ập tới. Uy áp cường hãn của cảnh giới Luyện Khí tầng tám dội xuống, ép dẹt mấy gốc Tử Trúc non nớt ven đường.

Đám ám vệ của Nhị trưởng lão vận hắc y kín kẽ, sát khí đằng đằng. Vừa vọt khỏi tán cây, bọn chúng đã nhìn thấy cái xác không hồn của Lâm Uyên nằm chỏng chơ trên vũng huyết thủy.

Tên đi đầu gầm lên một tiếng tức tối. Gã không tốn lời vô ích, vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một thanh hắc thiết trảo xé rách không khí bay ra, mang theo hắc khí cuồn cuộn lao vút về phía yết hầu đối phương.

Hai kẻ còn lại lùi nhanh về hai góc. Mười ngón tay chúng thoăn thoắt bấm pháp quyết, khơi mào một tấm lưới linh lực màu đen đan chéo nhau chi chít. Đường lui hướng lên Tộc Nghị Điện lập tức bị phong tỏa hoàn toàn.

Đối mặt với sát cục giăng sẵn, Lâm Mặc chỉ hừ lạnh. Hắn lật tay, móc từ trong ngực ra một tấm Bạo Viêm Phù bậc hai, nhanh chóng dán chặt lên mặt sau của khối trận bàn đồng thau vừa đoạt được.

Cổ tay vung mạnh, hắn ném thẳng khối đồng thau về phía hắc thiết trảo đang lao tới.

Tên ám vệ đi đầu nhếch mép cười gằn. Gã tưởng mục tiêu đã cùng đường bí lối nên dùng vật ném bừa. Linh lực toàn thân vận chuyển, gã tăng thêm hai phần pháp lực vào thiết trảo, định bóp nát chướng ngại vật thành bột mịn.

Nào ngờ, ngay khi móng vuốt sắc nhọn vừa chạm vào mặt đồng, Bạo Viêm Phù đã bị thần thức của Lâm Mặc từ xa kích nổ.

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Sức công phá mãnh liệt xé rách một nửa trận bàn. Nửa còn lại theo lực đẩy văng ngược về phía tay Lâm Mặc. Cùng lúc đó, linh khí bạo loạn của nút mạch số bảy mất đi vật trấn áp, bùng nổ thành cột sáng thổ hoàng hất văng tên đi đầu ra xa ba trượng.

Nhận thấy đòn tấn công vật lý kết hợp phong tỏa đã thất bại, hai tên ám vệ còn lại lập tức thay đổi ứng biến. Bọn chúng từ bỏ việc duy trì tấm lưới trói buộc, đồng loạt cắn chót lưỡi phun ra một ngụm huyết vụ.

Huyết vụ hòa vào hư không. Bọn chúng biến ảo thủ ấn, chuyển trận thế sang Phệ Hồn Tuyệt Sát Trận. Lưới đen trên không trung tản đi, thay vào đó là những luồng âm hỏa vô hình, quỷ dị lao thẳng vào mi tâm Lâm Mặc hòng thiêu đốt thần hồn.

Âm hỏa xộc thẳng vào não hải khiến tầm nhìn của hắn tối sầm. Không thể chần chừ thêm một nhịp thở nào nữa, Lâm Mặc cắn răng vỗ mạnh vào bả vai phải. Hắn quyết đoán hiến tế tấm Tử Trúc Mộc Thuẫn cửu phẩm đang dung nhập sâu trong cốt tủy.

Mộc thuẫn bên trong cơ thể nứt toác, nổ tung thành hàng ngàn mảnh dăm gỗ tẩm mộc linh khí tinh thuần. Lực lượng cuồng bạo này tràn ra ngoài, cưỡng ép đánh tan luồng âm hỏa quỷ dị, xé rách một góc của trận pháp tuyệt sát.

Cái giá phải trả cho việc phá trận dã man này vô cùng tàn khốc. Toàn bộ tủy xương cánh tay phải của Lâm Mặc bị rút cạn sinh cơ để đổi lấy sức mạnh bạo phát. Nháy mắt, xương cốt bên trong hóa thành màu xám trắng, giòn tan như cành cây khô.

Cánh tay phải buông thõng xuống, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn lẫn khả năng cử động. Nếu không kịp thời tìm được thiên tài địa bảo để tẩm bổ, cánh tay này vĩnh viễn phế bỏ, triệt để đứt đoạn con đường tu đạo.

Nhưng thời cơ sống sót đã mở ra. Hắn mượn lực phản chấn từ vụ nổ mộc thuẫn, vận khởi ngự phong quyết. Cả người hóa thành một đạo thanh phong, lướt vút vào sâu trong màn sương mù của cấm địa Tử Trúc Lĩnh.

Đám ám vệ bị dăm gỗ tẩm linh khí ghim đầy người, máu chảy ròng ròng. Linh lực trong kinh mạch nhiễu loạn khiến chúng không thể lập tức truy kích. Cả đám chỉ đành trừng mắt nhìn bóng dáng mục tiêu tan biến vào đêm đen.

Đứng thở dốc bên dưới gốc Tử Trúc vạn năm tuổi, Lâm Mặc dùng tay trái lau vệt mồ hôi lạnh toát trên trán. Hắn nhọc nhằn lôi từ trong đai lưng ra nửa khối trận bàn đồng thau đã cháy đen một góc.

Trận pháp hộ sơn tại nút mạch số bảy đã triệt để hỏng hóc sau vụ nổ. Điều này đồng nghĩa với việc gia tộc sẽ phạt hắn năm trăm điểm công huân vì tội phá hoại tài sản chung, một con số không hề nhỏ.

Tuy nhiên, nửa mảnh trận bàn này vẫn còn lưu giữ được tàn ấn linh lực đặc trưng của Nhị trưởng lão. Nó chính thức trở thành bằng chứng thép thứ hai, vô cùng nặng ký khi đặt cạnh cuốn sổ cháy sém.

Bí mật động trời về việc điều động ám vệ cấp cao tấn công Trưởng lão Dược Viên đã bị vạch trần. Bọn chúng không thể dùng tay che trời, giấu giếm sự việc này thêm nữa.

Hắn khó nhọc dùng tay trái rút ra một đạo truyền âm phù màu đỏ bầm từ trong ngực áo. Cố nhịn cảm giác tê dại từ cánh tay phải, hắn phóng xuất chút thần thức mỏng manh cuối cùng, khắc lên mặt bùa một dòng mệnh lệnh đanh thép.

"Khởi động Thiết Luật số Bốn. Phong tỏa toàn bộ Tàng Bảo Các và Dược Viên. Bất kỳ ai mang lệnh bài chi thứ hai xuất hiện đều bị tước đoạt toàn bộ quyền lợi."

Phù lục bốc cháy, hóa thành một vệt hỏa quang rực rỡ xé toạc màn sương đặc quánh. Nó mang theo quyết định tàn nhẫn nhất của hắn, bay vút lên cao rồi gieo thẳng xuống đỉnh Tộc Nghị Điện.

Sáng mai, khi tiếng chuông báo động ba hồi vang lên. Lâm gia sẽ không chỉ đối mặt với một cuộc thẩm vấn nội bộ thông thường. Đó chắc chắn sẽ là một trận thanh trừng toàn diện, đẫm máu về quyền kiểm soát các kho tàng cốt lõi của gia tộc.
0